Chiều 23-4, TAND khu vực 5 TP.HCM đã mở phiên tòa xét xử vụ tranh chấp bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng giữa nguyên đơn là bà Lưu Thị Thu Trang và bị đơn là ban quản trị chung cư 24AB, Công ty CP Dịch vụ kỹ thuật giải pháp An Gia.
Theo đơn khởi kiện, bà Lưu Thị Thu Trang là chủ sở hữu căn hộ 9.4A chung cư 24AB, phường Bình Thạnh, TP.HCM.
Ngày 10-1-2023 (20-12 âm lịch năm 2022), căn hộ của bà bị cắt nước sinh hoạt với lý do ngừng cung cấp dịch vụ dẫn truyền nước. Trong khi đó gia đình bà cho rằng đã đóng đầy đủ phí quản lý chung cư hằng tháng cho ban quản lý, đồng thời thanh toán tiền nước cho Công ty CP Cấp nước Gia Định.
Sau nhiều lần kiến nghị ban quản trị và ban quản lý khôi phục cấp nước nhưng không được chấp nhận, bà Trang cho biết gia đình buộc phải thuê tạm một phòng trong căn hộ 9.7A từ ngày 12-1-2023 để sinh hoạt, nấu nướng, giặt giũ và vệ sinh.
Từ đó bà Trang yêu cầu tòa buộc ban quản trị chung cư 24AB và Công ty CP Dịch vụ kỹ thuật giải pháp An Gia bồi thường tổng cộng hơn 159 triệu đồng, gồm: hơn 107 triệu đồng tiền thuê căn hộ tạm 9.7A, 30 triệu đồng tiền thuê nhà dịp Tết 2024, 6 triệu đồng chi phí thuê chỗ tắm giặt, hơn 15 triệu đồng chi phí đặt cơm cho gia đình.
Ban đầu, bà Trang đề nghị Công ty An Gia chịu 50% trách nhiệm bồi thường (hơn 79 triệu đồng) và các thành viên ban quản trị chung cư 24AB liên đới bồi thường hơn 26 triệu đồng/người.
Tuy nhiên do chưa xác định rõ số lượng thành viên ban quản trị có liên quan trong vụ kiện, bà Trang sau đó thay đổi yêu cầu, đề nghị các thành viên ban quản trị chịu trách nhiệm bồi thường theo từng cá nhân.
Theo quy chế, để trở thành ban quản trị chung cư, người ứng cử phải có căn hộ tại chung cư và đang cư trú tại đây. Tại hội nghị lần 6 ngày 16-3-2020 của chung cư 24AB về việc bầu ban quản trị mới, bà M., ông C. và ông Tr. tiếp tục được bầu chọn.
Tuy nhiên trước đó từ năm 2019, ông Tr. đã nộp đơn xin miễn nhiệm do được điều chuyển công tác và không còn sinh sống tại chung cư 24AB. Thậm chí vào ngày diễn ra hội nghị, ông Tr. không được thông báo, không biết mình tiếp tục được đưa vào danh sách ứng cử, và sau khi trúng cử cũng không tham gia bất kỳ hoạt động nào liên quan đến chung cư.
Tại phiên xét xử, khi được hỏi về quy định trong trường hợp có thành viên ban quản trị xin miễn nhiệm, đại diện ủy quyền của ông C. cho rằng ông Tr. vẫn được coi là thành viên và nếu muốn miễn nhiệm thì phải chờ đến hội nghị chung cư tiếp theo để đưa ra ý kiến.
Tuy vậy tại hội nghị gần nhất khi ông Tr. gửi đơn xin miễn nhiệm, các thành viên ban quản trị chỉ thông báo ông vắng mặt, không công khai việc ông đã nộp đơn cho cư dân trong chung cư.
Đại diện ủy quyền của bà M. cho biết ban quản trị hoạt động theo nguyên tắc ‘thống nhất quá bán’, tức 2/3 thành viên đồng ý thì quyết định được thông qua. Vì vậy theo hồ sơ, ông Tr. vẫn được xem là thành viên ban quản trị , dù thực tế không tham gia họp, không được thông tin về việc tiếp tục giữ chức và cũng không nhận thù lao.
Hội đồng xét xử đặt vấn đề với bà Trang về việc chứng minh ba thành viên ban quản trị gồm bà M., ông C. và ông Tr. đã thống nhất quyết định cắt nước căn hộ. Bà Trang cho biết tại biên bản hội nghị lần 6 ngày 16-3-2020 vẫn có tên cả ba người, và tại biên bản hội nghị lần 7 ngày 17-2-2021, ông Tr. vẫn được ghi nhận tham gia. Tuy nhiên biên bản hội nghị lần 7 không có chữ ký xác nhận của các thành viên ban quản trị , mà chỉ có chữ ký của khu phố, ban kiểm phiếu và các bên liên quan.
Nhận thấy vụ kiện còn nhiều điều chưa rõ, hội đồng xét xử quyết định hoãn phiên tòa và sẽ mở lại vào chiều 29-4.
Chiều 3/4, tại họp báo quý 1 Bộ Công an, đại tá Trần Hồng Phú, Phó cục trưởng C06, cho biết Nghị định 58/2026 có hiệu lực từ 15/3 đã cho phép ngoài Bộ Quốc phòng, tổ chức, doanh nghiệp thuộc Bộ Công an được nghiên cứu, sản xuất, xuất khẩu, nhập khẩu, cung cấp pháo hoa nổ.
Theo ông Phú, hiện nay pháo hoa nổ cao tối đa 25 mét, tiếng nổ 120 decibel. Sau khi được giao sản xuất, C06 đã báo cáo và được lãnh đạo Bộ đồng ý nghiên cứu, sửa đổi cho đáp ứng nhu cầu thực tế. Tuy nhiên việc có tăng chiều cao, tiếng nổ hay không phải nghiên cứu kinh nghiệm các nước trên thế giới và cả quy định của Việt Nam về đảm bảo an ninh an toàn.
"Mục đích sẽ là làm sao pháo hoa đa dạng chủng loại màu sắc nhưng phải đảm bảo an toàn. Qua đó, người dân có nhiều sự lựa chọn, phù hợp với thuần phong mỹ tục", đại tá Phú nói.
Nghị định 58 đã sửa đổi, bổ sung việc "tổ chức, doanh nghiệp thuộc Bộ Công an được phép nghiên cứu, sản xuất, xuất khẩu, nhập khẩu, cung cấp pháo hoa nổ".
Trước đó, lý giải về đề xuất thay đổi, Bộ Công an cho hay pháo hoa thuộc danh mục ngành nghề đầu tư kinh doanh có điều kiện về an ninh, trật tự. Việc chỉ cho phép tổ chức, doanh nghiệp được Bộ trưởng Quốc phòng giao nhiệm vụ mới được phép nghiên cứu, sản xuất kinh doanh, pháo hoa, thuốc pháo hoa "là chưa phù hợp, thống nhất với Luật Đầu tư".
Bộ Quốc phòng chỉ giao đơn vị duy nhất là Nhà máy Z121 sản xuất pháo hoa nên số lượng sản phẩm cung ứng ra thị trường chưa đáp ứng được nhu cầu của tổ chức và người dân. Từ đó dẫn tới các trường hợp lợi dụng tăng giá thành sản phẩm do lượng hàng khan hiếm. Việc quy định chỉ tổ chức, doanh nghiệp thuộc Bộ Quốc phòng được Thủ tướng giao nhiệm vụ mới được phép nghiên cứu, sản xuất, xuất nhập khẩu pháo hoa nổ cũng chưa phù hợp với thực tiễn.
Các cáo buộc xuất phát từ vụ hỏa hoạn xảy ra tại Học viện Nữ sinh Utumishi vào ngày 28/5 ở thị trấn Gilgil (hạt Nakuru), khiến 16 nữ sinh từ 15 đến 18 tuổi thiệt mạng và 79 người khác bị thương.
Cục Điều tra Hình sự thông báo 8 học sinh của trường đã bị bắt ngày 29/5. Tất cả đều được hỗ trợ pháp lý và lưu trú tại một cơ sở chăm sóc trẻ em trong ba tuần sau đó.
Ngày 24/6, Văn phòng Giám đốc Công tố Kenya (ODPP) quyết định khởi tố 8 nữ sinh, mỗi người phải đối mặt với 16 tội danh giết người. Các bị cáo vị thành niên được một nhóm bác sĩ tâm thần đánh giá đủ điều kiện hầu tòa.
Tại Tòa Thượng thẩm Kibera vào ngày 1/7, 8 nữ sinh không nhận tội đối với cáo buộc giết người.
Theo bên công tố, 8 nữ sinh bị cáo buộc cùng gây ra cái chết của 16 bạn học tại trường. Các cuộc điều tra đã thu được bằng chứng đáng kể liên kết mỗi bị cáo với việc lập kế hoạch và thực hiện các hành vi phi pháp dẫn đến vụ hỏa hoạn.
Công tố viên đề nghị không cho các bị cáo bảo lãnh tại ngoại vì tính chất nghiêm trọng của tội ác, đồng thời vì sự an toàn của chính họ. Cơ quan công tố lập luận rằng nếu được trả tự do vào thời điểm này, các nữ sinh sẽ phải đối mặt với nguy cơ đáng kể bị trả thù, quấy rối, kỳ thị, bị đám đông tự ý trừng phạt và các hình thức gây hại khác do vụ việc đang nhận được sự quan tâm rất lớn của công chúng.
Để bảo vệ danh tính của trẻ vị thành niên, tòa án ra lệnh chỉ được gọi các bị cáo bằng một mã ẩn danh trong suốt quá trình tố tụng. Tòa án cũng nghiêm cấm công bố tên, ảnh, video, bản ghi âm, thông tin trường học, địa chỉ cư trú hoặc bất kỳ thông tin nào khác có khả năng xác định danh tính của trẻ vị thành niên hoặc các thành viên gia đình trực hệ của họ.
Vụ việc tại Học viện Nữ sinh Utumishi là một trong những vụ hỏa hoạn gây thiệt hại nặng nề nhất trong lịch sử Kenya.
Nhà chức trách đã phải lập một nhà xác tạm thời để chứa thi thể và lấy mẫu ADN từ cha mẹ của một số học sinh để xác định danh tính nạn nhân.
Tại lễ tưởng niệm ngày 12/6, một số thành viên gia đình nạn nhân gục ngã và ngất xỉu, phải được khiêng ra khỏi hội trường vì quá đau buồn.
Trong vài năm gần đây, các vụ cháy trường nội trú xảy ra thường xuyên hơn ở Kenya, khi sự bất mãn của học sinh về vấn đề kỷ luật và điều kiện sống không ngừng gia tăng. Nhiều vụ cháy trong số này được xác định là do học sinh cố ý phóng hỏa. Chỉ hai năm trước, ít nhất 21 người thiệt mạng trong một vụ cháy ký túc xá ở miền trung Kenya.
Vụ hỏa hoạn trường học gây thương vong lớn nhất ở Kenya xảy ra vào năm 2001, khi 67 học sinh thiệt mạng tại hạt Machakos, do một số học sinh phóng hỏa đốt ký túc xá.
Báo cáo đánh giá việc tuân thủ các tiêu chuẩn an toàn của trường học năm 2024 do Bộ Giáo dục nước này thực hiện cho thấy hầu hết các trường "đều có ký túc xá với cửa sổ gắn song sắt, chỉ có một lối thoát hiểm và cửa ra vào mở hướng vào bên trong, do đó ảnh hưởng đến sự an toàn của người cư trú".
Tình trạng quá tải cũng khá phổ biến ở các trường học. Sau cuộc rà soát, Bộ Giáo dục cho biết đã đóng cửa "348 trường học ngay lập tức".
Ngày 7/7, Phạm Thùy Nhi, 42 tuổi, bị TAND TP HCM tuyên 8 năm tù về tội Giết người. Phiên tòa xét xử trực tuyến, bị cáo tạm giam tại Chí Hòa (T30).
Mức án được HĐXX đưa ra sau khi ghi nhận bị cáo ăn năn hối hận, hậu quả vụ án còn hạn chế... nên xem xét giảm nhẹ cho bị cáo một phần hình phạt.
Bản án xác định, tháng 8/2024, Nhi quen Tài (kém Nhi 10 tuổi) qua mạng xã hội Bigo. Cả hai thường xuyên nhắn tin, gửi hình ảnh qua lại rồi nảy sinh tình cảm. Sau một thời gian, Nhi phát hiện Tài cùng lúc qua lại với nhiều cô gái nên chia tay.
Tháng 6/2025, họ nối lại quan hệ và hẹn gặp tại khách sạn trên đường Quang Trung, phường Thông Tây Hội, TP HCM. Trong lần gặp này, Nhi phát hiện Tài vẫn nhắn tin với phụ nữ khác.
Chiều 14/8/2025, Nhi mua dao rọc giấy, cất vào túi xách rồi đến phòng trọ của Tài. Rạng sáng hôm sau, Nhi rủ Tài đến khách sạn. Tại phòng nghỉ, Nhi yêu cầu xem tin nhắn trong điện thoại của Tài nhưng bị từ chối. 9h40 cùng ngày, Nhi thấy bạn trai đang xóa một số tin nhắn trên Zalo. Lúc này, cô lấy dao giấu sẵn dưới gối, tiếp cận từ phía sau để cứa cổ Tài.
Bị tấn công, Tài dùng tay gạt con dao, lấy khăn ép vào vết thương để cầm máu và yêu cầu Nhi gọi xe cấp cứu, nhưng cô không thực hiện. Tài sau đó gọi điện cho em trai báo cảnh sát.
Công an đến khách sạn đưa Tài đi cấp cứu, đưa Nhi về trụ sở làm việc. Kết quả giám định, nạn nhân bị thương tích 6%, không yêu cầu bồi thường thiệt hại.
Tại tòa hôm nay, Nhi tỏ ra hối hận về việc làm của mình. Bị cáo nói bản thân chỉ được học hết lớp một, nhận thức có phần hạn chế, khi biết mình bị lừa dối về tình cảm đã không kiểm soát được hành vi. Bị cáo xin tòa xem xét khoan hồng cho hưởng mức án nhẹ để sớm trở về.