Giữa mùa khô, vùng Đồng Tháp Mười (tỉnh Đồng Tháp) hứng chịu những đợt nắng gắt kéo dài. Tại Vườn quốc gia Tràm Chim, mặt đất nhiều nơi nứt nẻ, lớp thực bì khô giòn phủ dày dưới tán tràm, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến cháy lan trên diện rộng. Trong điều kiện thời tiết cực đoan, nguy cơ cháy rừng luôn duy trì ở cấp V – mức cực kỳ nguy hiểm – buộc công tác phòng ngừa phải được triển khai với cường độ cao nhất.
Tràm Chim có diện tích hơn 7.300 ha, trong đó khoảng 3.000 ha rừng tràm, là một trong những hệ sinh thái đất ngập nước tiêu biểu còn giữ được nét nguyên sơ của vùng Đồng Tháp Mười. Không chỉ đóng vai trò điều hòa môi trường, nơi đây còn là sinh cảnh quan trọng của hàng trăm loài chim nước, thủy sinh và động vật hoang dã quý hiếm. Việc được công nhận là khu Ramsar thứ 2.000 của thế giới và thứ tư của Việt Nam càng khẳng định giá trị đặc biệt của khu vực này trong công tác bảo tồn quốc tế.
Theo ông Cao Thái Phong – Phó Giám đốc Vườn quốc gia Tràm Chim, ngay từ đầu mùa khô, đơn vị đã kiện toàn Ban Chỉ huy phòng cháy chữa cháy rừng, xây dựng các kịch bản ứng phó theo từng cấp độ, đồng thời phối hợp chặt chẽ với các địa phương vùng đệm để kiểm soát nguy cơ từ bên ngoài. Sự chủ động này giúp mọi tình huống đều có phương án xử lý cụ thể, hạn chế tối đa yếu tố bị động.
Trên thực địa, lực lượng chức năng bố trí đồng bộ phương tiện, thiết bị. 8 máy bơm công suất lớn cùng 15 máy bơm chữa cháy luôn trong trạng thái sẵn sàng. Các tuyến kênh được tận dụng tối đa cho việc cơ động bằng xuồng máy, rút ngắn thời gian tiếp cận hiện trường khi có sự cố. Đáng chú ý, hệ thống 24 camera cảm biến nhiệt được lắp đặt phủ kín vùng lõi, hoạt động liên tục 24/24 giờ, giúp phát hiện sớm các điểm nhiệt bất thường. Dữ liệu được truyền trực tiếp về trung tâm điều hành, cho phép xử lý kịp thời ngay từ giai đoạn nguy cơ mới hình thành.
Cùng với đó, các trạm quan trắc tự động liên tục ghi nhận thông số khí tượng, thủy văn và chất lượng nước. Những dữ liệu này giúp đơn vị điều tiết mực nước hợp lý, duy trì độ ẩm cần thiết cho thảm thực vật, qua đó giảm nguy cơ cháy mà vẫn đảm bảo cân bằng sinh thái.
Ngoài hệ thống cố định, flycam và phương tiện thủy cũng được tăng cường tuần tra tại các khu vực trọng điểm, hỗ trợ kiểm soát những nơi khó tiếp cận. Trong không gian yên ắng của rừng tràm, tiếng động cơ máy bơm, tiếng xuồng máy như nhịp vận hành không ngừng nghỉ của một hệ thống bảo vệ rừng được tổ chức chặt chẽ.
Công nghệ hiện đại đã tạo nên lớp “lá chắn” hiệu quả, giúp nâng cao năng lực giám sát và phản ứng nhanh. Tuy nhiên, theo các cán bộ làm nhiệm vụ, yếu tố con người vẫn giữ vai trò then chốt trong việc đảm bảo an toàn cho rừng trong suốt cao điểm mùa khô.
Song hành với công nghệ, lực lượng bảo vệ rừng chính là “tuyến lửa” trực tiếp, ngày đêm bám trụ giữa điều kiện khắc nghiệt. Dọc các tuyến đê bao tại Tràm Chim, những ca tuần tra vẫn được duy trì liên tục. Từ sáng sớm đến đêm khuya, cán bộ chia ca trực 24/24 giờ, vừa kiểm soát nguy cơ cháy, vừa ngăn chặn tình trạng xâm nhập trái phép vào rừng.
Ông Trần Nhựt Tân – Phó Trưởng phòng Quản lý bảo vệ Phòng cháy chữa cháy rừng – Vườn Quốc gia Tràm Chim – cho biết: “Lực lượng được bố trí tuần tra cả trên đê và trong nội đồng, đặc biệt tại các đường mòn, lối mở. Mục tiêu là phát hiện sớm, xử lý kịp thời ngay từ khi nguy cơ mới phát sinh”.
Không chỉ tập trung tuần tra, công tác tuyên truyền cũng được đẩy mạnh tại các khu vực vùng đệm. Người dân được vận động ký cam kết không sử dụng lửa gần rừng, không vào rừng trong mùa khô. Các buổi hướng dẫn kỹ năng phòng cháy, chữa cháy được tổ chức thường xuyên, giúp nâng cao nhận thức cộng đồng – yếu tố có ý nghĩa quyết định trong phòng ngừa cháy rừng.
Tại Khu di tích Gò Tháp, công tác phòng cháy cũng được triển khai đồng bộ. Với khoảng 300 ha rừng sinh thái, khu vực này được tăng cường máy bơm công suất lớn tại các điểm trọng yếu, đồng thời duy trì lực lượng tuần tra thường xuyên. Các lớp tập huấn, diễn tập chữa cháy rừng được tổ chức bài bản, giúp cán bộ, nhân viên và người dân nâng cao khả năng ứng phó khi có tình huống xảy ra.
Theo ông Tân, hệ thống đê bao và giao thông thủy hiện nay tạo điều kiện thuận lợi cho việc cơ động lực lượng. Tuy nhiên, thách thức vẫn đến từ địa bàn rộng, tiếp giáp nhiều khu dân cư, nguy cơ xâm nhập rừng luôn hiện hữu. Do đó, sự phối hợp và ý thức của người dân là yếu tố không thể thiếu trong công tác bảo vệ rừng.
Là diễn viên - đạo diễn kỳ cựu của điện ảnh Hong Kong (Trung Quốc), Châu Tinh Trì được gắn danh xưng "vua hài châu Á". Trong thập niên 1990, ông nhiều lần dẫn đầu phòng vé Hong Kong (Trung Quốc). Ngoài lĩnh vực phim ảnh, Châu Tinh Trì còn đầu tư vào hệ thống rạp chiếu lớn tại đại lục và sở hữu nhiều bất động sản giá trị.
Châu Tinh Trì (SN 1962), khi cha mẹ ly hôn, Châu Tinh Trì theo mẹ cùng chị và em gái sống chen chúc trong căn phòng chật hẹp tại một khu ổ chuột ở Cửu Long, Hồng Kông (Trung Quốc).
Từ khi còn là một đứa trẻ, Châu Tinh Trì đã thích lặng lẽ ngắm nhìn những gì diễn ra xung quanh. Những cảnh tượng đời thường như cha mẹ dạy con, hàng xóm giúp nhau... mà Châu Tinh Trì quan sát thấy đã được ông áp dụng làm chất liệu cho các cảnh phim của mình sau này.
Năm lên 9 tuổi, Châu Tinh Trì say mê huyền thoại võ thuật Lý Tiểu Long. Ông ước mơ rằng mình cũng có thể trở thành một cao thủ võ thuật như vậy. Để đạt được điều này, ông chăm chỉ luyện tập thiết sa chưởng. Ông luyện tập bằng cách dùng tay phải thọc mạnh vào nồi đậu xanh hàng ngày. Đứa trẻ luyện Như Lai Thần Chưởng trong "Kung Fu" được lấy cảm hứng từ hình ảnh của chính ông trong khoảng thời gian tập võ.
Sau khi tốt nghiệp, Châu Tinh Trì đã rủ bạn mình là Lương Triều Vỹ cùng đi phỏng vấn vào lớp đào tạo diễn viên. Lương Triều Vỹ đã trúng tuyển, nhưng không may Châu Tinh Trì đã thi trượt. Con đường theo nghệ thuật của Châu Tinh Trì ngay từ đầu đã gặp nhiều trắc trở.
Năm 1981, ông gia nhập đài TVB và đóng các vai vô danh, chỉ xuất hiện vài giây trên phim. Năm 1989, sự nghiệp của Châu Tinh Trì sang trang với vai chính trong Cái thế hào hiệp. Thập niên 1990, ông đóng chính trong loạt phim điện ảnh hài, gây tiếng vang ở châu Á như: Thánh Bài, Trường học uy long, Đường Bá Hổ điểm Thu Hương...
Năm 1992 là đỉnh cao sự nghiệp của Châu Tinh Trì, trong top 10 phim doanh thu cao nhất Hong Kong (Trung Quốc) năm đó, Châu Tinh Trì chiếm tới 7 bộ. Sau Siêu khuyển thần thông (2008), Châu Tinh Trì ngừng diễn xuất, chuyên tâm làm đạo diễn, nhà sản xuất.
Trong mắt đồng nghiệp, Châu Tinh Trì là người khó tính, chỉn chu và yêu cầu cao trong công việc. Điều này khiến nhiều mối quan hệ hợp tác rạn nứt. Bên cạnh đó, đường tình duyên của ông cũng nhiều trắc trở. Thời trẻ, ông từng yêu nhiều "bóng hồng" đình đám của giới giải trí như La Huệ Quyên, Chu Ân, Mạc Văn Úy, Vu Văn Phượng… nhưng chỉ giữ được quan hệ hòa thuận với Mạc Văn Úy sau chia tay.
Nhiều nguồn tin cho rằng, nỗi ám ảnh về cuộc hôn nhân đổ vỡ của bố mẹ khiến ông sợ sự ràng buộc, khó tiến tới hôn nhân.
Năm 2018, truyền thông Hong Kong (Trung Quốc) ước tính tài sản của ông lên tới 2,6 tỷ HKD (hơn 8.800 tỷ đồng). Dù giàu có, ông vẫn sống trong căn hộ cũ, đi xe đạp, dùng phương tiện công cộng và tiết kiệm trong sinh hoạt. Bạn bè tiết lộ ông thường ăn cơm ở một quán nhỏ và luôn xin hộp mang đồ thừa về.
Ngoài ra, Châu Tinh Trì thường xuyên xuất hiện với trang phục là áo thun trắng đơn giản, quần tối màu. Thậm chí, một chiếc áo khoác được nam diễn viên sử dụng suốt 3 năm.
Theo QQ, Châu Tinh Trì nổi tiếng với lối sống tiết kiệm. Nam nghệ sĩ vẫn sống trong một căn hộ cũ ở Hong Kong (Trung Quốc) dù sở hữu nhiều bất động sản, biệt thự. Ông thường di chuyển bằng một chiếc xe đạp cũ, tủ lạnh chất đầy đồ đông lạnh. Một người bạn tiết lộ vua hài Hong Kong (Trung Quốc) thường ăn cơm xá xíu tại một quán nhỏ. Nhiều năm qua, cuộc sống của ông có phần trầm lặng khi không tiệc tùng, ít bạn bè, sống một mình và người thân duy nhất hiện nay là mẹ.
Chỉ có hai, ba người bạn thân nhớ đến dịp sinh nhật nam diễn viên và gửi lời chúc mừng, ông cũng không tổ chức những bữa tiệc lớn quy tụ nhiều đồng nghiệp ngôi sao. "Châu Tinh Trì sống cuộc đời như một nhà tu khổ hạnh", trang QQ bình luận.
Nguồn tin chia sẻ thêm: "Cảm giác cô đơn dường như luôn bao quanh ông". Trái với hình ảnh một vị đạo diễn khó tính trong lời miêu tả của các đồng nghiệp xưa, hiện tại Châu Tinh Trì thể hiện sự kiên nhẫn nhiều hơn với các diễn viên trẻ.
Nhiều người so sánh sự già cỗi của Châu Tinh Trì với các diễn viên cùng thời như Lưu Đức Hoa hay Lương Triều Vỹ. Họ vẫn chăm chỉ đóng phim, thường xuyên tham gia các sự kiện giao lưu với người hâm mộ hoặc tổ chức biểu diễn âm nhạc. Chỉ có Châu Tinh Trì giữ lối sống kín đáo, cô đơn, ngoại hình cũng trông già hơn.
Gần đây, đúng dịp sinh nhật tuổi 64 của Châu Tinh Trì, dự án điện ảnh Nữ túc bất ngờ trở thành tâm điểm chú ý khi ê-kíp công bố hình ảnh quảng bá vẽ tay do chính nhà làm phim Hong Kong (Trung Quốc) chia sẻ. Theo truyền thông Trung Quốc, bộ phim đang được hoàn thiện hậu kỳ và có khả năng ra rạp vào ngày 10/7 hoặc 17/7, tùy tiến độ hoàn tất kỹ xảo.
Hình ảnh được Châu Tinh Trì đăng tải mang đúng tinh thần quen thuộc của nam diễn viên với nét vẽ phóng khoáng, có phần nghịch ngợm, kết hợp động tác võ thuật với trái bóng đang lao đi. Bức phác họa lại tạo hiệu ứng mạnh vì gợi nhớ trực tiếp đến di sản của Đội bóng Thiếu Lâm, bộ phim từng đưa công thức võ thuật, bóng đá và hài vô lý, trở thành dấu ấn riêng của Châu Tinh Trì trên màn ảnh châu Á.
Ngày 5/6, tại phường Quy Nhơn (tỉnh Gia Lai), Sở KH&CN tỉnh Gia Lai phối hợp với Trường Đại học Hùng Vương Tp.Hồ Chí Minh tổ chức Hội thảo Khoa học Quốc gia với chủ đề "Du lịch thể thao – Cơ hội lớn cho kinh tế- xã hội Bình Định (nay là tỉnh Gia Lai). Hội thảo với sự tham gia của nhiều chuyên gia, nhà khoa, nhà quản lý từ khắp cả nước.
Tại hội thảo, TS. Trần Việt Anh, Phó Hiệu trưởng phụ trách Trường Đại học Hùng Vương Tp.Hồ Chí Minh, nhấn mạnh thể thao ngày nay đã vượt ra khỏi khuôn khổ văn hóa – xã hội để trở thành một ngành kinh tế đóng góp khoảng 600 tỷ USD vào quy mô kinh tế toàn cầu mỗi năm, với tốc độ tăng trưởng lên tới 15% hàng năm.
Trong đó, du lịch thể thao hiện chiếm khoảng 10% tổng chi tiêu du lịch toàn cầu và là một trong những phân khúc tăng trưởng nhanh nhất của ngành du lịch. Nhiều quốc gia trên thế giới đã xem các sự kiện thể thao quốc tế là công cụ chiến lược để thu hút du khách, quảng bá hình ảnh và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế địa phương.
Trong bức tranh của du lịch thể thao, tỉnh Gia Lai đang nổi lên như một điểm đến với lợi thế về tự nhiên và văn hóa đặc sắc. Sau khi hợp nhất, Gia Lai hiện là một trong số rất ít địa phương tại Việt Nam đồng thời sở hữu cả hệ sinh thái biển lẫn cao nguyên trong một không gian rộng lớn. Trong đó, vùng duyên hải Nam Trung Bộ với bãi biển đẹp, sân golf và các cung đường chạy ven biển. Vùng cao nguyên xanh mát có hồ, thác, rừng nguyên sinh cùng không gian văn hóa Cồng chiêng Tây Nguyên – Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại được UNESCO công nhận.
Đặc biệt, võ cổ truyền Bình Định là một tài sản văn hóa thể thao không nơi nào có thể sao chép được. Theo TS. Trần Việt Anh, di sản văn hóa phi vật thể quốc gia võ cổ truyền Bình Định chính là nguồn tài nguyên văn hóa độc đáo để hình thành các sản phẩm du lịch thể thao mang bản sắc riêng, góp phần tạo nên thương hiệu khác biệt cho địa phương.
Cùng với đó, nhiều năm nay Gia Lai đã có nền tảng tổ chức các sự kiện thể thao, trong đó có sự kiện thao mang tầm quốc tế. Địa phương từng đăng cai thành công Giải đua thuyền máy vô địch thế giới UIM F1H2O, các giải chạy marathon, giải đấu võ cổ truyền quy mô lớn. Đây là những tiền đề quan trọng để Gia Lai hướng tới xây dựng chuỗi sự kiện thể thao mang tầm khu vực và quốc tế.
Thêm vào đó, với việc đăng cai Năm Du lịch quốc gia 2026, đây là thời điểm tốt để Gia Lai quảng bá điểm đến, sản phẩm du lịch mới trong đó có du lịch thể thao.
Tại hội thảo các chuyên gia đều nhìn nhận, tiềm năng du lịch thể thao của Gia Lai là có. Tuy nhiên, tiềm năng này sẽ khó trở thành động lực tăng trưởng kinh tế nếu thiếu bài toán hợp lý để thúc đẩy sự phát triển.
Trong góc nhìn này,TS. Trần Việt Anh, chia sẻ: "Bình Định mà nay là Gia Lai chưa khai thác được hạ tầng sau Giải đua thuyền máy vô địch thế giới UIM F1H2O. Hạ tầng F1H2O trở thành nơi cho thuê làm bãi đậu container, điều này khá là đáng tiếc. Gần như chúng ta không có gì được lưu giữ lại sau sự kiện này".
TS. Trần Việt Anh dẫn câu chuyện từ các nước về biến thể thao thành một công cụ quảng bá du lịch. Ông dẫn chứng: Barcelona năm 1992 từng là thành phố công nghiệp ven biển suy tàn, cảng biển xuống cấp, hình ảnh quốc tế mờ nhạt, nhưng sau Olympic, thành phố này trở thành trung tâm du lịch hàng đầu châu Âu nhờ khai thác triệt để hạ tầng và thương hiệu thể thao. Sân vận động Tổ chim tại Bắc Kinh sau Olympic đã trở thành điểm đến du lịch mà hầu như đoàn khách nào đến Trung Quốc cũng ghé thăm. Cả hai đều cho thấy giá trị thực sự của một sự kiện thể thao lớn không nằm ở ngày diễn ra, mà ở những gì còn lại sau đó.
"Không phải Gia Lai thiếu các sự kiện thể thao tầm cỡ để phát triển. Cái cốt lõi Gia Lai đang thiếu là một hệ sinh thái để giữ được giá trị đằng sau sự kiện thể thao", TS. Trần Việt Anh kết luận.
Cùng quan điểm, PGS. TS Bùi Quang Tuấn, Phó Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, cho rằng, một hệ sinh thái du lịch thể thao khép kín không chỉ là tập hợp các giải đấu, mà phải là sự kết nối đồng bộ giữa nhiều lĩnh vực: việc làm, du lịch, phát triển bền vững, hình ảnh điểm đến, đầu tư hạ tầng và kinh tế địa phương.
"Muốn phát triển cụm ngành thể thao đòi hỏi nhiều thứ. Cần có doanh nghiệp lớn dẫn dắt để hình thành hệ sinh thái kết nối. Xa hơn, cụm ngành thể thao phát triển tạo ra sự tăng trưởng kinh tế khi đưa tới sự phát triển của nhiều ngành nghề hỗ trợ. Thể thao chính là nhân tố gia tăng tính cạnh tranh cho các điểm đến hiện nay", PGS.TS Bùi Quang Tuấn, nhìn nhận.
Trong khí đó, ở góc nhìn quản lý nhà nước, ThS. Nguyễn Hồng Minh, Phó Cục trưởng Cục Thể dục Thể thao ( Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch), cho rằng để khai thác tiềm năng của thể thao trong góc nhìn kinh tế, cần tiếp tục hoàn thiện chính sách, nâng cao hiệu quả quản lý và đẩy mạnh thu hút đầu tư. Đó là những yếu tố nền tảng để xây dựng ngành công nghiệp thể thao phát triển bền vững, đóng góp tích cực cho tăng trưởng kinh tế.
Thông tin từ Bộ Nông nghiệp và Môi trường, sàn giao dịch carbon trong nước sẽ vận hành trên cơ sở tận dụng hạ tầng sẵn có của thị trường chứng khoán. Hàng hóa trên sàn carbon là những giá trị vô hình.
Theo đó, nếu xem hạn ngạch là giấy phép phát thải được cấp phát trước, thì tín chỉ carbon là kết quả giảm phát thải đã đạt được. Khi hàng hóa carbon đưa vào giao dịch trên sàn có thể xem như đã có sự chứng nhận của cơ quan quản lý nhà nước về đóng góp vào mục tiêu giảm phát thải chung của ngành, của quốc gia.
Trong nhiều năm qua, câu chuyện giảm phát thải ở Việt Nam chủ yếu gắn với các quy định hành chính hoặc các chương trình hợp tác quốc tế thì từ ngày 29/6, quá trình này sẽ có thêm một công cụ hoàn toàn mới đó là "cơ chế thị trường".
Trao đổi với Người Đưa Tin, PGS.TS Nguyễn Đình Thọ, Phó Viện trưởng Viện Chiến lược, Chính sách nông nghiệp và môi trường (Bộ Nông nghiệp và Môi trường), cho rằng việc hình thành sàn giao dịch carbon có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với quá trình chuyển đổi xanh và thực hiện các cam kết giảm phát thải của Việt Nam.
Theo ông Thọ, Việt Nam đã chuẩn bị cho việc vận hành thị trường carbon trong khoảng 6 năm qua. Trong Đóng góp do quốc gia tự quyết định (NDC), Việt Nam ban đầu cam kết giảm phát thải khí nhà kính 8% bằng nguồn lực trong nước và 25% khi có sự hỗ trợ của quốc tế. Hiện nay, các cam kết này đã được cập nhật, nâng lên mức 15,8% không điều kiện và 43,5% có điều kiện.
Ông Thọ cho biết, thời gian qua, Bộ Nông nghiệp và Môi trường đã phối hợp với Bộ Tài chính ban hành các nghị định liên quan đến kiểm kê khí nhà kính và xây dựng kế hoạch giảm phát thải. Đây là những bước đi nền tảng để hình thành và kết nối thị trường giao dịch quyền phát thải của doanh nghiệp, dựa trên hạn ngạch phát thải do Nhà nước phân bổ.
Theo ông, cơ chế này không chỉ tạo động lực, nguồn lực tài chính cho các doanh nghiệp tiên phong trong chuyển đổi xanh, chuyển đổi sạch và phát triển theo mô hình kinh tế carbon thấp, mà còn tạo áp lực đối với những doanh nghiệp chậm chuyển đổi khi buộc phải mua tín chỉ carbon trên thị trường để đáp ứng các quy định về phát thải.
"Đây là lộ trình đã được Việt Nam xác định và là bước đi tất yếu nhằm sử dụng các công cụ thị trường để thực hiện các mục tiêu phát triển bền vững", ông Thọ nhấn mạnh.
Theo PGS.TS Nguyễn Đình Thọ, để tham gia hiệu quả vào thị trường carbon, doanh nghiệp cần nghiên cứu kỹ cơ chế vận hành và xây dựng chiến lược phù hợp. Có 4 phương án cơ bản mà doanh nghiệp có thể lựa chọn.
Thứ nhất, doanh nghiệp chủ động xây dựng và triển khai kế hoạch giảm phát thải khí nhà kính của riêng mình. Trong trường hợp chi phí đầu tư công nghệ quá lớn hoặc chưa thể thực hiện ngay, doanh nghiệp có thể mua tín chỉ carbon trên thị trường để bù đắp phần phát thải vượt hạn mức.
Thứ hai, doanh nghiệp tham gia đấu giá trên sàn giao dịch carbon để mua hạn ngạch phát thải hoặc tín chỉ carbon từ các doanh nghiệp đã thực hiện thành công việc chuyển đổi công nghệ và cắt giảm phát thải.
Thứ ba, doanh nghiệp có thể thực hiện các giao dịch phi tập trung - tức mua bán tín chỉ carbon thông qua thỏa thuận trực tiếp giữa các bên mà không cần thông qua cơ chế đấu giá trên sàn.
Thứ tư, doanh nghiệp tham gia giao dịch trực tiếp trên sàn carbon. Tương tự thị trường chứng khoán, các doanh nghiệp không lựa chọn đối tác mua bán cụ thể hay tham gia đấu giá mà thực hiện giao dịch trực tiếp đối với các tín chỉ carbon đang được niêm yết trên thị trường.
Ông Thọ cho rằng, tương ứng với từng chiến lược tham gia thị trường, doanh nghiệp cần tăng cường công tác đào tạo, nâng cao năng lực cho đội ngũ cán bộ. Đối với bộ phận trực tiếp tham gia giao dịch (front office), việc nắm vững nghiệp vụ thị trường là yêu cầu bắt buộc. Trong khi đó, các bộ phận hỗ trợ, hậu cần (back office) cần nghiên cứu kỹ các quy định liên quan đến đăng ký, lưu ký, giao dịch và thanh toán tín chỉ carbon, tương tự cơ chế vận hành trên thị trường chứng khoán.
Bên cạnh đó, đội ngũ hoạch định chiến lược của doanh nghiệp cần đưa ra những quyết định quan trọng như lựa chọn đầu tư chuyển đổi công nghệ hay mua tín chỉ carbon để bù đắp phần phát thải còn thiếu. Theo ông Thọ, những yêu cầu này đòi hỏi doanh nghiệp phải chủ động nâng cao năng lực quản trị và chuẩn bị nguồn nhân lực sẵn sàng cho sự vận hành của thị trường carbon.