Ngày 24/4, không khí lạnh tiếp tục ảnh hưởng đến các nơi khác ở Bắc Trung Bộ và một số nơi khác ở phía Tây Bắc Bộ. Nhiệt độ phổ biến từ 20-23 độ, vùng núi có nơi dưới 20 độ; ở khu vực Bắc Trung Bộ phổ biến từ 21-24 độ.
Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, qua theo dõi trên ảnh vệ tinh, số liệu định vị dông sét và ra đa thời tiết phát hiện thấy vùng mây đối lưu đang phát triển và gây mưa cho khu vực Phượng Dực, Đại Xuyên, Ứng Hòa, Hòa Xá, Mỹ Đức, Hồng Sơn, Hương Sơn, đang di chuyển và mở rộng sang khu vực nội thành thành phố Hà Nội.
Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, qua theo dõi trên ảnh mây vệ tinh, ảnh định vị sét và ảnh ra đa thời tiết cho thấy mây đối lưu đang tồn tại và phát triển trên vùng biển ngoài khơi của Tp. Hải Phòng.
Trong 1-4 giờ tới, những ổ mây đối lưu này sẽ tiếp tục phát triển và mở rộng, gây mưa rào và dông có vùng biển nói trên, sau đó có thể mở rộng hơn sang khu vực vịnh Hạ Long. Trong mưa dông có khả năng xảy ra lốc xoáy và gió giật mạnh.
Không khí lạnh cũng tác động đến thời tiết trên biển. Ở vịnh Bắc Bộ có mưa rào và dông rải rác. Theo cơ quan khí tượng, hôm nay (24/4), ở phía Nam vịnh Bắc Bộ có mưa rào và dông. Dự báo ngày và đêm 24/4, ở Nam vịnh Bắc Bộ có mưa rào và dông rải rác. Trong mưa dông có khả năng xảy ra lốc xoáy và gió giật mạnh cấp 6-7. Toàn bộ tàu thuyền hoạt động ở khu vực trên đều có nguy cơ chịu tác động của lốc xoáy và gió giật mạnh.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Xã Hội
Vì sao máy bay phải "đóng băng trên bầu trời" suốt 35 phút chỉ vì một kỳ thi đại học?

Ở Hàn Quốc, kỳ thi đại học Suneung hay College Scholastic Ability Test (CSAT) từ lâu được xem là một trong những kỳ thi khốc liệt nhất thế giới. Đây không chỉ là bài kiểm tra kiến thức, mà còn được coi như "cánh cửa định đoạt số phận" của hàng trăm nghìn học sinh mỗi năm.
Điều khiến thế giới choáng váng là vào ngày diễn ra kỳ thi, gần như cả xã hội Hàn Quốc phải thay đổi lịch trình để phục vụ thí sinh.
Theo Reuters, trong phần thi nghe tiếng Anh kéo dài khoảng 35 phút, toàn bộ máy bay trên cả nước bị cấm cất và hạ cánh nhằm tránh tiếng ồn ảnh hưởng đến học sinh làm bài. Những chuyến bay đang ở trên không cũng phải giữ độ cao tối thiểu theo hướng dẫn của kiểm soát không lưu.
Năm 2025, khoảng 140 chuyến bay bị điều chỉnh lịch trình vì kỳ thi này, bao gồm cả các chuyến quốc tế.
Không chỉ bầu trời bị "đóng băng", nhịp sống của cả đất nước cũng thay đổi. Ngân hàng, cơ quan công sở và cả thị trường chứng khoán đều mở cửa muộn hơn thường lệ để tránh tắc đường cho thí sinh đi thi.
Vào mỗi mùa Suneung, hình ảnh cảnh sát dùng mô tô hú còi đưa học sinh tới điểm thi đã trở thành điều quen thuộc tại Hàn Quốc. Nhiều clip ghi lại cảnh thí sinh được cảnh sát mở đường tốc độ cao để kịp giờ thi liên tục lan truyền trên mạng xã hội.
Áp lực của kỳ thi lớn tới mức phụ huynh thường nghỉ làm để đưa con đi thi, sau đó tới chùa hoặc nhà thờ cầu nguyện. Nhiều khu vực quanh điểm thi được yêu cầu hạn chế tiếng ồn, các công trình xây dựng tạm dừng hoạt động trong giờ thi nghe.
Tại Hàn Quốc, việc đỗ vào các trường đại học danh tiếng như Seoul National University, Korea University hay Yonsei University được xem là bước đệm quan trọng cho nghề nghiệp, địa vị xã hội và thậm chí cả cơ hội kết hôn sau này.
Chính vì vậy, nhiều học sinh Hàn Quốc phải học thêm từ sáng tới khuya suốt nhiều năm chỉ để chuẩn bị cho kỳ thi kéo dài một ngày duy nhất. Trên Reddit, nhiều người nước ngoài gọi Suneung là "kỳ thi khiến cả quốc gia nín thở".
Áp lực cực lớn của nền giáo dục cạnh tranh cũng nhiều lần gây tranh cãi. Một số chuyên gia cho rằng Suneung đã tạo ra môi trường học tập quá căng thẳng, góp phần khiến tỷ lệ stress và trầm cảm ở thanh thiếu niên Hàn Quốc tăng cao.
Dù vậy, với nhiều gia đình Hàn Quốc, Suneung vẫn được coi là "trận chiến lớn nhất đời người" trước khi bước vào xã hội trưởng thành. Và có lẽ hiếm nơi nào trên thế giới mà chỉ một kỳ thi lại đủ sức khiến cả đất nước phải đồng loạt chậm nhịp như ở Hàn Quốc.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Xã Hội
Thời tiết dịp 30/4-1/5 đảo chiều bất ngờ: Miền Bắc se lạnh, Nam Bộ bắt đầu hạ nhiệt

Kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5 năm nay chứng kiến một diễn biến thời tiết khá hiếm gặp khi không khí lạnh bất ngờ tăng cường xuống Bắc Bộ và lan tới một phần Trung Bộ đúng sát thời điểm người dân bắt đầu lên đường du lịch.
Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, từ đêm 28 đến ngày 29/4, khối không khí lạnh yếu nhưng đủ gây mưa dông diện rộng, kéo nền nhiệt miền Bắc giảm rõ rệt. Nhiệt độ thấp nhất phổ biến chỉ còn 20-23 độ C, vùng núi có nơi dưới 20 độ C, tạo cảm giác se lạnh hiếm thấy giữa thời điểm cuối tháng 4.
Sau nhịp mưa dông mở màn, thời tiết miền Bắc bước vào những ngày nghỉ khá lý tưởng. Từ 30/4 đến hết 2/5, khu vực này duy trì trạng thái ít mưa, trưa chiều hửng nắng nhưng nắng không gắt, nền nhiệt cao nhất chủ yếu 27-30 độ C. Đêm và sáng sớm trời mát, riêng Hà Nội dao động khoảng 21-23 độ C, đủ để nhiều người cảm nhận rõ kiểu thời tiết "mát như đầu thu".
Đây được xem là khoảng thời gian đẹp cho các hoạt động ngoài trời như dạo phố, picnic ngắn ngày hoặc trekking vùng núi thấp.
Tuy nhiên, cơ quan khí tượng lưu ý thời tiết miền Bắc chưa hoàn toàn ổn định. Vào chiều tối và đêm, một vài nơi vẫn có thể xuất hiện mưa rào và dông cục bộ, nhất là khu vực Tây Bắc và vùng núi. Trong cơn dông vẫn tiềm ẩn nguy cơ lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh nên du khách không nên chủ quan khi di chuyển đường dài.
Tại Trung Bộ, thời tiết cũng chuyển biến tích cực hơn so với những ngày nắng nóng gay gắt trước đó.
Từ Thanh Hóa đến Huế chịu tác động nhẹ của không khí lạnh nên nền nhiệt dịu xuống, ban ngày phổ biến 28-31 độ C. Khu vực từ Đà Nẵng trở vào Nam Trung Bộ trời nắng nhiều hơn nhưng mưa không đáng kể, chỉ xuất hiện vài cơn mưa rào ngắn vào chiều tối. Nhìn chung, đây vẫn là vùng có thời tiết thuận lợi nhất cho các chuyến nghỉ biển dịp lễ.
Dù vậy, khung giờ từ 12h đến 15h tại các bãi biển miền Trung vẫn có tia UV cao và nắng rát, du khách nên hạn chế phơi nắng quá lâu để tránh mất nước, say nắng.
Trong khi đó, Nam Bộ là khu vực nóng nhất cả nước trong ngày đầu nghỉ lễ nhưng cường độ nắng nóng đã bắt đầu có dấu hiệu giảm dần.
Ngày 30/4, nhiệt độ cao nhất phổ biến 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C. Sang ngày 1/5, nắng nóng chỉ còn xuất hiện cục bộ, và từ 2/5 trở đi xu hướng oi bức tiếp tục hạ thêm khi mưa dông chiều tối gia tăng. Điều này đồng nghĩa với việc thời tiết tại TP.HCM và nhiều tỉnh miền Đông, miền Tây Nam Bộ sẽ bớt ngột ngạt hơn so với chuỗi ngày nóng gay gắt trước đó.
Tây Nguyên cũng chung trạng thái nắng ban ngày, mưa dông tăng về chiều tối và đêm. Nhiệt độ tại khu vực này phổ biến 19-33 độ C, không quá khắc nghiệt nhưng những cơn dông đến muộn có thể đi kèm sét và gió giật mạnh, ảnh hưởng đến hoạt động cắm trại hoặc di chuyển đèo dốc.
Nhìn tổng thể, kỳ nghỉ lễ năm nay được đánh giá có nền thời tiết tương đối thuận lợi trên cả ba miền: miền Bắc mát mẻ, Trung Bộ khô ráo, Nam Bộ bớt nóng dần.
Dù không còn cảnh nắng như đổ lửa trên diện rộng, người dân vẫn cần theo dõi các cơn mưa dông bất chợt vào chiều tối bởi đây là giai đoạn giao mùa, thời tiết có thể chuyển trạng thái rất nhanh chỉ trong vài giờ.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

"Đây là quê hương mình, mình làm vì mình yêu quê hương thôi".
Chị Nga nói câu ấy rất nhẹ, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Nhưng phải đến khi đặt chân lên Lủng Páng, đi trên những cây cầu tre bắc qua suối, men theo những lối mòn xuyên rừng vầu và nghe người dân kể về những ngày đầu nơi đây còn ngập trong cỏ dại, tôi mới hiểu tình yêu quê hương đôi khi có hình hài rất cụ thể.
Đó có thể là hình ảnh một người phụ nữ thanh mảnh, ngày ngày lặng lẽ leo núi, thoăn thoắt cuốc từng thước đất, phát từng bụi cỏ, dọn từng thân cây đổ chắn ngang lối đi. Hay hình ảnh chị dựng từng cây cầu nhỏ bắc qua những con suối lạnh, kiên nhẫn mở đường vào một vùng đất mà ngay cả nhiều người địa phương trước đây cũng ít đặt chân tới…
Người phụ nữ ấy là chị Nguyễn Thị Thu Nga - Chủ Khách sạn Sơn Nữ, cũng là người đứng ra đầu tư dự án du lịch sinh thái tại Lủng Páng, thuộc xã Phong Quang, tỉnh Thái Nguyên.
"Tôi cũng không nhớ mình đã lên đây bao nhiêu lần nữa", chị cười.
Nụ cười của chị khiến tôi nhớ đến những người nông dân vẫn thường nói về ruộng đồng của mình. Không phải giọng điệu của một nhà đầu tư. Càng không giống người đang kể về một dự án. Đó là giọng kể của một người đang nói về một phần máu thịt.
Nhìn thhình ảnh ấy, chúng tôi trách chị đang làm việc quá sức, rằng một người phụ nữ nhỏ bé không nên suốt ngày băng rừng, leo núi, rằng việc gì phải tự mình làm những việc nặng nhọc ấy hàng ngày.
"Không ai bắt tôi cả. Nhưng cứ lên đây là tôi thấy vui. Có hôm đi cả ngày trong rừng chẳng biết mệt", chị phân trần.
Có lẽ bởi với chị, Lủng Páng chưa bao giờ chỉ là một khu du lịch sinh thái. Đó là quê hương, là những cánh rừng đã nuôi lớn tuổi thơ, là những con suối mát lạnh chảy qua bao thế hệ, là bản làng vẫn còn lưu giữ nếp sống nguyên sơ giữa đại ngàn.
"Tôi là người Bắc Kạn. Quê hương mình thì mình yêu thôi. Mình chỉ mong nơi này phát triển được du lịch để bà con có thêm sinh kế nhưng vẫn giữ được rừng. Rừng chính là linh hồn của nơi đây", chị nói.
Nghe chị kể, tôi chợt nhận ra điều đặc biệt nhất ở Lủng Páng có lẽ không phải là thác nước, cũng chưa hẳn là những cây chè Shan Tuyết cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Mà là tình yêu của những con người đang cố gắng giữ lại những gì nguyên bản nhất cho vùng đất này.
Và rồi, chúng tôi bắt đầu hành trình hiking khám phá Lủng Páng bằng chính con đường mà chị Nga cùng người dân nơi đây đã kiên trì tạo dựng.
Từ điểm dừng chân bên đường, chúng tôi bước vào rừng. Con đường mòn men theo sườn núi, lúc băng qua các triền chè, lúc len lỏi dưới những tán cây cao vút. Con đường nhỏ len giữa những rặng vầu xanh mướt, ánh nắng đầu giờ trưa bị những tán cây cao vút cắt thành từng vệt sáng mỏng trên mặt đất. Tiếng gió luồn qua những thân vầu va vào nhau tạo thành thứ âm thanh rất riêng của núi rừng. Lúc đầu chỉ là tiếng lá, rồi là tiếng nước… Xa xa, nhỏ thôi. Nhưng càng đi sâu, tiếng nước càng rõ hơn.
Chúng tôi đi qua những cây cầu tre nhỏ bắc qua suối. Dưới chân là dòng nước trong vắt nhìn thấy cả những viên sỏi nằm dưới đáy. Có đoạn phải bước qua những phiến đá phủ rêu. Có đoạn men theo sườn núi với một bên là rừng xanh, một bên là dòng suối đang len lỏi giữa những tảng đá lớn.
Không ai nói nhiều, dường như giữa không gian ấy, người ta tự nhiên muốn lắng nghe thiên nhiên hơn là nghe chính mình.
Sau những khúc cua quanh co, thác Lủng Páng bất ngờ hiện ra giữa màu xanh bạt ngàn của núi rừng. Dòng đổ xuống những phiến đá lớn từ độ cao 15m, tung bọt trắng xóa, tạo thành làn hơi nước mát lạnh lan tỏa khắp không gian. Giữa cái nắng mùa hè, cảm giác đứng dưới chân thác Lủng Páng, lắng nghe tiếng nước vọng giữa đại ngàn mang lại sự thư thái hiếm có.
Trong suốt hành trình, chúng tôi liên tục được trải nghiệm những cung đường đậm chất khám phá. Những đoạn băng rừng, lội qua các con suối trong veo, vượt những phiến đá phủ rêu hay men theo các sườn đồi thoai thoải không quá thử thách nhưng đủ để mang lại cảm giác chinh phục. Không gian núi rừng nguyên sơ, khí hậu mát mẻ quanh năm cùng cảnh quan đa dạng khiến mỗi chặng đường đều mang đến những trải nghiệm mới lạ cho du khách yêu thích vận động và hòa mình vào thiên nhiên.
Rời khu vực thác nước, hành trình khám phá Lủng Páng tiếp tục ngược lên thượng nguồn. Trước mắt tôi mở ra những khoảng cỏ rộng lớn như một "thảo nguyên xanh" giữa núi rừng. Dấu tích của những thửa ruộng bậc thang cũ, những khối đá tự nhiên nằm rải rác cùng các triền đồi nối tiếp nhau tạo nên khung cảnh vừa khoáng đạt vừa thơ mộng, hiếm gặp ở vùng trung du.
Điểm nhấn đặc biệt nhất của hành trình là khu vực chè Shan Tuyết cổ thụ. Theo lời kể của những người dân, vùng chè Shan Tuyết Bằng Phúc tại đây hiện có 12 cây và được công nhận là Cây Di sản Việt Nam vào cuối năm 2025. Với họ, những cây chè đã tồn tại như một điều tất yếu, đồng hành qua bao thế hệ và được khai thác búp theo phương thức truyền thống.
Giữa màu xanh của đại ngàn, những gốc chè hàng chục, thậm chí hàng trăm năm tuổi lặng lẽ tồn tại như những chứng nhân của thời gian. Có những cây lớn đến vòng tay người trưởng thành mới ôm xuể. Không chỉ mang giá trị kinh tế, những cây chè cổ còn phản ánh lịch sử cư trú, tập quán canh tác và đời sống văn hóa lâu đời của cộng đồng địa phương.
Bên cạnh việc khám phá cảnh quan, chúng tôi được tìm hiểu đời sống của người dân bản địa, thưởng thức các sản vật đặc trưng và nghe những câu chuyện gắn với vùng đất Phong Quang. Sự chân chất, mến khách của người dân cùng những giá trị văn hóa còn được lưu giữ khá nguyên vẹn đã góp phần tạo nên sức hấp dẫn riêng cho điểm đến này.
Là người trực tiếp tham gia trải nghiệm, bà Chu Thị Đỗ - Phó Giám đốc phụ trách Trung tâm Khai thác, Xúc tiến phát triển du lịch tỉnh Thái Nguyên cho rằng, điều quý giá nhất của Lủng Páng nằm ở sự nguyên sơ.
Bà cho biết, trong nhiều năm qua, du lịch Đông Bắc thường được biết đến với Hồ Ba Bể, thác Bản Giốc hay cao nguyên đá Đồng Văn. Tuy nhiên, nhu cầu du lịch đang thay đổi.
Ngày càng nhiều du khách không còn tìm kiếm những điểm check-in đông đúc mà muốn được đi bộ giữa rừng, ngâm mình trong dòng suối mát, thưởng trà dưới những gốc cây cổ thụ và sống chậm hơn vài ngày giữa thiên nhiên. Đó chính là khoảng trống mà Lủng Páng có thể lấp đầy.
Theo đó, khu vực Lủng Páng đang hội tụ nhiều điều kiện thuận lợi để phát triển du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng và du lịch trải nghiệm gắn với tài nguyên bản địa trên địa bàn tỉnh Thái Nguyên.
"Điểm khác biệt của nơi đây nằm ở sự nguyên sơ. Không chỉ có cảnh quan thiên nhiên đẹp, khu vực này còn có những giá trị văn hóa bản địa, hệ sinh thái rừng, nguồn nước, chè cổ thụ và cộng đồng dân cư vẫn còn lưu giữ nhiều nét sinh hoạt truyền thống. Đây là những yếu tố rất phù hợp với xu hướng du lịch trải nghiệm, du lịch xanh hiện nay", bà Đỗ nhận định.
Điều quan trọng là quá trình đầu tư phải được thực hiện theo hướng bền vững, bảo tồn được hệ sinh thái tự nhiên và bản sắc văn hóa của địa phương.
Nếu làm được điều đó, Lủng Páng không chỉ là một điểm đến mới. Nơi đây có thể trở thành một minh chứng cho cách phát triển du lịch thế hệ mới: lấy thiên nhiên làm trung tâm, lấy cộng đồng làm chủ thể và lấy sự bền vững làm đích đến.
Đại diện các doanh nghiệp lữ hành đánh giá, Lủng Páng có cảnh quan tự nhiên hấp dẫn, phù hợp để phát triển sản phẩm du lịch hiking, trekking nhẹ, du lịch sinh thái và trải nghiệm cộng đồng. Theo đó, các đơn vị lữ hành sẽ nghiên cứu, lên kế hoạch xây dựng tour tuyến tại thác Lủng Páng, nhằm mang đến cho du khách những trải nghiệm mới lạ, an toàn và có chiều sâu văn hóa.
Còn với chị Nguyễn Thị Thu Nga, hành trình ở Lủng Páng mới chỉ bắt đầu.
Trong câu chuyện về tương lai vùng đất này, chị hình dung là một không gian du lịch hòa vào thiên nhiên, nơi du khách có thể đi bộ trên những thảo nguyên xanh giữa núi rừng, ngồi thưởng trà Shan Tuyết dưới tán những cây chè cổ thụ, lắng nghe tiếng suối chảy và cảm nhận nhịp sống chậm rãi của đại ngàn.
Chị mong muốn phát triển các sản phẩm chăm sóc sức khỏe từ nguồn dược liệu bản địa, tạo nên những trải nghiệm nghỉ dưỡng gắn với thiên nhiên và tri thức bản địa. Xa hơn, chị kỳ vọng những bản làng nơi đây sẽ từng bước tham gia làm du lịch nhưng vẫn giữ được nét văn hóa nguyên bản, sự chân chất và nếp sống truyền thống của đồng bào.
Trong câu chuyện ấy, những cánh rừng vẫn được bảo vệ như tài sản quý giá nhất của quê hương, những dòng suối vẫn trong lành chảy từ đỉnh Phja Hiêng xuống các bản làng. Đặc biệt, những người dân địa phương như người Dao Tiền, Dao Đỏ, Sán Chỉ, Sán Chay, Tày và Nùng có thể tạo dựng sinh kế bền vững ngay trên mảnh đất mình sinh ra bằng chính những giá trị thiên nhiên và văn hóa mà cha ông để lại.
Rời Lủng Páng, tôi nhớ mãi câu nói của chị Nga.
"Quê hương mình thì mình yêu thôi", có lẽ chính tình yêu giản dị ấy đang từng ngày đánh thức một vùng đất.
Không phải bằng những công trình đồ sộ, mà bằng sự kiên trì của những con người tin rằng thiên nhiên, văn hóa và cộng đồng mới là tài sản quý giá nhất để làm du lịch.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

