Gắn bó với vùng đất Đồng Tháp từ bao đời nay, sen từng chỉ được người dân trồng xen kẽ ở ao hồ, vùng trũng để lấy gương, lấy ngó mang ra chợ bán. Thế nhưng vài năm trở lại đây, cây sen dần khẳng định vị thế là một trong những ngành hàng nông nghiệp chủ lực của tỉnh.
Được mệnh danh là “thủ phủ sen” của cả nước, Đồng Tháp hiện có nhiều vùng trồng sen tập trung tại các địa phương như Tháp Mười, Trường Xuân, Phương Thịnh, Thanh Bình… Không chỉ mang giá trị văn hóa đặc trưng, sen còn mở ra hướng phát triển kinh tế hiệu quả cho người dân.
Tại Tháp Mười, ông Lê Văn Bé (người có hơn 10 năm gắn bó với cây sen) cho biết, trước đây gia đình chủ yếu canh tác lúa nhưng hiệu quả kinh tế bấp bênh. Sau khi chuyển sang trồng sen kết hợp làm du lịch trải nghiệm, nguồn thu nhập ổn định và cải thiện đáng kể.
“Sen dễ chăm sóc hơn nhiều loại cây khác. Quan trọng nhất là đầu ra ngày càng đa dạng, từ gương sen, hạt sen, lá sen… cho đến dịch vụ tham quan đều tạo thêm thu nhập”, ông Bé chia sẻ.
Theo nhiều nông dân địa phương, cây sen phù hợp với điều kiện tự nhiên vùng Đồng Tháp, có khả năng chịu ngập tốt, chi phí đầu tư không quá cao. Đặc biệt, hầu như mọi bộ phận của cây sen đều có thể khai thác thương mại, góp phần nâng cao giá trị kinh tế.
Hoa sen được dùng để trang trí, ướp trà; hạt sen chế biến thực phẩm; lá sen làm trà thảo mộc; ngó sen trở thành nguyên liệu cho nhiều món ăn dân dã. Thậm chí, tim sen và củ sen còn được một số cơ sở tận dụng để sản xuất dược liệu và sản phẩm chăm sóc sức khỏe.
Không dừng lại ở việc bán nông sản tươi, Đồng Tháp đang từng bước nâng cao giá trị cây sen bằng hướng đi chế biến sâu.
Hiện nhiều doanh nghiệp, hợp tác xã trên địa bàn đã phát triển hàng chục sản phẩm từ sen như trà lá sen, trà tim sen, sữa sen, hạt sen sấy, bột sen hay các dòng quà tặng đặc sản. Nhiều sản phẩm đạt chứng nhận OCOP từ 3 đến 5 sao, góp phần mở rộng thị trường tiêu thụ trong nước và xuất khẩu.
Một trong những mô hình tiêu biểu là Công ty TNHH MTV Nam Huy Đồng Tháp do ông Huỳnh Văn Hiệp sáng lập. Nhận thấy tiềm năng kinh tế từ cây sen, ông mạnh dạn đầu tư chế biến sâu sau nhiều lần chứng kiến cảnh nông dân rơi vào vòng luẩn quẩn “được mùa mất giá”.
Năm 2023, sản phẩm hạt sen sấy của công ty được công nhận OCOP 5 sao cấp quốc gia.
Ông Hiệp cho biết, hạt sen sấy là sản phẩm chủ lực và cũng là niềm tự hào của chúng tôi. Mục tiêu không chỉ nâng doanh số mà còn góp phần tiêu thụ nông sản bền vững, tạo việc làm ổn định cho người dân địa phương.
Hiện sản phẩm hạt sen sấy của doanh nghiệp đã có mặt tại nhiều hệ thống siêu thị lớn và xuất khẩu sang các thị trường như Hàn Quốc, Malaysia, Thái Lan, Singapore… Qua đó cho thấy khi nông sản được đầu tư bài bản về chất lượng, thương hiệu và chế biến sâu, cơ hội vươn ra thị trường quốc tế là hoàn toàn khả thi.
Không chỉ mang giá trị kinh tế trong nông nghiệp, sen còn mở ra hướng phát triển du lịch sinh thái đặc trưng cho Đồng Tháp.
Mỗi mùa sen nở, nhiều cánh đồng tại Tháp Mười trở thành điểm đến thu hút đông đảo du khách. Người dân đầu tư xuồng chèo, cầu gỗ, chòi nghỉ, khu ẩm thực để phục vụ khách tham quan, trải nghiệm.
Nhiều món ăn dân dã từ sen như cơm gói lá sen, gỏi ngó sen, chè hạt sen hay trà sen dần trở thành nét đặc trưng đối với du khách khi đến vùng đất Sen hồng.
Chị Bùi Thị Mỹ Duyên (du khách đến từ Tp.HCM) cho biết, điều khiến chị ấn tượng không chỉ là vẻ đẹp của đồng sen mà còn là sự chân chất, hiếu khách của người dân địa phương.
“Ngồi chèo xuồng giữa đồng sen buổi sáng rất thư giãn. Ở đây còn có nhiều món ăn từ sen khá lạ và ngon”, chị Duyên chia sẻ.
Theo định hướng phát triển du lịch của tỉnh, Đồng Tháp đang xây dựng hình ảnh địa phương gắn với thông điệp “Thuần khiết như hồn sen”. Nhiều mô hình du lịch cộng đồng kết hợp trải nghiệm nông nghiệp tiếp tục được khuyến khích nhằm tạo thêm nguồn thu cho người dân nông thôn.
Đại diện UBND tỉnh Đồng Tháp cho biết, sen hiện là một trong 5 ngành hàng chủ lực trong Đề án tái cơ cấu ngành nông nghiệp của địa phương, bên cạnh lúa gạo, xoài, cá tra và hoa kiểng. Ngành hàng này đang được định hướng phát triển theo hướng giảm chi phí sản xuất, nâng cao chất lượng, đẩy mạnh chế biến sâu và phát triển bền vững.
Hiện toàn tỉnh có khoảng 1.800 ha sen, với hơn 100 sản phẩm chế biến thuộc các nhóm thực phẩm, mỹ phẩm và quà tặng đặc sản. Trong đó, gần 60 sản phẩm đạt chứng nhận OCOP từ 3 đến 5 sao. Mỗi năm, ngành hàng sen mang lại giá trị sản xuất hơn 1.900 tỷ đồng.
Tuy nhiên, ngành hàng này cũng đang đối mặt nhiều thách thức như biến đổi khí hậu, sâu bệnh và tình trạng thoái hóa giống. Theo các chuyên gia, việc ứng dụng công nghệ cao, đặc biệt là công nghệ nuôi cấy mô trong sản xuất giống sen sạch bệnh, được xem là giải pháp quan trọng nhằm nâng cao năng suất và chất lượng vùng nguyên liệu.
Ông Ngô Hùng Vũ, Phó giám đốc HTX Kim Phát (Đồng Tháp) cho biết, hợp tác xã đang hỗ trợ nông dân tiếp cận nhiều giải pháp kỹ thuật trong canh tác sen, từ xử lý đất, phòng trừ dịch bệnh đến quy trình chăm sóc nhằm kiểm soát hiệu quả các loại bệnh hại.
Theo ông Vũ, thế mạnh hiện nay của HTX là phát triển giống sen nuôi cấy mô chất lượng cao. Thời gian tới, đơn vị sẽ phối hợp với Hội ngành hàng Sen Đồng Tháp triển khai trên nhiều vùng trồng nhằm hạn chế tình trạng sen nhiễm bệnh, nâng cao chất lượng vùng nguyên liệu.
Trong khi đó, theo ông Ngô Chí Công, Chủ tịch Hội ngành hàng Sen Đồng Tháp cho rằng, để phát triển bền vững, ngành hàng sen cần giảm dần sự phụ thuộc vào thời tiết và dịch bệnh. Việc sử dụng giống sen nuôi cấy mô sẽ tạo nền tảng xây dựng vùng nguyên liệu sạch phục vụ chế biến sâu và phát triển du lịch trải nghiệm.
Theo ông Công, tầm nhìn của ngành hàng sen Đồng Tháp không chỉ dừng lại ở việc bán hạt, ngó hay lá sen tươi mà hướng đến mô hình kinh tế đa giá trị. Địa phương hiện cũng đang nghiên cứu các mô hình kết hợp như “sen – dứa”, đồng thời xây dựng vùng trồng sen sạch gắn với mã số vùng trồng để từng bước đưa sản phẩm sen vươn ra thị trường quốc tế.
Hội đang từng bước liên kết nông dân, hình thành các hợp tác xã chuyên nghiệp nhằm xây dựng vùng nguyên liệu quy mô lớn, đáp ứng nhu cầu thị trường và nâng cao giá trị ngành hàng sen.
Từ loài cây gắn bó với đời sống người dân Đồng Tháp, sen hôm nay không chỉ mang giá trị văn hóa mà còn dần khẳng định vị thế của một ngành hàng kinh tế đầy tiềm năng.
Nếu như vài năm trước, mukbang chỉ đơn thuần là ngồi trước camera ăn thật nhiều để trò chuyện với người xem thì nay cuộc đua câu view trên internet đã đẩy nó sang một cấp độ khác: Ăn càng dị, càng dễ nổi tiếng.
Chỉ cần gõ vài từ khóa như "raw food mukbang", "eat clay", "ice chewing ASMR" trên TikTok hoặc YouTube, người dùng sẽ dễ dàng bắt gặp hàng loạt video khiến người xem vừa ghê sợ vừa không thể rời mắt: Người ăn cá sống còn quẫy, nuốt nội tạng chưa qua chế biến, bốc từng nắm đất sét khô bỏ vào miệng hay ngồi nhai đá lạnh liên tục để tạo âm thanh kích thích.
Theo phản ánh từ nhiều báo điện tử, trào lưu mukbang "ăn tươi nuốt sống" đã lan rộng từ Hàn Quốc sang nhiều nước châu Á, trong đó không ít TikToker Việt cũng nhập cuộc bằng các clip ăn hải sản sống, thịt bò sống, đuông dừa sống… để câu hàng triệu lượt xem.
Điểm chung của các video này là đều đánh mạnh vào yếu tố gây sốc. Người xem không vào vì thấy ngon miệng mà vì tò mò muốn biết con người có thể làm điều kỳ dị đến mức nào.
Không ít nhà sáng tạo nội dung cố tình ăn các loại thịt còn đỏ au, trứng sống, hải sản vừa bắt khỏi bể để quay cận cảnh tiếng nhai, tiếng nuốt. Nhiều clip được dựng theo kiểu càng ghê rợn càng tốt nhằm tạo cảm giác "rùng mình nhưng vẫn muốn xem tiếp".
Song song đó là hiện tượng ăn đất sét, đất khoáng đang nổi lên ở một số nền tảng video ngắn quốc tế. Người tham gia quay cảnh bẻ đất thành từng miếng nhỏ, mô tả độ giòn tan và mùi vị "bùi bùi như bánh nướng". Có người còn quảng bá đây là cách giảm căng thẳng hoặc thỏa mãn cảm giác thèm ăn kỳ lạ.
Chưa dừng lại ở đó, nhai đá viên cũng trở thành một dạng ASMR gây nghiện. Chỉ với âm thanh đá vỡ lạo xạo trong miệng, hàng triệu người sẵn sàng ngồi xem hết clip này đến clip khác như một hình thức giải trí khó hiểu.
Thậm chí, làn sóng ASMR do AI tạo ra còn đẩy trí tưởng tượng lên mức phi lý hơn khi xuất hiện hàng loạt video mô phỏng con người ăn thủy tinh, cắn đá quý, uống nham thạch phát sáng. Những nội dung siêu thực này đang phủ sóng mạng xã hội vì đánh trúng tâm lý thích xem cái lạ của đám đông.
Theo các chuyên gia truyền thông, mạng xã hội hiện tại đang vận hành theo thuật toán ưu tiên sự dừng lướt. Nghĩa là nội dung nào khiến người xem giật mình, khó hiểu hoặc ghê sợ thì càng dễ bị níu lại vài giây — và chỉ vài giây đó đủ để video được đẩy đi xa hơn.
Bởi vậy, những trào lưu ăn uống quái dị trở thành "mỏ vàng tương tác". Từ các món pha trộn kinh dị, đồ ăn không giống ai cho tới mukbang nuốt sống, tất cả đều được sản xuất với chung một mục tiêu: Gây tranh cãi để nổi tiếng.
Nhiều món "đồ ăn dị" xuất hiện trên mạng thực chất không nhằm mục đích thưởng thức mà chỉ là chiêu trò đu trend điên rồ, câu like bất chấp. Trong khi đó, nhiều chuyên gia cũng cảnh báo các thử thách ăn uống phản cảm trên TikTok đang tạo ảnh hưởng xấu khi không ít bạn trẻ vì hiếu kỳ mà làm theo.
Đằng sau những clip thu hút hàng triệu mắt nhìn là nguy cơ sức khỏe không nhỏ. Ăn thực phẩm sống có thể dẫn đến nhiễm khuẩn, ký sinh trùng, ngộ độc tiêu hóa; nhai đá thường xuyên gây hỏng men răng, tổn thương nướu; còn việc đưa đất khoáng hoặc vật thể lạ vào cơ thể tiềm ẩn vô số rủi ro khó lường.
Nhưng đáng lo hơn cả là tâm lý "càng dị càng nổi". Khi internet biến sự phản cảm thành công cụ kiếm tiền, nhiều người sẵn sàng thử mọi giới hạn để đổi lấy vài phút viral. Hôm nay là ăn đồ sống. Ngày mai có thể là một thứ còn kỳ quặc hơn.
Và trong cuộc đua nội dung không điểm dừng ấy, người xem vừa là khán giả, vừa vô tình tiếp tay cho những trào lưu ngày một méo mó.
Theo nội dung tờ trình, thành phố sẽ triển khai các giải pháp về hạ tầng trong vùng phát thải thấp.
Theo đó, phát triển hạ tầng giao thông xanh và giao thông công cộng, bao gồm: hệ thống xe buýt sử dụng điện, năng lượng xanh; đường sắt đô thị; xe đạp, xe đạp điện, xe máy điện công cộng; trạm sạc điện; trạm đổi pin, các điểm trung chuyển và các giải pháp giao thông bền vững.
Xây dựng lộ trình biện pháp áp dụng trong vùng phát thải thấp, trong đó từng bước hạn chế phương tiện sử dụng nhiên liệu hóa thạch, ưu tiên phương tiện sử dụng năng lượng sạch, phương tiện giao thông công cộng và giao thông phi cơ giới.
Cùng với đó, thiết lập hệ thống giám sát và kiểm soát phương tiện và xử lý vi phạm hành chính: Giám sát phương tiện ra vào vùng phát thải thấp thông qua hệ thống camera nhận diện biển số (ANPR), biển báo, hạ tầng giám sát giao thông, hệ thống quản lý dữ liệu và xử lý vi phạm hành chính.
Song song với các biện pháp kiểm soát, thành phố sẽ triển khai các chính sách hỗ trợ người dân và doanh nghiệp nhằm khuyến khích chuyển đổi phương tiện sang năng lượng sạch và nâng cao tỷ lệ sử dụng giao thông công cộng. Đồng thời, công tác thông tin, tuyên truyền, vận động và hướng dẫn cũng sẽ được tổ chức rộng rãi để người dân và doanh nghiệp chủ động thực hiện các quy định của vùng phát thải thấp.
Đáng chú ý, Hà Nội đề xuất hỗ trợ chi phí cấp đổi đăng ký, biển số đối với cá nhân, doanh nghiệp kinh doanh vận tải, cung cấp dịch vụ công ích khi chuyển đổi sang phương tiện xanh.
Theo đó, người dân được hỗ trợ giảm 50% lệ phí cấp đăng ký, biển số đối với cá nhân, doanh nghiệp kinh doanh vận tải, cung cấp dịch vụ công ích khi chuyển đổi sang phương tiện giao thông xanh.
Đối với hộ nghèo, hộ cận nghèo; doanh nghiệp kinh doanh vận tải hành khách bằng xe taxi, xe buýt tiếp tục sử dụng biển số định danh cũ được hỗ trợ 100%.
Người dân được hỗ trợ 30% lãi suất vay vốn ngân hàng thương mại và vay vốn ưu đãi từ Quỹ Đầu tư phát triển Thành phố, Quỹ Bảo vệ môi trường cho các doanh nghiệp, đơn vị vận tải, công ích khi đầu tư phương tiện sử dụng năng lượng sạch.
Tờ trình cũng nêu rõ mức hỗ trợ trực tiếp bằng tiền cho người dân sinh sống trong khu vực Vành đai 1 và hộ nghèo, hộ cận nghèo trên địa bàn toàn Thành phố khi chuyển đổi xe máy sử dụng nhiên liệu hóa thạch sang xe sử dụng năng lượng sạch.
Mức hỗ trợ: 20% giá trị xe mua mới nhưng tối đa không quá 5 triệu đồng đối với hộ thông thường; 100% đối với hộ nghèo nhưng không quá 20 triệu đồng; 80% nhưng không quá 15 triệu đồng đối với hộ cận nghèo.
Ngoài chính sách hỗ trợ chuyển đổi phương tiện, dự thảo còn đưa ra các biện pháp khuyến khích sử dụng GTCC.
Theo đó, người dân trong khu vực Vành đai 1 sẽ được miễn vé xe buýt trong thời gian một năm khi triển khai vùng phát thải thấp.
Hà Nội cũng đề xuất miễn vé xe buýt và đường sắt đô thị trong các dịp lễ, Tết và các sự kiện chính trị - xã hội đặc biệt của Thủ đô và đất nước.
Đối với hoạt động kinh doanh vận tải, dự thảo quy định lộ trình chuyển đổi phương tiện xanh đối với xe công nghệ, taxi và xe hợp đồng điện tử theo từng giai đoạn, hướng tới 100% sử dụng năng lượng sạch trước năm 2030.
Liên tiếp những vụ trẻ em bị chính người thân bạo hành dã man thời gian gần đây khiến dư luận xót xa, phẫn nộ. Điển hình là vụ bé gái 4 tuổi ở Hà Nội bị mẹ ruột và nhân tình của mẹ bạo hành dẫn đến tử vong hay vụ bé trai 2 tuổi ở xã Hiệp Hòa (Tp.Hồ Chí Minh) bị mẹ và người tình đánh đập tàn nhẫn, nhập viện trong tình trạng đa chấn thương nghiêm trọng.
Điểm chung đau lòng ở cả hai vụ việc là các em đều sống cùng mẹ và nhân tình của mẹ trong những khu nhà trọ chật hẹp. Đáng lẽ phải được yêu thương, chăm sóc, các em lại phải chịu đựng bạo hành trong thời gian dài. Người trực tiếp hủy hoại sức khỏe, thậm chí tước đi mạng sống của trẻ, không phải người xa lạ mà chính là người thân ruột thịt.
PGS.TS Trần Thành Nam - Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Giáo dục (Đại học Quốc gia Hà Nội) bày tỏ sự xót xa: "Ngôi nhà đáng lẽ phải là nơi an toàn nhất của trẻ. Nhưng khi chính người thân trở thành người gây bạo lực, tổn thương ấy thường sâu hơn mọi vết thương thể chất".
Theo ông Nam, hàng loạt vụ trẻ bị mẹ ruột, cha dượng hoặc người tình của mẹ bạo hành thời gian qua tại Hà Nội, Tp.Hồ Chí Minh và nhiều địa phương khác cho thấy đây không còn là những vụ việc cá biệt. Thực trạng này phản ánh một "khoảng trống bảo vệ" kéo dài nhiều năm ngay trong chính gia đình và cộng đồng.
Ông cho rằng điều đáng sợ nhất là phần lớn hành vi bạo hành diễn ra trong không gian khép kín của gia đình nơi trẻ gần như không có khả năng tự vệ hoặc tìm kiếm sự trợ giúp. Nhiều vụ việc chỉ bị phát hiện khi nạn nhân đã nguy kịch, thậm chí tử vong, cho thấy cơ chế phát hiện và can thiệp sớm vẫn còn nhiều lỗ hổng.
Phân tích nguyên nhân, ông Nam cho rằng có ba vấn đề lớn khiến tình trạng này kéo dài. Đó là tâm lý coi bạo lực gia đình là "chuyện riêng". Không ít người nghe tiếng trẻ khóc, nhận thấy dấu hiệu bất thường nhưng ngại can thiệp vì sợ phiền phức hoặc "mất lòng". Chính sự im lặng đó vô tình tạo ra khoảng tối để bạo hành tiếp diễn.
Cùng với đó là sự thiếu hụt kỹ năng nhận diện và quy trình xử lý rõ ràng. Nhiều giáo viên, cán bộ cơ sở hay nhân viên y tế phát hiện trẻ có biểu hiện bất thường nhưng chưa đủ nhạy cảm để nghi ngờ hoặc nếu nghi ngờ thì cũng không biết phải báo cho ai, xử lý như thế nào và trong thời gian bao lâu.
Và cuối cùng là sự nhầm lẫn giữa việc "giữ gìn gia đình" và "bảo vệ trẻ em". Có trường hợp sau khi vụ việc bị phát hiện, trẻ vẫn bị đưa trở lại môi trường nguy hiểm vì người lớn cho rằng "trẻ vẫn cần mẹ", trong khi người gây bạo lực chưa thay đổi hành vi, chưa được giám sát hoặc cách ly phù hợp.
"Chúng ta có luật, có chính sách nhưng từ khâu phát hiện đến can thiệp và theo dõi dài hạn vẫn đang bị nghẽn ở cấp cơ sở", ông Nam nhấn mạnh.
Phân tích sâu hơn về nguyên nhân khiến nhiều vụ bạo hành, xâm hại trẻ em kéo dài nhưng không được phát hiện kịp thời, trao đổi với Người Đưa Tin bà Nguyễn Thị Nga - Phó Cục trưởng Cục Bà mẹ và Trẻ em (Bộ Y tế) cho rằng, có cả nguyên nhân chủ quan lẫn khách quan.
Theo bà, để công tác bảo vệ trẻ em đạt hiệu quả cần bảo đảm đồng bộ ba "trụ cột" quan trọng.
Trụ cột thứ nhất là hệ thống pháp luật và hoàn thiện thể chế, bà Nga cho rằng Việt Nam thời gian qua rất quan tâm đến công tác bảo vệ trẻ em với hệ thống pháp luật tương đối đầy đủ từ chỉ thị của Bộ Chính trị, nghị quyết của Quốc hội đến các luật và văn bản hướng dẫn thi hành.
Đáng chú ý, Nghị quyết 263/2025 về tiếp tục thực hiện các nghị quyết của Quốc hội khóa XIV và khóa XV về giám sát chuyên đề và chất vấn đặt mục tiêu đến năm 2027, 100% cấp xã phải bố trí người làm công tác bảo vệ trẻ em và thiết lập đường dây nóng hoạt động 24/7.
"Luật có, nghị quyết có, vấn đề hiện nay là khâu tổ chức thực hiện", bà Nga nhấn mạnh.
Trụ cột thứ hai là hệ thống cơ sở cung cấp dịch vụ bảo vệ trẻ em, bao gồm cả công lập, ngoài công lập và các cơ sở chuyên biệt dành cho trẻ em.
Theo số liệu của Bộ Y tế, hiện cả nước có hơn 500 cơ sở, tuy nhiên vẫn cần tiếp tục mở rộng cả về số lượng lẫn chất lượng để đáp ứng nhu cầu thực tế.
Trụ cột thứ ba là nguồn lực, gồm kinh phí và con người. Bà Nga cho biết, Luật Trẻ em được Quốc hội thông qua năm 2016, có hiệu lực từ ngày 1/6/2017, trong đó Điều 53 và Điều 72 đã quy định rõ trách nhiệm của người làm công tác bảo vệ trẻ em cấp xã. Tuy nhiên trên thực tế, lực lượng này đang trong tình trạng quá tải.
"Khi chúng ta không nắm được tình hình trẻ em trên địa bàn, không có danh sách trẻ thuộc nhóm nguy cơ cao như trẻ sống trong gia đình ly thân, ly hôn, bố mẹ đi bước nữa… thì rất khó phòng ngừa từ sớm. Vì vậy, nhiều vụ việc chỉ đến khi xảy ra hậu quả nghiêm trọng chính quyền mới biết và vào cuộc", bà Nga nói.
Theo thống kê của Bộ Công an, giai đoạn 2020-2025, trung bình mỗi năm cả nước xảy ra khoảng 2.200 vụ xâm hại trẻ em đến mức cơ quan công an phải xử lý. Dù số vụ việc trong giai đoạn 2024-2025 có thời điểm giảm nhẹ nhưng hiện nay đang có xu hướng gia tăng trở lại.
Riêng trong quý I năm nay, cơ quan chức năng đã khởi tố, điều tra 518 vụ với 649 đối tượng, xâm hại 535 trẻ em, tăng 25 vụ so với cùng kỳ năm trước. Đáng chú ý, nhóm hành vi xâm hại tình dục trẻ em chiếm tới 89%.
Trong khi đó, Tổng đài quốc gia bảo vệ trẻ em 111 chỉ riêng tháng 4 đã tiếp nhận hơn 46.111 cuộc gọi, tăng hơn 9.500 cuộc so với tháng trước. Gần một nửa số cuộc gọi là do trẻ em trực tiếp tìm kiếm sự hỗ trợ.
Số trường hợp trẻ bị bạo lực thể chất và tinh thần được tổng đài hỗ trợ, can thiệp cũng tăng gần 22%, tương ứng 36 trường hợp so với tháng 3. Đáng chú ý, gần 3/4 số trẻ bị bạo lực là do chính người thân trong gia đình như bố mẹ, ông bà, chú bác hoặc người chăm sóc gây ra.
Theo bà Nga, những con số này cho thấy công tác bảo vệ trẻ em hiện vẫn đối mặt với nhiều thách thức và trong 5 năm tới cần có những giải pháp quyết liệt hơn.
Đề cập khó khăn tại địa phương, bà Nga cho rằng điều cần tăng cường nhất hiện nay là đội ngũ làm công tác bảo vệ trẻ em và năng lực của lực lượng này. Muốn can thiệp kịp thời thì địa phương phải nắm chắc tình hình trẻ em và các hộ gia đình trên địa bàn.
Bà cũng nhấn mạnh, công tác bảo vệ trẻ em không thể do một cá nhân hay một ngành đơn lẻ đảm nhiệm mà cần sự phối hợp liên ngành.
Tháng 3 vừa qua, Chính phủ đã ban hành Quyết định 427 kiện toàn Ủy ban Quốc gia về trẻ em. Nhiều địa phương cũng đã thành lập ban chỉ đạo hoặc ban điều hành công tác trẻ em cấp tỉnh.
Tuy nhiên, thực tế hiện nay cho thấy cán bộ cấp xã vẫn đang quá tải với nhiều nhiệm vụ cùng lúc. Vì vậy, sau khi các bộ phận được kiện toàn, cần có sự phân công trách nhiệm rõ ràng, tổ chức giao ban thường xuyên để nắm bắt tình hình đến tận thôn, xóm.
"Chỉ khi hoạt động thực chất, hiệu quả thì việc thực hiện quyền trẻ em ở cấp xã mới ngày càng được đảm bảo tốt hơn", bà Nga nói.
Về lâu dài, theo bà Nga, giải pháp quan trọng nhất vẫn là phòng ngừa từ gốc thông qua nâng cao nhận thức của gia đình; tăng cường giáo dục kỹ năng làm cha mẹ, kỹ năng bảo vệ trẻ em; đồng thời xây dựng mạng lưới giám sát cộng đồng thực chất và hiệu quả hơn.
"Khi địa phương nắm chắc tình hình trẻ em đến tận thôn, xóm; người dân chủ động lên tiếng; các lực lượng phối hợp hiệu quả thì công tác bảo vệ trẻ em mới có thể chuyển biến tích cực và bền vững", bà Nga nhấn mạnh.