Sự kiện Future Fest 2026 do Tập đoàn giáo dục Văn Lang tổ chức tại Hà Nội trong hai ngày 24 và 25-4. Ngày hội quy tụ 100 chuyên gia, doanh nghiệp, diễn giả đến từ nhiều lĩnh vực, giúp các bạn học sinh khám phá hơn 60 ngành học và định hướng nghề nghiệp cho tương lai.
Tập đoàn giáo dục Văn Lang cho biết các thông tin nghiên cứu của Gallup, Vietnamworks, McKinsey, PWC và nhiều tổ chức khác cho thấy mỗi năm có hơn 1 triệu học sinh tốt nghiệp THPT, trong đó 80% lựa chọn học đại học, nhưng chỉ khoảng 50% trong số đó đỗ và nhập học.
Thống kê cũng cho thấy 50% học sinh THPT cảm thấy lựa chọn ngành học chưa đúng hoặc chưa phù hợp với định hướng nghề nghiệp tương lai; 36% sinh viên mong muốn được chọn lại ngành học khác. Trong khi đó, 70% lao động trẻ chưa hiểu rõ các kỹ năng cần thiết cho công việc.
Chia sẻ tại sự kiện, PGS.TS Nguyễn Hữu Cương – Hiệu trưởng Trường đại học Phương Đông – cho rằng hiện có một thực tế khiến nhiều sinh viên đang lãng phí cả thời gian và tiền bạc. Đó là có nhiều sinh viên học hết năm nhất và thấy không phù hợp, lại phải nghỉ học, thi lại, chuyển sang ngành mới.
Nguyên nhân là nhiều bạn trẻ chưa được định hướng nghề nghiệp tốt, hoặc tiếp nhận thông tin sai lệch, dẫn đến quyết định chọn ngành mang tính cảm tính, một chiều.
Dấu hiệu sinh viên chọn sai ngành gồm: không hứng thú với bài giảng, cảm thấy kiến thức quá nặng so với khả năng. Khi đó, sinh viên cần chủ động trao đổi với giáo viên và gia đình để được tư vấn, xem xét lộ trình chuyển ngành phù hợp.
“Các phụ huynh cũng cần thay đổi tâm lý “chọn nghề thay con”, “chọn theo gia đình, dòng họ” phổ biến ở miền Bắc. Thay vào đó, các gia đình cần tôn trọng thiên hướng cá nhân của học sinh”, ông Cương nói.
PGS.TS Đặng Thị Ngọc Dung (Viện Karolinska, Thụy Điển), với 40 năm kinh nghiệm trong ngành y và nhiều năm giảng dạy tại Đại học Y Hà Nội, cho biết bà từng chứng kiến không ít sinh viên không yêu thích ngành y nhưng vẫn lựa chọn theo định hướng gia đình hoặc tác động từ xã hội.
“Tôi nhớ mãi về một sinh viên học y đã bật khóc khi nợ tới 5 môn chuyên ngành. Khi tôi hỏi, em nói không thích học ngành y mà muốn làm nhà văn vì em viết văn rất giỏi. Nhưng bố mẹ không cho em vào trường văn mà bắt phải thi y”, bà Dung nhớ lại và cho biết vì áp lực gia đình, sinh viên này cũng không dám tự chuyển trường, thường xuyên trong trạng thái tinh thần mệt mỏi.
Theo bà Dung, một sinh viên không có đủ sự bản lĩnh và đam mê thực sự với ngành nghề sẽ rất khó theo đuổi, dễ rơi vào tình trạng kiệt sức, tâm lý bất công.
Bà cho biết các trường có thể chưa có những thống kê chính thức về tỉ lệ chọn ngành theo ý muốn cha mẹ, nhưng những số liệu khảo sát từ các đơn vị độc lập cho thấy đây là một thực trạng đáng báo động.
Tiến sĩ Lê Nguyên Phương – nhà sáng lập Liên hiệp Phát triển tâm lý học đường (CASP-V) tại Việt Nam – cho rằng xã hội đang đặt ra một thách thức với những học sinh tuổi 17, 18. Ở tuổi này, các em phải chọn một quyết định đúng nhất, quyết định hay nhất về ngành học, nghề nghiệp cho tương lai.
“Tuổi 18, khi mà hệ thần kinh chưa phát triển đầy đủ, nỗi sợ còn quá lớn. Vì sợ không được yêu thương, sợ bị tẩy chay, mà các em phải buộc chọn một quyết định – nếu sai sẽ mất tất cả. Điều này quá bất công với các em”, ông Phương nói.
Ông Phương khuyên các bạn học sinh hãy luôn cân nhắc quyết định “lựa chọn vì nỗi sợ tác động từ bên ngoài” hay “chọn lựa với giá trị thực sự của bản thân”. Đặc biệt không nên lựa chọn khi đang sợ hãi, bấn loạn, vì không ai có thể đưa ra quyết định sáng suốt trong lúc này.
“Hãy lắng nghe tiếng nói trong thâm tâm của mình. Đừng nghe theo những tiếng nói do mình nhập tâm từ nỗi sợ của người khác vào, rồi lại nghĩ đây là tiếng nói của chính mình”, ông nói.
Ông Hoàng Cao Chung, Giám đốc nhân sự FPT Retail, cũng cho rằng việc buộc học sinh 17-18 tuổi phải chọn ngành học gắn với tương lai là chưa công bằng với các em.
Theo ông, về mặt sinh học và tâm lý, học sinh chưa đủ độ trưởng thành để đưa ra lựa chọn dài hạn, nhưng lại phải quyết định trong tâm thế lo lắng, áp lực nhiều hơn là tin tưởng.
Từ trải nghiệm cá nhân từng định hướng học y nhưng chuyển sang ngành kinh tế, ông Chung cho rằng học sinh nên vững với lựa chọn của mình sau khi đã cân nhắc kỹ, đồng thời chủ động lên kế hoạch phát triển bản thân. Nếu chọn sai, vẫn có thể điều chỉnh khi có sự bình tĩnh và định hướng rõ ràng hơn.
Ông Matt Abrahams phụ trách môn "Giao tiếp chiến lược" trong chương trình thạc sĩ trị giá 250.000 USD tại trường Kinh doanh thuộc Đại học Stanford. Ông cũng là tác giả cuốn sách về kỹ năng giao tiếp "Think Faster, Talk Smarter".
Trả lời trên một chương trình podcast, ông cho biết bài học quan trọng nhất của giao tiếp là tạo kết nối thay vì cố gây ấn tượng. Ông Abrahams kể từng rơi vào tình huống khó xử khi đứng cạnh một người lạ tại quầy buffet trong một sự kiện: im lặng thì ngượng, nhưng không biết mở lời ra sao.
Sau khi quan sát xung quanh, ông nói: "Chắc là tôi đã bỏ lỡ thông báo yêu cầu mọi người mặc đồ màu xanh". Người đứng cạnh bật cười, nhìn quanh rồi đáp lại. Cuộc trò chuyện bắt đầu và họ trở thành bạn bè nhiều năm sau đó.
"Hầu hết mọi người nghĩ bí quyết tán gẫu là làm cho bản thân trở nên thú vị. Thực tế, điều khiến người khác thích bạn khi bạn thực sự hứng thú với họ", ông cho biết. Chuyên gia Đại học Stanford đưa ra các gợi ý để cải thiện kỹ năng này.
Giữ "băng thông" cho não bộ
Khi trò chuyện, nhiều người liên tục tự đánh giá các câu hỏi như: "Mình nói vậy có ngớ ngẩn không?", "Họ có thấy mình nhàm chán không?". Sự chú ý dồn vào bản thân khiến họ không còn đủ không gian xử lý thông tin để lắng nghe và phản hồi tự nhiên.
Ông Abrahams kể về một bài tập dành cho sinh viên: Chỉ vào một đồ vật và gọi sai tên của nó. Một sinh viên đứng trước chiếc ghế rất lâu nhưng không nói được gì. Cậu giải thích định gọi chiếc ghế là con mèo, nhưng vì mèo cũng có bốn chân nên cậu thấy chưa đủ sai. Theo ông Abrahams, nhiều người có thói quen kiểm duyệt từng câu chữ trong đầu khiến cuộc trò chuyện trở nên gượng gạo hoặc bế tắc.
Tạo thiện cảm từ tín hiệu phi ngôn ngữ
Ấn tượng ban đầu phần lớn đến từ tín hiệu phi ngôn ngữ gồm ánh mắt, nét mặt, tư thế và giọng điệu. Khi gặp người lạ, ông khuyên nên giữ tư thế cởi mở, không khoanh tay, không cúi đầu nhìn điện thoại, duy trì giao tiếp bằng mắt kết hợp mỉm cười và gật đầu.
Chuẩn bị 5 câu chuyện cá nhân
Để tránh tình trạng hết chuyện, người giao tiếp nên chuẩn bị năm loại câu chuyện: thể hiện giá trị sống; một lần thất bại hoặc xấu hổ; một bước ngoặt quan trọng; một thử thách lớn đã vượt qua và một lần giải quyết vấn đề thành công.
Ông lấy ví dụ về việc vợ chồng ông thường tranh cãi vì cách bóp tuýp kem đánh răng. Câu chuyện nhỏ này có thể dẫn sang các chủ đề về sự tôn trọng hay khác biệt trong hôn nhân. "Tán gẫu không giống quần vợt, tức là phải tung ra cú đánh thật đẹp. Nó giống đá cầu, mục tiêu là giữ cho quả cầu tiếp tục bay", ông nói.
Kết thúc cuộc trò chuyện bằng "cờ trắng"
Nhiều người thường kết thúc câu chuyện bằng lý do đi lấy nước hoặc đi vệ sinh. Ông Abrahams đề xuất "quy tắc cờ trắng" bằng cách báo hiệu trước. Người nói có thể dùng cấu trúc: "Nói chuyện với bạn rất vui, nhưng lát nữa tôi phải sang chào một người", hoặc đặt một câu hỏi cuối: "Trước khi tôi đi, chuyến du lịch bạn vừa kể là ở đảo nào vậy?".
Trong các cuộc họp bất ngờ, vị chuyên gia sử dụng khuôn mẫu: What (Điều gì đã xảy ra?), So What (Vì sao điều đó quan trọng?) và Now What (Tiếp theo cần làm gì?).
Ví dụ khi báo cáo dự án, người nói có thể trình bày: Đã thu về 200 khảo sát người dùng (What), mức hài lòng 85% cho thấy hướng đi đúng (So What) và nhóm sẽ tối ưu giao diện trong hai tuần tới (Now What). Cấu trúc này giúp giữ được sự mạch lạc ngay cả khi căng thẳng.
Theo ông Abrahams, phần lớn người đối diện không soi xét từng câu chữ như người nói thường tưởng tượng, họ chỉ có nhu cầu được lắng nghe và kết nối.
Sáng 15/7, chính quyền xã Chi Lăng, tỉnh Lạng Sơn cho biết, lực lượng chức năng vừa hỗ trợ tìm kiếm, đưa thi thể một người dân gặp nạn khi đi hái na trên núi về gia đình.
Nạn nhân là ông H.V.Q (sinh năm 1967), trú thôn Than Muội, xã Chi Lăng.
Thông tin ban đầu vào hồi 19h ngày 14/7, Ban Chỉ huy Quân sự xã Chi Lăng, tỉnh Lạng Sơn, nhận được tin báo của người dân có trường hợp ông H.V.Q đi hái quả na trên núi bị đá lăn tử vong.
Ban Chỉ huy Quân sự xã Chi Lăng đã huy động cán bộ, nhân viên, lực lượng dân quân tại chỗ phối hợp cùng lực lượng Công an và nhân dân trên địa bàn tổ chức đi tìm và đến khoảng 20h50 cùng ngày đã đưa thi thể nạn nhân về đến gia đình.
Theo thông tin ban đầu, gia đình ông Q. có vườn na mấy trăm cây tổng diện tích khoảng 1ha trên núi Cai Kinh, cách nhà chừng 2km. Sáng sớm 14/7, ông Q. một mình đi thăm hái na đầu mùa, tranh thủ phun thuốc sâu cho cây. Vì nhà ở xa, địa hình miền núi phức tạp, dốc núi cao hiểm trở nên ông đã chuẩn bị phần cơm để ăn trưa tại lán ở giữa vườn na.
Khoảng gần 19h, vợ ông Q. sốt ruột không thấy chồng về nhà nên điện thoại thì nghe máy đổ chuông nhưng không thấy người bắt máy nên hốt hoảng báo lực lượng chức năng. Đến nơi, mọi người thấy ông Q. nằm bất động bên những đất đá trong vườn na và một tảng đá rất to. Kết luận sơ bộ, ông Q. bị tảng đá to lăn vào đầu, trán gây thương tích rất nặng, máu chảy nhiều và tử vong tại chỗ.
Những ngày gần đây, Lạng Sơn xuất hiện mưa lớn, khiến đất đá tại các sườn núi có nguy cơ mất liên kết, phát sinh sạt lở và đá lăn.
Sáng 15/7, gia đình tổ chức tang lễ cho ông Q. Các cơ quan chức năng, đoàn thể đã đến nhà thăm hỏi, động viên, hỗ trợ gia đình nạn nhân.
Trải qua hàng trăm năm cùng chiến tranh, thiên tai và nhiều trận động đất lớn, Tử Cấm Thành vẫn đứng vững gần như nguyên vẹn giữa lòng Bắc Kinh. Ít ai ngờ rằng, phía dưới những viên gạch cổ kính ấy lại ẩn giấu một bí mật xây dựng vượt xa trí tưởng tượng của hậu thế.
Một trận động đất kinh hoàng từng vô tình hé lộ bí mật đặc biệt nằm sâu dưới nền Tử Cấm Thành-công trình quyền lực bậc nhất của các triều đại phong kiến Trung Quốc.
Những phát hiện sau đó không chỉ khiến giới khảo cổ bất ngờ, mà còn cho thấy trình độ xây dựng vượt xa thời đại của người xưa cách đây hơn 600 năm.
Rạng sáng 28/7/1976, trận động đất mạnh 7,6 độ richter xảy ra gần thành phố Đường Sơn (tỉnh Hà Bắc), cách Bắc Kinh khoảng 180 km. Đây được xem là một trong những thảm họa động đất nghiêm trọng nhất thế kỷ 20 tại Trung Quốc, khiến hơn 240.000 người thiệt mạng.
Dù nằm khá xa tâm chấn, Bắc Kinh vẫn chịu rung lắc dữ dội và nhiều công trình bị ảnh hưởng, trong đó có Tử Cấm Thành. Ngay sau trận động đất, các chuyên gia bảo tồn đã tiến hành kiểm tra toàn diện quần thể kiến trúc cổ này.
Chính trong quá trình khảo sát những vết nứt xuất hiện sau động đất, các chuyên gia đã phát hiện một "bí mật" nằm dưới nền móng Tử Cấm Thành-yếu tố được cho là giúp công trình đồ sộ này đứng vững suốt hàng trăm năm trước thiên tai và biến động lịch sử.
Đặc biệt trong quá trình khảo sát điện Thái Hòa nơi từng diễn ra các nghi lễ quan trọng của triều đình phong kiến đội ngũ kỹ thuật phát hiện một số viên gạch nền xuất hiện vết nứt nhẹ. Tuy nhiên, điều gây kinh ngạc lại nằm bên dưới lớp gạch ấy.
Khi bóc tách nền để kiểm tra kết cấu, các chuyên gia phát hiện dưới mặt đất tồn tại tới 15 lớp nền gạch được xếp chồng xen kẽ với nhau. Mỗi lớp dày khoảng 12cm, tạo nên tổng độ sâu gần 1,8m một cấu trúc hiếm thấy trong các công trình cổ đại Trung Quốc.
Đáng chú ý, toàn bộ hệ thống này không sử dụng xi măng hay chất kết dính hiện đại. Thay vào đó, các nghệ nhân xưa dùng cát sạch và đất sét nén để liên kết các lớp nền. Những viên gạch được sắp xếp lệch nhau có chủ đích nhằm phân tán áp lực và giảm tác động của rung chấn, tương tự nguyên lý chống động đất trong kiến trúc hiện đại.
Đáng chú ý, các chuyên gia từ Viện Nghiên cứu kiến trúc cổ Trung Quốc và Bảo tàng Cố Cung Bắc Kinh đánh giá đây là một phát hiện cực kỳ quan trọng, bởi trước đó chưa từng có bằng chứng cho thấy các cung điện thời phong kiến được xây dựng với hệ nền nhiều tầng quy mô như vậy.
Giáo sư Chu Chấn, chuyên gia kiến trúc cổ thuộc Đại học Thanh Hoa, nhận định cấu trúc nền của điện Thái Hòa hoạt động như một "hệ thống giảm chấn cơ học" hoàn chỉnh. Dù không có công nghệ hiện đại, người xưa vẫn tạo ra hiệu quả chống rung tương đương nhiều công trình bê tông cốt thép ngày nay.
Không chỉ mang giá trị kỹ thuật, phát hiện này còn chứa đựng nhiều ý nghĩa văn hóa và triết lý phương Đông.
Trong quan niệm cổ đại, số 15 mang tính biểu tượng đặc biệt, đại diện cho sự cân bằng và ổn định. Việc xây dựng nền sâu với 15 lớp gạch được cho là nhằm củng cố quyền lực vương triều, giữ vững "long mạch" và bảo vệ khí thiêng của hoàng cung.
Hơn 600 năm trôi qua, bí mật nằm dưới nền Tử Cấm Thành mới vô tình được hé lộ chỉ sau vài vết nứt nhỏ do động đất để lại. Và cho đến nay, công trình này vẫn tiếp tục khiến hậu thế kinh ngạc bởi trí tuệ và kỹ thuật xây dựng vượt thời đại của người xưa.
Tử Cấm Thành từng là nơi sinh sống và thiết triều của nhiều đời hoàng đế Trung Quốc, vì vậy mọi công trình bên trong đều được xây dựng với yêu cầu gần như tuyệt đối về độ an toàn và kiên cố. Điện Thái Hòa trung tâm quyền lực của hoàng cung càng được bảo vệ nghiêm ngặt hơn bất kỳ nơi nào khác.
Đây là nơi diễn ra những nghi lễ quan trọng bậc nhất triều đình như lễ đăng cơ, đại hôn, yến tiệc hay các buổi thiết triều lớn.
Chính vì thế, những người xây dựng phải đảm bảo công trình đạt mức phòng vệ tối đa, gần như "bất khả xâm phạm".
Không chỉ có lính canh túc trực nghiêm ngặt, toàn bộ khu vực quanh điện còn được thiết kế với tường cao bao bọc và nền móng cực kỳ vững chắc. Mọi chi tiết đều nhằm ngăn chặn nguy cơ đột nhập, từ trên cao cho tới dưới lòng đất, để bảo vệ tuyệt đối cho hoàng đế và hoàng gia.