Chỉ từ một bát trứng hấp tưởng chừng vô hại, một gia đình 4 người tại Trung Quốc đã phải nhập viện cấp cứu.
Theo Sohu vào một buổi trưa cuối tuần, gia đình ông Lưu 45 tuổi, Trung Quốc quây quần bên mâm cơm, bát trứng hấp nóng hổi vừa bưng ra đã được cô cháu gái xúc ăn ngay. Không ai để ý đó là món còn dư từ tối hôm trước, chỉ được đem hấp lại cho nóng. Điều đáng nói chỉ sau 2 giờ, cả nhà đồng loạt buồn nôn, đau bụng, tiêu chảy, riêng bé nhỏ còn sốt cao.
Trứng là thực phẩm giàu dinh dưỡng, an toàn nếu được nấu chín và sử dụng đúng cách. Tuy nhiên, vấn đề bắt đầu khi món ăn này bị để quá lâu ở nhiệt độ phòng hoặc hâm đi hâm lại nhiều lần.
Theo các bác sĩ trứng có thể chứa vi khuẩn như Salmonella – tác nhân phổ biến gây ngộ độc thực phẩm. Nếu không được nấu chín kỹ, vi khuẩn không bị tiêu diệt hoàn toàn. Đặc biệt, với các món mềm như trứng hấp, môi trường ẩm và giàu đạm lại càng thuận lợi cho vi khuẩn phát triển nhanh chóng.
Nguy hiểm hơn, khi thức ăn đã nhiễm khuẩn và để qua đêm, một số vi khuẩn như Staphylococcus aureus có thể sinh ra độc tố chịu nhiệt. Điều này đồng nghĩa với việc dù bạn có hấp nóng lại, độc tố vẫn tồn tại và gây ngộ độc ngay sau khi ăn.
Đó cũng là lý do gia đình ông Lưu xuất hiện triệu chứng chỉ sau vài giờ – một dấu hiệu điển hình của ngộ độc thực phẩm do độc tố vi khuẩn.
Nguy hiểm hơn, nếu thói quen ăn trứng sai cách kéo dài, cơ thể có thể gặp nhiều vấn đề. Trước hết là các đợt nhiễm trùng tiêu hóa lặp lại với triệu chứng đau bụng, tiêu chảy. Người già, trẻ nhỏ, phụ nữ mang thai hoặc người có bệnh nền sẽ dễ bị biến chứng nặng như mất nước, rối loạn điện giải, thậm chí phải nhập viện điều trị tích cực.
– Ăn trứng chín: Các chuyên gia khuyến cáo, nguyên tắc quan trọng nhất là ăn chín và ăn ngay sau khi nấu. Trứng cần được nấu đến khi lòng trắng đông hoàn toàn, lòng đỏ ít nhất phải sệt. Với trẻ nhỏ, người già hoặc phụ nữ mang thai, nên ăn trứng chín kỹ hoàn toàn để đảm bảo an toàn.
– Không nên ăn trứng để lâu: Trứng sau khi nấu không nên để ngoài quá 2 giờ. Nếu còn dư, cần bảo quản trong tủ lạnh và sử dụng trong vòng 24 giờ. Khi hâm lại, phải làm nóng đều toàn bộ, không chỉ làm ấm bên ngoài. Nếu phát hiện mùi lạ, vị chua hoặc màu sắc thay đổi, tốt nhất nên bỏ đi.
– Ăn điều độ: Việc kiểm soát lượng ăn cũng rất quan trọng. Một người trưởng thành khỏe mạnh có thể ăn khoảng 1 quả trứng mỗi ngày trong chế độ ăn cân bằng. Những người có bệnh lý nền nên tham khảo ý kiến bác sĩ để điều chỉnh phù hợp.
Một quả trứng gà trung bình chứa 187mg cholesterol. Theo một báo cáo năm 2019 của Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ, người Mỹ ăn rất nhiều trứng (mỗi người ăn khoảng 279 quả trứng trong một năm).
Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ khuyến nghị, nên ăn càng ít cholesterol càng tốt. Mỗi người không nên ăn quá 300 mg cholesterol mỗi ngày. Với những người mắc bệnh tim mạch, nên ăn ít hơn người bình thường.
Ngày 8-5, lễ tổng kết và trao giải cuộc thi Viết thư quốc tế UPU lần thứ 55 diễn ra tại Hà Nội. Năm nay cuộc thi mang chủ đề: “Hãy viết thư cho một người bạn, giải thích vì sao sự kết nối giữa người với người lại cần thiết trong thế giới số”.
Phát biểu tại lễ trao giải, Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ Phạm Đức Long đánh giá cao sự nhạy bén và tư duy sáng tạo của thế hệ công dân số trẻ tuổi, các em biết cách làm chủ công nghệ nhưng vẫn giữ được sự đồng cảm sâu sắc.
Thông qua hơn 1,3 triệu lá thư, các em học sinh đã gửi gắm thông điệp tình yêu thương và sự kết nối trực tiếp giữa người với người là điều mà trí tuệ nhân tạo không bao giờ có thể thay thế. Công nghệ chỉ là công cụ phục vụ đời sống, trong khi sự thấu hiểu và lòng tử tế mới là nền tảng cốt lõi để xây dựng một xã hội bền vững.
Điểm đáng chú ý của mùa thi năm nay là cách học sinh nhìn về khái niệm “kết nối” trong thời đại công nghệ.
Nếu trước đây “người bạn” thường gắn với bạn bè, thầy cô hay người thân, thì nay nhiều bài viết mở rộng đối tượng đến trợ lý ảo, robot, nhân vật hoạt hình hay các chuyên gia công nghệ.
Qua từng lá thư, học sinh thể hiện góc nhìn đa dạng về trí tuệ nhân tạo, mạng xã hội và đời sống số. Tuy nhiên phía sau những câu chuyện công nghệ, điều các em hướng tới vẫn là nhu cầu được lắng nghe, chia sẻ và đồng cảm giữa con người với nhau.
Giải nhất cuộc thi năm nay thuộc về em Trần Chí Cường, học sinh lớp 9D Trường THCS Bình Hàn, Hải Phòng.
Bức thư của Cường gây ấn tượng với ban giám khảo khi xây dựng cuộc trò chuyện giữa hai robot: Buddy - hỗ trợ trẻ tự kỷ và Jibo - chăm sóc người cao tuổi. Trong bối cảnh con người ngày càng bận rộn, ít có thời gian dành cho gia đình, những robot này dần trở thành người bạn quen thuộc của nhiều người.
Điều đặc biệt là qua quá trình đồng hành với con người, các robot không chỉ thực hiện chức năng hỗ trợ, mà còn dần học cách “thấu cảm” với cảm xúc của họ. Từ câu chuyện ấy, nam sinh Hải Phòng gửi gắm thông điệp: công nghệ không thể thay thế tình cảm và sự kết nối giữa con người với con người.
“Phía sau mỗi màn hình luôn là một con người cần được lắng nghe và thấu hiểu” - thông điệp trong bài viết được ban giám khảo đánh giá có tính thời sự, giàu cảm xúc và chạm đến vấn đề của xã hội hiện đại.
Bài dự thi của Trần Chí Cường hiện đã được dịch sang tiếng Pháp để gửi tham dự vòng thi quốc tế của Liên minh Bưu chính thế giới (UPU).
Ngoài giải nhất, ban tổ chức còn trao 3 giải nhì, 5 giải ba, 30 giải khuyến khích cùng nhiều giải thưởng khác như “Cây bút triển vọng”, “Khơi nguồn ý tưởng” và giải tập thể.
Năm nay một số mức giải thưởng cũng được điều chỉnh tăng so với các năm trước. Đặc biệt, học sinh đoạt giải nhất, nhì, ba cấp quốc gia sẽ được trao bằng khen và huy hiệu “Tuổi trẻ sáng tạo” của Trung ương Đoàn.
Theo ban tổ chức, với thành tích nổi bật của học sinh Việt Nam ở các mùa thi trước, bài dự thi năm nay được kỳ vọng tiếp tục ghi dấu ấn tại đấu trường quốc tế, qua đó lan tỏa tiếng nói của thanh thiếu niên Việt Nam về một thế giới số nhân văn và giàu kết nối hơn.
Loài rùa mai mềm khổng lồ sông Dương Tử, được mệnh danh là "loài động vật cô đơn nhất thế giới" vừa có màn xuất hiện hiếm hoi tại Tô Châu (Giang Tô, Trung Quốc), thu hút sự chú ý đặc biệt từ công chúng.
Hiện nay, số lượng cá thể của loài này trên toàn cầu được cho là chỉ còn khoảng 2-3 con, khiến mỗi lần xuất hiện đều trở thành sự kiện đáng chú ý.
Nhân vật gây chú ý lần này là cá thể rùa có tên "Susu", khoảng 100 tuổi, được giới thiệu tại một sự kiện ở Vườn thú rừng Shangfangshan.
"Susu" hiện được xem là cá thể rùa mai mềm khổng lồ sông Dương Tử duy nhất còn được biết đến tại Trung Quốc đại lục và thuộc diện động vật được bảo vệ cấp cao nhất. Trong khi đó, một số nguồn tin cho rằng tại Việt Nam có thể chỉ còn 1-2 cá thể ngoài tự nhiên. Chính vì vậy, mức độ quý hiếm của loài này thậm chí còn được đánh giá vượt cả gấu trúc khổng lồ.
Theo tìm hiểu, Rafetus swinhoei, hay rùa mai mềm khổng lồ sông Dương Tử, từng phân bố rộng ở lưu vực sông Dương Tử (Trung Quốc) và sông Hồng (Việt Nam). Loài rùa này được coi là "hóa thạch sống" trong thế giới động vật khi đã tồn tại trên Trái đất khoảng 270 triệu năm.
Chúng có kích thước ấn tượng, với chiều dài mai có thể vượt quá 1 mét và cân nặng hơn 100 kg. Môi trường sống ưa thích của loài này là các con sông sạch với nền cát, nơi chúng săn cá và các loài giáp xác.
Tuy nhiên, khả năng sinh sản của rùa mai mềm khổng lồ sông Dương Tử lại cực kỳ hạn chế. Chúng cần từ 15-20 năm để đạt độ trưởng thành sinh dục.
Được biết, trước đây, các chuyên gia từng nỗ lực ghép đôi "Susu" với cá thể cái duy nhất được biết đến là "Xiangxiang" và thực hiện nhiều lần thụ tinh nhân tạo, nhưng đều không thành công. Sau khi "Xiangxiang" qua đời vào năm 2019, hy vọng duy trì nòi giống gần như khép lại, khi những cá thể còn lại có khả năng đều là con đực.
Các chuyên gia nhận định, nguyên nhân chính đẩy rùa mai mềm khổng lồ sông Dương Tử tới bờ vực tuyệt chủng xuất phát từ tác động lâu dài của con người. Ô nhiễm nguồn nước, phá hủy môi trường sống, xây dựng các công trình thủy lợi, cùng với hoạt động săn bắt trong quá khứ đã khiến số lượng loài vật này suy giảm nghiêm trọng qua nhiều thập kỷ.
Vì vậy, sự xuất hiện của "Susu" vì thế mang nhiều ý nghĩa hơn một tin tức lạ. Nó là lời nhắc nhở rõ ràng rằng sự phong phú của thiên nhiên không phải điều tồn tại mãi mãi. Một loài vật từng hiện diện qua thời gian rất dài, từng sống trong những dòng sông lớn và được xem như sinh vật cổ xưa của hành tinh, nay lại có thể chỉ còn được đếm trên đầu ngón tay.
Một số nghiên cứu theo dõi các vận động viên Olympic, người được thăng chức hay trúng số cho thấy sau khi đạt thành tựu lớn, cảm giác hưng phấn nhanh chóng suy giảm. Thay vào đó sẽ là trạng thái trống rỗng hoặc hụt hẫng mà cột mốc đạt được không đem lại sự viên mãn như kỳ vọng cùng câu hỏi: "Vậy là hết rồi sao?".
Hiện tượng này tạo thành một vòng lặp quen thuộc: đạt mục tiêu - hụt hẫng, trống rỗng - đặt mục tiêu mới. Nhiều người sống cả đời trong vòng xoáy đó mà không bao giờ cảm thấy mình thực sự về đích. Các phân tích từ Harvard Business Review cũng cho thấy con người thường theo đuổi những mục tiêu có vẻ quan trọng nhưng lại chỉ thật sự tìm thấy niềm vui chân thực trong chính quá trình theo đuổi chứ không phải là kết quả cuối cùng.
Về mặt sinh học, hệ thống khen thưởng của não bộ được thiết kế để phản ứng mạnh với quá trình hướng tới mục tiêu chứ không phải trạng thái sở hữu. Dopamine tăng cao khi ta tiến gần mục tiêu và giảm nhanh khi đạt được nó. Điều này lý giải vì sao ngay cả những thay đổi tưởng như sẽ đổi đời cũng nhanh chóng trở nên bình thường.
Một nghiên cứu về giảng viên đại học cho thấy việc có được biên chế hay chức vụ vốn được xem là cột mốc quan trọng cũng không tạo ra khác biệt đáng kể về hạnh phúc lâu dài so với những người không đạt được. Tương tự, người trúng số thậm chí còn giảm khả năng tận hưởng những niềm vui nhỏ trong cuộc sống thường ngày.
Tuy vậy vòng lặp này không phải không thể giải quyết. Hãy nhận diện hiện tượng trước khi bị chi phối. Con người thường đánh giá quá cao các cảm xúc tích cực. Những sự kiện như thăng chức, kết hôn hay một lần mua sắm lớn thường mang lại "lợi nhuận" về cảm xúc thấp hơn kỳ vọng. Khi hiểu điều này ta sẽ điều chỉnh kỳ vọng cho phù hợp hơn.
Hãy hiểu mục tiêu không phải chỉ để đạt rồi là xong mà cần biến thành một trải nghiệm sống. Khi đó giá trị nằm ở việc tham gia và trải nghiệm xuyên suốt quá trình chứ không phải chờ đợi một khoảnh khắc rực rỡ duy nhất.
Lời khuyên là đừng dùng thành tựu để định nghĩa giá trị bản thân vì nếu không đạt được ta dễ sụp đổ. Thậm chí nếu đạt được nhưng không như kỳ vọng, ta vẫn thất vọng dù đã bỏ ra rất nhiều công sức hoặc có rất nhiều trải nghiệm quý giá. Ngược lại, những người đặt trọng tâm vào mối quan hệ, giá trị cá nhân, sở thích... thay vì "đặt cược" mọi thứ cho một cột mốc duy nhất thường sẽ có hành trình bền vững hơn.
Cần nuôi dưỡng lòng biết ơn với những điều nhỏ bé, không xem những điều tốt đẹp là hiển nhiên có được. Khi thường xuyên nhận ra giá trị của những gì đang có, chúng ta sẽ tăng khả năng cảm nhận ý nghĩa trong đời sống hằng ngày.