Tôi 35 tuổi, làm công nhân, thu nhập khoảng 9 triệu đồng/tháng, có bé trai 3 tuổi. Chồng cùng tuổi, công việc bấp bênh, phụ tôi tiền chi tiêu khoảng 3 triệu đồng/tháng (đa phần thời gian chồng làm ở nhà). Tôi đang sống nhờ nhà bố mẹ đẻ, bố mẹ đều 65 tuổi nên không tạo ra thu nhập. Mỗi ngày tôi phụ 150 nghìn đồng tiền ăn cho bố mẹ và con trai của mình (chồng tôi tự ăn). Điện nước mỗi tháng cùng tiền gas là 1,5 triệu đồng, cho bố tháng khoảng 500 nghìn đồng, tích góp tháng 2 triệu đồng. Còn lại tôi tiêu cho bản thân và con. Cuộc sống cứ trôi và tôi khá hài lòng dù cuộc sống eo hẹp. Đến khi bị anh chị nói là để bố mẹ vất vả làm việc nhà, cảm thấy rất buồn.
Tôi làm cả ngày ở công ty, chiều về cho con ăn, tắm rửa cho con, nấu ăn, lau nhà. Công việc của mẹ là phơi đồ, hai ngày/lần, rửa chén rồi nấu ăn cho bố mẹ và con tôi bữa trưa, nếu còn thì ăn bữa chiều tôi khỏi nấu, trông cháu giúp vợ chồng tôi để anh làm việc khoảng một tiếng, thời gian còn lại chồng tôi trông con. Bố không làm gì, chồng tôi cũng không làm gì việc nhà. Nay tôi bị bố và anh chị góp ý nên làm việc nhà thêm để mẹ đỡ vất vả. Tôi thấy buồn và muốn tách ra ăn riêng vì quá áp lực. Chẳng lẽ mọi người thấy tôi không vất vả sao?
Tôi lấy chồng được hơn hai năm, có bé gần một tuổi. Chồng tôi đi làm xa, thường cuối tuần mới về nhà một lần nên phần lớn thời gian chỉ có hai mẹ con ở nhà với ông bà nội. Tôi bán hàng online, không quá bận, túc tắc kiếm chút bỉm sữa cho con. Từ ngày sinh con, tôi vẫn thỉnh thoảng đưa bé về ngoại chơi (thường đi về trong ngày), vừa để ông bà ngoại gặp cháu, vừa để mình được thoải mái hơn.
Cuối tuần rồi, chồng không về, tôi có nói trước với ông bà nội là sẽ đưa con về ngoại ăn cơm rồi ngủ một đêm. Mọi người cũng không ý kiến gì. Hôm sau hai mẹ con về lại nhà nội như bình thường. Vừa bế con vào nhà, ông bà nhìn cháu rồi nói nửa đùa nửa thật: "Hôm qua đi ngủ lang ngủ bụi về rồi hả?". Tôi hơi khựng lại, im lặng, tự nhiên thấy không thoải mái. Nhà ngoại là nơi tôi sinh ra và lớn lên hơn 20 năm, là nhà ông bà ngoại của cháu, vậy mà lại bị gọi là "ngủ lang ngủ bụi".
Lúc mới sinh, tôi ở cữ bên ngoại một thời gian. Đến ngày đưa con về nội, ông bà cũng hay nói với cháu kiểu: "Đây, về nhà mình rồi nhé con". Nghe một lần thì thấy bình thường, nhưng nghe nhiều lần, tôi bắt đầu để ý. Tôi nghĩ việc mẹ con tôi thường qua lại nhà ngoại chơi là bình thường, càng không phải là "đi lang bạt". Tôi cũng luôn nói trước, không phải tự ý đi hay giấu giếm gì. Chưa lần nào tôi nói lại ông bà, chỉ im lặng nhưng có vẻ ông bà càng ngày càng nói quá đáng hơn. Tôi có nên nói lại một lần cho ông biết không? Tôi sợ ông bà lại bảo tôi láo, bảo bố mẹ tôi không biết dạy con.
Tôi 31 tuổi, cưới chồng được gần hai năm, chưa có con. Công việc của chồng tôi bận rộn, đi sớm về khuya và hay phải đi công tác. Chúng tôi sống cùng bố mẹ chồng. Ngoài ra, cháu gái của anh chị chồng học lớp ba cũng ở đây vì bố mẹ cháu đi làm xa. Tôi làm hành chính nhưng khá bận, sáng đi sớm, chiều tối mới về nhưng hầu như mọi việc trong nhà đều đến tay. Mẹ chồng hơn 60 tuổi, khỏe mạnh, sáng đi bộ với bạn, chiều đánh cầu lông, tối xem phim. Thế nhưng từ bữa cơm, rửa bát, quét nhà đến giặt giũ đều chờ tôi về làm.
Nhà có trẻ nhỏ nên khá bừa bộn nhưng ông bà không bao giờ dọn hoặc bảo cháu dọn, cứ chờ tôi về làm. Ba mẹ muốn tôi làm nhưng không nói rõ luôn hoặc nhờ tôi một câu mà hay nói kiểu: Đồ chơi bừa bộn quá, sàn nhà bẩn quá, giẻ lau chân bẩn hôi quá rồi, trời sắp mưa mà quần áo còn chưa lấy vào,... Tôi rất khó chịu nhưng cố nhịn, không nói lại.
Tôi từng nói với chồng muốn ra ở riêng nhưng anh không đồng ý, bảo là bố mẹ chỉ có mình anh là con trai. Tôi thực sự rất mệt mỏi, nhiều lúc chỉ muốn ly hôn rồi dọn đi cho nhẹ đầu. Chẳng biết tôi còn chịu đựng được tới khi nào.
Chồng thì vô tư cứ đòi sinh con, bố mẹ chồng cũng bóng gió chuyện cưới lâu mà chưa có con. Năm đầu là do chúng tôi kế hoạch, nhưng năm thứ hai này là do tôi tự tránh thai vì cảm thấy cảnh sống chung này quá ngột ngạt, khó chịu nên chưa muốn có con. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Từ nhỏ tới giờ, em luôn là người chậm chạp, ù lì, phụ thuộc, thụ động, đầu óc chậm tiêu. Em có vấn đề về khả năng tư duy, không biết tự suy nghĩ khi gặp khó khăn để giải quyết các vấn đề trong cuộc sống, dù là những vấn đề nhỏ, đơn giản. Em phụ thuộc, dựa dẫm, ỷ lại vào người khác rất nhiều. Em không phải người độc lập, tự suy nghĩ, tự tìm cách giải quyết mọi chuyện trong cuộc sống nên người khác cảm thấy rất phiền phức và khó chịu.
Thời đi học, em khó khăn trong việc tiếp thu kiến thức, em chậm hiểu hơn mọi người trong lớp. Em thường xuyên bị bắt nạt hồi còn đi học nhưng không dám phản kháng vì hèn nhát, nhu nhược. Em chậm chạp nhưng vẫn cố gắng học lên được đại học, rồi bỏ dở vì không theo nổi nữa.
Bây giờ lớn lên, ra ngoài xã hội vẫn vậy, em ngại va chạm, lo sợ xung đột, mâu thuẫn trong cuộc sống nên tìm cách né tránh. Em cũng gặp khó khăn trong việc giao tiếp và kết giao với người khác nên không có mối quan hệ nào, vì em bất tài, vô dụng nên không ai muốn giao du cùng.
Em giờ 24 tuổi nhưng vẫn còn ăn bám, ngửa tay xin tiền gia đình, sống cô lập với xã hội, không bạn bè, không công việc, không mục tiêu, định hướng, không bằng cấp. Em cảm thấy tự ti về bản thân, đau khổ, bế tắc và chán nản. Em không biết mình cần phải làm gì? Không biết tại sao mình sinh ra lại chậm chạp và đầu óc có vấn đề, không thể bình thường như người khác được? Em không biết làm sao mình có thể thoát khỏi tình cảnh này. Mọi người có thể cho em lời khuyên và giải pháp được không? Em xin cảm ơn.