Tôi lấy vợ được 5 năm, trước đó yêu nhau 4 năm từ thời sinh viên. Chúng tôi đều ở quê lên thành phố học nên dễ đồng cảm, gắn bó. Khi đó, dù hoàn cảnh em khó khăn hơn, tôi vẫn cố gắng san sẻ để em yên tâm học hành. Gia đình em cũng quý tôi. Ra trường, chúng tôi về gần quê làm việc nhưng cách nhau hơn 50 km.
Những tưởng mọi thứ sẽ êm đềm nhưng sau khi cưới, tôi nhận ra vợ thay đổi nhiều, nhất là trong cách cư xử. Chúng tôi ra ở riêng nên em không phải làm dâu, cuộc sống cũng không có va chạm lớn với gia đình chồng. Con gửi bà ngoại chăm để vợ chồng đi làm. Từ đây, mâu thuẫn bắt đầu nhiều hơn, mỗi lần cãi nhau vợ lại đòi về nhà ngoại, thậm chí dọa ly hôn. Tôi biết mình sai khi có lúc không kiềm chế được, nhưng thật sự sống trong hoàn cảnh ấy rất áp lực.
Tôi làm trong cơ quan nhà nước, thu nhập không cao nhưng ổn định, đủ lo cho gia đình. Vợ lao động chân tay, vất vả hơn nên tôi cũng cố gắng san sẻ việc nhà khi có thể. Thế nhưng không phải lúc nào tôi cũng rảnh, có khi bận không giúp được thì vợ lại tỏ thái độ, khiến tôi mệt mỏi.
Đỉnh điểm là khi vợ nói những lời khó nghe trước mặt đồng nghiệp tôi, khiến tôi rất xấu hổ. Chuyện bắt nguồn từ việc tôi tự quyết định trả một khoản nợ mà không hỏi ý kiến em. Tôi nghĩ đó là việc cần làm vì nợ lâu rồi, vợ cho rằng tôi không tôn trọng em. Từ đó, em hằn học, trách móc, rồi nói không muốn cho tôi về quê thăm con nữa. Thật ra, việc tôi không hỏi ý kiến trước cũng vì trước đây, hầu như ý kiến của tôi đưa ra đều bị vợ gạt đi. Lâu dần, tôi không còn muốn hỏi nữa. Trong khi đó, vợ lại thoải mái chi tiêu, thậm chí nhờ bên ngoại rút tiền mà không trao đổi với tôi. Điều khiến tôi buồn nhất là sự thiếu công bằng, mẹ vợ được ưu tiên, còn mẹ tôi thì không, trong khi tiền là do tôi làm ra.
Hiện tại, vợ đã về nhà ngoại được một tuần, chúng tôi không liên lạc. Tôi nhớ con rất nhiều nhưng cũng ngại về vì sợ không khí căng thẳng. Nghe nói vợ khóc nhiều, tôi cũng thương, nhưng em lại quyết định ở hẳn dưới đó, không lên sống cùng tôi nữa. Tôi buồn và rối, không muốn gia đình tan vỡ, cũng không biết phải làm thế nào để cả hai hiểu nhau. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 35 tuổi, cuộc sống hiện tại bình thường. Tôi có công ăn việc làm ổn định, có sở thích đi du lịch đây đó. Tuy nhiên, mẹ tôi luôn than phiền sao tôi không ngoan. Mẹ muốn tôi đi làm về là phải ở nhà, lo chuyện nhà, tối phải đi ngủ sớm, dậy sớm lo chuyện nhà. Tôi mà xách ba lô đi du lịch là mẹ than phiền, làm hàng xóm ai cũng nghĩ tôi chỉ biết ăn chơi lêu lổng. Trong khi tôi đã học hết Thạc sĩ, lương tầm 30 triệu, sổ tiết kiệm tầm hơn 1,2 tỷ đồng, hai miếng đất lận lưng. Nhưng mẹ không hài lòng, muốn tôi phải lấy chồng sinh con cho giống người ta, muốn tôi chỉ có đi làm xong về ở ngoan trong nhà.
Tôi muốn hỏi các anh chị, vậy tôi có hư không, hay phải sống theo ý của mẹ mới đúng là con ngoan trò giỏi? Nhiều lúc tôi cũng ấm ức lắm, nhưng cứ nói là hai mẹ con lại cãi nhau um tỏi. Tôi biết quan điểm hai thế hệ là khác nhau nhưng nhiều lúc bực. Chưa kể hàng xóm cũng "đâm bị thóc chọc bị gạo", cứ hỏi tôi sao nay không đi chơi, sao nay lại ở nhà. Nhiều lúc rất khó chịu. Xin các anh chị hãy cho tôi vài lời khuyên để làm sao với mẹ và hàng xóm xấu tính.
Tôi kết hôn được ba năm và có một đứa con. Đã nhiều đêm tôi trằn trọc, tự lừa dối cảm xúc rằng cuộc sống hôn nhân của mình vẫn ổn. Nhưng hôm nay, tôi dũng cảm nhìn nhận lại rằng cuộc hôn nhân này đang bóp nghẹt tim tôi từng ngày. Vợ chồng tôi không chung tài chính, tư tưởng sống. Chồng tôi là người làm ăn, đang trả góp chiếc xe tải khoảng 10 triệu mỗi tháng nên toàn bộ tiền làm ăn, kinh doanh có được, anh đều đổ dồn vào làm vốn và trả góp xe.
Tôi thấy anh có nhiều vấn đề phải lo nên nói để mình lo cho con. Anh có dư chút thì phụ tôi nuôi con. Anh không muốn tôi biết công việc làm ăn của anh. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều gạt đi. Mỗi tháng, khi nào tôi nhắc anh mua cho con hộp sữa, anh mới mua, còn tôi không nói thì anh mặc định tôi là người phải lo những chi phí này. Anh có thể mời bạn nhậu một chầu nhậu mấy trăm nghìn nhưng mua cho con một hộp sữa lại nói không có tiền. Tôi nói anh có tiền rủ bạn nhậu mà không có tiền mua sữa cho con là anh giận, nói tôi không biết thông cảm cho anh đủ điều.
Tôi cảm nhận được nhiều khi bạn của anh còn quan trọng hơn cả mẹ con tôi. Nhiều khi tôi thấy mình có chồng nhưng chẳng khác nào mẹ đơn thân. Tiền tôi để dành, anh cũng nói đưa anh mượn làm ăn, vài hôm anh trả. Nhưng khi tôi cần tiền, nhắn anh trả thì mẹ anh và anh chửi tôi không biết chia sẻ với chồng. Tôi thật sự rất muốn ly hôn. Mọi người cho tôi hỏi là tôi không biết thông cảm cho chồng hay tôi nên ly hôn người chồng vô tâm này?
Thế là đã hơn ba năm kể từ ngày em quay về với chồng cũ. Tình yêu mà anh dành cho em vẫn như ngày trước. Khi chúng ta yêu nhau, anh từng nói hai ta không hợp nhau về mọi thứ, từ con cái, tính cách và nhiều thứ khác nữa nhưng em nói không quan trọng, chỉ cần hai đứa mình thật sự yêu nhau. Thế rồi chúng ta đến với nhau như hai trái tim tan vỡ gặp được mảnh vỡ của mình, cuồng nhiệt, cháy bỏng. Anh như con cá mắc cạn lâu ngày không có nước vì đã ly hôn nhiều năm mới gặp em. Nhưng những ngày tháng ấy không kéo dài được bao lâu để thế chỗ cho những toan tính bề ngoài.
Đồng lương làm nhân viên ngân hàng ít ỏi của anh không đủ để chúng ta có những bữa ăn ở nhà hàng hay đi du lịch nên suy nghĩ về tương lai trong em của hai đứa mình cũng thay đổi theo. Một ngày, anh đi cắt tóc qua nhà em, không nhìn thấy xe em đâu. Anh gọi và nhắn tin hỏi, em nói xe em cho mượn. Sau này em tự nhận đêm hôm đó em đang ở Thái Nguyên với chồng cũ. Lúc đó anh vẫn chưa hay biết gì về một toan tính của em, cứ kệ mọi thứ.
Đến một ngày anh đi qua nhà em và gặp chồng cũ em ở đó, cả ba cùng lên xe anh để nói chuyện, anh mới biết sau khi đi Thái Nguyên về, em lại đi nhà nghỉ với anh. Em xin lỗi anh, nói em đã sai. Trái tim anh lại một lần nữa tan vỡ. Trước kia anh từng nói nếu em không còn yêu anh nữa mà muốn quay về với chồng cũ để cho các con được hạnh phúc, em cứ nói với anh một câu, anh sẽ là người ra đi trước. Tại sao em lại làm như vậy với anh để chúng ta chia tay nhau mà không biết bao nhiêu năm nữa vết thương mới lành lại.