Tôi về làm dâu được hơn một năm, chưa sinh con, hiện sống cùng bố mẹ chồng ở ngoại thành Hà Nội. Hai vợ chồng đều đi làm văn phòng cách nhà khoảng 13-15 km, thu nhập không quá cao nhưng ổn định. Dù ở chung, tháng nào chúng tôi cũng đưa tiền sinh hoạt, đóng tiền điện, tiền mạng đầy đủ, coi như cùng san sẻ chi phí trong nhà để bố mẹ đỡ vất vả.
Mấy hôm nay trời nóng, tối qua phòng khá oi nên tôi bật điều hòa để ngủ. Bình thường tôi cũng chỉ bật khoảng một lúc cho mát rồi hẹn giờ tắt, không dùng suốt đêm. Hôm qua đi làm về mệt, tôi bật máy lạnh rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khoảng một tiếng sau tỉnh dậy, thấy người ướt lưng, phòng nóng hầm hập, máy lạnh đã bị tắt.
Sáng hôm sau tôi mới biết mẹ chồng tối qua lén vào phòng tắt điều hòa vì sợ tốn điện. Bà nói trời chưa nóng lắm, bật quạt là được, dùng máy lạnh nhiều vừa hao điện vừa không tốt cho sức khỏe. Tôi chỉ im lặng. Cảm giác đang ngủ, có người vào phòng tắt điều hòa khiến tôi khá khó xử. Phòng là không gian riêng của hai vợ chồng, việc vào phòng lúc đêm khuya rồi tự ý tắt máy lạnh làm tôi thấy không thoải mái.
Tối đó tôi kể lại cho chồng nghe, mong anh nói với mẹ một câu cho rõ ràng để lần sau không xảy ra chuyện tương tự. Nhưng chồng tôi chỉ im lặng, nói mẹ quen tính tiết kiệm nên vậy, thôi mình chịu khó một chút cho yên cửa yên nhà. Nói thêm là chúng tôi chưa có kế hoạch ra riêng dù rất muốn. Với mức lương hiện tại, lại không được sự hỗ trợ từ hai bên gia đình, quá khó để chúng tôi có thể mua nhà với giá trên trời như bây giờ, kể cả ngoại thành nơi chúng tôi đang sống.
Dù sống chung, vợ chồng tôi vẫn đóng góp tiền sinh hoạt và tiền điện nước đầy đủ, không phải sử dụng miễn phí. Tôi cũng không bật máy lạnh cả đêm hay dùng quá mức, chỉ đủ để ngủ ngon sau một ngày đi làm mệt. Nhưng chuyện nhỏ như vậy cũng phải để ý từng chút khiến tôi nhiều lúc thấy rất ái ngại, nhất là khi mùa hè sắp đến.
Tôi mới đi làm, yêu bạn gái được hai năm. Theo nhận xét của bạn bè, tôi có ngoại hình khá, sống chững chạc và trước khi có bạn gái thì tôi chưa từng vội vàng trong chuyện tình cảm. Mãi đến khi quen cô ấy qua một người bạn, tôi mới thực sự rung động. Cô ấy hiền lành, lễ phép, xuất thân trong một gia đình nề nếp. Chúng tôi đã cùng nhau tính chuyện tương lai. Ngay từ khi mới quen, tôi đã hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy khẳng định tôi là mối tình đầu. Tôi hoàn toàn tin tưởng. Khi tình yêu đủ sâu đậm, chúng tôi vượt qua giới hạn. Dù có vài điều khiến tôi băn khoăn, cô ấy đều giải thích hợp lý và tôi lại bỏ qua những điều đó.
Trong suốt thời gian yêu nhau, mỗi lần tôi vô tình hỏi lại chuyện quá khứ, cô ấy đều tỏ ra khó chịu. Tôi nghĩ cô ấy không thích bị nghi ngờ nên bản thân luôn là người chủ động làm hòa. Tôi yêu cô ấy rất nhiều, luôn cố gắng chiều chuộng và dự định sau khi tốt nghiệp sẽ tiến tới hôn nhân. Cách đây không lâu, tôi phát hiện một sự thật khiến bản thân suy sụp.
Cô ấy không hề là mối tình đầu của tôi như đã nói. Trong suốt thời gian yêu tôi, cô ấy vẫn giữ liên lạc, nhắn tin tình cảm với người yêu cũ. Điều khiến tôi đau lòng hơn là trước đó cô ấy luôn khẳng định chưa từng yêu ai và đã giấu kín toàn bộ quá khứ của mình. Tôi nhận ra rất nhiều điều cô ấy từng kể đều không đúng sự thật. Người con gái mà tôi luôn tin tưởng và yêu thương lại che giấu quá nhiều chuyện.
Cô ấy hứa sẽ cắt đứt liên lạc với người cũ, thay số điện thoại và bản thân để giữ lại tình yêu với tôi. Điều khiến tôi day dứt không chỉ là chuyện quá khứ mà là việc cô ấy đã nói dối ngay từ đầu. Nếu tôi không phát hiện, liệu cô ấy định giấu tôi cả đời sao? Tôi còn có thể tiếp tục đặt niềm tin vào cô ấy không? Đây là mối tình đầu của tôi, người tôi nghĩ sẽ gắn bó cả đời này. Giờ tình yêu trong tôi vẫn còn nhưng niềm tin vụn vỡ. Tôi không biết nên tha thứ để cùng nhau bắt đầu lại hay dừng lại. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi đã trải qua 34 tuổi xuân của đời con trai mà vẫn cô đơn một mình. Tôi từng trải qua một mối tình kéo dài ba năm với người con gái cùng tuổi. Vì không phù hợp tính cách và bất đồng quan điểm sống nên tôi và bạn gái quyết định dừng lại. Từ đó tôi mạnh dạn theo đuổi những người con gái mà mình thích nhưng sự may mắn lại không mỉm cười với tôi, tôi đều không được chấp nhận.
Giờ nhìn thấy những người xung quanh, ai cũng có cặp có đôi mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có lẽ ước mơ lớn nhất của tôi lúc này là cưới vợ sinh con để có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng sao tôi cảm thấy ước mơ ấy quá xa vời. Mỗi lần về quê, ai thúc giục chuyện cưới hỏi, tôi đều muốn nổi đóa. Biết đến bao giờ duyên số mỉm cười với tôi đây.
Vợ chồng tôi mới cưới được hai năm, có con gái 4 tháng tuổi. Vì chúng tôi ở chung cư, cách không xa trường học của các em nên cuối tuần hai em trai vợ và em gái tôi hay ghé qua chơi với cháu. Các em đều đã lớn, là sinh viên đại học. Tuy nhiên, cứ mỗi lần các em qua chơi, vợ tôi kiên quyết không mặc áo lót (bảo để vậy tiện cho con bú) hoặc thay quần áo kín đáo hơn chút, cứ áo thun, quần đùi, thậm chí áo ba lỗ ra ngồi chơi, ăn uống. Có khi vợ tôi còn vô tư cho con bú trước mặt các em. Tôi ngượng vô cùng. Tôi nhắc nhở thì vợ bảo chị em trong nhà có sao đâu. Tôi có quá khắt khe với vợ không?