Những ngày nghỉ lễ, mạng xã hội thường ngập tràn hình ảnh check-in: biển xanh, núi cao, quán cà phê đông kín người. Ai cũng có vẻ đang tận hưởng. Nhưng sau những bức ảnh rực rỡ ấy, không ít người thú nhận một cảm giác quen thuộc: mệt hơn cả ngày đi làm. Đi chơi mà như chạy đua, nghỉ lễ mà lại cần thêm một kỳ nghỉ khác để hồi sức.
Có lẽ đã đến lúc chúng ta đặt lại một câu hỏi đơn giản: nghỉ lễ rốt cuộc là để làm gì?
Nghỉ lễ, trước hết, là để nghỉ ngơi. Nghe thì hiển nhiên, nhưng thực tế lại không đơn giản. Trong nhịp sống hiện đại, nghỉ không còn đồng nghĩa với dừng lại, mà thường bị hiểu thành lấp đầy thời gian rảnh bằng thật nhiều hoạt động.
Không ít người sợ lãng phí kỳ nghỉ, sợ không có gì để kể, sợ bị tụt lại phía sau trong cuộc đua trải nghiệm. Thế là lịch trình kín mít: sáng đi điểm này, trưa ăn chỗ kia, chiều check-in nơi khác, tối lại chen chân vào những con phố đông nghẹt.
Kết quả là gì? Một kỳ nghỉ trôi qua nhanh như một cuộn phim tua vội, đầy ắp hình ảnh nhưng thiếu cảm xúc.
Nhưng sống trọn từng khoảnh khắc phải chăng là không bắt đầu từ việc đi đâu, mà từ cách chúng ta hiện diện trong từng phút giây?
Một buổi sáng không báo thức, thức dậy khi cơ thể thực sự muốn, có thể đã là một sự xa xỉ. Một bữa cơm gia đình không vội vã, không cầm điện thoại, nghe nhau kể những chuyện thật giản dị.
Không phải ai cũng có điều kiện đi du lịch xa trong dịp lễ. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ không thể tận hưởng.
Thực tế, không ít người sau những chuyến đi đông đúc đã quay về mới nhận ra một điều giản dị: ở nhà, đôi khi lại là lựa chọn dễ chịu hơn. Một buổi chiều dọn lại góc phòng, trồng thêm chậu cây, đọc một cuốn sách còn dang dở, hay đơn giản là ngồi yên nhìn mưa rơi… Những điều tưởng như bình thường lại trở nên đáng quý khi ta cho mình đủ thời gian để cảm nhận.
Thử một lần đặt điện thoại xuống lâu hơn bình thường. Không phải để “cai nghiện” công nghệ, mà để tạo khoảng trống cho những điều khác bước vào. Khi không liên tục bị cuốn vào dòng thông tin, ta có thể nhận ra những thứ rất gần: tiếng gió, ánh nắng, gương mặt người thân, hay chính cảm xúc của mình.
Một nghịch lý thú vị là càng cố tận hưởng, người ta càng dễ bỏ lỡ. Bởi tận hưởng không phải là một nhiệm vụ cần hoàn thành, mà là một trạng thái tự nhiên khi ta thật sự có mặt ở hiện tại. Khi không còn bị ám ảnh bởi việc phải vui cho xứng đáng, niềm vui lại đến nhẹ nhàng hơn.
Tất nhiên không có một công thức chung cho tất cả mọi người.
Có người thích xê dịch, khám phá những vùng đất mới. Có người lại tìm thấy sự bình yên trong những điều quen thuộc. Điều quan trọng không phải là chọn cách nào, mà là chọn điều phù hợp với chính mình, thay vì chạy theo kỳ vọng của người khác.
Một kỳ nghỉ đáng nhớ không nhất thiết phải có nhiều điểm đến, mà có thể chỉ cần một vài khoảnh khắc thật sự “chạm”. Đó có thể là tiếng cười của con trẻ khi được chơi cùng cha mẹ, là cảm giác nhẹ nhõm khi hoàn thành một việc còn dang dở, hay đơn giản là một buổi tối ngủ ngon không mộng mị.
Ở một góc nhìn khác, nghỉ lễ cũng là cơ hội để nạp lại năng lượng theo đúng nghĩa. Không chỉ là nghỉ ngơi thể chất, mà còn là làm mới tinh thần. Sau những ngày bận rộn, con người cần những khoảng lặng để nhìn lại mình: mình đang sống ra sao, điều gì đang khiến mình mệt mỏi, và điều gì thực sự mang lại niềm vui.
Nếu kỳ nghỉ chỉ trôi qua trong vội vã, có lẽ ta đã bỏ lỡ cơ hội quý giá này.
Thay vì hỏi “đi đâu cho đáng”, có lẽ nên thử hỏi “làm gì để mình thấy dễ chịu hơn”. Câu trả lời có thể rất khác nhau: một chuyến đi ngắn, một ngày ở nhà, một cuộc gặp bạn cũ, hay đơn giản là ngủ đủ giấc. Không có lựa chọn nào là đúng hay sai”, chỉ có phù hợp hay không.
Và có lẽ, điều quan trọng nhất của một kỳ nghỉ không nằm ở những gì ta đã làm, mà ở cảm giác còn lại sau đó. Nếu sau kỳ nghỉ, ta thấy nhẹ lòng hơn, có thêm năng lượng, có thêm chút yêu đời – thì đó đã là một kỳ nghỉ trọn vẹn.
Nghỉ lễ không chỉ để nghỉ ngơi. Nó là một lời nhắc rằng giữa guồng quay hối hả, ta vẫn có quyền dừng lại, hít thở, và sống chậm hơn một chút, để khi quay lại trong trạng thái tốt hơn.
Và biết đâu, khi không còn cố gắng tận hưởng theo cách của người khác, ta lại tìm thấy một niềm vui rất riêng – giản dị, yên bình nhưng đủ đầy – trong chính những ngày nghỉ của mình.
Một chuyến đi trải nghiệm mạo hiểm đã biến thành cơn ác mộng đối với du khách tại bang Karnataka, Ấn Độ.
Theo NDTV đưa tin ngày 20/7, vụ tai nạn xảy ra khi du khách tham gia trò chơi zipline tại một khu nghỉ dưỡng ở Dandeli. Nạn nhân được xác định là anh Kuber Surpur, đến từ Vijayapura, Karnataka.
Gia đình nạn nhân cho biết, anh Kuber đã gặp tai nạn nghiêm trọng khi đang tham gia trò chơi.
Trong lúc di chuyển trên đường cáp, bộ phận khóa an toàn bất ngờ được cho là bị bung ra, khiến anh mất điểm tựa và rơi thẳng xuống mặt đất từ độ cao khoảng 12m. Nguyên nhân ban đầu được cho là hệ thống khóa an toàn của thiết bị đã bị hỏng khi du khách đang treo mình giữa không trung.
Vụ tai nạn khiến anh Kuber bị đa chấn thương nghiêm trọng, bao gồm gãy xương ở tay và chân cùng tổn thương dây thần kinh.
Khoảnh khắc anh rơi khỏi đường zipline đã được camera ghi lại và nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội, làm dấy lên nhiều tranh luận về tiêu chuẩn an toàn tại các khu du lịch mạo hiểm.
Theo lời gia đình nạn nhân, thiết bị zipline tại khu nghỉ dưỡng có dấu hiệu xuống cấp. Thậm chí một số bộ phận được cho là bị gỉ sét và không được bảo dưỡng đúng cách. Gia đình Kuber cáo buộc ban quản lý khu nghỉ dưỡng đã thiếu trách nhiệm trong việc kiểm tra, bảo trì thiết bị, dẫn đến vụ tai nạn đáng tiếc.
Sau khi xảy ra sự việc, Kuber được đưa đến bệnh viện địa phương để cấp cứu. Tuy nhiên, do tình trạng thương tích cần được điều trị chuyên sâu, anh tiếp tục được chuyển đến một bệnh viện ở Vijayapura, trước khi được đưa đến Miraj để tiếp tục chăm sóc y tế.
Gia đình nạn nhân yêu cầu phía khu nghỉ dưỡng phải chịu trách nhiệm và cho rằng tai nạn hoàn toàn có thể được ngăn chặn nếu các quy trình kiểm tra an toàn và bảo dưỡng thiết bị được thực hiện nghiêm túc.
Vụ việc đã gây ra làn sóng lo ngại trong cộng đồng mạng, khi nhiều người kêu gọi các cơ quan chức năng tăng cường kiểm tra, giám sát những địa điểm kinh doanh trò chơi mạo hiểm, đồng thời yêu cầu các đơn vị vận hành phải thực hiện bảo trì thiết bị thường xuyên nhằm tránh những tai nạn tương tự xảy ra trong tương lai.
Video hiện lan truyền trên nhiều nền tảng mạng xã hội, thu hút hàng triệu lượt xem với các ý kiến trái chiều.
“Đây là một thiết kế zipline quá nguy hiểm. Dây đai phải được cố định chắc chắn vào cơ thể để người chơi không thể rơi xuống ngay cả khi mất kết nối với dây cáp. Làm thế nào mà một thiết bị như vậy lại được cấp phép hoạt động", một tài khoản trên mạng xã hội X bình luận.
Hiện vụ việc tiếp tục nhận được sự quan tâm lớn từ dư luận trong bối cảnh vấn đề an toàn tại các khu vui chơi mạo hiểm đang ngày càng được đặt lên hàng đầu.
Zipline (đu dây mạo hiểm) là trò chơi mà người tham gia được treo mình trên một sợi cáp thép, trượt từ đỉnh núi, điểm cao xuống thung lũng hoặc băng qua các con sông.
Du khách sẽ lướt đi giữa không trung nhờ ròng rọc và trọng lực, tận hưởng cảm giác bay lượn và ngắm cảnh. Đây là trò chơi gồm cáp thép chịu lực kéo căng, ròng rọc và đai an toàn gắn vào người cùng mũ bảo hiểm. Người chơi có sự phấn khích tột độ, cảm giác tự do bay lượn trên cao và có chút mạo hiểm khi lướt qua những không gian rộng lớn.
Chính quyền địa phương cho biết đây là một phần trong kế hoạch bảo vệ môi trường tự nhiên của Punta Molentis - khu vực nằm trong vùng bảo tồn thiên nhiên, vừa mở cửa trở lại sau vụ cháy rừng do phóng hỏa hồi tháng 7-2025.
Theo quy định có hiệu lực đến hết tháng 10, du khách phải trả 10 euro (11,55 USD) để vào bãi biển. Chỉ các gia đình có trẻ em dưới 10 tuổi hoặc người trên 65 tuổi mới được dựng một chiếc ô. Lều, mái che và các công trình tạo bóng râm khác cũng bị cấm hoàn toàn.
Chính quyền Villasimìus lý giải vụ cháy rừng cùng các hiện tượng thời tiết biển cực đoan đã khiến hệ sinh thái địa phương trở nên dễ tổn thương. Việc hạn chế vật dụng trên bãi biển được xem là cần thiết để giảm tác động của con người, bảo tồn cảnh quan cho các thế hệ tương lai.
Tuy nhiên, quy định đã vấp phải phản ứng mạnh trên mạng xã hội. Nhiều người lo ngại nguy cơ say nắng và ung thư da khi không được tự tạo bóng mát. Một số bình luận hài hước cho rằng họ sẽ phải "mướn một đứa trẻ" hoặc đưa ông bà đi cùng để được mang ô xuống biển.
Tối 3-5, trên mạng xã hội Facebook lan truyền bài viết của một người dùng tố một nhà hàng tại khu vực cảng Vũng Áng (phường Vũng Áng, Hà Tĩnh) có dấu hiệu lừa dối khách hàng khi đã đưa món ăn không đúng như đã gọi.
Theo nội dung chia sẻ, một gia đình đến nhà hàng Lý Hộ tại khu vực cảng Vũng Áng để ăn hải sản. Khi vào quán, họ gọi 500g sò hai cồi, 500g mực nhảy và 500g tôm sú. Thế nhưng khi mang đồ ăn lên thì nhà hàng mang tôm thẻ thay cho tôm sú.
"Mình bảo nếu đây là tôm sú thì thôi không nói nữa, còn nếu gọi tôm sú mà mang tôm thẻ lên thì nhà hàng phải báo cho khách hàng một câu. Vậy mà chàng trai áo vàng (nhân viên nhà hàng) kia nhảy vào định đánh khách hàng là mình luôn…" - thực khách này viết.
Ngoài ra, thực khách này cũng chia sẻ với tư cách là một khách hàng trải nghiệm nhiều quán ăn, nhà hàng thì bản thân không thể chấp nhận được cách phục vụ, giải quyết của cả chủ quán và nhân viên ở đây.
Bài viết sau khi được đăng tải lên mạng xã hội đã thu hút sự quan tâm của dư luận.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, bà Chu Thị Lý (59 tuổi, chủ nhà hàng Lý Hộ) xác nhận có sự việc tranh cãi về món ăn giữa nhân viên của nhà hàng và một khách hàng xảy ra vào chiều 3-5.
Theo bà Lý, chiều hôm qua có một gia đình gồm 4 người vào nhà hàng gọi các món ăn 500g sò hai cồi, 500g mực nhảy và 500g tôm sú. Khi đưa món ra, giữa nhân viên nhà hàng và khách hàng xảy ra cãi cọ liên quan đến tôm sú và tôm thẻ.
"Có việc khách hàng gọi tôm sú nhưng nhà hàng đưa ra tôm thẻ. Đây là lỗi của nhà hàng và chúng tôi xin lỗi về sự nhầm lẫn này. Nguyên nhân là do trên menu của nhà hàng ghi tôm sú, nhưng mặt hàng trên trong thời gian này không còn. Lỗi của nhà hàng chưa kịp cập nhật lại menu gây ra hiểu nhầm" - bà Lý phân trần.
Cụ thể, theo bà Lý, tại nhà hàng tôm sú niêm yết giá bán 1,2 triệu đồng/kg, còn tôm thẻ niêm yết giá là 550.000 đồng/kg. Do nhà hàng không còn tôm sú nên khi đưa tôm thẻ ra cho khách hàng thì vẫn tính theo giá bán tôm thẻ. Còn nếu nhà hàng vẫn để menu là tôm sú và niêm yết giá 1,2 triệu đồng/kg mà đưa tôm thẻ ra thì rõ ràng đó là hành vi gian dối.
"Sau khi có sự cãi vã giữa nhân viên và khách hàng, tôi có ra nói nếu khách hàng không dùng thì thu lại và không tính tiền. Chúng tôi đã thu lại món tôm này và chỉ tính tiền món sò và mực cho khách hàng" - bà Lý nói.
Chủ nhà hàng Lý Hộ khẳng định không có việc nhà hàng cố tình lừa dối khách hàng, những ai đã từng đến Vũng Áng ăn hải sản sẽ hiểu rõ, đây là sự việc hiểu lầm đáng tiếc và đó là lỗi của nhà hàng, nhà hàng nhận trách nhiệm về việc đó.