Trận hòa 3-3 trước Thể Công – Viettel đã giúp SHB Đà Nẵng thoát khỏi vị trí chót bảng V-League 2025-2026. Ngược lại, PVF-CAND lại nhận trận thua tối thiểu 0-1 trước Đông Á Thanh Hóa.
CLB Đà Nẵng cùng có 13 điểm với đội bóng công an nhưng xếp trên vì hơn hiệu số bàn thắng bại (-13 so với -19).
V-League 2025-2026 có 1,5 suất rớt hạng nên đội bóng sông Hàn vẫn đang trong tình trạng nguy hiểm. Khoảng cách đến vị trí an toàn của Hoàng Anh Gia Lai (hạng 12) đã lên đến 6 điểm và giải đấu còn 6 vòng đấu.
Ở vòng sau, SHB Đà Nẵng phải đụng độ đội bóng đang có phong độ và đang đua top 3 là CLB Hà Nội. Trong khi đó, PVF-CAND chỉ phải gặp đội bóng gần như hết mục tiêu là Hồng Lĩnh Hà Tĩnh.
CLB Công An Hà Nội đang tiến rất gần đến ngôi vô địch V-League 2025-2025 sau chiến thắng 4-2 trước Sông Lam Nghệ An.
Đình Bắc và các đồng đội sở hữu 51 điểm, hơn đội xếp thứ 2 là Thể Công – Viettel đến 9 điểm.
Mặc dù để thua CLB Hà Nội nhưng Ninh Bình vẫn giữ được hạng 3 khi hơn chính đối thủ 1 điểm. Tân binh của V-League sẽ tiếp tục chạm trán đối thủ khó chịu là Thể Công – Viettel ở vòng sau.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Đội tuyển Anh luôn được đánh giá là ứng cử viên vô địch ở mọi giải đấu mà họ tham dự. Nhưng suốt khoảng thời gian dài vừa qua, họ chưa từng bước chân lên đỉnh cao nhất. Họ vào bán kết World Cup 2018, chung kết EURO 2020, 2024, nhưng cảm giác "thiếu một bước cuối cùng" vẫn luôn tồn tại. Sau EURO 2024, Liên đoàn Bóng đá Anh hiểu rằng họ cần một sự thay đổi thật sự thay vì tiếp tục duy trì sự ổn định quen thuộc. Và HLV Tuchel xuất hiện như một lựa chọn mang tính cách mạng.
Điểm khác biệt lớn nhất của chiến lược gia người Đức nằm ở sự thực dụng. Ông không xây dựng đội tuyển dựa trên danh tiếng, cảm xúc hay áp lực truyền thông, mà tập trung tuyệt đối vào tính phù hợp chiến thuật. Với ông Tuchel, đội hình World Cup không nhất thiết phải gồm những cầu thủ nổi tiếng nhất, mà phải là tập thể vận hành hiệu quả nhất.
Đó là lý do nhiều quyết định của ông gây tranh cãi dữ dội. Một số cầu thủ từng giữ vai trò quan trọng dưới thời HLV Southgate không còn được ưu tiên. Harry Maguire là ví dụ điển hình. Trung vệ của Manchester United từng là trụ cột trong nhiều giải đấu lớn, nhưng Tuchel dường như muốn hướng đến hàng thủ giàu tốc độ và linh hoạt hơn. Tuy nhiên, việc Maguire hay những ngôi sao đình đám như Trent Alexander-Arnold, Cole Palmer, Phil Foden… bị gạch tên không đơn thuần là câu chuyện cá nhân.
Bóng đá đỉnh cao hiện nay đòi hỏi tốc độ luân chuyển bóng cao hơn, pressing quyết liệt và khả năng chuyển đổi trạng thái nhanh hơn. Các đội tuyển mạnh luôn đặt nặng tính cơ động và khả năng thích nghi chiến thuật. Trong khi đó, những cầu thủ nổi tiếng, phong độ vẫn khá ổn mà HLV Tuchel gạch tên lại thiếu sự năng nổ. Maguire chậm chạp, Trent không giỏi phòng ngự, còn Palmer hay Foden phụ thuộc nhiều vào cảm hứng chơi bóng. Vì vậy, đội tuyển Anh dưới thời ông Tuchel nhiều khả năng sẽ ít cảm xúc hơn, nhưng giàu tính tổ chức và thực dụng hơn.
HLV Tuchel được đưa về không phải để duy trì di sản cũ, mà là giúp đội tuyển Anh tiến thêm bước nữa. Muốn làm được điều đó, ông chấp nhận đưa ra những quyết định khó khăn, thậm chí gây tranh cãi. Điều đáng chú ý là Tuchel không mang "gánh nặng văn hóa Anh" như các HLV bản địa, theo nhận xét của Guardian. Ông nhìn đội tuyển như một dự án bóng đá thuần túy, thay vì biểu tượng cảm xúc quốc gia nên mạnh dạn chọn cầu thủ theo ý mình.
Tất nhiên, cách tiếp cận này luôn tiềm ẩn rủi ro. World Cup không chỉ là sân chơi chiến thuật, mà còn là giải đấu đòi hỏi bản lĩnh, kinh nghiệm và khả năng chịu áp lực cực lớn. Việc loại bỏ quá nhiều công thần có thể khiến đội tuyển Anh mất đi sự ổn định trong phòng thay đồ hoặc thiếu kinh nghiệm ở những thời điểm quyết định. Nhưng ngược lại, nếu HLV Tuchel thành công, đội tuyển Anh có thể bước sang một kỷ nguyên mới: hiện đại, linh hoạt hơn và bớt phụ thuộc vào những giá trị cũ. Có thể nói World Cup 2026 sẽ không chỉ là bài kiểm tra dành cho thế hệ cầu thủ mới của đội tuyển Anh, mà còn là phép thử cho triết lý lạnh lùng và thực dụng của ông Tuchel. Và dù kết quả ra sao, ông cũng đang tạo ra điều mà bóng đá Anh nhiều năm qua luôn thiếu, đó là dám thay đổi.
Tin Gốc: Thanh Niên

Những ai từng nghĩ World Cup 2022 là đỉnh cao cuối của Lionel Messi, có lẽ không thể ngờ 4 năm sau, siêu sao Argentina còn bùng nổ hơn nhiều.
Messi đang chơi giải đấu hay nhất sự nghiệp cùng Argentina, ở độ tuổi 99% ngôi sao đã giải nghệ. Nếu Messi cách đây 4 năm là phiên bản "đi bộ" đến ngai vua, thiên tài người Argentina lúc này lại mang "bàn chân của Chúa" (như cách ví von của cựu tiền đạo Zlatan Ibrahimovic), với những đường chuyền xé toạc mọi khuôn khổ bóng đá.
Pha kiến tạo cho Lautaro Martinez đánh đầu vào lưới Anh ở bán kết World Cup là ví dụ. Phút 90+2, Anh dàn hàng thủ với bảy hậu vệ cao từ 1,82 m trở lên, bên cạnh thủ môn Jordan Pickford với sải tay dài sẵn sàng lao ra, còn Dan Burn, John Stones đều là những chuyên gia bóng bổng. Thế nhưng, Messi vẫn vẽ nên đường cong bằng chân không thuận, đưa bóng vượt qua tất cả, đặt vào đầu tiền đạo chỉ cao 1,74 m như Lautaro.
Lautaro không cần di chuyển nhiều. Anh chỉ đứng đúng chỗ cần đứng, bật lên đánh đầu vào khung thành đã bỏ trống. Công việc khó nhất, Messi đã làm. Dù thời điểm cuối trận, khi thời gian và thế trận giằng co đã khiến đôi bên mệt nhoài, Messi ở tuổi 39 vẫn miệt mài chạy để giành bóng, tận dụng từng mét vuông sân còn bỏ trống để kiến thiết nên màn lội ngược dòng vĩ đại bậc nhất lịch sử World Cup.
Đó là chướng ngại khổng lồ Tây Ban Nha phải vượt qua. Ai cũng biết, muốn thắng Argentina thì phải khóa Messi. Siêu sao sinh năm 1987 là chân sút tốt nhất (8 bàn), chân chuyền giỏi nhất (4 kiến tạo), chân rê thượng hạng nhất, tạo ra nhiều cơ hội rõ nét nhất (8 lần). Thế nhưng, ngay cả hàng thủ "bê tông" của Anh, hay những đội pressing rát như Thụy Sĩ, Ai Cập cũng bó tay.
Bởi Messi không còn bó buộc ở trung lộ hay hành lang biên như thói quen. Khi đối thủ bịt kín trung lộ, Messi sẽ dạt biên phải. Vị trí anh từng đo ni đóng giày ở Barcelona thời trẻ, giờ trở thành "lãnh địa" để Messi tung hoành.
Khi đối thủ phong tỏa đường vào vòng cấm, Messi không cố gắng rê dắt hay phối hợp đập nhả. Anh dạt biên để hạn chế rủi ro khi mất bóng, đồng thời có không gian quan sát. Messi sẽ suy nghĩ, tư duy hướng chạy của đồng đội, rồi vung chân đặt bóng đúng vào vị trí thuận lợi, theo cách... không ai có thể lý giải.
Trước khi kiến tạo cho Enzo Fernandez và Lautaro Martinez ghi bàn, Messi có không dưới bốn lần chuyền dọn cỗ để tiền đạo Argentina đối mặt cầu môn Anh, hầu hết đều xuất phát từ cánh phải. Hậu vệ trái Djed Spence của Anh đã chơi trận hay nhất từ đầu giải, nhưng với nhãn quan chuyền bóng siêu việt, Messi đơn giản là không thể ngăn cản.
Tây Ban Nha đã biết trước "đề thi" ở chung kết với Argentina.
Học trò HLV Luis de la Fuente phải bịt kín trung lộ, nhiệm vụ hoàn toàn khả thi nhờ khả năng pressing, đón lõng bắt bài cực hay của Rodri và Fabian Ruiz. Hàng tiền vệ Tây Ban Nha đã khiến tuyến giữa Pháp tê liệt, cô lập Kylian Mbappe và Ousmane Dembele ở bán kết.
Nhưng, khi trung lộ vô vọng, Messi sẽ dạt biên phải như mọi lần. Tây Ban Nha mới nhận một bàn thua từ đầu giải, song cấu trúc phòng ngự ấy chống đỡ ra sao với một chân chuyền có thể đưa bóng đến chỗ đồng đội dù đứng ở bất cứ đâu, như Messi, lại là chuyện khác.
Nhiệm vụ đeo bám Messi được giao cho hậu vệ trái Marc Cucurella. Tân binh của Real Madrid đã "bỏ túi" Michael Olise ở Tây Ban Nha thắng Pháp, nhờ khả năng đeo bám dai dẳng, xoạc bóng tốt, thậm chí có nhiều chiêu trò khiêu khích khiến đối thủ nổi nóng.
Tuy nhiên, Tây Ban Nha không thể "khoán" chuyện kèm Messi cho riêng Cucurella, bởi như thế chẳng khác nào giao chuyện kèm Lamine Yamal cho Lucas Digne như HLV Didier Deschamps đã từng.
Để kèm cầu thủ phi thường như Messi, không thể dùng cách bình thường. Argentina sẽ xây dựng hệ thống đủ tối ưu để Messi là không thể đụng đến. Ở trận gặp Anh, Enzo Fernandez và Alexis MacAllister đã cùng nhau gây áp lực tuyến giữa, còn Lautaro Martinez "ghim" trung vệ đối thủ bên trong, mở ra khoảng trống biên cho Messi xoay xở.
Cái hay của Argentina, là không phụ thuộc bị động vào Messi, mà luôn biết cách kéo giãn đội hình để thiên tài 39 tuổi làm việc tốt nhất. Tây Ban Nha phải phá được trận đồ ấy.
Khác với Anh, đội đã trả giá vì lùi phòng ngự quá sâu, Tây Ban Nha rất giỏi cầm bóng. "La Roja" phòng ngự bằng cách không cho đối thủ bóng để chơi. Một đội tuyển kỷ luật và máy móc đến lạnh người, sẽ đối đầu với đội tuyển cháy bằng nhiên liệu tinh thần nhiều hơn chiến thuật.
Trận chung kết World Cup 2026 vì thế sẽ rất thú vị!
Tin Gốc: Thanh Niên

Odegaard đá phạt góc từ biên phải đến cột xa cho Heggem dứt điểm cận thành. Bóng đi căng nhưng Diallo có mặt đúng chỗ để giải nguy trên vạch vôi. Tình huống gây thót tìm với đại diện châu Phi. Thêm một bàn thua sẽ khiến cơ hội gỡ hòa gần như bất khả thi với thế trận này.
Sự xuất hiện của Ahmad Diallo và Wahi giúp Bờ Biển Ngà chơi hứng khởi hơn những phút đã qua. Tiền vệ của Man Utd một lần mở ra cơ hội cho đồng đội tạt bóng ở đáy biên, sau đó là pha treo bóng đến cột xa tạo nên pha hỗn loạn trong vòng cấm địa Na Uy.
Đội trưởng Na Uy tranh chấp với Agbadou ở biên trái phần sân Bờ Biển Ngà. Anh đoạt được bóng nhưng trọng tài biên phất cờ báo lỗi. Odegaard bất bình, hét lớn và nói không hài lòng với trọng tài.
Ahmad Diallo và Elye Wahi vào thay Bonny và Oulai.
Doue tạt bóng tầm thấp từ cánh phải vào vòng cấm. Bóng đập chân Heggem nảy ra đúng tầm Pepe băng vào sút chân trái, nhưng thủ thành Nyland đã chơi tập trung để cản phá ở cột gần. Cơ hội bất ngờ nhưng tốt nhất của Bờ Biển Ngà trong hiệp hai.
Sự cơ động ở hai biên tiếp tục là hướng tấn công chính của đại diện châu Phi. Tuy nhiên, họ thiếu một tiền đạo mục tiêu trong vòng cấm, để không lãng phí những đường căng ngang như của Doue ở phút 49. Thủ môn Nyland vất vả đẩy bóng đi. Diomande khống chế ở cánh đối diện nhưng cũng chỉ đem về quả phạt góc. Na Uy đang hóa giải tốt các pha bóng cố định với lợi thế thể hình và giữ cự ly đội hình hợp lý.
Na Uy giao bóng. Hai đội cùng chưa thay người.
Siêu máy tính của FIFA dự đoán tỷ lệ thắng của Na Uy tăng lên 65%. Bờ Biển Ngà chỉ còn 11%, còn 25% cho kết quả hòa.
Bờ Biển Ngà khởi đầu mạnh mẽ và tấn công liên tục từ hai cánh với Pepe và Diomande. Họ có 9 quả phạt góc nhưng phung phí. Na Uy đã xốc lại đội hình sau giờ nghỉ giải lao uống nước và tạo ra được nhiều pha bóng nguy hiểm hơn. Một trong số đó dẫn đến bàn mở tỷ số tuyệt đẹp của Antonio Nusa ở phút 39, và có thể đã được nhân đôi nếu Haaland may mắn hơn.
Người hùng Nusa bị phạt sau pha quét trụ với Doue. Một quả đá phạt ở bên phải vòng cấm địa, lần này Pepe đã treo bóng chuẩn xác cho Agbadou đánh đầu chệch cột trái.
Bờ Biển Ngà lần đầu tiên vượt qua vòng đấu bảng World Cup, sau khi lỡ hẹn năm 2006, 2010 và 2014, dù sở hữu thế hệ vàng có Didier Drogba hay anh em nhà Toure. Phía Na Uy thì có lần thứ hai, nhưng là sau 28 năm kể từ lần gần nhất dự World Cup 1998.
Na Uy bước vào vòng 1/16 với tư cách nhì bảng I. Đội lần lượt thắng Iraq 4-1, Senegal 3-1 rồi thua Pháp 1-4. Trong khi đó, Bờ Biển Ngà đứng nhì bảng E sau khi thắng Ecuador 1-0, thua Đức 1-2 và hạ Curacao 2-0.
Sau khi đi tiếp sớm một lượt trận, HLV Solbakken đưa ra quyết định táo bạo khi cất nhiều trụ cột, để sử dụng đội hình hai đấu Pháp. Vì vậy, đại diện châu Âu được đánh giá nhỉnh hơn về thể lực trước cuộc đấu trên sân Dallas.
Hai đội đều sở hữu hàng công ấn tượng. Na Uy có Erling Haaland đã ghi 4 bàn sau hai trận, cùng những cầu thủ tấn công danh tiếng như Alexander Sorloth hay Martin Odergaard. Bờ Biển Ngà thì sở hữu cầu thủ trẻ hay nhất Bundesliga Yan Diomande, cùng Ahmad Diallo, Nicolas Pepe.
Tuy nhiên, tuyến giữa và hàng thủ của đại diện châu Phi được đánh giá cao hơn. Họ không chỉ được thi đấu ở các giải bóng đá hàng đầu châu Âu, mà còn sở hữu nguồn thể lực sung mãn. Các tiền vệ như Franck Kessie, Seko Fofana hay Ibrahim Sangare có nhiệm vụ cắt đứt nguồn tiếp bóng cho Haaland.
Tin Gốc: Vnexpress

