Hôm đó, tôi đang loay hoay thay tã cho con thì điện thoại reo. Thấy số lạ, tôi nghĩ chắc là người giao hàng hay ai đó biết tôi sinh con nên gọi hỏi thăm. Nhưng đầu dây bên kia là giọng một phụ nữ. Tôi vừa bắt máy, cô ấy nói ngay: “Chị về dạy lại chồng mình đi. Bảo anh ta đừng làm phiền tôi nữa”.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, thì cô ta gửi một loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn của chồng tôi với nội dung: “Anh rất yêu em, xin em tha thứ cho anh vì những lỗi lầm trước đây. Nếu được quay lại, anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh. Hôn nhân hiện tại của anh là do anh đã chọn sai”.
Tôi run lên, người lạnh toát. Tôi đọc đi đọc lại, từng chữ như cứa vào tim. Tôi không thể ngờ người đàn ông vừa lúc sáng còn hào hứng bế con, nói sẽ cố gắng làm một người cha tốt, xoay lưng đi lại có thể thốt ra những lời như vậy với người phụ nữ khác.
Hôn nhân của anh là sai lầm, vậy tôi là gì? Đứa con vừa chào đời của chúng tôi là gì?
Tôi và anh đến với nhau không phải kiểu bồng bột hay chóng vánh. Chúng tôi quen nhau khi làm chung công ty. Yêu nhau hơn nửa năm, thấy phù hợp, chúng tôi quyết định kết hôn và sinh con, vì khi đó cả hai đều đã ngoài 30 tuổi.
Tôi từng hỏi về mối tình trước đó, anh chỉ kể sơ, nói không hợp thì dừng lại nên tôi cũng không hỏi thêm. Ai cũng có quá khứ, tôi cũng vậy, nên không quá quan tâm, chỉ cần hiện tại anh chọn tôi là đủ.
Thời gian quen nhau, anh không quá lãng mạn, nhưng luôn quan tâm, chăm sóc tôi. Khi tôi mang thai, anh đi làm về là mua đồ ăn cho tôi tẩm bổ, xoa lưng, bóp vai cho tôi. Tôi từng nghĩ hôn nhân của mình bắt đầu từ một lựa chọn bình yên. Vậy mà bây giờ, chính người đàn ông đó lại nói tất cả là một sai lầm.
Tôi vừa sinh xong, cơ thể còn đau, vết mổ chưa lành, mỗi lần ngồi dậy vẫn nhói. Đêm tôi ngủ chập chờn vì con quấy. Nước mắt vốn đã dễ rơi vì tâm lý sau sinh, giờ lại càng không kìm được. Tôi không khóc thành tiếng, nhưng nước mắt chảy ướt cả gối.
Sau một đêm suy nghĩ, tôi quyết định hỏi thẳng anh. Dù bằng chứng đã rõ, tôi vẫn hy vọng anh sẽ nói đó chỉ là một hiểu lầm nào đó.
Ban đầu anh chối. Nhưng khi tôi đưa ảnh chụp tin nhắn ra, anh im lặng. Một lúc sau, anh nói anh không có ý định bỏ gia đình, vợ con, chỉ là vẫn còn “chút vương vấn” với người kia nên không kiểm soát được bản thân lúc say.
Hai người từng quen nhau gần 4 năm, đã tính chuyện cưới xin nhưng phía gia đình chồng tôi không đồng ý vì khoảng cách địa lý và công việc của cô ta không ổn định. Hai bên dây dưa một thời gian, cuối cùng quyết định dừng lại.
Sau đó, cô ấy ra nước ngoài làm việc, hai người cắt liên lạc. Một thời gian sau, chồng quen và cưới tôi. Gần đây, cô ấy về lại Việt Nam. Chồng tôi biết tin khi thấy một người bạn chung của cả hai đăng ảnh. Đó cũng là lý do dẫn đến những dòng tin nhắn đó.
Về phía người phụ nữ kia, tôi có hỏi thêm nhưng cô ta nói do chồng tôi chủ động còn cô ta không có ý quay lại, không muốn mọi chuyện đi xa hơn nên mới gửi toàn bộ tin nhắn cho tôi.
Tôi nghe mà chết lặng, nhưng không còn đủ sức để khóc. Đau đớn nhất là trong lúc tôi yếu ớt nhất khi vừa sinh con cho anh, thì anh lại đi nói với người khác rằng hôn nhân với tôi là “sai lầm”.
Nếu không có cuộc gọi đó, có lẽ tôi vẫn nghĩ mình có một người chồng tuyệt vời, một gia đình hạnh phúc. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là tưởng tượng của riêng tôi. Tôi không biết mình đã sai ở đâu để chồng chán ghét đến mức phải coi tôi là “sai lầm”. Có thể anh chưa từng yêu tôi, có thể anh chỉ xem tôi là người thay thế khi cô ta rời đi…
Bây giờ tôi không biết phải làm thế nào. Con còn quá nhỏ, sức khỏe tôi thì chưa hồi phục. Nếu là bạn, trong hoàn cảnh này, bạn sẽ lựa chọn thế nào?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo quy hoạch, đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành dài hơn 42km, có điểm đầu kết nối vành đai 4 TP.HCM và đường ĐT.991; điểm cuối nối với ĐT.994 (trục ven biển Vũng Tàu - Bình Châu). Dự án qua các xã, phường gồm: Tân Thành, Kim Long, Ngãi Giao, Nghĩa Thành, Bình Giã, Xuân Sơn, Hồ Tràm, Xuyên Mộc.
Về tiến độ triển khai, hiện Công ty cổ phần Masterise hạ tầng cao tốc Long Thành - Hồ Tràm đã hoàn thành đề xuất chủ trương dự án với sơ bộ tổng mức đầu tư khoảng 51.000 tỉ đồng. Đồng thời các sở, ban ngành thành phố đang tổ chức thẩm định đề xuất chủ trương của doanh nghiệp.
Về tính cấp thiết, sân bay Long Thành là công trình trọng điểm quốc gia, đóng vai trò là động lực chiến lược cho sự phát triển kinh tế - xã hội của đất nước, đặc biệt đối với khu vực kinh tế trọng điểm phía Nam. Việc kết nối sân bay này với các cực tăng trưởng là nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu.
Vào tháng 11-2025, tại buổi thăm, làm việc tại dự án, Tổng Bí thư Tô Lâm đã khẳng định sân bay Long Thành chỉ thực sự phát huy hiệu quả khi liên kết giao thông - dịch vụ - đô thị - du lịch - logistics được tổ chức đồng bộ.
Dự án cần bảo đảm kết nối hạ tầng đa phương thức giữa các phân khu, đô thị trung tâm của TP.HCM với Đồng Nai (trung tâm TP.HCM - Biên Hòa - Long Thành - Vũng Tàu). Các dự án kết nối hạ tầng chiến lược phục vụ sân bay Long Thành và kết nối vùng giữa TP.HCM và Đồng Nai cần được triển khai đồng bộ.
Theo Sở Xây dựng TP.HCM, sau sáp nhập, TP.HCM trở thành siêu đô thị, việc đầu tư hoàn thành hệ thống hạ tầng giao thông đường bộ khung là rất bức thiết, cần đi trước một bước.
Định hướng này đã được xác định rõ trong chương trình hành động số 03 của Thành ủy TP.HCM về thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng bộ TP nhiệm kỳ 2025-2030. Trong đó, tuyến cao tốc Hồ Tràm - sân bay Long Thành là một trong các công trình trọng điểm của thành phố, với mục tiêu hoàn thành vào năm 2027.
Hiện nay nhiều dự án hạ tầng quan trọng quốc gia mang tính kết nối vùng đang được đẩy nhanh tiến độ, như cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu và cao tốc Bến Lức - Long Thành, dự kiến hoàn thành năm 2026, hay vành đai 4 TP.HCM dự kiến hoàn thành năm 2028. Do vậy việc sớm đầu tư cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành giúp kết nối các dự án trọng điểm và đảm bảo khai thác đồng bộ, hiệu quả sân bay Long Thành là rất cần thiết và cấp bách.
Với tiến độ và nhu cầu kết nối như trên, việc thực hiện dự án đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành với tính chất dự án có yêu cầu cấp bách phải thực hiện ngay là rất cần thiết để rút ngắn tối đa thời gian hoàn thành.
Ngày 2-4, Công an TP.HCM cho biết Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy đã đấu tranh, triệt phá thành công chuyên án mang bí số VA726D sau gần ba tháng điều tra.
Trước đó, Công an TP.HCM phát hiện Chương Cẩm Minh (48 tuổi, ngụ xã Xuân Thới Sơn, TP.HCM) và đồng bọn có dấu hiệu hoạt động mua bán trái phép chất ma túy liên tỉnh với quy mô lớn.
Mở rộng điều tra, ban chuyên án xác định Huỳnh Thanh Dưỡng (35 tuổi, ngụ phường Tân Hòa, TP.HCM) là đầu mối cung cấp ma túy cho Minh.
Dưỡng thuê một căn nhà tại phường Cái Khế, TP Cần Thơ để cất giấu ma túy, đồng thời điều hành đường dây mua bán.
Từ TP Cần Thơ, Dưỡng vận chuyển ma túy lên TP.HCM, giao cho Minh để tiếp tục phân phối cho các đầu dưới tại TP.HCM và Đồng Nai.
Quá trình điều tra cũng xác định Bùi Thị Thanh Bạch (35 tuổi, ngụ phường Rạch Giá, tỉnh An Giang) là một mắt xích trong đường dây. Dù sinh sống tại An Giang, Bạch vẫn điều hành hoạt động mua bán ma túy tại TP.HCM.
Đáng chú ý, Bạch sử dụng mẹ ruột là Nguyễn Thị Tuyết Nhung (52 tuổi, ngụ phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM) làm người trung gian nhận ma túy từ Minh và Dưỡng, sau đó giao lại cho các đối tượng mua ma túy của Bạch.
Xác định thời cơ chín muồi, khoảng 20h ngày 11-3, ban chuyên án bắt giữ Minh và con ruột là Chương Nguyễn Minh Trí (27 tuổi), đồng phạm giúp sức mua bán trái phép chất ma túy với Minh cùng đồng bọn.
Tiếp tục truy xét, ban chuyên án tiếp tục ập vào một khách sạn ở phường Hòa Hưng, TP.HCM bắt Huỳnh Thanh Dưỡng cùng 2 người giúp sức cho Dưỡng là Huỳnh Đức Thiện (30 tuổi) và và Dương Phát Lộc (23 tuổi) cùng 2 bánh heroin.
Khám xét kho cất giấu ma túy của Dưỡng tại TP Cần Thơ do Nguyễn Thanh Nhi (20 tuổi) trông coi, trinh sát tiếp tục thu giữ 6 bánh heroin và khoảng 2kg Methamphetamine.
Cùng lúc, một tổ trinh sát khác cũng bắt giữ Bùi Thị Thanh Bạch tại An Giang và Nguyễn Thị Tuyết Nhung tại TP.HCM, thu giữ 2kg Methamphetamine.
Sau đó ban chuyên án tiếp tục đồng loạt truy xét, bắt và làm việc những người liên quan khác trong chuyên án gồm số người tiêu thụ ma túy cấp 2, cấp 3 của Dưỡng để bán cho các nơi tổ chức sử dụng và sử dụng ma túy.
Đấu tranh mở rộng đến 1h sáng 20-3, ban chuyên án tiếp tục thu giữ thêm khoảng 3kg Methamphetamine của Huỳnh Thanh Dưỡng đang cất giấu tại phòng trọ ở phường Tây Thạnh, TP.HCM.
Tang vật thu giữ của các nghi phạm trong vụ án tổng cộng 8 bánh heroin (khoảng 2,8kg); 7,5kg ma túy đá (Methamphetamine); cùng một lượng ketamin, thuốc lắc và 2 khẩu súng tự chế.
Đến nay Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đã bắt giữ, khởi tố 26 bị can, đồng thời bàn giao 6 đối tượng sử dụng trái phép chất ma túy cho công an cấp xã xử lý theo thẩm quyền.
Đáng chú ý, trong số các nghi phạm thuộc đường dây này có Vũ Tấn Quốc, đối tượng truy nã đặc biệt nguy hiểm. Sau khi bị bắt, Quốc đã được bàn giao cho Phòng Cảnh sát hình sự để tiếp tục điều tra, xử lý.
Chồng tôi đi họp lớp về. Anh mở cửa rất khẽ nhưng mùi bia vẫn nồng nặc khiến căn phòng trọ nhỏ trở nên ngột ngạt thêm. Hai đứa nhỏ đã ngủ từ lâu. Tôi vẫn ngồi bên máy may, tranh thủ nhận thêm hàng gia công để kiếm vài chục nghìn tiền sữa.
Anh bước vào, cởi chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm rồi soi gương rất lâu. Tôi thấy lạ. Đàn ông ngoài 40 tuổi, làm kỹ sư cơ khí quanh năm dầu mỡ, hiếm khi để ý vẻ ngoài như vậy. Nhưng tối ấy, anh có vẻ vui.
Anh kể hôm nay họp lớp đông đủ lắm. Sau 25 năm ra trường, ai cũng khác. Có đứa ngày xưa học không tới đâu mà giờ mở công ty riêng. Có đứa giờ định cư nước ngoài. Anh cười nói liên hồi như người vừa nhặt lại được tuổi trẻ đã đánh rơi đâu đó.
Điện thoại anh reo liên tục. Nhóm lớp nhắn tin rôm rả sau buổi họp mặt. Người ta gửi ảnh chụp tập thể, ảnh nâng ly, ảnh sân trường cũ. Giữa những dòng tin nhắn ấy, tôi thấy nhiều người nhắc tên anh. Có người còn khen anh hào phóng.
Tôi tò mò hỏi anh làm gì mà bạn bè tung hô thế. Anh xua tay, nói có gì đâu, chỉ là ủng hộ quỹ lớp 20 triệu đồng để sửa phòng truyền thống và hỗ trợ bạn cũ bệnh nặng. Anh nói xong còn cười rất nhẹ, như thể 20 triệu đồng chỉ là vài tờ tiền lẻ.
Tay tôi đang cắt chỉ bỗng khựng lại. Số tiền ấy đủ để mua cho hai đứa nhỏ biết bao thứ mà chúng tôi từng hứa hẹn, đủ để thay cái máy giặt đã hỏng hơn 2 tháng, đủ để tôi có thể nghỉ một bữa làm thêm buổi tối mà không cần đắn đo.
Tôi hỏi anh lấy đâu ra tiền, anh đáp rất nhanh là tiền thưởng nhân viên xuất sắc mới nhận tuần trước. Dự án cải tiến dây chuyền cho nhà máy Nhật, anh làm gần 2 tháng trời mới xong, có hôm nửa đêm còn bật dậy sửa bản vẽ kỹ thuật trên chiếc laptop cũ nóng ran.
Tôi nhớ rõ hôm công ty thưởng, anh từng nói sẽ để dành mua cho con gái chiếc xe đạp mới. Con bé đi học bằng chiếc xe cũ thấp hơn bạn bè cả cái đầu. Mỗi lần đạp lên dốc, xích lại kêu rào rào như sắp đứt.
Nghĩ đến đó, tôi bỗng cảm thấy giận vô cùng. 20 triệu đồng không khiến nhà tôi giàu lên nhưng cũng trang trải được nhiều thứ. Vậy mà chỉ vì một chút sĩ diện, anh sẵn sàng cho đi một khoản tiền không hề đắn đo chỉ để nhận về vài lời khen tặng.
Anh kể, bạn bè nhìn anh khác hẳn sau khi biết anh làm kỹ sư phụ trách cho một dự án lớn. Bao năm nay, anh vốn ít nói trong các buổi họp lớp. Người ta giàu lên, đi xe đẹp, nói chuyện đầu tư đất cát còn anh chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Anh bảo cảm giác bị bỏ lại phía sau khó chịu lắm. Một người đàn ông ngoài 40 tuổi, đầu đã lấm tấm bạc, vẫn muốn chứng minh mình chưa thất bại. 20 triệu đồng kia không phải chỉ để cho lớp mà giống một lời khẳng định rằng anh cũng có vị trí giữa những người bạn cũ.
Nghe đến đó, tôi thấy thương anh nhiều hơn giận. Đêm ấy, tôi nằm nhìn cái trần nhà mốc meo mà không ngủ được. Ngoài hành lang, tiếng công nhân đi ca đêm vang lên lẹp xẹp. Cuộc đời quanh tôi vẫn nghèo và mệt như cũ.
Mấy hôm sau, chồng tôi bỗng nổi trên mạng xã hội của trường cũ. Người ta đăng ảnh anh trao tiền, kèm những lời khen đẹp đẽ. Bạn bè gọi anh là niềm tự hào của lớp. Cô bạn cũ còn bình luận rằng ngày xưa đã biết anh là người tử tế và có chí lớn.
Tối ấy, tôi thấy anh ngồi đọc từng bình luận rất lâu. Ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt đã có nếp nhăn của anh. Tôi chợt hiểu, có lẽ đàn ông càng lớn tuổi càng sợ bị quên lãng. Họ muốn được công nhận, dù chỉ một lần.
Tôi không biết phải trách hay thương nữa. Người nghèo thường bị giằng co giữa cơm áo và lòng tự trọng. Chỉ ai từng cúi mặt giữa bạn bè thành đạt mới hiểu cảm giác ấy đau ra sao. Chỉ là tôi nghĩ, giữa việc lo cho gia đình và làm công ích xã hội, có phải vẫn nên ưu tiên gia đình hơn hay không?
V.Q.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.