Hôm đó, tôi đang loay hoay thay tã cho con thì điện thoại reo. Thấy số lạ, tôi nghĩ chắc là người giao hàng hay ai đó biết tôi sinh con nên gọi hỏi thăm. Nhưng đầu dây bên kia là giọng một phụ nữ. Tôi vừa bắt máy, cô ấy nói ngay: “Chị về dạy lại chồng mình đi. Bảo anh ta đừng làm phiền tôi nữa”.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, thì cô ta gửi một loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn của chồng tôi với nội dung: “Anh rất yêu em, xin em tha thứ cho anh vì những lỗi lầm trước đây. Nếu được quay lại, anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh. Hôn nhân hiện tại của anh là do anh đã chọn sai”.
Tôi run lên, người lạnh toát. Tôi đọc đi đọc lại, từng chữ như cứa vào tim. Tôi không thể ngờ người đàn ông vừa lúc sáng còn hào hứng bế con, nói sẽ cố gắng làm một người cha tốt, xoay lưng đi lại có thể thốt ra những lời như vậy với người phụ nữ khác.
Hôn nhân của anh là sai lầm, vậy tôi là gì? Đứa con vừa chào đời của chúng tôi là gì?
Tôi và anh đến với nhau không phải kiểu bồng bột hay chóng vánh. Chúng tôi quen nhau khi làm chung công ty. Yêu nhau hơn nửa năm, thấy phù hợp, chúng tôi quyết định kết hôn và sinh con, vì khi đó cả hai đều đã ngoài 30 tuổi.
Tôi từng hỏi về mối tình trước đó, anh chỉ kể sơ, nói không hợp thì dừng lại nên tôi cũng không hỏi thêm. Ai cũng có quá khứ, tôi cũng vậy, nên không quá quan tâm, chỉ cần hiện tại anh chọn tôi là đủ.
Thời gian quen nhau, anh không quá lãng mạn, nhưng luôn quan tâm, chăm sóc tôi. Khi tôi mang thai, anh đi làm về là mua đồ ăn cho tôi tẩm bổ, xoa lưng, bóp vai cho tôi. Tôi từng nghĩ hôn nhân của mình bắt đầu từ một lựa chọn bình yên. Vậy mà bây giờ, chính người đàn ông đó lại nói tất cả là một sai lầm.
Tôi vừa sinh xong, cơ thể còn đau, vết mổ chưa lành, mỗi lần ngồi dậy vẫn nhói. Đêm tôi ngủ chập chờn vì con quấy. Nước mắt vốn đã dễ rơi vì tâm lý sau sinh, giờ lại càng không kìm được. Tôi không khóc thành tiếng, nhưng nước mắt chảy ướt cả gối.
Sau một đêm suy nghĩ, tôi quyết định hỏi thẳng anh. Dù bằng chứng đã rõ, tôi vẫn hy vọng anh sẽ nói đó chỉ là một hiểu lầm nào đó.
Ban đầu anh chối. Nhưng khi tôi đưa ảnh chụp tin nhắn ra, anh im lặng. Một lúc sau, anh nói anh không có ý định bỏ gia đình, vợ con, chỉ là vẫn còn “chút vương vấn” với người kia nên không kiểm soát được bản thân lúc say.
Hai người từng quen nhau gần 4 năm, đã tính chuyện cưới xin nhưng phía gia đình chồng tôi không đồng ý vì khoảng cách địa lý và công việc của cô ta không ổn định. Hai bên dây dưa một thời gian, cuối cùng quyết định dừng lại.
Sau đó, cô ấy ra nước ngoài làm việc, hai người cắt liên lạc. Một thời gian sau, chồng quen và cưới tôi. Gần đây, cô ấy về lại Việt Nam. Chồng tôi biết tin khi thấy một người bạn chung của cả hai đăng ảnh. Đó cũng là lý do dẫn đến những dòng tin nhắn đó.
Về phía người phụ nữ kia, tôi có hỏi thêm nhưng cô ta nói do chồng tôi chủ động còn cô ta không có ý quay lại, không muốn mọi chuyện đi xa hơn nên mới gửi toàn bộ tin nhắn cho tôi.
Tôi nghe mà chết lặng, nhưng không còn đủ sức để khóc. Đau đớn nhất là trong lúc tôi yếu ớt nhất khi vừa sinh con cho anh, thì anh lại đi nói với người khác rằng hôn nhân với tôi là “sai lầm”.
Nếu không có cuộc gọi đó, có lẽ tôi vẫn nghĩ mình có một người chồng tuyệt vời, một gia đình hạnh phúc. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là tưởng tượng của riêng tôi. Tôi không biết mình đã sai ở đâu để chồng chán ghét đến mức phải coi tôi là “sai lầm”. Có thể anh chưa từng yêu tôi, có thể anh chỉ xem tôi là người thay thế khi cô ta rời đi…
Bây giờ tôi không biết phải làm thế nào. Con còn quá nhỏ, sức khỏe tôi thì chưa hồi phục. Nếu là bạn, trong hoàn cảnh này, bạn sẽ lựa chọn thế nào?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo Hãng tin AFP, ngày 6-4, Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung đã bày tỏ "lấy làm tiếc" với Triều Tiên về vụ một số máy bay không người lái (drone) xâm nhập vào nước này hồi đầu năm nay. Ông cho rằng đây là những hành động "vô trách nhiệm".
Seoul ban đầu phủ nhận có liên quan chính thức đến vụ việc và cho rằng đây có thể là các hành động do dân thường thực hiện. Tuy nhiên, Tổng thống Lee cho biết các cuộc điều tra đã phát hiện sự tham gia của quan chức chính phủ.
"Một quan chức Cơ quan Tình báo quốc gia và một binh sĩ tại ngũ được xác nhận có liên quan đến vụ việc. Chúng tôi bày tỏ lấy làm tiếc về những căng thẳng quân sự không cần thiết do hành động vô trách nhiệm và liều lĩnh của một số cá nhân gây ra", Tổng thống Lee Jae Myung phát biểu trong cuộc họp nội các, đồng thời nhấn mạnh Hiến pháp Hàn Quốc cấm cá nhân thực hiện các hành động có thể "khiêu khích" Triều Tiên.
Bình Nhưỡng đã bắn rơi các drone được cho là mang theo "thiết bị giám sát" xâm nhập vào nước này hồi tháng 1, đồng thời cảnh báo sẽ "phản ứng khủng khiếp" nếu phát hiện thêm drone từ Hàn Quốc.
Phản ứng trước phát biểu của ông Lee, bà Kim Yo Jong - em gái nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un - cho rằng đây là hành động "khôn ngoan".
"Tổng thống Hàn Quốc đã đích thân bày tỏ lấy làm tiếc và đề cập đến các biện pháp ngăn chặn các vụ việc tương tự tái diễn. Chính phủ chúng tôi đánh giá đây là hành động rất may mắn và khôn ngoan vì lợi ích của chính họ", Hãng thông tấn trung ương Triều Tiên (KCNA) dẫn lời bà Kim Yo Jong.
Theo bà Kim, nhà lãnh đạo Kim Jong Un coi phát biểu của ông Lee "là biểu hiện của thái độ thẳng thắn và cởi mở", song cảnh báo Seoul cần "chấm dứt mọi hành động khiêu khích liều lĩnh nhắm vào Triều Tiên và kiềm chế mọi ý định tiếp cận". Bà cảnh báo những hành động xâm phạm chủ quyền của Bình Nhưỡng "sẽ phải trả giá".
Kể từ khi nhậm chức vào năm 2025, Tổng thống Lee Jae Myung đã tìm cách cải thiện quan hệ với Triều Tiên, sau khi quan hệ giữa hai bên rơi xuống mức thấp nhất dưới thời của Tổng thống Yoon Suk Yeol.
Trong bài phát biểu vào tháng 3, nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un gọi Hàn Quốc là "quốc gia thù địch nhất", đồng thời tái khẳng định cam kết duy trì kho vũ khí hạt nhân của nước này.
Nhiều nơi tổ chức "siêu sale ngày đôi" với giảm giá, quà tặng, voucher và flash sale theo khung giờ.
Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ tại hệ thống Di Động Việt, các khung giờ vàng trong ngày có mức giảm giá đến 500.000 đồng cho các sản phẩm điện thoại, tablet, Macbook. Bên cạnh đó nhóm phụ kiện công nghệ cũng được giám giá sâu với mức giá từ 150.000 đồng. Ở nhóm gia dụng, các sản phẩm từ thương hiệu Bear được đẩy mạnh với mức giá tốt và các chương trình đi kèm như mua 1 tặng 1, hướng đến nhu cầu mua sắm thiết thực trong gia đình.
Hệ thống này cũng triển khai các ưu đãi dịch vụ như giảm đến 500.000 đồng chi phí sửa chữa, thay thế, tặng suất ép PPF miễn phí, cùng các chương trình giảm giá phụ kiện lên đến 50% trong khung giờ áp dụng... Hệ thống Thế Giới Di Động và Điện Máy Xanh tổ chức minigame nhận voucher đến 1 triệu đồng. Nhiều sản phẩm công nghệ (điện thoại, laptop, tablet, màn hình) giảm mạnh, kèm ưu đãi trả góp 0%.
Trong khi đó một số sàn thương mại điện tử triển khai chương trình siêu hội voucher 4-4 với hàng loạt voucher giảm sâu, flash sale, freeship 0 đồng và deal công nghệ (điện thoại, laptop, phụ kiện).
Chẳng hạn sàn Shopee tung nhiều ưu đãi như: giảm 18% tối đa 30K cho đơn từ 99K, voucher ShopeeVIP đến 25%), freeship 0 đồng, flash sale hàng nghìn sản phẩm công nghệ. Sàn TikTok Shop có chương trình Mega Sale với loạt voucher đến 444.000 đồng, flash sale chính hãng giảm đến 50%, freeship 0 đồng.
Sàn Lazada tung voucher giảm đến 50.000 đồng, deal công nghệ giảm sâu, freeship. Nhiều siêu thị, cửa hàng cũng thiết kế riêng chương trình giảm giá cho hàng giải nhiệt trong ngày cuối tuần, tạo điều kiện cho khách mua sắm giá phải chăng.
Theo các nhà kinh doanh, trong bối cảnh sức mua chịu tác động bởi nhiều yếu tố theo hướng người dùng ngày càng "thắt hầu bao" hơn, các chương trình khuyến mãi cần phải thiết thực ở sản phẩm và thực chất ở mức giảm.
Nhiều người quan niệm con cái chăm sóc cha mẹ là nghĩa vụ đương nhiên. Tuy nhiên, khi nghĩa vụ đó không đi kèm với sự công bằng trong việc phân chia quyền lợi và tài sản, lại trở thành nguồn cơn của những rạn nứt gia đình nghiêm trọng.
Tôi hiện đứng trước quyết định phải tiến hành các thủ tục pháp lý với chính người thân của mình để đòi lại công sức đóng góp suốt nhiều năm. Tôi năm nay 32 tuổi, đang làm nhân viên truyền thông tại Hà Nội. Câu chuyện tôi chia sẻ dưới đây là sự thật đang diễn ra trong gia đình tôi, một xung đột xuất phát từ tư tưởng trọng nam khinh nữ và sự phân bổ tài sản thiếu minh bạch.
Cách đây 7 năm, gia đình tôi gặp biến cố lớn. Bố tôi bị tai biến mạch máu não, suy giảm nghiêm trọng khả năng lao động. Mẹ tôi sức khỏe yếu, chỉ có thể ở nhà lo nội trợ. Thời điểm đó, gia đình còn một khoản nợ ngân hàng 500 triệu đồng từ việc làm ăn thua lỗ trước đây của bố.
Anh trai tôi lớn hơn tôi 3 tuổi, khi đó đã lập gia đình và ra ở riêng. Khi sự việc xảy ra, anh tuyên bố rõ ràng rằng bản thân phải lo cho vợ con, không có khả năng hỗ trợ tài chính để trả nợ hay chi trả viện phí cho bố.
Đứng trước hoàn cảnh đó, tôi từ chối lời mời làm việc tại một doanh nghiệp ở miền Nam với mức đãi ngộ tốt, quyết định ở lại Hà Nội để trực tiếp chăm sóc bố mẹ. Suốt 7 năm qua, tôi duy trì cường độ làm việc cao, nhận thêm nhiều dự án bên ngoài để đảm bảo nguồn thu nhập. Toàn bộ khoản nợ 500 triệu đồng của gia đình đã được tôi thanh toán dứt điểm vào năm thứ 3.
Bên cạnh đó, tôi là người chi trả 100% chi phí y tế và sinh hoạt phí hằng tháng của gia đình. Ba năm trước, khi căn nhà cấp 4 xuống cấp nghiêm trọng, tôi tiếp tục sử dụng toàn bộ tiền tiết kiệm cá nhân, tổng cộng 800 triệu đồng, để xây dựng một căn nhà 3 tầng kiên cố trên mảnh đất của bố mẹ. Trong suốt thời gian này, anh trai tôi chỉ ghé thăm vào các dịp lễ, Tết và không tham gia đóng góp tài chính.
Mảnh đất của gia đình tôi nằm ở khu vực ngoại thành. Gần đây, do quy hoạch hạ tầng và mở đường, giá trị bất động sản tại khu vực này biến động mạnh. Theo định giá thị trường, mảnh đất và ngôi nhà hiện tại có giá trị khoảng hơn 10 tỷ đồng.
Từ khi giá đất tăng, tần suất anh trai tôi đưa gia đình về thăm bố mẹ dày đặc hơn. Anh thể hiện sự quan tâm sát sao đến sinh hoạt và sức khỏe của ông bà. Nhận thấy không khí gia đình hòa thuận, tôi không đặt ra bất kỳ sự nghi ngờ nào.
Sự việc chỉ được xác nhận vào tuần trước, khi tôi tình cờ làm việc với một cán bộ tại phòng công chứng địa phương. Nguồn tin này cho biết, bố mẹ và anh trai tôi đã hoàn tất thủ tục sang tên đổi chủ toàn bộ diện tích đất và quyền sở hữu nhà ở. Bố mẹ tôi đã thực hiện giao dịch tặng cho tài sản này một cách bí mật, không thông qua ý kiến hay thông báo cho tôi.
Ngay tối hôm đó, tôi đã đối thoại trực tiếp với gia đình. Bố mẹ tôi xác nhận sự việc và đưa ra quan điểm: “Con gái sớm muộn cũng kết hôn, tài sản của dòng họ phải giao cho người nối dõi để lo hương hỏa. Căn nhà này về nguyên tắc thuộc về anh con”.
Khi tôi đề cập đến khoản tiền 500 triệu đồng trả nợ ngân hàng và 800 triệu đồng chi phí xây dựng nhà ở, anh trai tôi phản bác: “Việc em chăm sóc bố mẹ, xây nhà cửa là trách nhiệm làm con. Em sinh sống trong nhà này 7 năm thì việc chi tiền sửa sang là đương nhiên, không thể hạch toán với bố mẹ. Hiện tại tài sản thuộc quyền sở hữu của anh, em có thể tiếp tục lưu trú đến khi kết hôn, nhưng không có quyền yêu cầu chia tỷ lệ”.
Sự việc này cho thấy những nỗ lực và đóng góp tài chính của tôi trong 7 năm qua hoàn toàn bị phủ nhận. Trong cơ cấu gia đình này, tôi được phân công nghĩa vụ giải quyết rủi ro tài chính, trong khi quyền lợi tài sản được mặc định chuyển giao cho con trai trưởng.
Hiện tại, tôi đã thu dọn tài sản cá nhân và chuyển ra ngoài thuê nhà. May mắn là do đặc thù công việc, tôi có thói quen lưu trữ hồ sơ rất kỹ lưỡng. Toàn bộ chứng từ chuyển khoản trả nợ ngân hàng, hóa đơn mua vật liệu xây dựng, và hợp đồng thi công nhà ở đều được tôi giữ bản gốc.
Tham vấn ý kiến từ luật sư, tôi được biết mình có đủ cơ sở pháp lý để khởi kiện dân sự, yêu cầu hoàn trả lại số tiền đã đầu tư vào khối tài sản đó, hoặc yêu cầu tòa án công nhận phần quyền sở hữu tương đương với tỷ lệ đóng góp thực tế làm tăng giá trị khối tài sản.
Tuy nhiên, việc đưa người thân ruột thịt ra tòa là một quyết định mang tính bước ngoặt, đồng nghĩa với việc chấm dứt các quan hệ gia đình cơ bản. Nhưng nếu không nhờ sự can thiệp của pháp luật, tôi sẽ mất trắng toàn bộ tài sản tích lũy trong nhiều năm lao động.
Hiện bên tình, bên lý làm tôi thấy căng thẳng và khó có thể đưa ra quyết định. Tôi mong nhận được những góc nhìn đa chiều từ độc giả để có quyết định xử lý vấn đề một cách khách quan và triệt để nhất.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.