Nhiều người quan niệm con cái chăm sóc cha mẹ là nghĩa vụ đương nhiên. Tuy nhiên, khi nghĩa vụ đó không đi kèm với sự công bằng trong việc phân chia quyền lợi và tài sản, lại trở thành nguồn cơn của những rạn nứt gia đình nghiêm trọng.
Tôi hiện đứng trước quyết định phải tiến hành các thủ tục pháp lý với chính người thân của mình để đòi lại công sức đóng góp suốt nhiều năm. Tôi năm nay 32 tuổi, đang làm nhân viên truyền thông tại Hà Nội. Câu chuyện tôi chia sẻ dưới đây là sự thật đang diễn ra trong gia đình tôi, một xung đột xuất phát từ tư tưởng trọng nam khinh nữ và sự phân bổ tài sản thiếu minh bạch.
Cách đây 7 năm, gia đình tôi gặp biến cố lớn. Bố tôi bị tai biến mạch máu não, suy giảm nghiêm trọng khả năng lao động. Mẹ tôi sức khỏe yếu, chỉ có thể ở nhà lo nội trợ. Thời điểm đó, gia đình còn một khoản nợ ngân hàng 500 triệu đồng từ việc làm ăn thua lỗ trước đây của bố.
Anh trai tôi lớn hơn tôi 3 tuổi, khi đó đã lập gia đình và ra ở riêng. Khi sự việc xảy ra, anh tuyên bố rõ ràng rằng bản thân phải lo cho vợ con, không có khả năng hỗ trợ tài chính để trả nợ hay chi trả viện phí cho bố.
Đứng trước hoàn cảnh đó, tôi từ chối lời mời làm việc tại một doanh nghiệp ở miền Nam với mức đãi ngộ tốt, quyết định ở lại Hà Nội để trực tiếp chăm sóc bố mẹ. Suốt 7 năm qua, tôi duy trì cường độ làm việc cao, nhận thêm nhiều dự án bên ngoài để đảm bảo nguồn thu nhập. Toàn bộ khoản nợ 500 triệu đồng của gia đình đã được tôi thanh toán dứt điểm vào năm thứ 3.
Bên cạnh đó, tôi là người chi trả 100% chi phí y tế và sinh hoạt phí hằng tháng của gia đình. Ba năm trước, khi căn nhà cấp 4 xuống cấp nghiêm trọng, tôi tiếp tục sử dụng toàn bộ tiền tiết kiệm cá nhân, tổng cộng 800 triệu đồng, để xây dựng một căn nhà 3 tầng kiên cố trên mảnh đất của bố mẹ. Trong suốt thời gian này, anh trai tôi chỉ ghé thăm vào các dịp lễ, Tết và không tham gia đóng góp tài chính.
Mảnh đất của gia đình tôi nằm ở khu vực ngoại thành. Gần đây, do quy hoạch hạ tầng và mở đường, giá trị bất động sản tại khu vực này biến động mạnh. Theo định giá thị trường, mảnh đất và ngôi nhà hiện tại có giá trị khoảng hơn 10 tỷ đồng.
Từ khi giá đất tăng, tần suất anh trai tôi đưa gia đình về thăm bố mẹ dày đặc hơn. Anh thể hiện sự quan tâm sát sao đến sinh hoạt và sức khỏe của ông bà. Nhận thấy không khí gia đình hòa thuận, tôi không đặt ra bất kỳ sự nghi ngờ nào.
Sự việc chỉ được xác nhận vào tuần trước, khi tôi tình cờ làm việc với một cán bộ tại phòng công chứng địa phương. Nguồn tin này cho biết, bố mẹ và anh trai tôi đã hoàn tất thủ tục sang tên đổi chủ toàn bộ diện tích đất và quyền sở hữu nhà ở. Bố mẹ tôi đã thực hiện giao dịch tặng cho tài sản này một cách bí mật, không thông qua ý kiến hay thông báo cho tôi.
Ngay tối hôm đó, tôi đã đối thoại trực tiếp với gia đình. Bố mẹ tôi xác nhận sự việc và đưa ra quan điểm: “Con gái sớm muộn cũng kết hôn, tài sản của dòng họ phải giao cho người nối dõi để lo hương hỏa. Căn nhà này về nguyên tắc thuộc về anh con”.
Khi tôi đề cập đến khoản tiền 500 triệu đồng trả nợ ngân hàng và 800 triệu đồng chi phí xây dựng nhà ở, anh trai tôi phản bác: “Việc em chăm sóc bố mẹ, xây nhà cửa là trách nhiệm làm con. Em sinh sống trong nhà này 7 năm thì việc chi tiền sửa sang là đương nhiên, không thể hạch toán với bố mẹ. Hiện tại tài sản thuộc quyền sở hữu của anh, em có thể tiếp tục lưu trú đến khi kết hôn, nhưng không có quyền yêu cầu chia tỷ lệ”.
Sự việc này cho thấy những nỗ lực và đóng góp tài chính của tôi trong 7 năm qua hoàn toàn bị phủ nhận. Trong cơ cấu gia đình này, tôi được phân công nghĩa vụ giải quyết rủi ro tài chính, trong khi quyền lợi tài sản được mặc định chuyển giao cho con trai trưởng.
Hiện tại, tôi đã thu dọn tài sản cá nhân và chuyển ra ngoài thuê nhà. May mắn là do đặc thù công việc, tôi có thói quen lưu trữ hồ sơ rất kỹ lưỡng. Toàn bộ chứng từ chuyển khoản trả nợ ngân hàng, hóa đơn mua vật liệu xây dựng, và hợp đồng thi công nhà ở đều được tôi giữ bản gốc.
Tham vấn ý kiến từ luật sư, tôi được biết mình có đủ cơ sở pháp lý để khởi kiện dân sự, yêu cầu hoàn trả lại số tiền đã đầu tư vào khối tài sản đó, hoặc yêu cầu tòa án công nhận phần quyền sở hữu tương đương với tỷ lệ đóng góp thực tế làm tăng giá trị khối tài sản.
Tuy nhiên, việc đưa người thân ruột thịt ra tòa là một quyết định mang tính bước ngoặt, đồng nghĩa với việc chấm dứt các quan hệ gia đình cơ bản. Nhưng nếu không nhờ sự can thiệp của pháp luật, tôi sẽ mất trắng toàn bộ tài sản tích lũy trong nhiều năm lao động.
Hiện bên tình, bên lý làm tôi thấy căng thẳng và khó có thể đưa ra quyết định. Tôi mong nhận được những góc nhìn đa chiều từ độc giả để có quyết định xử lý vấn đề một cách khách quan và triệt để nhất.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 3-4, Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Đồng Tháp cho biết đã ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính tài xế xe khách và tài xế xe tải với số tiền 38 triệu đồng, và trừ 4 điểm giấy phép lái xe vì hành vi "đi ngược chiều trên đường có biển cấm đi ngược chiều".
Trước đó, trên mạng xã hội xuất hiện đoạn video ghi lại cảnh xe khách giường nằm và xe tải chạy ngược chiều trên quốc lộ 60 đoạn qua địa bàn tỉnh Đồng Tháp.
Theo đoạn camera vào thời điểm trên một chiếc xe tải gặp sự cố nằm chắn ngang đường giao nhau giữa quốc lộ 60 và đường Trần Văn Hiển.
Lúc này tài xế xe khách và xe tải lái xe chạy ngược chiều theo dải phân cách cứng đến ngã 4 quốc lộ 60 và đường Ấp Bắc thuộc phường Trung An, tỉnh Đồng Tháp buộc cả hai xe phải dừng lại. Một số người dân phát hiện vụ việc yêu cầu tài xế xe khách quay đầu lại nhưng không được.
Khi đèn xanh tài xế xe khách và xe tải tiếp tục chạy ra đường Ấp Bắc và đi ra theo hướng quốc lộ 1.
Sau đó, Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Đồng Tháp đã mời làm việc cả hai tài xế trên. Bước đầu tài xế xe khách được xác định là Diệp An Lạc (39 tuổi, ngụ phường Bến Tre, tỉnh Vĩnh Long), còn tài xế xe tải là Phạm Tuấn Trung (43 tuổi, ngụ phường Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long), cả hai tài xế đã thừa nhận hành vi lái xe chạy ngược chiều.
Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Đồng Tháp đã lập biên bản và ra quyết định xử phạt hành chính mỗi tài xế với số tiền 19 triệu đồng, và trừ 4 điểm giấy phép lái xe về hành vi "đi ngược chiều trên đường có biển cấm đi ngược chiều".
Vợ chồng tôi kết hôn đã 5 năm, có một cô con gái vừa tròn 3 tuổi. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ gia đình tôi rất hạnh phúc: Chồng chăm làm, vợ chồng ít cãi vã, con cái ngoan ngoãn. Chính tôi cũng từng tin mình có một mái ấm trọn vẹn, cho đến khi...
Chuyện động trời ấy chỉ mới xảy ra cách đây 2 tháng, sau chuyến du lịch 3 ngày 2 đêm của công ty chồng. Tối đầu tiên ở khu nghỉ dưỡng, anh còn gọi video về cho mẹ con tôi, cười nói rất bình thường. Nhưng sau chuyến đi ấy, anh bắt đầu có những biểu hiện lạ.
Chồng tôi mang điện thoại theo cả lúc đi tắm - điều mà trước đây anh hiếm khi làm. Những cuộc gọi trước đây nghe thoải mái trước mặt vợ giờ lại ra ban công nói nhỏ. Có hôm đang ăn cơm, điện thoại sáng lên thông báo tin nhắn, anh nhìn rất nhanh rồi úp màn hình xuống. Tôi hỏi ai nhắn vậy, anh tỏ vẻ bực bội: “Về nhà rồi mà còn nhắn công việc công việc”.
Một buổi tối, anh ngủ quên trên sofa sau khi chơi với con. Điện thoại rung liên tục. Tôi vốn không có thói quen kiểm tra điện thoại chồng, nhưng những biểu hiện khác lạ gần đây của anh khiến tôi quyết định cầm lên. Cũng may anh vẫn giữ mật khẩu cũ. Dòng tin nhắn hiện ra khiến tay tôi run lên: Ước gì được quay lại hôm đó”.
Sau khi đọc hết những gì họ trao đổi, tôi có thể hình dung ra người nhắn tin này làm cùng công ty với chồng. Họ nhắc về chuyến du lịch của công ty, về đêm uống rượu cùng nhau...
Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, khóc ầm lên. Chồng tỉnh dậy thấy tôi cầm điện thoại, anh lập tức hiểu vấn đề, rồi bắt đầu giải thích, van nài.
Anh nói đó chỉ là phút yếu lòng, không tỉnh táo sau bữa tiệc công ty. Anh thề thốt, hứa hẹn, xóa số điện thoại, không để chuyện đó xảy ra thêm lần nào nữa. Anh xin tôi cho anh thêm một cơ hội.
Tôi không còn đủ sức để kêu gào, chỉ lặng lẽ vào phòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Từ hôm đó, anh về sớm hơn, chủ động bắt chuyện với tôi. Anh còn cố ý để điện thoại trước mặt tôi, tỏ ra quan tâm và bù đắp cho tôi. Còn tôi thì gần như rệu rã, không còn đủ sức làm gì.
Và rồi, tôi cũng gật đầu tha thứ. Không phải vì tôi cao thượng, cũng không phải vì tôi dễ dàng bỏ qua. Mà vì tôi nghĩ đến con, nghĩ đến gia đình này, nghĩ đến những gì chúng tôi đã có với nhau. Nhưng chỉ có tôi biết, bên trong mình không hề ổn.
Tôi bắt đầu để ý mọi thứ. Anh cầm điện thoại lâu hơn bình thường, tôi cũng thấy khó chịu. Có hôm đang ăn cơm, tôi nhìn anh và bất chợt nhớ đến những tin nhắn kia. Cảm giác đang bình thường bỗng chùng xuống. Có lẽ anh cũng nhận ra, nhưng không dám nhắc lại chuyện cũ.
Tôi bắt đầu mệt. Mệt vì phải giả vờ ổn. Có lúc tôi nghĩ hay là buông cho nhẹ lòng. Nhưng rồi nhìn con, tôi lại không đủ dứt khoát.
Có những đêm, khi anh khẽ chạm vào vai, tôi lại vô thức né đi như đang nằm cạnh một người xa lạ. Tôi đã chọn ở lại, chọn giữ gia đình này lại, nhưng lòng thì chẳng thể trở về như trước. Mỗi ngày trôi qua, tôi vẫn sống trong cảm giác hoài nghi và bất an đến nghẹt thở. Tôi thật sự rất mệt. Tôi phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi 32 tuổi, làm giáo viên ở một trường huyện. Nghề giáo ở quê cũng chỉ đủ ăn. Tôi từng nghĩ mình học hành đàng hoàng, có nghề ổn định thì lấy vợ không khó. Nhưng tôi nhầm.
Bây giờ con gái nhìn đàn ông trước hết bằng phương tiện anh ta đi. Một cô giáo cùng trường từng nói nửa đùa nửa thật: “Đàn ông ngoài 30 mà chưa có ô tô thì khó lấy vợ lắm thầy ạ”. Tôi cười, nhưng lòng nhói như bị kim châm.
Tôi từng quen một cô làm kế toán trên thị trấn. Cô ấy cũng hiền. Những buổi đầu ngồi sau xe tôi, cô còn vui vẻ ôm nhẹ eo. Nhưng rồi một hôm trời mưa, nước tạt ướt cả chiếc váy đẹp. Tôi ngại ngùng, cô ấy thì im lặng.
Một tháng sau, cô chủ động chia tay. Lý do cô ấy đưa ra là thấy không hợp. Nhưng chỉ không lâu sau, tôi tận mắt thấy cô ấy cùng với một người đàn ông đứng tuổi bước xuống từ một chiếc ô tô vào tiệm cà phê. Tôi hiểu. Cái thời này, tình yêu cũng cần mui che nắng mưa.
Bố tôi có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng. Đó là số tiền ông bán một mảnh đất rộng khi giá đất ở thời điểm cao nhất. Người làng luôn nói ở quê mà có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng là đại gia rồi. Chỉ có điều, con trai ông vẫn đi chiếc xe máy cũ bạc màu như một anh sinh viên mới ra trường.
Tôi nói bố cho tôi vay tiền mua ô tô. Chỉ cần xe cũ cũng được. Với đồng lương giáo viên của tôi, trả góp 10 năm cũng xong. Nhưng bố lắc đầu. Ông nói: “Không cần”. Tôi hỏi vì sao? Ông bảo: “Đàn bà yêu vì cái xe thì cưới về cũng khổ”.
Tôi nổi nóng. Tôi bảo thời của bố khác, thời nay khác. Ngày xưa bố đi bộ vẫn cưới được mẹ. Còn bây giờ không có ô tô thì người ta coi như thất bại. Bố im lặng rất lâu rồi chỉ nói: “Nếu con phải mượn cái xe để người ta yêu mình, thì tình yêu ấy có đáng không?”.
Câu nói ấy khiến tôi bực hơn. Người già bao giờ cũng thích nói đạo lí. Họ sống trong thời nghèo khó nên nghĩ chỉ cần tử tế là đủ. Nhưng họ đâu hiểu bây giờ người ta yêu nhau bằng cả áp lực vật chất. Ra mắt nhà gái mà đi xe máy, nhiều khi còn chưa kịp nói chuyện đã bị đánh giá rồi.
Từ hôm ấy, tôi ít nói chuyện với bố. Tôi đi dạy về là vào phòng. Bố vẫn sống như mọi ngày: Sáng tưới cây, chiều đánh cờ, tối xem thời sự. Cái dáng bình thản của ông khiến tôi càng khó chịu. Tôi nghĩ ông keo kiệt, có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng mà để con trai 30 tuổi vẫn lủi thủi một mình.
Ở làng tôi bây giờ, đám cưới giống một cuộc trình diễn. Người ta khoe xe cưới, khoe vàng, khoe nhà cửa. Có đứa học còn không hết cấp ba mà nhờ bố mẹ cho chiếc ô tô đã cưới được cô vợ xinh đẹp. Còn tôi, mang danh thầy giáo trường huyện, tối về ăn cơm với bố già rồi ngủ một mình.
Một hôm, tôi đi xem mắt theo lời mai mối của dì họ. Nhà cô gái khá giả. Lúc tôi dựng xe trước cổng, tôi thấy ánh mắt mẹ cô ấy lướt qua chiếc xe máy của tôi nhanh như người ta nhìn một món hàng giảm giá. Bữa cơm hôm ấy nhạt hơn nước ốc. Tôi biết mình bị loại từ lúc bước xuống xe rồi.
Tối về, tôi cáu với bố. Tôi nói: “Con không hiểu bố giữ tiền làm gì? Sau này chết cũng mang theo được đâu”. Bố đang ăn cơm thì dừng đũa. Ông nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt buồn đến mức tôi bỗng thấy mình giống đứa trẻ hỗn láo.
Ông chậm rãi kể ngày xưa quen mẹ tôi. Khi ấy ông chỉ là anh công nhân sửa máy. Tài sản lớn nhất là chiếc xe đạp cọc cạch. Muốn gặp người yêu phải đạp gần 20 cây số. Có hôm trời mưa, ngã xuống ruộng vẫn cười. Mẹ tôi chưa bao giờ hỏi ông có bao nhiêu tiền?
Rồi ông nhìn tôi: “Bố không tiếc tiền với con. Nhưng bố sợ con quen dùng tiền để đổi lấy tình cảm. Đời đàn ông một khi đã nghĩ phải khoác lên mình thứ gì đó mới được yêu, thì sẽ sống mệt lắm”.
Nhưng tôi vẫn phân vân. Bởi ngoài kia, biết bao cuộc hôn nhân bắt đầu bằng điều kiện vật chất. Người ta có thể nói yêu sự tử tế, nhưng khi chọn chồng, họ vẫn thích người đàn ông thành đạt hơn, có điều kiện kinh tế hơn. Nếu có thể dùng tiền mà mua được hạnh phúc thì có gì là không tốt?
V.Q
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.