Để đoạt vé, học trò HLV Cristiano Roland phải vượt qua 3 cửa ải bảng C, mang tên U.17 Yemen (0 giờ ngày 7.5), U.17 Hàn Quốc (23 giờ ngày 10.5) và U.17 UAE (0 giờ ngày 14.5). So với giải U.17 châu Á 2025 (nơi U.17 VN chung bảng với Nhật Bản, Úc và UAE), bảng đấu năm nay dễ thở hơn đôi chút. Chỉ có đối thủ U.17 UAE là lặp lại, U.17 Hàn Quốc ngang bằng U.17 Nhật Bản. U.17 Yemen rõ ràng khó sánh bằng U.17 Úc, đội mà U.17 VN đánh bại ở bán kết Đông Nam Á.
U.17 Yemen là đội bóng khả dĩ nhất ở bảng C mà U.17 VN có thể nghĩ đến 3 điểm. Giải trước, đại diện Tây Á thua đậm U.17 Indonesia và U.17 Hàn Quốc ở vòng bảng, dẫn tới sớm chia tay cuộc chơi. U.17 Yemen từng hòa 1-1 với U.17 VN (trên sân Việt Trì, tỉnh Phú Thọ) ở vòng loại U.17 châu Á 2025, trong trận đấu hai đội đá thận trọng và tính toán. Thực tế cho thấy bóng đá trẻ Yemen có thực lực khi mặt bằng chung cầu thủ đều nhanh, khỏe và giàu kỹ thuật. Thế nhưng giải quốc nội chưa phát triển, cộng với thiếu cơ hội cọ xát (U.17 Yemen chủ yếu giao hữu với các đội vùng Vịnh) khiến đại diện Tây Á không lấp được khoảng trống kinh nghiệm. Dưới thời HLV Roland, U.17 VN đã trưởng thành về thể hình và tư duy chơi bóng, đủ để khắc chế bất cứ đối thủ Tây Á nào. 3 điểm nằm trong tầm tay U.17 VN nếu đá đúng sức.
U.17 UAE là phiên bản nâng cấp của U.17 Yemen, cũng là đối thủ U.17 VN từng dẫn trước đến cuối trận, để rồi bị gỡ hòa 1-1 đáng tiếc. Bóng đá trẻ UAE phát triển thuộc nhóm đầu Tây Á, nhờ được đầu tư tập huấn, có cơ sở vật chất tốt cũng như giàu truyền thống (8 lần dự VCK châu Á, thành tích tốt nhất là ngôi á quân năm 1990). Đây là đối thủ cạnh tranh trực tiếp vé đi tiếp với U.17 VN nhờ thực lực tương đồng. Việc gặp U.17 UAE ở lượt cuối cũng tạo điều kiện thuận lợi để thầy trò HLV Roland tính toán. Đội bóng Tây Á chơi bóng trực diện và cơ bắp, tập trung vào các pha đánh biên, đấu 1-1 và phản công cực hay. Ngôi sao sáng nhất của U.17 UAE là Jayden Adetiba, người từng ăn tập ở lò trẻ Arsenal (Anh). Kỹ thuật và khả năng xuyên phá tốt của Adetiba là thử thách cho hàng thủ VN.
Sau cùng, U.17 Hàn Quốc là “cửa ải” đáng ngại nhất của U.17 VN. Đại diện xứ kim chi từng lọt vào bán kết U.17 châu Á 2025. Bóng đá Hàn Quốc luôn ở tầm cao nhất châu lục ở mọi cấp độ, nhờ hệ thống bóng đá học đường đẳng cấp cùng chất lượng của các lò đào tạo trẻ. Dù 100% lực lượng đang đá trong nước (chủ yếu cho các đội K2, K3-League), đoàn quân của HLV Back Gee-tae vẫn là đội mạnh nhất, với thể lực, kỹ chiến thuật và tư duy chơi bóng khác biệt so với mặt bằng chung bảng C. Tuy nhiên, đã qua rồi cái thời bóng đá trẻ VN gặp Hàn Quốc là… thua. Chiến thắng trước người Hàn của U.23 VN ở trận tranh hạng ba U.23 châu Á 2026 chắc chắn tiếp thêm sự tự tin cho lứa hậu bối mang tên U.17 VN. 2 năm qua, HLV Roland cùng học trò đã đối đầu Nhật Bản, Uzbekistan, Úc, Ả Rập Xê Út… Hệ thống chơi bóng chặt chẽ, khoa học, duy trì sự trung dung trong đảm bảo thế trận nhưng vẫn tạo ra đột biến của ông Roland, hứa hẹn giúp U.17 VN ngáng đường U.17 Hàn Quốc để vươn tới World Cup.
Trong khi bảng Open (nam) Giải Candidates 2026 tranh ngôi Vua cờ có phần 1 chiều nghiêng về Đại kiện tướng 20 tuổi Sindarov, thì bảng nữ đang có những diễn biến vô cùng khó lường.
Đại kiện tướng nữ Anna Muzychuk tạm dẫn đầu với 4,5 điểm sau trận hòa với Đại kiện tướng Bibisara Assaubayeva ở ván thứ 7 (tối 5-4).
Điều khiến thành tích của Muzychuk trở nên ấn tượng nằm ở chỗ cô vốn chỉ là "người đóng thế". Do á quân World Cup 2025 - Humpy Koneru rút lui đột ngột vì lo ngại tình hình xung đột tại Trung Đông, Muzychuk chỉ nhận được thông báo tham dự giải đấu khoảng một tuần trước ngày khởi tranh. Dù không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, cô vẫn đang chứng minh bản lĩnh của một kỳ thủ hàng đầu khi vượt qua hàng loạt ứng cử viên nặng ký để dẫn đầu bảng xếp hạng.Ở vị trí thứ 2, kỳ thủ nữ Vaishali Rameshbabu áp sát ngay phía sau. Tận dụng triệt để sai lầm của siêu Đại kiện tướng nữ Trung Quốc Tan Zhongyi, Vaishali đã giành chiến thắng quan trọng để thu hẹp khoảng cách với ngôi đầu xuống chỉ còn vỏn vẹn nửa điểm (4 điểm).
Tuy nhiên áp lực không chỉ đến từ vị trí thứ hai. Hiện tại có đến 4 kỳ thủ nữ đang cùng sở hữu 3,5 điểm và sẵn sàng bứt phá bất cứ lúc nào, bao gồm: Đại kiện tướng nữ Zhu Jiner, Aleksandra Goryachkina, Kateryna Lagno và Divya Deshmukh.
Dù bị đánh giá thấp hơn hẳn so với Man City, song Chelsea đã chứng minh khi bước vào trận chung kết, cơ hội luôn là 50-50 cho mỗi đội.
Ở cuộc so tài chung kết FA Cup trên sân Wembley, Cole Palmer cùng đồng đội chọn cách đá rất chủ động: đẩy cao đội hình pressing và tranh chấp rát, luân chuyển bóng nhanh nhờ óc sáng tạo cùng khả năng giữ bóng tốt của Palmer, Enzo Fernandez.
Việc đẩy cao đội hình để chia cắt khả năng cầm bóng của Man City đã giúp Chelsea có thế trận cân bằng trong suốt hiệp 1. Đội bóng thành London khiến Man City chỉ có 19% thời lượng cầm bóng ở trung lộ, còn lại, học trò Pep Guardiola phải đẩy bóng ra biên cho Jeremy Doku hay Antoine Semenyo tạo đột biến.
Cũng nhờ tuyến phòng ngự đá chắc chắn, Chelsea đẩy Man City vào thế cầm bóng nhiều, nhưng chủ yếu chuyền qua lại và chờ đợi cơ hội đột phá từ cánh. Khoảnh khắc Semenyo rê cắt vào trung lộ rồi sút bóng... sang biên bên kia cho thấy sự bất lực hiếm gặp của Man City, trước đội hình mà Chelsea đã tổ chức kín kẽ.
Tuy nhiên, Chelsea chỉ có thể cầm chân đối thủ chứ không đủ sức tấn công áp đặt thế trận, trong bối cảnh Joao Pedro xuống phong độ, Palmer bị vây kín, còn Enzo đơn độc khi cầm bóng mà không có đồng đội để chuyền.
Trong suốt 4 năm tái thiết Chelsea, BlueCo (quỹ đầu tư Mỹ đang sở hữu Chelsea) đã lấy Man City làm hình mẫu, từ tái thiết con người đến định hướng lối chơi.
Chelsea muốn đá đẹp, kiểm soát bóng và tạo dựng ADN trên những nhân tố trẻ. Thế nhưng, trong cuộc đối đầu trực diện, một Chelsea đang mai một bản sắc chẳng thể thắng được chính đội bóng họ coi là hình mẫu.
Nỗ lực của Chelsea chỉ dừng ở mức làm khó đối thủ. Với lực lượng đẳng cấp cùng lối chơi tấn công đã quá nhuần nhuyễn sau một thập kỷ gắn bó với Pep Guardiola, Man City luôn biết cách giải quyết các trận chung kết. Cũng giống chiến thắng 2-0 trước Arsenal ở chung kết cúp Liên đoàn Anh, nửa xanh thành Manchester chỉ cần 1, 2 khoảnh khắc để định đoạt trận đấu.
Khoảnh khắc ấy đã đến ở phút 72, khi Man City phản công ấn tượng. Erling Haaland chuyền bóng như đặt để Semenyo đánh gót ngẫu hứng, ghi bàn thắng duy nhất trong trận chung kết. Chelsea đã chơi phòng ngự ổn ở trận chung kết tại Wembley, nhưng một giây lơ là khi đẩy cao đội hình là đủ để thầy trò McFarlane sụp đổ. Man City vẫn như con sói săn mồi lão luyện ở trận chung kết. Chẳng phải ngẫu nhiên khi đã lọt vào trận tranh danh hiệu, hiếm khi Man City để lỡ.
Man City đủ bản lĩnh và kinh nghiệm để bảo toàn chiến thắng 1-0 trước Chelsea, qua đó giúp HLV Pep Guardiola có danh hiệu thứ 17 tại Anh. Đội bóng thành Manchester cũng chính thức có danh hiệu thứ hai mùa này, sau Cúp liên đoàn Anh. Điểm chung của hai trận chung kết, là Man City đều thắng và sạch lưới trước các đội bóng London.
Với lực lượng nhỉnh hơn, Trường Tươi Đồng Nai tạo ra một thế trận lấn lướt dù phải chơi trên sân khách. Phút 12, Nguyễn Thành Lộc ghi bàn mở tỷ số sau một pha ngả người đánh đầu ngược đẹp mắt. Người kiến tạo là Trần Minh Vương với một cú đá phạt có điểm rơi chính xác. Đến phút 18, tiền vệ sinh năm 1995 tiếp tục khiến người đồng đội cũ Dương Văn Lợi phải vất vả với cú đá phạt trực tiếp hiểm hóc. Lần này, thủ môn của CLB Quy Nhơn đã chơi tập trung.
Minh Vương là điểm sáng trên hàng công Trường Tươi Đồng Nai trong hiệp 1. Đến phút 23, anh có pha kiến tạo thứ 2 sau pha phối hợp trung lộ cực kỳ sắc nét với Alex Sandro và Lưu Tự Nhân. Ngoại binh người Brazil chuyền bóng cho Minh Vương và cựu cầu thủ HAGL có nhịp trả về vừa vặn để Tự Nhân tung cú sút xa bằng chân trái, không cho Văn Lợi cơ hội cản phá. Tỷ số lúc này là 2-0 cho đại diện miền Đông Nam bộ.
Bên kia chiến tuyến, CLB Quy Nhơn không cầm nhiều bóng, nhưng luôn sắc sảo trong các tình huống phản công. Phút 22, sau đường rót bóng của Thaileon, Lê Thanh Phong băng lên tốc độ và thực hiện cú sút quyết đoán nhưng bóng lại chệch cột dọc trong gang tấc.
Phút 28, Thaileon tiếp tục châm ngòi cho các đồng đội. Anh có cú đánh đầu để Đào Gia Việt băng xuống đối mặt với thủ môn Bùi Tấn Trường. Huỳnh Tấn Sinh băng vào rất nhanh, thực hiện cú xoạc bóng chính xác nhưng bóng lại tìm đến vị trí của Thanh Phong và chân sút số 77 đệm bóng gọn gàng, rút ngắn tỷ số xuống còn 1-2 cho CLB Quy Nhơn. Trong những phút còn lại của hiệp 1, cả 2 đội bóng đều tạo ra nhiều cơ hội nhưng không bên nào tận dụng thành công.
Sang hiệp 2, CLB Quy Nhơn nỗ lực tấn công nhằm tìm kiếm bàn gỡ. Càng về cuối trận, đội bóng đất võ lại quyết tâm hơn và có được một số cơ hội nguy hiểm. Tuy nhiên, thầy trò HLV Trịnh Duy Quang lại rơi vào tình thế bất lợi theo cách cực kỳ đáng tiếc.
Phút 78, Trần Văn Thái có pha vào bóng quyết liệt với Minh Vương. Ngay lập tức, trọng tài chính Trương Quang Thông, với một góc quan sát thuận lợi, rút thẻ vàng thứ 2 dành cho hậu vệ CLB Quy Nhơn. Và khi chỉ còn 10 người, đội chủ nhà không thể tạo ra sự khác biệt nào.
Chung cuộc, Trường Tươi Đồng Nai giành chiến thắng 2-1 để nới rộng khoảng cách với các đối thủ. Lúc này, thầy trò HLV Nguyễn Việt Thắng có 38 điểm, hơn đội nhì bảng Bắc Ninh 9 điểm và đá nhiều hơn 1 trận. Trong khi đó, CLB Quy Nhơn vẫn có 27 điểm và đứng thứ 3.