Trước bình minh tại thị trấn Xinqiao, Thượng Hải, hàng trăm người ngoài 50 tuổi tập trung quanh hàng rào kim loại. Nam giới mang theo xẻng, thuổng. Phụ nữ xách túi đựng giẻ lau, dụng cụ vệ sinh. Phía trên lối vào, ánh đèn huỳnh quang hắt sáng tấm biển mang dòng chữ “Trạm việc làm tự do”.
Xinqiao là một trong khoảng 9.000 điểm do chính phủ Trung Quốc hỗ trợ thành lập, quản lý 240 triệu lao động tự do. Nhóm này chiếm 30% tổng lực lượng lao động và đang gia tăng chủ yếu do ngành bất động sản suy thoái và xu hướng tự động hóa tại các nhà máy khiến nhiều công nhân mất việc.
Ông Xu, 66 tuổi, rời quê nhà Chu Khẩu, tỉnh Hà Nam đến Thượng Hải từ một thập kỷ trước. Đó là thời điểm các nhà máy bắt đầu giảm tuổi tuyển dụng xuống dưới 40. Gần 5 năm qua, ông đến trạm mỗi sáng chờ các công việc chân tay như dọn rác, đào mương. Thu nhập mỗi ngày dao động 160-200 tệ (khoảng 610.000-770.000 đồng). Ông Xu kể có thời điểm ông không nhận được việc làm suốt nhiều ngày, trong khi vẫn phải trả tiền thuê nhà 50 tệ mỗi ngày. “Đó là những công việc vất vả, lương thấp nhất mà thanh niên không bao giờ làm”, ông Xu nói.
Khoảng 6h sáng, những chiếc xe tải của chủ thầu rời đi, mang theo những công nhân trẻ khỏe. Ông Xu quyết định chờ thêm một giờ, sau đó quay về phòng trọ.
Tại trung tâm dịch vụ việc làm đường Thượng Xuyên, Phố Đông (Thượng Hải), ông Tu Keliang, quản lý một văn phòng môi giới, cho biết lượng người tìm việc đã giảm mạnh do thị trường ảm đạm. Các doanh nghiệp hiện ưu tiên thuê nhân công theo giờ để cắt giảm chi phí bảo hiểm xã hội. Trong thị trường này, tuổi tác là rào cản lớn nhất. Nhiều doanh nghiệp từ chối lao động trên 40 tuổi, kể cả những người có chứng chỉ nghề hợp lệ.
Tại trung tâm, một thợ điện 47 tuổi vừa không trúng tuyển vì chủ thầu yêu cầu nhân sự “khoảng 34-35 tuổi”. Cùng lúc, một phụ nữ 38 tuổi phản ánh muốn đổi việc vì lương thấp. Ông Tu khuyên cô nên hạ mức mong muốn. “Lương hiện tại khoảng 6.500 tệ. Đừng kỳ vọng thu nhập như vài năm trước”, ông Tu cho biết.
Ông Zhao Litao, nhà nghiên cứu cấp cao tại Viện Đông Á (Đại học Quốc gia Singapore), đánh giá làn sóng lao động trẻ tham gia thị trường lao động phổ thông, ít đòi hỏi tay nghề đã đẩy người lớn tuổi vào tình thế cạnh tranh. “Thanh niên thích nghi tốt và khỏe mạnh hơn, khiến lao động lớn tuổi phải lùi về phía sau”, ông Zhao nói.
Sự bùng nổ của các trạm việc làm diễn ra cùng giai đoạn lao động di cư liên tỉnh giảm từ 78,6 triệu người (năm 2014) xuống 68,4 triệu người (năm 2024). Theo Giáo sư Sun Zhongwei từ Đại học Sư phạm Hoa Nam, khách tìm đến trạm chủ yếu là nam giới cuối 50 tuổi và nữ giới ngoài 40, có trình độ học vấn thấp. Họ gồm nông dân, thợ tự do, thợ xây hoặc công nhân nhà máy mất việc.
Khi các nền tảng công nghệ như giao đồ ăn đã bão hòa, trạm việc làm trực tiếp trở thành bến đỗ cuối cùng. Dù vậy, giáo sư Sun cho biết mối nguy lớn nhất của nhóm này là tai nạn lao động. Các công việc như khuân gạch, dọn xà bần thường chỉ kéo dài khoảng 30 phút. Người sử dụng lao động từ chối mua bảo hiểm cho khoảng thời gian ngắn này. Về phía công nhân, việc tự đóng bảo hiểm vượt quá khả năng tài chính của họ.
Không có bảo hiểm, người lao động tự gánh hậu quả khi gặp tai nạn. Quỹ hưu trí thành thị yêu cầu đóng góp từ 15 năm trở lên, khiến lao động tuổi 50-60 với lịch sử việc làm đứt đoạn không đủ điều kiện tham gia. Khi hết khả năng làm việc chân tay, họ về quê, sống dựa vào khoản lương hưu nông thôn 100-200 tệ mỗi tháng và trợ cấp từ con cái.
Nhà nghiên cứu Zhao Litao đánh giá các trạm việc làm mang lại điều kiện chờ đợi tốt hơn, giúp bảo trì hệ thống đô thị. “Các trạm này không giải quyết tận gốc vấn đề nhưng giúp quản lý hậu quả”, ông nói.
Giáo sư Sun cho rằng thế hệ lao động hiện tại lớn lên trong nghèo khó, nên lao động là bản năng sinh tồn. Họ sẽ làm việc chừng nào cơ thể còn cho phép.
Trở lại trạm Xinqiao lúc rạng sáng, đám đông dần thưa thớt. Ông Xu nhặt đồ nghề bước về phòng trọ, chờ qua ngày. Sáng hôm sau, ông lại ra trạm.
Chị Trần Thị Vịnh (SN 1989) và anh Nguyễn Văn Huyên (SN 1987) đến từ Hưng Yên, kết hôn năm 2013.
Sau cưới hơn 1 năm vẫn không có "tin vui", anh chị quyết định đi khám tại bệnh viện địa phương. Kết quả khiến cả hai bất ngờ, khả năng có con tự nhiên của anh chị rất thấp vì tinh trùng của anh yếu.
Từ đó, với khát khao cháy bỏng được làm cha, làm mẹ, cứ ai mách ở đâu có thầy thuốc giỏi hay bài thuốc hay, hai vợ chồng anh chị lại tìm đến, nhưng đều ra về trong thất vọng.
Năm 2016, chị Vịnh - anh Huyên đến Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội thăm khám và được các bác sĩ tư vấn thực hiện biện pháp thụ tinh trong ống nghiệm (IVF). Tuy nhiên, do điều kiện kinh tế còn nhiều khó khăn, cặp vợ chồng trẻ đành ngậm ngùi quay về vì không có tiền để điều trị ngay.
Năm 2018, sau nhiều năm tích góp được ít kinh phí, anh chị quay lại Bệnh viện và quyết định thử sức làm IVF lần đầu tiên. Tuy nhiên, sau 5 lần chuyển phôi, kết quả vẫn chưa như mong đợi. Trong đó, một lần chuyển phôi có beta hCG dương tính nhưng không giữ được thai, dẫn đến thai sinh hóa.
Những thất bại liên tiếp khiến áp lực tâm lý và gánh nặng tài chính với cặp vợ chồng nghèo ngày càng lớn.
Chị Vịnh là giáo viên dạy hợp đồng, anh Huyên làm công nhân, thu nhập khoảng vài triệu đồng/tháng. Lo cho cuộc sống đã chật vật, khó khăn, phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm với anh chị là một giấc mơ quá xa xôi. Đã có thời điểm gia đình nghĩ đến việc dừng lại, tưởng như hết hi vọng.
Năm 2021, anh chị quyết định thực hiện IVF thêm một lần nữa. Lần này, anh chị nộp hồ sơ xét duyệt và may mắn nhận được gói hỗ trợ miễn phí trong khuôn khổ Tuần Lễ Vàng 2021 do Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội tổ chức.
Và rồi, điều mong chờ nhất cũng đến, lần chuyển phôi thứ 6, chị Vịnh đã đậu thai. Đến năm 2023, chị sinh bé gái Nguyên An khỏe mạnh, trong niềm vui vỡ òa của cả gia đình.
Gần 10 năm mong chờ, cuối cùng anh chị cũng được làm cha, làm mẹ. Năm 2025, hạnh phúc tiếp tục được nhân đôi, gia đình nhỏ đón thêm bé Nguyên Anh.
Nhìn lại chặng đường đã qua, chị Vịnh chia sẻ, chính thời điểm quyết định nộp hồ sơ xin xét duyệt miễn phí IVF trong chương trình "Tuần Lễ Vàng" năm đó đã mở ra một chương mới cho cuộc đời chị.
Năm nay, Tuần lễ vàng – Ươm mầm hạnh phúc tiếp tục được Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội triển khai từ ngày 15/6 đến 28/6/2026. Đặc biệt, từ ngày 28/5 đến 28/6, bệnh viện nhận xét duyệt hỗ trợ 10 ca IVF miễn phí 100%; 10 ca phẫu thuật vi phẫu tìm tinh trùng MicroTESE; 20 ca xét nghiệm sàng lọc phôi mang gen bệnh lý di truyền (tối đa 10 phôi/ 1 bệnh nhân)...
Một đại diện công đoàn doanh nghiệp trên địa bàn Đà Nẵng cho biết hiện cán bộ công đoàn cơ sở vẫn hưởng lương từ doanh nghiệp, nên không ít người e ngại khi lên tiếng bảo vệ người lao động.
"Hiện nay, cán bộ công đoàn cơ sở lương bổng đều do chủ doanh nghiệp chi trả, nên rất e ngại, sợ bị trù dập, sa thải nếu đấu tranh quyết liệt cho quyền lợi người lao động", đại diện này chia sẻ.
Theo ý kiến này, dù Luật Công đoàn 2024 đã bổ sung nhiều quy định nhằm tạo điều kiện để cán bộ công đoàn yên tâm hoạt động, song thực tế vẫn thiếu các cơ chế bảo vệ cụ thể như hỗ trợ tìm việc mới hoặc hỗ trợ tài chính trong thời gian bị gián đoạn việc làm.
Đại diện công đoàn cũng đặt vấn đề Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam sẽ có giải pháp gì để bảo vệ cán bộ công đoàn, đặc biệt là cán bộ công đoàn không chuyên trách tại doanh nghiệp - những người đang hưởng lương trực tiếp từ chủ sử dụng lao động.
Người này kiến nghị nghiên cứu cơ chế bảo vệ thực chất hơn hoặc xây dựng quỹ trả lương độc lập cho chủ tịch công đoàn cơ sở tại các doanh nghiệp lớn để giảm sự phụ thuộc vào giới chủ.
Trả lời nội dung này, ông Nguyễn Anh Tuấn - Phó chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Chủ tịch Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam - cho biết Luật Công đoàn cùng nghị định 105 về tài chính công đoàn đã quy định cụ thể các cơ chế hỗ trợ, trong đó có hỗ trợ tài chính cho cán bộ công đoàn khi xảy ra tranh chấp lao động với người sử dụng lao động.
Theo ông Tuấn, thời gian qua các cấp công đoàn đã triển khai khá hiệu quả công tác bảo vệ cán bộ công đoàn cơ sở và người lao động.
Ông Tuấn cho biết gần đây Liên đoàn Lao động thành phố Đồng Nai đã hỗ trợ thành công một vụ kiện liên quan chủ tịch công đoàn cơ sở bị doanh nghiệp cho thôi việc trái pháp luật khi đứng ra bảo vệ quyền lợi người lao động.
Sau đó doanh nghiệp phải bồi thường khoảng 200 triệu đồng cho cán bộ công đoàn này. Tuy nhiên quá trình theo đuổi vụ việc kéo dài khoảng 30 tháng, khiến người lao động gặp rất nhiều khó khăn về đời sống. Đây là cơ sở thực tiễn để Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam tiếp tục hoàn thiện cơ chế hỗ trợ tài chính, bảo vệ tốt hơn cán bộ công đoàn cơ sở trong thời gian tới.
Riêng tại Đà Nẵng năm 2025, Liên đoàn Lao động thành phố đã hướng dẫn, hỗ trợ 58 người lao động; bảo vệ quyền lợi cho một trường hợp; tham gia điều tra 4 vụ tai nạn lao động.
Ông Nguyễn Anh Tuấn cũng đề nghị Liên đoàn Lao động thành phố Đà Nẵng nghiên cứu xây dựng đường dây nóng hoặc đầu mối tiếp nhận thông tin để cán bộ công đoàn cơ sở, người lao động kịp thời phản ánh tranh chấp lao động, qua đó có giải pháp bảo vệ phù hợp.
"Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam sẽ ban hành hướng dẫn về cơ chế tài chính hỗ trợ cán bộ công đoàn cơ sở trong trường hợp xảy ra tranh chấp lao động hoặc bị buộc thôi việc", ông Tuấn nói.
Tại World Cup 2026, chân trái của Messi một lần nữa trở thành chủ đề được người hâm mộ và truyền thông nhắc đến.
Mỗi pha xử lý, đường chuyền hay cú dứt điểm của đội trưởng tuyển Argentina đều cho thấy đẳng cấp của một cầu thủ vẫn duy trì ảnh hưởng lớn dù đã bước sang giai đoạn cuối sự nghiệp.
Theo nhiều nguồn tin, giá trị bảo hiểm dành riêng cho chân trái của Messi được ước tính gần 880 triệu USD, tương đương hơn 23.000 tỷ đồng.
Con số này cho thấy đây là một trong những hợp đồng bảo hiểm dành cho một bộ phận cơ thể có giá trị lớn nhất từng được ghi nhận trong làng thể thao.
Những so sánh với các ngôi sao khác càng cho thấy mức độ đặc biệt của con số này. Theo thống kê của một đơn vị truyền thông tại Miami (Mỹ), ở thời kỳ đỉnh cao, toàn bộ cơ thể của cựu đội trưởng đội tuyển Anh David Beckham được bảo hiểm khoảng 195 triệu USD.
Trong khi đó, cả hai chân của ngôi sao Bồ Đào Nha Cristiano Ronaldo được cho là có giá trị bảo hiểm khoảng 144 triệu USD, vẫn thấp hơn đáng kể so với mức định giá dành riêng cho chân trái của Messi.
Thậm chí, mức gần 880 triệu USD còn vượt giá trị thị trường của không ít câu lạc bộ bóng đá hàng đầu châu Âu, cho thấy tầm quan trọng của bộ phận đã góp phần tạo nên một trong những sự nghiệp vĩ đại nhất lịch sử môn thể thao vua.
Messi là một trong số rất ít cầu thủ có thể sử dụng gần như hoàn toàn chân thuận nhưng vẫn đạt hiệu quả ở mức phi thường. Trong hơn 2 thập kỷ thi đấu chuyên nghiệp, anh đã ghi hơn 800 bàn thắng, phần lớn được thực hiện bằng chân trái. Không chỉ ghi bàn, chân trái của Messi còn tạo nên vô số đường kiến tạo, những pha xử lý tinh tế và các tình huống cố định mang tính quyết định.
Chính khả năng kiểm soát bóng, rê dắt ở tốc độ cao và tung ra những cú dứt điểm có độ chính xác gần như tuyệt đối đã biến chân trái của Messi trở thành một trong những "vũ khí" đáng sợ nhất lịch sử bóng đá hiện đại.
Chân trái của Messi còn gây chú ý bởi nhiều hình xăm mang ý nghĩa đặc biệt, trong đó có số áo 10, hình bàn tay của con trai cùng ngày tháng năm sinh của các thành viên trong gia đình. Những chi tiết này khiến "vũ khí" nổi tiếng của anh không chỉ mang giá trị chuyên môn mà còn chứa đựng dấu ấn cá nhân.
Tại World Cup 2026, Messi tiếp tục giữ vai trò thủ lĩnh của tuyển Argentina, đưa đội tuyển Nam Mỹ tiến vào trận chung kết. Dù không còn sở hữu tốc độ như thời kỳ đỉnh cao, anh vẫn tạo khác biệt bằng tư duy chơi bóng, khả năng điều tiết trận đấu cùng những pha xử lý đẳng cấp bằng chân trái sở trường.
Trong thể thao đỉnh cao, bảo hiểm thân thể từ lâu đã trở thành một phần quan trọng trong chiến lược quản lý rủi ro của các vận động viên và câu lạc bộ. Những bộ phận có vai trò quyết định đến thành tích thi đấu như đôi chân của cầu thủ bóng đá, cánh tay của vận động viên ném bóng chày hay bàn tay của các tay đua, võ sĩ và thủ môn đều có thể được bảo hiểm với giá trị rất lớn.
Các hợp đồng này nhằm giảm thiểu tổn thất tài chính nếu vận động viên gặp chấn thương nghiêm trọng hoặc buộc phải kết thúc sự nghiệp sớm. Giá trị bảo hiểm thường được xác định dựa trên thu nhập, giá trị hợp đồng thi đấu, tiềm năng thương mại và mức độ ảnh hưởng của vận động viên đối với đội bóng cũng như các nhà tài trợ.
Đối với những ngôi sao hàng đầu như Lionel Messi, giá trị của một bộ phận cơ thể không chỉ nằm ở khả năng thi đấu mà còn gắn liền với doanh thu từ bản quyền hình ảnh, quảng cáo và sức hút thương hiệu trên phạm vi toàn cầu.