Sáng 26/4, Sawe làm rúng động điền kinh thế giới, khi vô địch London Marathon với thành tích 1 giờ 59 phút 30 giây. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử một runner phá mốc sub2 (dưới hai giờ) của cự ly 42km tại một giải đấu chính thức. Nhưng VĐV người Kenya còn muốn tiến xa hơn.
Sawe dự kiến sẽ tiếp tục thi đấu vào mùa thu. Dù chưa quyết định địa điểm cụ thể, nhiều khả năng anh sẽ trở lại tại Berlin Marathon vào tháng 9 – giải đấu được đánh giá là có đường chạy nhanh hơn London.
Khi được hỏi về việc liệu anh có đồng ý với HLV Claudio Berardelli rằng mốc 1 giờ 58 phút là khả thi trong cuộc đua sắp tới hay không, Sawe mỉm cười đáp: “Đó chỉ là vấn đề thời gian. Nếu bạn có sự chuẩn bị tốt cho bất kỳ cuộc đua nào, thì việc đạt được mọi mục tiêu đều là có thể”.
Sawe sinh năm 1995 tại Cheukta, vùng cao nguyên Uasin Gishu nghèo khó, hầu như không có điều kiện thuận lợi để phát triển marathon chuyên nghiệp.
Anh tạo dấu ấn đầu tiên khi về nhất tại Rome-Ostia Half Marathon 2022, với thành tích 58 phút 2 giây. Không lâu sau, anh tiếp tục gây chú ý khi thắng Bahrain Royal Night Half Marathon với 58 phút 58 giây, lần đầu bước vào nhóm những chân chạy cự ly 21km nhanh nhất thế giới. Sawe dần xuất hiện trên bản đồ thế giới khi về thứ bảy nội dung nam tại Giải vô địch việt dã thế giới 2023, trước khi khẳng định vị thế bằng chức vô địch thế giới half marathon cùng năm.
Từ nền tảng đó, anh bước lên cự ly marathon với màn ra mắt 2 giờ 2 phút 5 giây tại Valencia cuối năm 2024 – một trong những ra mắt nhanh nhất lịch sử, lập tức đưa tên anh vào nhóm ứng viên hàng đầu thế giới. Sau đó, việc liên tiếp vô địch tại London Marathon rồi Berlin Marathon 2025 giúp Sawe không chỉ được xem như hiện tượng, mà trở thành một thế lực thực sự của marathon hiện đại.
Sawe cho biết đã sớm tin vào con đường trở thành nhà vô địch từ khi còn nhỏ, dù ưu tiên học tập trong giai đoạn đầu. “Tôi luôn nghĩ một ngày nào đó mình sẽ trở thành nhà vô địch, và điều đó đã thành sự thật”, anh chia sẻ.
Trong cuộc đua tại London cuối tuần qua, Sawe cạnh tranh quyết liệt với VĐV Ethiopia Yomif Kejelcha. Anh thừa nhận không biết mình đang tiến sát mốc dưới 2 giờ cho đến khi gần về đích.
“Cuộc đua rất căng thẳng vì Kejelcha luôn ở bên cạnh tôi. Chúng tôi bám đuổi nhau liên tục, không phải để nhìn thời gian. Tôi chỉ nhận ra mình chạy dưới 2 giờ khi gần về đích. Lúc đó tôi thấy đồng hồ và rất phấn khích, tôi cố gắng tăng tốc và đã làm được”, Sawe kể. “Chắc chắn việc thi đấu cùng Yomif đã tạo ra khác biệt lớn. Thành tích vừa qua có được là nhờ anh ấy. Cả hai đều nỗ lực hết sức và đã đẩy nhau tới giới hạn để cùng chạy dưới 2 giờ”.
Dù lập kỷ lục thế giới, Sawe cho biết cơ thể chỉ hơi đau mỏi nhưng tinh thần hoàn toàn tỉnh táo. Anh cũng không ăn mừng bằng rượu champagne mà chỉ uống nước và ăn bữa tối đơn giản với cơm và gà.
Ban đầu, Sawe dự kiến bay về Nairobi ngay tối 27/4, nhưng sau kỷ lục thế giới, anh đã tới Đức dự lễ mừng công với nhà tài trợ adidas. Chân chạy 30 tuổi nhấn mạnh nỗ lực minh bạch trong thể thao khi cảm ơn việc nhà tài trợ chi trả 50.000 USD mỗi năm cho Cơ quan Liêm chính Điền kinh (AIU) nhằm tăng cường kiểm tra doping.
“Chúng tôi muốn xóa bỏ mọi nghi ngờ về thành tích cá nhân. Doping đã trở thành vấn nạn ở đất nước tôi, và chúng tôi muốn chứng minh rằng có thể thi đấu nhanh nhưng trong sạch”, Sawe nói.
Ông Hugh Brasher, Giám đốc London Marathon, gọi đây là “ngày lịch sử của điền kinh”, đồng thời so sánh thành tích của Sawe với cột mốc chạy 1 dặm dưới 4 phút của Roger Bannister năm 1954 – dấu mốc huyền thoại của thể thao thế giới. “Đây là ngày mà giới hạn của con người được tái định nghĩa”, ông nói.
Khi FIFA quyết mở rộng số đội tham dự World Cup 2026 lên 48 đội đã vấp phải rất nhiều phản đối. Có lẽ, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino sẽ phải gửi lời cảm ơn đặc biệt đến Cabo Verde - cái tên tiêu biểu nhất cho giá trị mà FIFA muốn gửi đến toàn thế giới: cơ hội cho những nền bóng đá nhỏ.
Những chú "Cá mập xanh" đã đại diện cho giấc mơ tuyệt vời nhất cho những đội bóng nhỏ khi mơ về World Cup. Trong lần đầu ra mắt, họ đã gây sốc cho cả thế giới khi cầm hòa 0-0 trước Tây Ban Nha - nhà vô địch World Cup 2010 - Đương kim vô địch (ĐKVĐ) EURO 2024 Hàn Quốc.
Sau đó, Cabo Verde còn làm được hơn thế khi ghi 2 bàn vào lưới đội bóng 2 lần vô địch World Cup Uruguay, rời sân với trận hòa 2-2 và khiến tất cả phải nghiêm túc đánh giá lại hiện tượng số 1 của World Cup 2026.
Đến sáng 27.6, những kỳ vọng đã trở thành hiện thực khi Cabo Verde tiếp tục nâng mạch bất bại lên con số 3. Dù bỏ lỡ nhiều cơ hội trước Ả Rập Xê Út, nhưng trận hòa 0-0 là đủ để thầy trò HLV Bubista đi tiếp.
Câu chuyện cổ tích có thật, khi tân binh nhỏ bé đã vào vòng 32 đội với ngôi nhì bảng H có đến 2 nhà vô địch World Cup, đội chủ nhà World Cup 2034.
Trong những giọt nước mắt hạnh phúc, nhiều CĐV bắt đầu mơ mộng, khi hiện tượng số 1 World Cup 2026 Cabo Verde chạm đến giấc mơ cùng Messi - người được nhiều người xem là cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử (GOAT - Greatest Of All Time) - nhà đương kim vô địch Argentina.
Hãy gạt bỏ mọi phân tích chuyên môn đi vì người hâm mộ quốc đảo từng là thuộc địa Bồ Đào Nha này đang thỏa sức tận hưởng ngày hội bóng đá trăm năm có một: những trận cầu lịch sử với những nhà vô địch thế giới.
Không mang tham vọng vô địch, nên Cabo Verde đang có tâm lý cực kỳ thoải mái cho cơ hội đối đầu, bắt tay và trở thành đối thủ với Lionel Messi - cầu thủ được đông đảo người xem là vĩ đại nhất lịch sử.
Ở sân khấu lớn đó, chỉ có bầu trời cao mới là giới hạn cho cảm xúc và giấc mơ của Cabo Verde - người đang tạo ra nguồn cảm hứng cho phần còn lại của thế giới bóng đá đang mơ về World Cup, trong đó có Việt Nam.
Trong tuần lễ mà Arsenal gây ấn tượng với việc đánh bại Atletico Madrid ở Champions League, chiến công của Crystal Palace đã góp phần tô điểm cho mùa giải rực rỡ, đi vào lịch sử của các CLB bóng đá nước Anh.
Sáng 8-5, Crystal Palace đã thắng Shakhtar Donetsk 2-1 trong trận lượt về bán kết Conference League, qua đó giành chiến thắng chung cuộc với tổng tỉ số 5-2.
Như vậy, Crystal Palace đã trở thành đội bóng Anh thứ 3 lọt vào chung kết giải châu Âu ở mùa giải năm nay, sau Arsenal - và cùng lúc với Aston Villa (cũng đá Europa League rạng sáng 8-5).
Điều thú vị là thành tích của 3 đội bóng này trải dài ở 3 đấu trường Champions League, Europa League cùng Conference League, gọi nôm na là "C1, C2, C3" của châu Âu.
Theo BBC, đây là lần đầu tiên trong lịch sử, bóng đá Anh có 3 đội bóng lọt vào chung kết 3 giải châu Âu khác nhau trong cùng một mùa giải.
Mùa giải trước, bóng đá Anh từng suýt làm được điều này, nếu Arsenal không thua PSG ở bán kết Champions League. Ở Europa League, Man United và Tottenham cùng vào chung kết, trong khi Chelsea vào chung kết Conference League.
Xa hơn, bóng đá Ý từng đạt thành tích này vào năm 1994 khi AC Milan vô địch Champions League, Inter vô địch UEFA Cup (tiền thân Europa League), còn Parma để thua Arsenal ở chung kết Cup Winners' Cup (tồn tại từ 1960 đến 1997).
Kể từ khi UEFA cho ra đời Conference League, tái hiện bộ 3 giải đấu "C1, C2, C3" châu Âu, Premier League trở thành giải đấu đầu tiên sở hữu các đội bóng vào chung kết cả 3 giải châu Âu trong cùng một mùa.
Và cột mốc lịch sử đang tiếp tục chờ đợi bóng đá Anh, nếu cả 3 đội bóng kể trên cùng giành chiến thắng trong những trận chung kết sắp tới, họ sẽ cùng lúc sở hữu 3 nhà vô địch châu Âu.
Chung kết Conference League sẽ diễn ra vào khuya 27-5 (giờ địa phương, rạng sáng 28-5 giờ Việt Nam).
Mỹ và Úc đều tạo dấu ấn mạnh mẽ ở lượt trận mở màn. Trong khi đội bóng xứ chuột túi gây bất ngờ với chiến thắng 2-0 trước Thổ Nhĩ Kỳ, thì đội chủ nhà Mỹ lại vượt qua Paraguay với tỉ số đậm 4-1 để tạm thời dẫn đầu bảng D.
Ở trận gặp Paraguay, đoàn quân HLV Mauricio Pochettino thể hiện lối chơi giàu tốc độ, linh hoạt và sẵn sàng đôi công để áp đặt thế trận. Ngược lại, Úc lựa chọn cách tiếp cận thận trọng hơn với hàng phòng ngự chắc chắn cùng những pha phản công sắc bén.
Đây sẽ là lần đầu tiên Mỹ và Úc đối đầu tại vòng chung kết World Cup. Trước đó, hai đội mới gặp nhau bốn lần trong các trận giao hữu vào các năm 1992, 1998, 2010 và 2025, trong đó Mỹ thắng hai, Úc thắng một trận và hai đội hòa nhau một lần.
Nhiều khả năng cả hai đội sẽ tiếp tục sử dụng bộ khung đã mang lại thành công ở lượt trận đầu tiên. Theo dự đoán của giới chuyên môn, tuyển Mỹ sẽ ra sân với sơ đồ 4-2-3-1 quen thuộc, trong đó Folarin Balogun giữ vai trò trung phong cắm.
Ở phía đối diện, HLV Graham Arnold nhiều khả năng tiếp tục bố trí hệ thống 5-4-1 nhằm gia cố khả năng phòng ngự. Cách vận hành này đã phát huy hiệu quả trước Thổ Nhĩ Kỳ và được kỳ vọng sẽ giúp Úc hạn chế sức mạnh tấn công của đội chủ nhà.
Dù vậy, với lợi thế sân nhà cùng chất lượng nhân sự nhỉnh hơn ở nhiều vị trí, tuyển Mỹ vẫn được đánh giá cao hơn. Úc nhiều khả năng sẽ tạo ra không ít khó khăn bằng lối chơi kỷ luật và giàu thể lực, nhưng đội bóng xứ cờ hoa đủ khả năng giành trọn ba điểm để tiến gần tấm vé vào vòng knock-out.
Đoàn quân HLV Mauricio Pochettino được đánh giá cao hơn đội bóng xứ chuột túi. Bởi Mỹ có lợi thế sân nhà và tâm lý hưng phấn sau chiến thắng đậm ở ngày ra quân. Bên cạnh đó, đội bóng Bắc Mỹ sở hữu chiều sâu đội hình với nhiều cầu thủ chất lượng như: McKennie, Dest, Pulisic và Balogun.
Theo Opta, đội bóng của Pochettino có 58,5% khả năng giành chiến thắng, qua đó cho thấy sự kỳ vọng đặt lên chủ nhà Mỹ ngày càng lớn. Trong khi cơ hội chiến thắng của Úc chỉ là 20,6% và với xác suất hòa ở trận đấu này là 20,9%.
Nhiều nhà cái ra tỉ lệ cho cuộc đối đầu này là Mỹ chấp 1 trái cả trận (hiệp 1 là 0,25 trái), còn tài xỉu cả trận ở mốc 2,5 (hiệp 1 là 1 trái).
Khả năng cao tuyển Úc sẽ chủ động lùi sâu đội hình để phòng ngự và chờ đợi các cơ hội phản công, trừng phạt sai lầm của đối thủ. Tuy nhiên chất lượng đội hình của đội chủ nhà sẽ không để cho Úc có cơ hội làm được điều đó.
Dự đoán: Mỹ vất vả giành chiến thắng 2-1 trước Úc (hiệp 1 hòa 0-0).