Không khí tại Paris đang nóng dần lên. Hôm nay, Parc des Princes sẽ trở thành sân khấu của một trong những trận cầu đáng chờ đợi nhất mùa giải.
PSG và Bayern bước vào bán kết với tư cách hai đội bóng có hàng công mạnh nhất Champions League mùa này, khi mỗi đội đều ghi 38 bàn. Không chỉ vượt trội về số lượng, cả hai còn thể hiện sự áp đảo về mặt hiệu suất khi Bayern đạt trung bình 3,2 bàn mỗi trận, còn PSG là 2,7 bàn.
Cả hai còn dẫn đầu giải đấu về số bàn thắng đến từ các tình huống đoạt bóng ở khu vực cao, với mỗi bên có 6 bàn, phản ánh rõ triết lý pressing tầm cao và chuyển trạng thái cực nhanh đang trở thành bản sắc.
PSG dưới thời HLV Luis Enrique đang thể hiện hình ảnh của nhà vô địch thực thụ, không chỉ mạnh về tấn công mà còn giàu tính tổ chức. Họ vừa đè bẹp Liverpool với tổng tỷ số 4-0 ở tứ kết và đang sở hữu chuỗi 8 trận knock-out ghi từ hai bàn trở lên tại Champions League. Thành tích này chỉ từng được Barca thiết lập giai đoạn 2015-2016, cũng dưới thời Enrique.
Đội bóng thủ đô nước Pháp chơi pressing với cường độ rất cao, khi gây áp lực lên tới 58% số lần chạm bóng của đối thủ ở khu vực trung tuyến – đứng đầu giải đấu mùa này. Điều đó cho thấy PSG không chỉ tấn công, mà còn muốn “bóp nghẹt” đối phương ngay từ gốc rễ lối chơi.
Ở tuyến trên, Khvicha Kvaratskhelia đang trở thành biểu tượng mới với 13 lần góp dấu giày vào bàn tại Champions League mùa này, gồm 8 bàn và 5 kiến tạo. Sự bùng nổ của cầu thủ người Gruzia mang đến cho PSG một thứ vũ khí vừa trực diện vừa giàu đột biến, đặc biệt trong những tình huống một đối một.
Trong khi đó, Vitinha lại là trung tâm vận hành lối chơi, với 1.370 đường chuyền thành công – nhiều nhất trong một mùa Champions League kể từ mùa 2003-2004. Không chỉ là “trạm trung chuyển”, tiền vệ Bồ Đào Nha này còn là người giữ nhịp giúp PSG kiểm soát trận đấu ở những thời điểm căng thẳng nhất.
Phía đối diện, Bayern của HLV Vincent Kompany cũng lợi hại không kém. Họ đã vô địch Bundesliga sớm, vừa vượt qua Real Madrid với tổng tỷ số 6-4 để tiến vào bán kết, và khẳng định bản lĩnh ở các trận cầu lớn.
Chiến thắng gần nhất ở Bundesliga là một ví dụ, khi là Bayern bị dẫn 0-3 nhưng vẫn ngược dòng khó tin để hạ Mainz 4-3 nhờ sự bùng nổ của các cầu thủ vào sân từ ghế dự bị như Harry Kane, Jamal Musiala và Michael Olise. Điều đó cho thấy chiều sâu đội hình và tinh thần không bao giờ bỏ cuộc của đội bóng nước Đức
Ngòi nổ nguy hiểm nhất của Bayern vẫn là Harry Kane. Tiền đạo này đang trải qua mùa giải Champions League thăng hoa nhất sự nghiệp với 12 bàn – thông số kỷ lục với một cầu thủ Anh trong một mùa. Không chỉ vậy, Kane còn là điểm tựa chiến thuật, giúp Bayern vận hành trơn tru hơn trong các pha triển khai tấn công. Bên cạnh anh, Luis Diaz và Michael Olise tạo nên bộ ba tấn công giàu tốc độ, kỹ thuật và tính đột biến, khiến Bayern trở thành một trong những đội bóng khó lường nhất châu Âu mùa này.
Hai đội đã gặp nhau tổng cộng 15 lần tại Champions League, trong đó có tới 9 lần chỉ trong 9 mùa giải gần nhất, phản ánh mức độ “duyên nợ” đặc biệt của cặp đấu này. Kể từ mùa 2017-2018, chỉ Real Madrid gặp Man City (13 lần) là xuất hiện nhiều hơn so với PSG – Bayern.
Xét về lịch sử, Bayern đang chiếm ưu thế rõ rệt. Họ thắng cả 5 lần đối đầu gần nhất với PSG tại Champions League, tạo nên chuỗi thắng dài nhất mà bất kỳ đội bóng nào từng có trước đại diện nước Pháp ở đấu trường châu Âu. Ở vòng bảng mùa này, “Hùm xám” thắng 2-1 ngay tại Paris, trong trận đấu mà Luis Díaz lập cú đúp trước khi bị truất quyền thi đấu.
Theo mô hình dữ liệu, Bayern có 34,6% khả năng thắng trận lượt đi – so với 41,1% của PSG, còn tỷ lệ hòa là 24,3%. Nhưng tổng thể, đội bóng Đức nhỉnh hơn đôi chút với 59,6% khả năng vào chung kết, so với 40,4% của PSG. Dù vậy, những con số này khó có thể phản ánh đầy đủ tính chất của một trận bán kết Champions League, nơi mọi thứ có thể thay đổi chỉ trong một khoảnh khắc.
Trận đấu tại Paris vì thế không chỉ là cuộc so tài giữa hai đội bóng giàu sức mạnh tấn công, mà còn là nơi lịch sử, áp lực và tham vọng cùng hội tụ. PSG muốn khẳng định vị thế nhà vô địch bằng một chiến thắng trước đối thủ từng gieo nhiều ám ảnh, trong khi Bayern mang theo sự lạnh lùng của một cỗ máy đã quen với những trận cầu lớn.
0h ngày 1-7, đội tuyển Na Uy sẽ gặp Bờ Biển Ngà ở vòng 32 đội diễn ra tại Texas (Mỹ). Na Uy xếp thứ 2 bảng I với 6 điểm sau 3 trận, sau Pháp (9 điểm). Còn Bờ Biển Ngà xếp thứ 2 bảng E với 6 điểm sau 3 trận, sau Đức (6 điểm, hơn trong đối đầu).
Dưới đây là bình luận của cựu tiền đạo đội tuyển Việt Nam Lê Công Vinh với Tuổi Trẻ Online về trận đấu này:
"Na Uy gần như cất nguyên cả đội hình, thay 10 vị trí trong trận cuối vòng bảng với Pháp nhằm dưỡng sức cho vòng đấu loại trực tiếp.
Na Uy đang có một lứa cầu thủ thế hệ vàng. Họ có Erling Haaland, Martin Odegaard, có những cầu thủ đang thi đấu ở Giải ngoại hạng Anh. Trong đó, Odegaard là nhạc trưởng, còn Haaland là một "sát thủ" mà mọi người đều biết ở CLB Man City rồi.
Thật sự mà nói, ngoài Morocco có lối chơi rõ ràng và có thực lực, các đại diện châu Phi còn lại đều thi đấu chưa thuyết phục lắm tại World Cup 2026. Thế mạnh của Bờ Biển Ngà là thể lực, thi đấu hơi hoang dã một chút.
Nhưng ở một trận đấu knock-out, một đội bóng muốn thắng thì cần phải bản lĩnh và có lối chơi rõ ràng. Chưa kể cần những khoảnh khắc tỏa sáng của những ngôi sao. Tất cả điều này Na Uy đều có. Và tôi nghĩ Na Uy sẽ giành chiến thắng trước Bờ Biển Ngà trong 90 phút.
Bờ Biển Ngà ở vòng bảng chỉ chịu thua Đức sít sao 1-2 ở phút 90+4. Nên dĩ nhiên họ sẽ gây khó khăn cho Na Uy trong trận đấu này. Nhưng không như Đức không có tiền đạo cắm giỏi, Na Uy có một Erling Haaland cực kỳ đẳng cấp.
Để kèm được Erling Haaland là một điều không phải dễ dàng. Vì anh ấy hội tụ đầy đủ tố chất của một tiền đạo cắm hiện đại nhất hiện tại của bóng đá thế giới. Không phải chỉ tì đè tốt, Erling Haaland còn có tốc độ, càn lướt, sút bóng, đánh đầu, làm tường, kể cả về phòng ngự.
Thêm nữa, Na Uy là một đội bóng có lối chơi kỹ thuật. Họ cầm bóng, đá nhỏ và rất nhuyễn, bóng được thông qua từ hàng tiền vệ. Với lối đá này, Na Uy sẽ kéo giãn được hàng phòng ngự của Bờ Biển Ngà.
Đương nhiên Na Uy cũng cần phải dè chừng khi tấn công. Bởi Bờ Biển Ngà cũng có những cầu thủ tốc độ để có thể khai thác khoảng trống sau lưng hàng hậu vệ của Na Uy.
Bờ Biển Ngà có Nicolas Pepe đã ghi 2 bàn ở vòng bảng. Nhưng để trông chờ cầu thủ từng thi đấu cho CLB Arsenal này ghi bàn vào lưới Na Uy thì khó. Vì Nicolas Pepe là tiền đạo cánh chứ không phải tiền đạo cắm, anh cũng đã 31 tuổi rồi.
Vì thế Na Uy sẽ thắng và giải quyết trận đấu trong 90 phút, có khi tỉ số 2-0. Tôi nghĩ Erling Haaland sẽ ghi ít nhất 1 bàn ở trận này sau khi đã không ra sân một phút nào trong trận gặp Pháp".
Trong chương trình bình luận của LiveMode TV, Quaresma cho rằng Bồ Đào Nha thi đấu thuyết phục từ đầu giải. Họ lần lượt hòa CHDC Congo 1-1, thắng Uzbekistan 5-0, hòa Colombia 0-0 ở vòng bảng, thắng Croatia 2-1 ở vòng 1/16 rồi thua Tây Ban Nha ở vòng 1/8.
"Với tôi, mọi thứ đã diễn ra tệ từ đầu đến giờ. Không có trận nào chúng ta có thể nói rằng Bồ Đào Nha chơi hay, tấn công nhiều nhưng thiếu may mắn", Quaresma bình luận.
Trên sân AT&T ngày 6/7, Bồ Đào Nha lép vế khi kiểm soát bóng 45%, dứt điểm 10 lần với 2 cú trúng đích - so với 15 và 6 của Tây Ban Nha. Đoàn quân dưới trướng Martinez chỉ tạo thông số bàn thắng kỳ vọng (xG) ở mức 0,58 - cũng kém xa Tây Ban Nha với 1,77. Thủ thành Diogo Costa là điểm sáng hiếm hoi khi cứu thua năm lần, giúp Bồ Đào Nha giữ sạch lưới trong thời gian chính thức. Nhưng đến phút bù giờ, anh bị Mikel Merino chọc thủng lưới trong thế đối mặt, khiến Bồ Đào Nha rời giải.
Theo Quaresma, Bồ Đào Nha đã để Tây Ban Nha kiểm soát hoàn toàn trận đấu. "Họ kiểm soát mọi thứ, điều chỉnh nhịp độ theo ý muốn", anh phân tích. "Khi cần tăng tốc, họ tăng tốc; khi muốn giảm nhịp, họ làm được. Còn chúng ta chỉ chạy theo, thiếu khát khao, thiếu niềm vui và chơi quá chậm".
Cựu danh thủ 42 tuổi đặc biệt không hài lòng với những quyết định thay người của HLV Martinez. Ông sử dụng cả năm quyền thay người, khi tung Nelson Semedo, Rafael Leao, Diogo Dalot, Bernardo Silva, Francisco Conceicao, nhưng không sử dụng hai tiền đạo Goncalo Guedes và Goncalo Ramos.
"Tôi đã nói điều này nhiều lần, Martinez chưa bao giờ khiến tôi bị thuyết phục. Dù mọi người có thích hay không, tôi không quan tâm, nhưng đội tuyển cần nhiều niềm vui hơn khi chơi bóng", Quaresma chỉ trích gay gắt nhà cầm quân người Tây Ban Nha.
Cựu cầu thủ từng khoác áo Inter, Chelsea và Besiktas cho rằng Bồ Đào Nha chưa có màn trình diễn lớn nào kể từ khi Martinez dẫn dắt, bất chấp việc từng thắng chính Tây Ban Nha ở chung kết UEFA Nations League 2025. "Từ khi ông ấy đến, tôi chưa thấy đội tuyển có một trận đấu thực sự xuất sắc. Đó là sự thật. Ông ấy đưa ra 50 chiến thuật nhưng không có cái nào hiệu quả", Quaresma nói thêm.
Bồ Đào Nha bước vào World Cup 2026 với kỳ vọng rất lớn, thậm chí được nhiều người gọi là "đội tuyển hay nhất lịch sử". Tuy nhiên, Quaresma đặt câu hỏi về danh xưng này. "Hay nhất lịch sử ở điểm nào? Họ đã giành được gì? Cuối cùng chúng ta phải về nhà trong thất vọng và cúi đầu", anh bày tỏ.
Quaresma cũng cho rằng các cầu thủ Bồ Đào Nha cần thể hiện nhiều cá tính hơn trên sân. Theo anh, họ có đủ đẳng cấp "để tự đưa ra quyết định thay vì quá phụ thuộc và nghe răm rắp chỉ đạo chiến thuật".
"Không ai được phép thiếu tôn trọng HLV, nhưng đội bóng cần cá tính và bản lĩnh", nhà vô địch Euro 2016 nói thêm. "Trước đây, tôi nhiều lần tự làm theo điều mình nghĩ trận đấu yêu cầu, dù có thể khiến HLV không hài lòng và bị thay ra. Đó là lựa chọn của họ, nhưng tôi luôn làm điều mà trận đấu cần. Những cầu thủ hiện tại đủ khả năng để làm điều đó. Nếu mắc sai lầm, cũng sẽ không ai trách móc họ. Vậy họ sợ điều gì? Đội tuyển cần ngồi lại, xem điều gì đúng, điều gì sai và cần một HLV hiểu bóng đá".
Không chỉ Quaresma, cựu tuyển thủ Anh Chris Sutton cũng lên tiếng chỉ trích HLV trưởng của Bồ Đào Nha sau trận đấu. "Martinez thật đáng xấu hổ. Ramos phải ngồi dự bị. Ronaldo lại muốn làm gì thì làm. Bồ Đào Nha là một màn trình diễn kỳ quặc, giống như một gánh xiếc. Martinez quá yếu đuối", cựu tiền đạo Blackburn Rovers và Celtic viết trên mạng xã hội X.
Trong khi đó, Nelson Semedo bảo vệ và gửi lời cảm ơn tới Martinez - người xác nhận sẽ chia tay tuyển Bồ Đào Nha sau World Cup 2026. Theo hậu vệ 32 tuổi, Martinez vẫn để lại dấu ấn với đội tuyển, trong đó có chức vô địch UEFA Nations League. "Chúng tôi muốn cảm ơn ông ấy vì quãng thời gian dẫn dắt đội tuyển. Không chỉ các cầu thủ, mà tất cả người hâm mộ Bồ Đào Nha cũng nên dành sự ghi nhận cho Martinez", anh nói sau trận thua Tây Ban Nha.
Trong cuộc phỏng vấn với hãng truyền thông Thụy Sĩ Bluewin ngày 12/7, ông Infantino cho biết đề xuất mở rộng thêm 16 đội "chắc chắn sẽ được xem xét và thảo luận". Nếu được thông qua, World Cup 2030 sẽ trở thành kỳ lớn nhất lịch sử với 64 đội, gấp đôi quy mô của giai đoạn 1998-2022.
World Cup 2026 là lần đầu tiên giải đấu tăng từ 32 lên 48 đội, với 104 trận đấu thay vì 64 trận như trước. Theo Infantino, mô hình mới đã chứng minh thành công vượt kỳ vọng và là cơ sở để FIFA cân nhắc bước đi tiếp theo.
"Khi tổ chức World Cup, điều quan trọng là phải nghĩ đến cả thế giới, chứ không chỉ châu Âu và Nam Mỹ", Infantino nói. "Mọi quốc gia đều cần được quyền mơ về việc dự World Cup. Chất lượng các đội tuyển đang ngày càng cao trên toàn cầu. Nếu không trao cơ hội cho các nền bóng đá nhỏ, họ sẽ thiếu động lực để tiếp tục phát triển".
Người đứng đầu FIFA cho rằng World Cup 2026 đã chứng minh khoảng cách trình độ giữa các châu lục đang được thu hẹp. Các đội đến từ mọi liên đoàn đều ghi bàn và giành điểm tại vòng bảng, trong khi 9 trong 10 đại diện châu Phi vượt qua vòng bảng, tăng mạnh so với các kỳ World Cup trước.
Có nhiều minh chứng cho lập luận của Infantino. Tân binh Cape Verde trở thành hiện tượng khi cầm hòa Tây Ban Nha, Uruguay và Arab Saudi để giành vé vào vòng 1/16. Sau đó, đội tuyển từ châu Phi chỉ thua đương kim vô địch Argentina 2-3 sau hiệp phụ trong trận đấu đáng nhớ.
Tuy nhiên, việc mở rộng cũng bộc lộ mặt trái. Haiti, Tunisia, Iraq, Jordan, Uzbekistan và Panama đều bị loại từ vòng bảng mà không giành nổi điểm nào. Một số HLV và chuyên gia cho rằng sự chênh lệch trình độ vẫn còn đáng kể, khiến nhiều trận đấu thiếu tính cạnh tranh.
HLV Ghana Carlos Queiroz nằm trong nhóm chỉ trích. Sau vòng bảng, ông nhận xét việc tăng lên 48 đội đã làm giảm giá trị của vòng loại và biến World Cup trở nên "quá bình thường".
Ý tưởng World Cup 64 đội không phải mới xuất hiện. Tháng 3/2025, Chủ tịch LĐBĐ Uruguay Ignacio Alonso lần đầu đưa đề xuất này tại cuộc họp Hội đồng FIFA. Đến tháng 11 cùng năm, Chủ tịch LĐBĐ Nam Mỹ (CONMEBOL) Alejandro Dominguez gọi đó là "giấc mơ" của ông.
Trong các liên đoàn, CONMEBOL ủng hộ mạnh nhất kế hoạch mở rộng. World Cup 2030 đánh dấu kỷ niệm 100 năm giải đấu ra đời, với ba trận mở màn diễn ra tại Uruguay, Argentina và Paraguay trước khi phần còn lại của giải đấu được tổ chức tại Morocco, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha.
Nếu World Cup tăng lên 64 đội, Uruguay, Argentina và Paraguay có thể không chỉ tổ chức một trận khai mạc như kế hoạch hiện nay mà mỗi nước còn có thể đăng cai trọn vẹn một bảng. Điều này tăng vai trò của Nam Mỹ trong dịp kỷ niệm 100 năm World Cup.
Ở chiều ngược lại, nhiều lãnh đạo bóng đá châu Âu phản đối kế hoạch này. Chủ tịch LĐBĐ châu Âu UEFA Aleksander Ceferin từng gọi đây là "ý tưởng tồi", vì World Cup 64 đội sẽ làm giảm chất lượng giải đấu và khiến vòng loại khu vực châu Âu mất ý nghĩa. Chủ tịch LĐBĐ Bắc Trung Mỹ và Caribe (CONCACAF) Victor Montagliani cũng bày tỏ quan điểm tương tự.
Các ý kiến phản đối cho rằng với 64 đội, hơn một phần tư trong số 211 thành viên FIFA sẽ góp mặt ở vòng chung kết. Khi đó, nhiều đội mạnh gần như chắc chắn giành vé, khiến vòng loại tại các châu lục trở nên kém hấp dẫn.
Ngay cả với thể thức 48 đội hiện nay, Nam Mỹ đã có tới 6 trong 10 đội tuyển giành vé trực tiếp, cùng một suất tranh play-off liên lục địa. Nếu World Cup tiếp tục mở rộng, tỷ lệ các đội góp mặt sẽ còn cao hơn.
Bên cạnh vấn đề chuyên môn, nhiều ý kiến cũng lo ngại lịch thi đấu ngày càng dày đặc sẽ làm tăng nguy cơ quá tải cho cầu thủ. Các CLB và UEFA nhiều năm qua liên tục chỉ trích FIFA vì mở rộng số lượng giải đấu quốc tế, khiến quỹ thời gian nghỉ ngơi của cầu thủ bị thu hẹp.
Dù vậy, FIFA vẫn có cơ sở để tiếp tục theo đuổi kế hoạch. Việc tăng số đội đồng nghĩa nhiều liên đoàn thành viên có cơ hội dự World Cup hơn, qua đó nhận thêm nguồn thu và thúc đẩy phát triển bóng đá. Đây cũng là một định hướng Infantino theo đuổi kể từ khi trở thành Chủ tịch FIFA năm 2016.
Theo dự đoán của chuyên trang Silver Bulletin, nếu World Cup 2030 có 64 đội, châu Âu sẽ hưởng lợi nhất khi có 22 suất vào thẳng và 2 suất play-off (22+2). Với châu Phi là 12+1, châu Á 10+1, Bắc Trung Mỹ 8+1, Nam Mỹ 7+2 và châu Đại Dương 1+1. Đội tuyển Việt Nam đang đứng thứ 17 châu Á. Vì thế nếu World Cup có 64 đội, Việt Nam sẽ có thêm khả năng tham dự, nhưng vẫn không nằm trong nhóm ứng viên.