Trong cuộc phỏng vấn với hãng truyền thông Thụy Sĩ Bluewin ngày 12/7, ông Infantino cho biết đề xuất mở rộng thêm 16 đội “chắc chắn sẽ được xem xét và thảo luận”. Nếu được thông qua, World Cup 2030 sẽ trở thành kỳ lớn nhất lịch sử với 64 đội, gấp đôi quy mô của giai đoạn 1998-2022.
World Cup 2026 là lần đầu tiên giải đấu tăng từ 32 lên 48 đội, với 104 trận đấu thay vì 64 trận như trước. Theo Infantino, mô hình mới đã chứng minh thành công vượt kỳ vọng và là cơ sở để FIFA cân nhắc bước đi tiếp theo.
“Khi tổ chức World Cup, điều quan trọng là phải nghĩ đến cả thế giới, chứ không chỉ châu Âu và Nam Mỹ”, Infantino nói. “Mọi quốc gia đều cần được quyền mơ về việc dự World Cup. Chất lượng các đội tuyển đang ngày càng cao trên toàn cầu. Nếu không trao cơ hội cho các nền bóng đá nhỏ, họ sẽ thiếu động lực để tiếp tục phát triển”.
Người đứng đầu FIFA cho rằng World Cup 2026 đã chứng minh khoảng cách trình độ giữa các châu lục đang được thu hẹp. Các đội đến từ mọi liên đoàn đều ghi bàn và giành điểm tại vòng bảng, trong khi 9 trong 10 đại diện châu Phi vượt qua vòng bảng, tăng mạnh so với các kỳ World Cup trước.
Có nhiều minh chứng cho lập luận của Infantino. Tân binh Cape Verde trở thành hiện tượng khi cầm hòa Tây Ban Nha, Uruguay và Arab Saudi để giành vé vào vòng 1/16. Sau đó, đội tuyển từ châu Phi chỉ thua đương kim vô địch Argentina 2-3 sau hiệp phụ trong trận đấu đáng nhớ.
Tuy nhiên, việc mở rộng cũng bộc lộ mặt trái. Haiti, Tunisia, Iraq, Jordan, Uzbekistan và Panama đều bị loại từ vòng bảng mà không giành nổi điểm nào. Một số HLV và chuyên gia cho rằng sự chênh lệch trình độ vẫn còn đáng kể, khiến nhiều trận đấu thiếu tính cạnh tranh.
HLV Ghana Carlos Queiroz nằm trong nhóm chỉ trích. Sau vòng bảng, ông nhận xét việc tăng lên 48 đội đã làm giảm giá trị của vòng loại và biến World Cup trở nên “quá bình thường”.
Ý tưởng World Cup 64 đội không phải mới xuất hiện. Tháng 3/2025, Chủ tịch LĐBĐ Uruguay Ignacio Alonso lần đầu đưa đề xuất này tại cuộc họp Hội đồng FIFA. Đến tháng 11 cùng năm, Chủ tịch LĐBĐ Nam Mỹ (CONMEBOL) Alejandro Dominguez gọi đó là “giấc mơ” của ông.
Trong các liên đoàn, CONMEBOL ủng hộ mạnh nhất kế hoạch mở rộng. World Cup 2030 đánh dấu kỷ niệm 100 năm giải đấu ra đời, với ba trận mở màn diễn ra tại Uruguay, Argentina và Paraguay trước khi phần còn lại của giải đấu được tổ chức tại Morocco, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha.
Nếu World Cup tăng lên 64 đội, Uruguay, Argentina và Paraguay có thể không chỉ tổ chức một trận khai mạc như kế hoạch hiện nay mà mỗi nước còn có thể đăng cai trọn vẹn một bảng. Điều này tăng vai trò của Nam Mỹ trong dịp kỷ niệm 100 năm World Cup.
Ở chiều ngược lại, nhiều lãnh đạo bóng đá châu Âu phản đối kế hoạch này. Chủ tịch LĐBĐ châu Âu UEFA Aleksander Ceferin từng gọi đây là “ý tưởng tồi”, vì World Cup 64 đội sẽ làm giảm chất lượng giải đấu và khiến vòng loại khu vực châu Âu mất ý nghĩa. Chủ tịch LĐBĐ Bắc Trung Mỹ và Caribe (CONCACAF) Victor Montagliani cũng bày tỏ quan điểm tương tự.
Các ý kiến phản đối cho rằng với 64 đội, hơn một phần tư trong số 211 thành viên FIFA sẽ góp mặt ở vòng chung kết. Khi đó, nhiều đội mạnh gần như chắc chắn giành vé, khiến vòng loại tại các châu lục trở nên kém hấp dẫn.
Ngay cả với thể thức 48 đội hiện nay, Nam Mỹ đã có tới 6 trong 10 đội tuyển giành vé trực tiếp, cùng một suất tranh play-off liên lục địa. Nếu World Cup tiếp tục mở rộng, tỷ lệ các đội góp mặt sẽ còn cao hơn.
Bên cạnh vấn đề chuyên môn, nhiều ý kiến cũng lo ngại lịch thi đấu ngày càng dày đặc sẽ làm tăng nguy cơ quá tải cho cầu thủ. Các CLB và UEFA nhiều năm qua liên tục chỉ trích FIFA vì mở rộng số lượng giải đấu quốc tế, khiến quỹ thời gian nghỉ ngơi của cầu thủ bị thu hẹp.
Dù vậy, FIFA vẫn có cơ sở để tiếp tục theo đuổi kế hoạch. Việc tăng số đội đồng nghĩa nhiều liên đoàn thành viên có cơ hội dự World Cup hơn, qua đó nhận thêm nguồn thu và thúc đẩy phát triển bóng đá. Đây cũng là một định hướng Infantino theo đuổi kể từ khi trở thành Chủ tịch FIFA năm 2016.
Theo dự đoán của chuyên trang Silver Bulletin, nếu World Cup 2030 có 64 đội, châu Âu sẽ hưởng lợi nhất khi có 22 suất vào thẳng và 2 suất play-off (22+2). Với châu Phi là 12+1, châu Á 10+1, Bắc Trung Mỹ 8+1, Nam Mỹ 7+2 và châu Đại Dương 1+1. Đội tuyển Việt Nam đang đứng thứ 17 châu Á. Vì thế nếu World Cup có 64 đội, Việt Nam sẽ có thêm khả năng tham dự, nhưng vẫn không nằm trong nhóm ứng viên.
Gặp đối thủ bị đánh giá yếu nhất bảng trong trận ra quân VCK U.17 châu Á 2026 thực ra không phải thử thách dễ dàng với U.17 Việt Nam. Sức ép phải thắng, độ ì trong trận đầu tiên... là những rào cản có thể trói buộc bất cứ đội nào.
Học trò HLV Cristiano Roland trải qua trận đấu chật vật tại Jeddah (Ả Rập Xê Út), khi U.17 Yemen đá máu lửa và kiên cường. Đại diện Tây Á đôi công sòng phẳng và chống trả quyết liệt, lấy pressing đấu pressing và tranh chấp cực "rát". Dù có tuổi đời thấp nhất giải, nhưng U.17 Yemen chơi tốt hơn nhiều so với kỳ vọng.
Trong khi đó, trên lưng U.17 Việt Nam là "tảng đá" áp lực. Bởi nếu không thắng Yemen, cửa đi World Cup sẽ hẹp đi nhiều.
Tuy nhiên, khi tháo gỡ xong nút thắt tâm lý, U.17 Việt Nam lại bước sang trạng thái thoải mái hơn. Đại Nhân cùng đồng đội đã đánh bại đội cần thắng, đã có 3 điểm đầu tay cùng ngôi đầu để tính toán. Hai trận còn lại, U.17 Việt Nam không còn bước vào thế buộc phải thắng. Đó là đường băng lý tưởng để những đôi chân còn chất chứa mơ mộng và sáng tạo của những viên ngọc trẻ cất cánh.
Bóng đá Hàn Quốc là thế lực hàng đầu châu lục, trong đó riêng ở lứa U.17, đội tuyển xứ kim chi từng 8 lần dự U.17 World Cup, 2 lần vô địch châu Á, 3 lần đoạt ngôi á quân. Tại VCK U.17 châu Á 2025, U.17 Hàn Quốc dù chơi chưa đạt kỳ vọng, nhưng vẫn đoạt hạng ba chung cuộc.
Nền tảng đào tạo trẻ ấn tượng xuất phát từ môi trường học đường đan xen với các học viện hàng đầu đã tạo nên những thế hệ đồng đều về thể hình, trình độ kỹ chiến thuật và tư duy cho U.17 Hàn Quốc.
Ở trận ra quân, U.17 Hàn Quốc dù không thắng U.17 UAE, nhưng tạo ra thế trận áp đảo toàn diện: cầm bóng 70%, dứt điểm 21 lần (so với 10 của UAE), thực hiện 418 đường chuyền (gấp ba lần đối thủ).
Điểm nhấn trong cách đá của thầy trò HLV Kim Hyun-jun là tốc độ và sức mạnh, bóp nghẹt đối thủ bằng các pha luân chuyển bóng chớp nhoáng. U.17 UAE mang đến 5 cầu thủ ăn tập ở châu Âu, nhưng vẫn lép vế. Còn U.17 Việt Nam với 100% quân số đang đá trong nước và đang chập chững bước ra châu Á thì sao?
Cách đây 1 năm, HLV Roland từng đứng trước câu hỏi tương tự khi đối đầu U.17 Nhật Bản. Không khí cuộc họp chiến thuật rất căng thẳng, khi tất cả đều hiểu: bóng đá trẻ Nhật Bản rất mạnh, ở tầm cỡ thế giới (quả thực sau đó U.17 Nhật Bản vào tới tứ kết U.17 World Cup 2025).
Dù vậy, U.17 Việt Nam vẫn đá với mục tiêu có điểm, chứ không phải hạn chế bàn thua. Học trò Roland phòng ngự chặt chẽ, vững vàng ở thế biết mình biết người. Điều đáng ngạc nhiên là mỗi lúc giành lại bóng, U.17 Việt Nam không "nhắm mắt phá bừa", mà ban bật triển khai, luân chuyển nhịp nhàng, kiên nhẫn rình tập khoảng trống mở ra.
U.17 Việt Nam giữ được cách chơi của mình trước đối thủ mạnh vượt trội, đó mới là chi tiết giá trị nhất, còn đáng nói hơn cả tỷ số hòa 1-1. "U.17 Việt Nam đã cho cả thế giới thấy rằng năng lực chúng ta không thua kém bất cứ quốc gia nào", HLV Roland tự hào chia sẻ.
Tâm thế ấy sẽ được U.17 Việt Nam mang đến trận gặp U.17 Hàn Quốc (23 giờ ngày 10.5). Đối thủ mạnh hơn, tất nhiên rồi. Song, đội bóng của Roland cũng có ưu điểm riêng.
Khả năng tổ chức lối chơi tốt dần sau từng trận, hàng thủ lì lợm và kín kẽ, tuyến tiền vệ với Quý Vương, Nguyễn Lực tranh chấp tốt và tự tin cầm bóng đan lát trước áp lực, còn hàng công với Đại Nhân, Sỹ Bách, Quang Hưng đều tiềm ẩn bùng nổ.
U.17 Việt Nam có thể chơi biết mình biết người như thói quen thường thấy của Roland, nhưng kinh nghiệm tích lũy từ những trận đấu lớn sẽ giúp toàn đội lựa chọn thời điểm tung đòn "hồi mã thương". U.17 UAE đã đả thương U.17 Hàn Quốc (phút thứ 8) khi đối thủ còn chưa ổn định đội hình. Đó là ví dụ để U.17 Việt Nam tham khảo.
Đá đúng đấu pháp và chơi với tinh thần không buông bỏ, dù kết quả có ra sao, U.17 Việt Nam cũng vẫn có thể tự hào về mình. Mà với đấu trường trẻ, nơi bất ngờ xảy ra như "cơm bữa", tại sao không có quyền mộng mơ?
Khoảng 35 phút đầu, thế trận diễn ra cân bằng, thậm chí Liverpool tạo cảm giác nguy hiểm hơn khi lên bóng. Nhưng bước ngoặt tới ở phút 37, khi Virgil van Dijk phạm lỗi với Nico O’Reilly trong cấm địa đội khách. Trọng tài Michael Oliver lập tức thổi phạt đền, trong khi trung vệ Hà Lan không phản ứng nhiều.
Trên chấm 11m, Haaland sút ngược hướng đổ người của thủ môn Giorgi Mamardashvili, mở tỷ số rồi chạy về góc sân ăn mừng cuồng nhiệt. Các khán đài phía sau cầu môn như nổ tung, trong khi nhiều cầu thủ Liverpool đứng lặng, thể hiện rõ sự thất vọng.
Liverpool gần như suy sụp khi thủng lưới thêm bàn nữa ở cuối hiệp một. Haaland băng cắt đánh đầu về góc xa, nâng tỷ số lên 2-0 sau quả tạt của Antoine Semenyo. Tiền đạo Na Uy tiếp tục ăn mừng đầy phấn khích, thậm chí đá tung cột cờ góc, còn các CĐV chủ nhà hát vang tên anh.
HLV Pep Guardiola theo dõi từ khán đài do bị cấm chỉ đạo, cũng nhiều lần thể hiện cảm xúc mạnh. Ông giơ tay phản ứng ở tình huống Rayan Cherki bị phạm lỗi trong cấm địa nhưng Man City không được hưởng phạt đền, hay đứng bật dậy vỗ tay sau bàn thắng thứ hai. Khán đài Etihad còn đón cựu HLV Man Utd, Alex Ferguson, dù ông bị CĐV chủ nhà huýt sáo la ó.
Sau giờ giải lao, Man City chơi như thể muốn kết liễu đối thủ sớm. Phút 50, Semenyo với cú bấm bóng ghi bàn nâng tỷ số lên 3-0, từ đường chọc khe tinh tế của Cherki. Van Dijk đã không phán đoán được đường chuyền của đối thủ trong tình huống này.
Cơn mưa bàn thắng của Man City còn kéo tới phút 57, khi Haaland hoàn tất hat-trick sau đường căng ngang của O’Reilly. Cả sân Etihad đồng loạt đứng dậy vỗ tay, nhiều CĐV giơ điện thoại ghi lại khoảnh khắc tiền đạo Na Uy ăn mừng. Khi anh rời sân ở phút 77 để nhường chỗ cho Omar Marmoush, tiếng vỗ tay kéo dài như lời tri ân Haaland.
Trái ngược hoàn toàn là hình ảnh của Mohamed Salah. Ngay từ đầu trận, tiền đạo người Ai Cập đã bị CĐV chủ nhà la ó mỗi khi chạm bóng. Đỉnh điểm là sau cú sút phạt đền hỏng ở phút 64, bị Trafford cản phá. Khi Salah rời sân, anh tiếp tục nhận những tiếng huýt sáo chế giễu, trong lúc bước đi chậm rãi với vẻ mặt nặng nề. Cùng thời điểm, máy quay chiếu tới cảnh Cherki rời sân và ngồi trên ghế dự bị, mặc chiếc áo của đối thủ đồng hương Hugo Ekitike.
Ở chiều ngược lại, băng ghế Liverpool thể hiện rõ sự bất lực. HLV Slot liên tục thay người từ phút 60, tung vào sân Alexis Mac Allister, Cody Gakpo hay Federico Chiesa, nhưng không tạo ra khác biệt. Một số CĐV đội khách thậm chí rời sân sớm, khi trận đấu chưa trôi qua một giờ. Đến phút 90, khu vực khán giả đội khách chỉ còn lác đác người xem.