Tôi viết những dòng này từ vị thế của một người phụ nữ U40. Ở tuổi này, khi nhìn lại, tôi nhận ra có những cánh cửa, một khi đã khép lại thì hầu như không còn cách nào mở ra được nữa.
Thứ nhất, giai đoạn 18-22 tuổi: Đừng chỉ yêu, hãy học cách “định vị”. Nhiều bạn nghĩ tuổi này chỉ để chơi, để hưởng thụ tình yêu gà bông, nhưng thực tế đây là giai đoạn bản lề để trang bị kiến thức hôn nhân. Đừng yêu mù quáng nhân danh cảm xúc, hãy học cách:
– Định vị hôn phu: Tập cách nhìn người để nhận diện một người đàn ông có đạo đức, tâm tính ổn định và chí làm ăn.
– Trang bị kỹ năng: Học cách cân bằng các mối quan hệ xã hội và tôi luyện sự nữ tính để chuẩn bị tâm thế vững vàng cho tương lai.
Thứ hai, giai đoạn 20-26 tuổi: Thời điểm vàng thu hút đàn ông có năng lực. Đàn ông khi đã có sự nghiệp, xu hướng của họ là tìm kiếm những cô gái trẻ trung, nữ tính và dịu dàng. Ở độ tuổi này, các em dễ cùng họ “bắt nhịp” xây dựng một team hoàn hảo. Tỷ suất để đàn ông chất lượng chọn một cô gái trẻ cao hơn rất nhiều lần so với việc họ chọn một phụ nữ đã quá “cứng” về cái tôi.
Thứ ba, nguyên tắc “6 tháng” cho tuổi 24+: Bước qua tuổi 24, mỗi ngày trôi qua đều là vốn liếng quý giá. Nếu quen nhau quá 6 tháng mà đối phương không có lộ trình kết hôn rõ ràng, hãy dứt khoát dừng lại. Hôn nhân, suy cho cùng, là sự trao đổi giá trị tương ứng và trách nhiệm đồng hành. Đừng lãng phí tuổi xuân cho những mối quan hệ nhân danh tình yêu nhưng không có đích đến.
Thứ tư, thực tế nghiệt ngã của phụ nữ ngoài 35. Đây là bài học xương máu tôi muốn cảnh tỉnh các em:
– Cánh cửa hẹp dần: Ngoài 35 tuổi, dù các em có kinh tế vững vàng tới đâu, giỏi giang mức nào thì cơ hội tìm được người nam tương xứng (ngang bằng hoặc hơn về năng lực) hầu như đã khép lại hoàn toàn.
– Sự lệch pha về tâm lý: Những người đàn ông chất lượng ở tầm tuổi này thường đã có gia đình. Những người còn sót lại, rất hiếm người có tâm lý bình thường, ổn định mà chịu đồng hành cùng một phụ nữ ngoài 35 có cái tôi cứng cỏi.
Đàn ông có năng lực không tìm một “đối tác kinh tế” trong hôn nhân, họ tìm một người vợ nữ tính để xây dựng tổ ấm. Khi tôi quá giỏi và quá “cứng”, tôi đã tự tước đi sức cạnh tranh của chính mình.
Thứ năm, đặc ân làm mẹ và tấm chồng tốt. Khi cánh cửa hôn nhân khép lại, cũng là lúc đặc ân làm mẹ của phụ nữ bị tước bỏ. Tôi không chọn làm mẹ đơn thân vì đứa trẻ xứng đáng có đủ gốc gác cha mẹ và sống trong tình yêu thương trọn vẹn.
“Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng” – câu này cấm có sai. Có sự nghiệp độc lập là tốt, nhưng có người đồng hành tốt, có con cái làm điểm tựa tinh thần thì cuộc sống mới thực sự viên mãn. Thắng đời là khi về già có một mái ấm, chứ không phải là sự cô độc trên đỉnh cao sự nghiệp của chính mình.
Gửi các bậc phụ huynh và người thân: Hãy hỗ trợ kiến thức giúp các cô gái trẻ trang bị kỹ năng định vị đối tượng ngay từ sớm. Đừng để con em mình vô tư quá mức mà mất đi cơ hội hạnh phúc.
Gửi các em gái: Đừng để đến lúc “khát con” hay muốn một bờ vai tử tế mà nhìn lại chẳng còn ai. Hãy mở lòng và chủ động nắm bắt hạnh phúc khi các em còn đủ vốn liếng tuổi trẻ trong tay.
Đọc xong bài viết này có lẽ mọi người sẽ chỉ trích tôi rất nhiều. Tôi vẫn viết, bởi lúc này cô độc vô cùng, lòng nặng trĩu, muốn trải lòng. Tôi sinh ra trong một gia đình hạnh phúc (trừ lúc bố uống rượu), nhưng rất khó khăn về mặt tài chính, chuyển nhà trọ như cơm bữa. Tuổi thơ của tôi sáng đi học, trưa lóc cóc phụ mẹ bán hàng. Là những trận đòn roi đến thâm tím khi bố uống rượu hay bực mình (do lúc sinh tôi bố còn quá trẻ, chưa hề chín chắn như bây giờ). Là chiều chiều bế em đi vòng vòng xóm đút cháo cho em ăn (hôm nào nó ăn lâu quá, tôi đói là ăn hết luôn, về nói là em ăn hết rồi). Là lúc nào cũng mong ngóng bố dẫn đến chỗ ông bạn buôn ve chai để xin mượn từng quyển truyện thiếu trang về đọc.
Tính cách tôi bây giờ cũng ảnh hưởng phần nhiều từ những nhân vật chính: quân tử, thương người, sống tình cảm nhưng đôi khi rất nổi loạn, sống không theo quy tắc, luôn muốn làm điều khác biệt. Tôi nghiện đá banh đến tột độ. Tuổi thơ cứ thế trôi đi, ngẫm lại nhiều lúc thấy tủi thân nhưng vẫn đẹp và đáng nhớ vô cùng vì vô lo vô nghĩ, chẳng biết ngại, chẳng biết yêu, chẳng phải tiếp xúc với cuộc sống bon chen, ích kỷ ngoài kia.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp 12, thời điểm tôi có những rúng động tình cảm đầu đời, thời điểm của sự nổi loạn, như chiếc lò xo bị nén quá lâu bung ra một cách mạnh mẽ nhất khi có những chất xúc tác cần thiết. Tôi cùng đám bạn cúp học đá banh, chơi game, sau cùng là cờ bạc, đề đóm, cá độ đá banh. Kết quả là tôi rớt đại học, bắt đầu cảm nhận được thế nào là áp lực. Tôi đi bụi lần đầu, được hai tháng mẹ tìm về, rồi đi làm công nhân được hai tháng. Tôi biết thế nào là kiếm tiền khó lắm, làm công vất vả lắm. Tôi lại quyết tâm thi lại. Năm đầu tôi bình thường như chúng bạn, có quen một cô gái. Tôi hết mực đối xử tốt với cô ấy, vậy mà lại bị phản bội. Từ đó tôi rút ra kinh nghiệm: "Theo tình, tình chạy. Chạy tình, tình theo".
Theo học ngành mình không thích cộng thêm việc gia đình không có điều kiện mua máy tính, tôi chỉ cố gắng được năm rưỡi. Cuối năm thứ hai tôi chán nản, gặp lại tụi bạn cũ, lại lao vào vòng cá độ với mục tiêu duy nhất là kiếm được cái máy tính xài. Đời không như là mơ, tôi thua nhiều hơn thắng, lấy tiền học trả nợ rồi không tiền đóng học, rồi tôi bỏ học. Mọi chuyện bắt đầu từ đây.
Tôi quen cô ấy, một "nấm lùn dễ thương". Trong khoảng thời gian tôi suy sụp nhất, thiếu thốn đủ điều, cô ấy luôn bên cạnh tôi. Tôi cũng đi làm khá nhiều việc: phụ nhà hàng tiệc cưới, làm quán nhậu, làm công nhân, phục vụ trò chơi nhưng trong lòng vẫn ảo tưởng sẽ kiếm tiền qua cá độ đá banh. Tôi giấu bạn gái, tiếp tục chơi, lại thua nhưng không bỏ. Bạn gái đứng ra vay mượn giúp tôi. Ngoài ra cô ấy còn có một động lực, một khát khao vươn lên mà tôi thầm ngưỡng mộ. Tôi yêu và thương bạn gái rất nhiều nhưng thật ngu ngốc khi không biết cách đối xử với cô ấy.
Trong khi cô ấy hết lòng vun vén cho tình cảm của hai đứa, hy sinh mọi thứ, tôi lại thường xuyên bỏ mặc, đôi khi bực mình hoặc tức giận là lại dễ dàng nói chia tay bạn gái. Tính ra tôi đã đòi chia tay đến 3-4 lần rồi. Vậy mà trong mọi lần cô ấy luôn là người chủ động làm lành, năn nỉ tôi quay lại. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ không thể sống thiếu tôi. Cách đây vài ngày, vì đang chán nản chuyện tiền bạc, tôi đã dại dột đòi chia tay. Không như mọi lần, cô ấy im lặng. Sau vài ngày tôi chịu không nổi chủ động xin quay lại thì biết đã mất bạn gái thật rồi.
Qua quan sát và một vài thông tin, tôi sốc vô cùng khi biết cô ấy đã có người mới, là bạn cũ hồi cấp hai của tôi. Tôi trách mình quá ngu ngốc, ích kỷ, luôn che giấu cảm xúc. Tôi còn quá yêu cô ấy, nghĩ cô ấy cần người mới để bên cạnh lúc suy sụp. Cô ấy bảo quen người này rồi xác định rõ tình cảm mới tính tiếp. Tôi tự nhủ lòng mình, nếu cô ấy cho cơ hội sẽ quay lại ngay lập tức và trân trọng. Thế nhưng cậu ấy lại là bạn cũ của tôi, tôi không biết phải làm sao nữa.
Đầu tháng ba năm nay, tôi rút tiền tiết kiệm ra mua năm lượng vàng tại thời điểm giá hơn 17 triệu một lượng. Sau ba tháng, giá vàng hạ, tôi đã lỗ hơn 200 triệu, rất thấy xót ruột vì vợ chồng tôi đều làm công nhân kiếm tiền khá cực và tiết kiệm mới có. Mấy ngày hôm nay các ngân hàng gửi chào gói tiết kiệm lên gần 9% một năm, tôi lại trăn trở hơn. Giá như không mua vàng, giờ tôi vẫn giữ được y nguyên số vốn và hàng tháng có thêm hơn 6 triệu tiền lãi gửi ngân hàng đủ để cả gia đình tôi ăn uống chi phí điện nước.
Giá vàng tiếp tục hạ khiến việc đầu tư của tôi bị lỗ kép hai đầu. Vợ chồng tôi nhẩm tính nếu giá vàng tiếp tục hạ hoặc giữ nguyên mức hiện tại thì bán vàng đi gửi tiết kiệm, một năm cũng cho lời được mấy chục triệu tiền lãi ngân hàng còn hơn là ôm số vàng nằm im đó. Theo các bạn nên tiếp tục giữ vàng chờ tăng giá hay bán lỗ gửi ngân hàng lấy lãi. Tính tôi tiết kiệm chắt bóp kiểu kiến tha lâu đầy tổ nên rất mong nhận được ý kiến. Xin cảm ơn.
Hai năm rồi em à. Đã hai năm qua tôi chưa một lần sử dụng đến từ "yêu", đã hai năm rồi tôi chưa làm một bài thơ nào, đã hai năm tôi cảm thấy mình là một con người khô cứng. Và khi nhắc đến từ "yêu" vẫn có cảm giác rất lạ và tự thấy nó quá "xa xỉ" đối với bản thân. Có lẽ tôi không muốn nhìn thấy nó.
Có phải do cuộc sống xô bồ, tấp nập khiến con người ta vô cảm và lãnh đạm hơn, hay do mối tình đầu có sức ám ảnh lớn đến như vậy. Nhưng ngày hôm nay, ngồi giở lại những trang thư, những bài thơ tôi viết tặng em, cảm xúc lại ùa về. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi viết và muốn dành cho em những dòng này.
Mối tình đầu của tôi là em, là những trang thư đầy cảm xúc sau những giờ học trên lớp, là những bài thơ tình tôi viết tặng em mỗi khi đêm về, là những cái nắm tay thật chặt cùng vượt qua khó khăn, là sự nhớ nhung da diết mỗi khi xa nhau, là giọt nước mắt tôi lau cho em mỗi khi giận hờn hay sự giận dỗi vô cớ của tuổi mới biết yêu...
Hai năm đối với tôi không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng để lại trong tôi nhiều cảm xúc đến vậy. Nó đẹp, nó lãng mạn quá đến mức mà hai năm sau tôi vẫn cảm giác mình còn rất lạnh nhạt với tình yêu. Tôi như người vô hồn, không biết giải thích điều đó như thế nào.
Em trong tôi là gì?
Tôi nhớ em nhớ những buổi sớm chiều
Trông về phương ấy nhớ bao nhiêu
Lời thề ước vẹn tròn cung nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng
Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi quên mình chỉ để nghĩ về em
Người con gái giấu đêm vào trong gió
Có điều chi em mải miết đi tìm
Tôi đã đến cạnh em và tôi biết
Em rất đẹp và rất đỗi dịu dàng
Ám ảnh tôi trọn vẹn một kiếp người
Ngay cả nếu âm thầm tim hóa đá
Tình lặng yên cũng hóa thành mây nước
Mênh mông quá khoảng trời nay ai lấp?
Khi thanh âm cũng bất lực không lời
Sẽ chỉ còn quầng thu và nỗi nhớ
Mãi cô đơn vằng vặc sáng giữa trời...
Người ta bảo: "Tình yêu đầu khó thành?". Tôi bảo em, em không tin. Em nói sẽ có những trường hợp ngoại lệ. Tôi cũng vậy, tôi không tin vào điều đó và tin mối tình của chúng tôi là trường hợp ngoại lệ. Nhưng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi "lời nguyền" ấy.
Tôi đậu đại học, em không đậu rồi tự dưng giữa hai ta có điều gì đó ngăn cách. Cũng đêm Noel năm ấy, tôi nói lời yêu em rồi cũng đúng đêm Noel hai năm sau, tôi nói lời chia tay với em. Tôi buồn và cũng biết em buồn. Nhưng tình yêu mà, khó nói nên lời, nó đến không hiểu vì sao lại đến rồi bất chợt đi cũng không thể giải thích được tại sao. Cho đến bây giờ, tôi không biết chúng tôi chia tay là do đâu?
Nhiều lần gặp lại em giữa chốn đông người, em vẫn như thế, vẫn là cô gái dịu dàng với mái tóc dài và nụ cười rất duyên. Có lẽ vì thế mà ngày xưa tôi chết mê chết mệt em. Tôi cũng vẫn như thế, là một con người sống nội tâm và ước mong làm được nhiều việc lớn. Vậy mà tình cảm giữa tôi và em lại không còn như xưa. Đơn giản thôi, hoàn cảnh sống thay đổi sẽ khiến con người ta có nhiều cái thay đổi lắm. Và tình yêu cũng là một nạn nhân trong số đó.
Những bài thơ tình, những trang thư tôi viết tặng em và em viết cho tôi, tôi vẫn còn giữ nguyên vẹn như một bằng chứng cho ký ức đẹp, một thời mộng mơ của tuổi học trò, ngây ngô và e thẹn. Tôi sẽ còn giữ nó, giữ cả những ký ức về em.
Ngày hôm nay, nhận được tin em sắp lấy chồng, tôi không buồn. Thật sự là như vậy nhưng lại có cái cảm giác gì đó rất khó tả, lòng tôi tự nhiên đau thắt lại. Ừ thì cũng vui chứ, người ta chẳng nói là: "Hạnh phúc nhất của cuộc đời là được trông thấy người mình yêu thương được hạnh phúc". Tôi mừng hạnh phúc cho em. Hy vọng rằng người mới sẽ tốt hơn tôi và yêu em nhiều hơn tôi, hy vọng người mới sẽ mang đến cho em thật nhiều hạnh phúc, thật nhiều niềm vui.
Cầu chúc cho em được hạnh phúc. Tôi sẽ không bao giờ quên được mối tình đầu của tôi...