Dịp lễ Giỗ tổ Hùng Vương vừa rồi, các cháu là con của anh chị tôi tụ tập về nhà chơi. Đi chợ sớm, tôi mua rất nhiều quà bánh: Bánh tiêu chiên, bánh bò, bánh da lợn, bánh chuối, bánh cam đem về chiêu đãi các cháu.
Vậy mà chẳng đứa nào ngó ngàng tới những món ăn này, rốt cuộc người lớn lại ăn. Trong khi đó, bọn trẻ lại hò nhau đặt gà rán, khoai tây chiên và trà sữa về ăn uống thỏa thích.
Ở trường mẫu giáo hay các lớp tiểu học, tôi thấy hễ có tiệc liên hoan là các cô cũng đặt gà rán, khoai tây chiên, nước ngọt về lớp để ăn.
Tôi thấy ẩm thực Việt, nhất là mảng quà vặt, tuy mỗi vùng miền đều có nét riêng nhưng nói chung đều rất ngon. Nhưng chẳng hiểu vì sao tôi thấy đa số trẻ con bây giờ không mặn mà, chỉ thích ăn gà rán, khoai tây chiên như vậy?
Tin Gốc: Vnexpress

- Vì khi còn nhỏ, anh mắc chứng thiếu hormone tăng trưởng - một trở ngại lớn đối với sự phát triển thể chất của một cầu thủ bóng đá. Trong hoàn cảnh mà tương lai sự nghiệp còn rất bấp bênh, Messi đã vượt qua bằng nghị lực, khát khao và tình yêu dành cho trái bóng.
- Vì anh từng có cơ hội khoác áo đội tuyển Tây Ban Nha - nơi sở hữu dàn cầu thủ hàng đầu thế giới và những đồng đội mà anh hiểu rất rõ ở Barcelona. Con đường đến những danh hiệu quốc tế có thể dễ dàng hơn, nhưng Messi vẫn chọn Argentina, bởi đó là quê hương và là màu áo anh luôn mơ được đại diện.
- Vì anh yêu và cưới người đã ở bên mình từ thuở thiếu thời, cùng trải qua những năm tháng thăng trầm trước khi trở thành hậu phương vững chắc của anh hôm nay.
- Vì anh đã bước qua những giới hạn khắc nghiệt của bóng đá. Có lúc thất vọng đến mức tuyên bố chia tay đội tuyển sau thất bại ở Copa America 2016, có lúc bị chỉ trích nặng nề ngay tại quê nhà. Nhưng anh vẫn trở lại, tiếp tục chiến đấu và cuối cùng đưa Argentina đến đỉnh cao của bóng đá thế giới.
- Vì anh chơi bóng bằng tình yêu và một đẳng cấp khác biệt: sút bóng, chuyền bóng, chạm bóng, rê dắt, kỹ thuật, nhãn quan chiến thuật, sự sáng tạo và cả khả năng pressing hay đoạt bóng đều khiến người xem kinh ngạc. Rất ít cầu thủ trong lịch sử có thể kết hợp nhiều phẩm chất ở mức xuất sắc như vậy.
- Vì sự vĩ đại của Messi không chỉ nằm ở những con số. Điều khiến hàng triệu người say mê còn là cảm xúc khi được xem anh chơi bóng - cảm giác mà nhiều người cho rằng vượt ra ngoài phạm vi của thể thao để trở thành nghệ thuật.
- Vì anh không chỉ đá bóng, anh kể một câu chuyện về đam mê, công việc, tình bạn, đồng đội, người hâm mộ và hành trình vươn lên từ khởi đầu khó khăn, đi qua thất vọng để chạm tới vinh quang cuối cùng.
- Vì anh được nhiều người cảm nhận là khiêm tốn và giản dị. Từ cậu bé nhút nhát ngày nào, Messi dần trở thành thủ lĩnh của đội tuyển Argentina. Anh cũng có những khoảnh khắc bộc phát cảm xúc như màn phơi áo ở Bernabeu, màn đáp trả Hà Lan tại World Cup 2022, hay những giọt nước mắt khi rời Barcelona và khi gặp chấn thương trong trận chung kết - những khoảnh khắc khiến hình ảnh của anh trở nên rất con người.
- Vì nhiều cầu thủ cá tính và từng đứng trên đỉnh cao bóng đá như Ibrahimovic, Cassano hay Balotelli đều dành cho Messi sự ngưỡng mộ đặc biệt. Họ không chỉ nói về số bàn thắng hay kiến tạo, mà còn nói về đẳng cấp và vẻ đẹp của thứ bóng đá mà Messi thể hiện.
- Vì nhiều người gọi anh là GOAT (Vĩ đại nhất mọi thời). Messi không vĩ đại chỉ trên thống kê, mặc dù nó là một phần khiến anh vĩ đại: Ghi bàn xuất chúng, kiến tạo phi thường, kiểm soát nhịp điệu thượng thừa, tạo ra những khoảnh khắc kinh điển, xuất sắc nhất trong phần lớn trận đấu tham gia.
Nhưng đó chỉ là sự miêu tả cho một cầu thủ xuất chúng, Messi vĩ đại nhất vì cảm xúc anh mang lại, vì anh không giỏi kể chuyện bằng lời, mà bằng tình yêu và cống hiến tuyệt đối mà anh mang đến cho bóng đá, kết hợp với món quà "Chúa đã ban cho anh" - sự thiên tài.
Đó là sự vĩ đại khiến anh được những người được coi là xuất sắc nhất của bóng đá tôn vinh anh lên đỉnh của ngôi đền huyền thoại.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi khép lại vòng bảng World Cup với "thành tích" đến sân được một trận, xem được gần một nửa số trận (bằng cách liếc ngang lúc ban ngày), và đọng lại một nỗi buồn day dứt.
Trận đấu mà tôi được dự khán là trận giữa Bỉ và Iran. Lukaku, De Bruyne, Trossard đều có mặt. Bỉ tấn công dồn dập, khiến Iran gần như nghẹt thở. Sau cùng thì sự kết hợp của VAR, sự xuất sắc của thủ môn Iran, cộng với mức độ "chân gỗ" đáng ngạc nhiên của Lukaku đã đưa trận đấu tới kết quả 0-0.
Kết quả này gợi nhớ đến những trận mà đội U23 Việt Nam đã trình diễn trước các đối thủ năm 2018. Iran phải nhờ tới... thần rùa mới kiếm được trận hòa 0-0. Năm 2018 cũng vậy, Việt Nam đột nhiên may mắn tới bất ngờ mới đi được tới trận chung kết U23 năm đó.
Khi đó tôi lại nhìn sang đội Qatar, với những cầu thủ từng quen mặt khi đá với Quang Hải và đồng đội. Họ thua te tua tơi tả, tới Canada đội chiếu rất dưới ở World Cup mà cũng "nện" họ những 6-0. Khắp cả châu Á là những trận thua hàng đầu, chỉ có mỗi Curacao (châu Mỹ) là phải lãnh một thất bại nặng nề hơn các đội châu Á.
Trận Saudi Arabia với Cabo Verde lại cho tôi một góc nhìn khác về bóng đá ở châu Á. Hai đội không máu lửa lắm dù cả hai đều cần chiến thắng khiến tôi không khỏi thắc mắc. Ở một pha bóng, từ một quả đá phạt, bóng văng ra và đáp xuống trong vòng 16m50, cách vạch biên ngang chừng 5m.
Bình luận viên nói rằng, thật không thể hiểu nổi vì sao cầu thủ của cả hai đội chả ai xông vào tranh bóng, mà chỉ nhìn bóng lăn từ từ ra khỏi sân. Một BLV khác xen vào rằng, cầu thủ cả hai mệt đừ cả rồi, đá 3 trận rồi. BLV thứ nhất tỏ vẻ rất không ưa, kiểu như vào tới đây mà đá có 3 trận đã mệt rồi à.
Đó là tất cả những gì mà châu Á có thể để lại ở World Cup: những màn trình diễn nhạt nhòa thiếu thể lực. Bóng đá, đầu tiên là chạy, sau đó là nhảy, va chạm, tì đè. Mỗi cầu thủ chỉ dành một khoản thời gian rất nhỏ với trái bóng, còn lại là di chuyển không bóng. Mỗi trận đấu là một màn tra tấn thể lực mà không có chiến thuật và kỹ thuật cá nhân nào có thể khỏa lấp được.
Ngay cả các đội thuộc Trung Đông và Trung Á, với nền tảng sinh học vượt trội về chiều cao và cân nặng hơn người Đông Á, cũng gặp vấn đề thể lực. Chỉ có Nhật và Hàn Quốc là "miễn cưỡng" vượt qua được sự cạnh tranh này, nhưng đó là nhờ một khoảng thời gian rất dài đầu tư từ mọi góc độ cho người dân cả nước.
Tôi lại quay sang các nước châu Phi để xem xét thành công của họ. Giờ thì các nước châu Phi mới là các nước "nhập tịch" cầu thủ nhiều nhất. Thật ra thì đây là các cầu thủ có gốc gác nước họ nhưng sinh ra lớn lên ở các nền bóng đá châu Âu. Ngay đến cả Cabo Verde, câu chuyện lọ lem của World Cup kỳ này, hầu hết đều là có gốc gác Cabo Verde nhưng lớn lên ở Ireland, Hà Lan... Nền tảng di truyền châu Phi vẫn là không đủ, họ còn cần dinh dưỡng và môi trường bóng đá châu Âu nữa.
Đến cả Mỹ cũng đi nhập tịch cầu thủ. Họ "đào bới" các cầu thủ có gốc gác cha mẹ Mỹ, và cả những cầu thủ vô tình có quốc tịch Mỹ như Balogun, do mẹ anh ấy bị cấm lên máy bay khi có bầu anh ấy và phải sinh con tại Mỹ. Thậm chí, liên đoàn bóng đá Mỹ đã phải gửi cả phái đoàn, bao gồm huấn luyện trưởng Mỹ, đi sang Hà Lan để thuyết phục Sergino Dest đầu quân cho Mỹ.
Tất cả chỉ khiến tôi nhớ về một câu chuyện cười đã được lưu truyền nhiều năm về bóng đá khi một cổ động viên hỏi một vị thần rằng khi nào đội tuyển mà anh ấy hâm mộ mới vô địch World Cup, vị thần trả lời e rằng đến lúc ấy thì ta cũng đã chết.
Tôi không bi quan tới như vậy, nhưng hôm nay tôi lại phải đi soi gương nhìn lại chính mình. Tôi nhìn mấy sợi tóc mai đã chớm bạc trong giấc mơ có ngày nhìn thấy tuyển nam Việt Nam dự World Cup.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có cảm giác thị trường lao động hiện nay đang tồn tại một nghịch lý rất lớn: doanh nghiệp tuyển người đỏ mắt không ra, trong khi người lao động, đặc biệt là giới trẻ, lại đổ xô vào những công việc dịch vụ có thể kiếm tiền ngay như chạy xe công nghệ, giao hàng.
Giờ đây, ra đường gặp người trẻ, đa số đều có bằng đại học, ít nhất cũng là cao đẳng. Nhưng không ít người sau khi tốt nghiệp lại chọn chạy xe ôm công nghệ, giao hàng hay làm những công việc thời vụ để có thu nhập trước mắt. Điều đó không có nghĩa những nghề này là xấu. Lao động chân chính thì nghề nào cũng đáng trân trọng. Tuy nhiên, tôi cho rằng đây không phải là lựa chọn tốt nếu xem đó là công việc lâu dài.
Nhìn vào thực tế của các doanh nghiệp mới thấy rõ vấn đề. Nhiều công ty tuyển dụng mãi không tìm được người làm. Đặc biệt là những vị trí kinh doanh, bán hàng có mức thu nhập dựa trên năng lực. Có những nơi sẵn sàng trả lương tốt nếu nhân viên làm được việc, nhưng rất khó tuyển người. Không phải doanh nghiệp nào cũng yêu cầu bằng cấp cao hay kinh nghiệm dày dặn, cái họ cần nhiều khi là sự cầu tiến và mong muốn phát triển nghề nghiệp của người lao động.
Đi qua khu vực Trảng Bom (Đồng Nai), tôi thấy rất nhiều nhà máy lớn hoạt động ngày đêm. Máy móc vận hành liên tục 24/24 giờ, hệ thống sản xuất ngày càng hiện đại, chỉ cần một số ít nhân sự có chuyên môn để giám sát và vận hành. Thế nhưng, doanh nghiệp vẫn thiếu lao động ở nhiều vị trí khác nhau. Trong khi đó, rất nhiều người trẻ lại chọn những công việc có thể nhận tiền ngay sau một ngày làm việc.
Tôi gọi đó là những công việc "mì ăn liền": làm hôm nay có tiền hôm nay, nhưng cũng chỉ đủ cho những chi phí trước mắt. Nếu các bạn trẻ làm một vài tháng để vượt qua khó khăn thì không có gì đáng nói. Điều khiến tôi băn khoăn là nhiều người đang xem đó như một con đường nghề nghiệp lâu dài.
>> 'Bán lúa cho con học đại học nhưng lương thua công nhân'
Theo tôi, nếu chạy xe công nghệ hay giao hàng trong 3 năm, 5 năm, thậm chí 10 năm, nhiều người sẽ nhận ra cái giá phải trả không hề nhỏ. Sức khỏe bị bào mòn bởi cường độ làm việc liên tục, thu nhập khó tạo ra sự tích lũy lớn, trong khi kinh nghiệm nghề nghiệp gần như không được tích lũy theo hướng giúp người lao động có cơ hội đổi đời. Đến khi sức khỏe giảm sút, công việc ấy cũng khó có thể tiếp tục.
Điều đáng lo ngại hơn là tâm lý của một bộ phận người trẻ hiện nay. Nhiều người bị ảnh hưởng bởi những nội dung trên mạng xã hội, nơi liên tục đưa ra những yêu cầu rất cao dành cho doanh nghiệp về môi trường làm việc, phúc lợi hay mức lương. Điều đó không sai, nhưng nếu bản thân chưa có kỹ năng, chưa có kinh nghiệm hay năng lực chuyên môn thì rất khó để đáp ứng những kỳ vọng ấy.
Trong khi doanh nghiệp không thể ngay lập tức đáp ứng những yêu cầu quá cao, thì những công việc dịch vụ lại cho người lao động thu nhập nhanh chóng. Chính vì vậy, không ít người lựa chọn con đường dễ tiếp cận hơn mà bỏ qua cơ hội học nghề, tích lũy kinh nghiệm và phát triển sự nghiệp lâu dài.
Nếu quá nhiều người trẻ lựa chọn những công việc chỉ mang lại lợi ích ngắn hạn, xã hội sẽ phải đối mặt với bài toán thiếu hụt nguồn nhân lực có kỹ năng và tham vọng phát triển. Theo tôi, cơ quan chức năng và xã hội cần có những định hướng rõ ràng hơn để người trẻ hiểu rằng kiếm tiền nhanh không phải lúc nào cũng là lựa chọn tốt nhất. Điều quan trọng hơn là xây dựng được một nghề nghiệp có khả năng phát triển lâu dài, tạo ra giá trị cho bản thân và xã hội.
Tin Gốc: Vnexpress

