Tôi và người yêu quen nhau được hai năm. Chúng tôi đã quan hệ với nhau nhưng có nhiều khúc mắc trong vấn đề nhu cầu của hai bên. Anh là người nước ngoài, hai đứa yêu xa. Công việc của tôi và anh đều rất bận rộn, phải liên tục di chuyển đến nhiều thành phố, thậm chí là sang các nước khác. Dù vậy cả tôi và anh luôn cố gắng sắp xếp lịch bay để sang thăm nhau.
Tôi yêu anh và anh cũng rất yêu tôi. Thường khi chúng tôi gặp, việc gần gũi nhau là không thể tránh khỏi, yêu nhau thì mong muốn được kề bên người kia là rất lớn. Mỗi lần như vậy, tôi đều cảm nhận được nhu cầu cũng như tình cảm của anh rất nhiều, nhưng tôi lại thấy bị ngợp. Quan hệ với anh, tôi thấy không có vấn đề gì, chỉ là bình thường tôi chẳng mấy khi có nhu cầu được quan hệ với anh.
Nói cho dễ hiểu thì mỗi lần hẹn hò, người ta đều đưa bạn đi ăn lẩu, bạn thấy ăn cũng ngon, cũng ổn nhưng nếu được chọn, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ chọn ăn lẩu. Lâu dần, bạn sẽ cảm thấy lẩu có gì hấp dẫn đến thế mà lần nào gặp nhau cũng phải ăn món này. Tình hình của tôi hiện giờ là thế. Tôi thấy rất khó xử, vì mỗi lần anh thể hiện mong muốn gần gũi, tôi không biết có nên đáp ứng và nếu từ chối thì nên nói thế nào để anh hiểu.
Tôi 29 tuổi, ngoại hình ổn, tốt nghiệp đại học, quê tỉnh lẻ, sống và làm việc tại Hà Nội với mức thu nhập khiêm tốn. Cách đây hơn nửa năm, tôi quen và tìm hiểu một người đàn ông 48 tuổi, đã ly hôn. Tôi cảm nhận anh là người chín chắn, lời nói và hành vi nhẹ nhàng, dễ mến, tình cảm dành cho tôi rất chân thành. Anh có chỗ ở đơn giản tại một quận ngoại thành và thu nhập chỉ ở mức trung bình. Tôi nói vậy để không ai hiểu lầm rằng tôi đến với anh vì vật chất. Ở tuổi của anh, có lẽ mọi thứ đã ổn định, không còn nhiều cơ hội để thay đổi lớn, nhưng đó không phải điều khiến tôi bận tâm.
Điều tôi bận tâm lúc này là gần đây, tôi phát hiện ra anh có ba con riêng chứ không phải chỉ một bạn đã ra trường đi làm như anh nói. Bạn thứ hai đang học cấp ba và ở với bà nội ở quê. Còn bạn thứ ba học cấp hai và sống cùng mẹ. Khi tôi chất vấn, anh giải thích rằng anh sợ tôi rời đi như những người trước nếu biết sự thật. Anh dự định sẽ nói khi hai người gắn bó và hiểu nhau hơn. Dù có thể hiểu lý do của anh nhưng tôi vẫn thấy không ổn. Tôi nghĩ mình có quyền biết sớm để cân nhắc và chuẩn bị tâm lý, nhất là khi mục tiêu của chúng tôi là hôn nhân.
Khi biết anh từng đổ vỡ hôn nhân và có con riêng (con riêng ở với mẹ), mẹ tôi đã phản đối dù không quá gay gắt. Tôi chấp nhận hoàn cảnh của anh và yêu nghiêm túc, cố gắng thuyết phục gia đình, dự định cưới vào năm sau. Nhưng tới giờ lại phát hiện sự thật này. Tôi rất tổn thương khi bị che giấu và đau lòng vì đã yêu anh quá nhiều, cũng xác định tiến tới với nhau.
Một vấn đề nữa khiến tôi băn khoăn là thói quen sinh hoạt của anh. Anh ăn cơm khá lâu, vừa ăn vừa xem tivi hoặc điện thoại nên một bữa cơm bình thường có thể kéo dài 1–2 tiếng. Bên cạnh đó, anh khá bừa bộn, nhà cửa không gọn gàng: đồ đạc để không đúng chỗ, quần áo thay ra thường vứt tạm, bát đũa đôi khi để lâu mới dọn, không gian sống nhìn chung thiếu ngăn nắp, đồ đạc bụi bặm.... Tôi ưa sạch sẽ nên nhìn vào thấy khá khó chịu.
Mấy hôm nay anh xin lỗi tôi, tha thiết xin tôi cho anh cơ hội chuộc lỗi, nói rất yêu tôi và sợ mất tôi nên cứ lần lữa không dám nói ra sự thật. Giờ anh sẵn sàng làm mọi việc tôi yêu cầu miễn đừng rời xa anh. Tôi không phân biệt nổi là anh yêu tôi thật lòng hay chỉ muốn lấy một người vợ về quán xuyến gia đình, chăm sóc lúc già yếu như bạn bè tôi cảnh báo. Tôi buồn và hoang mang quá, mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tôi lấy chồng đến nay được hơn hai năm, có con hơn một tuổi. Nơi tôi ở cách chỗ làm khá xa, khoảng 25 km. Trước khi lấy tôi, anh nói sau này sẽ ở trọ nếu tôi đi làm xa quá. Nhưng khi lấy về rồi, vì một số lý do nên chúng tôi không ở trọ nữa, tôi đồng ý đi làm xa, hàng ngày sáng đi sớm, tối về muộn. Chuyện xảy ra khi tôi sinh con xong và bắt đầu đi làm. Tôi nói anh vì mới sinh con xong, sức khỏe chưa ổn nên tôi muốn về ngoại để đi làm cho gần, tiện thể nhờ bà ngoại chăm sóc cháu. Nhưng chồng nhất quyết không cho vì sợ phiền nhà ngoại. Tôi không biết phải làm thế nào để giải thích cho chồng hiểu vì tôi đi làm khá xa, con còn nhỏ, ông bà nội già yếu không ai chăm cháu được.
Cũng xin nói thêm là trong thời gian tôi sinh con, chỉ một mình chồng chăm sóc cho hai mẹ con, ông bà nội không chăm sóc được, ông bà ngoại lại ở xa và còn bận nhiều việc nên không thể đến chăm tôi được. Trong khi ở nhà chồng, còn có hai chị chồng mở cửa hàng làm tóc ở đây. Hàng ngày con của các chị và các bác xung quanh sang nhà chơi làm tôi thấy thật mệt mỏi vì chúng rất nghịch. Các chị ở lại làm đến tối mịt ăn cơm xong mới ai về nhà nấy. Nhiều lúc vợ chồng tôi chẳng còn chút riêng tư. Tôi đi làm về mệt, nhiều lúc muốn được nghỉ ngơi yên tĩnh nhưng thực sự không gian sống không cho phép điều đó.
Chồng tôi yêu thương vợ con, tôi may mắn có được anh. Nhưng dù anh có dành tình yêu cho tôi, chăm sóc nhiều đến mấy thì tôi vẫn thấy mệt mỏi vì phải sống trong không gian ngột ngạt như vậy. Tôi quyết định về ngoại và ngày hôm sau tôi đi làm, anh không hỏi han gì tôi cả, tự động mang tất cả quần áo, đồ đạc và cả con gái về nhà ngoại. Tôi cảm thấy như anh đang muốn đuổi tôi về nhà ngoại vậy. Trong thời gian đó chồng tôi thi thoảng vẫn ra thăm mẹ con nhưng anh không còn như trước nữa. Với ông bà ngoại, anh gần như quên đi mình là con rể mà thay vào đó anh như người dưng, chỉ biết chơi với con rồi lại về.
Kể từ ngày tôi về ngoại ở, chúng tôi thường xảy ra mâu thuẫn và cãi vã. Anh trách tôi không biết chăm lo cho gia đình, chỉ biết chạy trốn. Anh cứ nghĩ tôi chê anh nghèo nên mới bỏ đi. Nhưng điều tôi muốn đâu phải vậy, tôi chỉ muốn một cuộc sống riêng có vợ chồng con cái mà không phải nhìn trước ngó sau người này người kia. Tôi rất yêu anh nhưng lại không thể vượt qua được cuộc sống như vậy. Tôi thực sự không biết mình làm vậy có đúng không nữa. Mong quý độc giả cho tôi lời khuyên. Tôi có nên bỏ việc và đưa con về nhà nội ở không? Tôi xin chân thành cảm ơn.
Mỗi lần vợ chồng cãi nhau hoặc chồng giận tôi chuyện gì đó là anh lại im lặng ít thì 2-3 ngày, có khi cả tuần. Anh vẫn đi làm, ăn cơm, sinh hoạt bình thường nhưng coi như tôi không tồn tại. Tôi hỏi gì cũng không trả lời hoặc chỉ đáp đúng một hai từ. Nhiều hôm trong nhà im lặng đến mức tôi thấy ngột ngạt. Tôi muốn nói chuyện để giải quyết cho xong, không hài lòng gì thì nói nhưng anh không mở miệng. Càng kéo dài tôi càng mệt, lúc nào cũng phải đoán xem anh đang nghĩ gì. Không biết kiểu im lặng này có phải là một dạng bạo lực gia đình không nữa. Tôi phải làm gì để cải thiện đây?