Mỗi lần vợ chồng cãi nhau hoặc chồng giận tôi chuyện gì đó là anh lại im lặng ít thì 2-3 ngày, có khi cả tuần. Anh vẫn đi làm, ăn cơm, sinh hoạt bình thường nhưng coi như tôi không tồn tại. Tôi hỏi gì cũng không trả lời hoặc chỉ đáp đúng một hai từ. Nhiều hôm trong nhà im lặng đến mức tôi thấy ngột ngạt. Tôi muốn nói chuyện để giải quyết cho xong, không hài lòng gì thì nói nhưng anh không mở miệng. Càng kéo dài tôi càng mệt, lúc nào cũng phải đoán xem anh đang nghĩ gì. Không biết kiểu im lặng này có phải là một dạng bạo lực gia đình không nữa. Tôi phải làm gì để cải thiện đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi đã cố quên anh để bắt đầu một cuộc sống mới, thế nhưng mỗi lần nghe anh kể chuyện, tôi lại thấy khó chịu. Suốt một năm qua, anh vẫn thỉnh thoảng hỏi tôi đã có người yêu chưa. Tôi có rồi nhưng không nói thật ngay, một phần vì tò mò, muốn biết rốt cuộc anh muốn gì. Anh không tin cho đến khi nhìn thấy ảnh tôi chụp cùng người yêu. Lúc đó, anh tỏ ra khó chịu. Anh bảo tay anh run lên, toát mồ hôi vì thấy tấm hình đi chơi của tôi. Anh nói suốt một năm qua vẫn yêu và nghĩ đến tôi. Rồi anh hỏi: "Sao em lại dễ yêu như vậy? Anh tưởng em phải mất ít nhất một năm hoặc nhiều năm mới có thể yêu lại".
Chúng tôi từng yêu nhau một năm. Anh là người đàn ông giỏi giang, có tiếng trong ngành, quen biết nhiều, ngoại hình nổi bật, có nét rất riêng so với những người đàn ông tôi từng biết. Dù đã có gia đình, vẫn có rất nhiều phụ nữ thích anh. Anh nhiệt tình, lịch sự, luôn giữ vẻ lạnh lùng, không ồn ào. Anh từng đối xử với tôi rất tốt. Một năm qua, tôi cố quên anh, quên cái thứ tình cảm sai trái đấy nhưng không dễ. Những lúc rảnh rỗi, đầu óc tôi vẫn nghĩ lại. Tôi luôn muốn hiểu rốt cuộc giữa chúng tôi là gì. Tại sao khi yêu, anh có thể khóc vì tôi, muốn mua xe ôtô cho tôi trong khi vợ anh đi xe máy, chăm tôi từng li từng tí... nhưng khi muốn rõ ràng anh lại lựa chọn trở về với gia đình?
Khi biết tôi có bạn trai, anh chặn số tôi. Anh nói rằng trước giờ còn vương vấn, nhưng có lẽ bây giờ đã được giải thoát. Rồi sau đó, anh lại kể cho tôi nghe về một cô gái khác. Anh cho tôi xem ảnh cô ấy, nói rằng thương cô ấy vì đi làm vất vả từ sáng đến tối. Anh biết rất rõ về cuộc sống của cô ấy. Anh nói quý và cô ấy cũng quý anh, rằng cô ấy vô tư, thoải mái, chia sẻ mọi thứ với anh, luôn quan tâm anh, thế nhưng giữa họ "chưa có gì". Anh nói thêm, nếu cô ấy có ngỏ lời, anh sẽ từ chối vì tình cảm đã qua nó quá lớn với anh. Rồi anh hỏi tôi: "Sao cô ấy cứ hỏi han anh suốt vậy? Chắc cũng quý anh nhỉ". Anh bảo cô ấy vô tư, đáng yêu.
Ban đầu, tôi chỉ tò mò về cô gái đó, đến khi nghe anh nói quá nhiều, tôi lại thấy khó chịu. Tôi chẳng hiểu sao, có cách nào đấy có thể quên họ nhanh chóng không? Chỉ khi thoát ra được, tôi mới có thể hạnh phúc, an nhiên trên con đường phía trước. Tình cảm tôi với bạn trai hiện tại khó hiểu thật sự, chẳng có chút rung động nào nữa, nhưng lại rất bình yên, không sóng gió, chẳng nghĩ ngợi linh tinh. Chúng tôi không giận hờn, không ghen tuông, không chia sẻ nhiều, tất nhiên là chuyện chăn gối tôi không còn có cảm xúc và không muốn. Rốt cuộc tình yêu thật sự như nào? Mọi người ai từng đi trước, có gia đình hãy chỉ tôi với.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Chồng không chịu dừng kinh doanh dù thất bại liên tiếp phải bán nhà trả nợ

Vợ chồng tôi lập nghiệp cách cha mẹ ở quê hơn ngàn cây số. Tôi là công chức nhà nước, thu nhập không cao nên phải bán buôn thêm để bù đắp. Chồng tôi cũng từng là công chức nhưng chê lương thấp, ra ngoài kinh doanh.
Trước đây, vợ chồng có hai căn nhà. Căn đầu tiên được ông bà nội hỗ trợ một phần, phần còn lại vay mượn và tôi dồn hết vốn liếng, quà cưới để mua. Sau đó chồng làm ăn được nên tích cóp mua thêm căn thứ hai. Chúng tôi lầm lũi làm việc, tiết kiệm từng đồng, chưa bao giờ tôi nghĩ đến việc mua sắm hay hưởng thụ cho bản thân. Vừa đi làm vừa chăm hai con, vừa bán hàng online, tôi gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Nhưng rồi chồng tôi quyết định bỏ công việc ổn định để kinh doanh riêng khi chưa có nền tảng hay kinh nghiệm. Thất bại nối tiếp thất bại, chúng tôi phải bán một căn nhà và chuẩn bị bán cả căn còn lại để trả nợ. Tôi hết lời khuyên can nhưng không được. Dưới áp lực nợ nần, tôi yêu cầu anh dừng lại thì nhiều lần anh đánh tôi. Dù vậy, tôi vẫn nghĩ anh làm vậy vì muốn lo cho gia đình nên chưa từng trách hận, chỉ thấy bất lực. Một mình lo hai con, làm công chức rồi buôn bán thêm, có lúc tôi cảm thấy mình kiệt sức.
Ngày mới về làm dâu, cha mẹ chồng từng nói vợ chồng tôi cứ lo làm ăn, nuôi con, mọi việc ở quê ông bà sẽ gánh vác. Tôi từng rất cảm kích và thấy mình may mắn. Thế nhưng khi tôi nhờ ông bà khuyên con trai dừng lại, mỗi lần như vậy tôi lại phải nghe những lời khiến lòng đau nhói. Ông bà thường đem tôi ra so sánh với những người con dâu khác: giỏi giang, hoạt bát, biết đối nhân xử thế, biết mua sắm cho gia đình. Ông bà kể công những nàng dâu nhà người ta ngay trước mặt tôi, rồi khéo léo đổ lỗi cho tôi trong mọi chuyện. Có lần ông bà nói nếu không có ông bà, vợ chồng tôi không thể ngóc đầu lên được.
Nghe những lời ấy, tôi tủi thân vô cùng. Tôi có công việc ổn định, ở cơ quan chưa từng bị chê trách. Với cha mẹ chồng luôn lễ phép, chưa bao giờ cãi lại. Hai con một tay tôi sinh ra và chăm sóc. Một thân một mình nơi đất khách vượt qua biết bao khó khăn mà không làm phiền ông bà. Chỉ vì thu nhập hạn chế nên mỗi lần về quê đều phải chắt bóp, cân đo đong đếm từng khoản chi tiêu.
Ba năm gần đây, khi chồng liên tiếp thất bại, tôi sống trong lo lắng, áp lực và rối ren. Tôi đã nói hết với cha mẹ chồng về sự bế tắc của mình, về việc chồng đánh tôi. Điều tôi cần là một lời khuyên can dứt khoát dành cho con trai họ, một sự nhìn nhận đúng sai. Nhưng thay vào đó, tôi lại tiếp tục nghe những câu chuyện về con dâu nhà người ta.
Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng, hóa ra cứ chăm chỉ làm việc, vun vén gia đình, chăm sóc chồng con và sống lễ phép vẫn chưa bao giờ là đủ. Ngay khi tôi khó khăn, đau khổ và chông chênh nhất, đó cũng không phải nơi tôi có thể dựa vào về mặt tinh thần. Không có lời động viên, không có sự thấu hiểu, chỉ có những so sánh và đòi hỏi âm thầm.
Tôi rất buồn và tổn thương. Có lẽ đến giờ này, tôi không còn cần lời khuyên nào từ cha mẹ chồng nữa mà phải tự quyết định cuộc sống của mình. Tôi chỉ mong nhận được sự chia sẻ của các anh chị, các bạn. Có thể nhiều người cho rằng tôi chấp nhặt, để bụng nhưng thực sự tôi đã rất buồn với cách mà cha mẹ chồng đối xử và nói với mình. Xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Hôm nay tôi tự đi mua một bó hoa hồng trắng, loài hoa bản thân yêu thích, thêm một cuốn sách về tặng cho bản thân. Có chút gì đó cô đơn nhưng tôi từng nghe câu: "Đàn bà xấu không có quà", hơi chua xót. Tôi tự nhủ cần phải tự mang niềm vui đến cho mình, vậy mà vẫn rơi nước mắt...
Tôi tuổi Hợi, ai cũng nói tuổi này sướng, vậy mà số phận tôi lại vô cùng buồn thảm. Những năm tháng tuổi thơ, nhà tôi rất nghèo, bản thân vất vả. Ba mẹ tôi mong con cái học hành để sau này khỏi khổ nên lao vào làm ăn. Rồi mấy chị em tôi cũng ra trường đi làm thì ba mẹ lại bị bệnh nặng. Gia đình lại thêm một phen lao đao, may sao sau mấy năm bệnh tình của cha mẹ có tiến triển tốt.
Cuộc sống bây giờ của tôi khá tốt nhưng lại cô đơn. Trong khi bạn bè ai cũng có gia đình, tôi lại không chồng không con. Tôi ở một mình nên nhiều lúc buồn kinh khủng, muốn đi chơi cũng chẳng biết rủ ai vì bạn bè đều bận việc gia đình. Tính tôi trầm, không thích ồn ào, vì thế chỉ ở nhà sau giờ đi làm.
Đôi khi tôi nghĩ giá như mình xinh đẹp hơn, giỏi hơn, có lẽ sẽ thay đổi được gì chăng? Hay phải chăng hạnh phúc không dành cho mình? Đã có lúc tôi muốn làm mẹ đơn thân nhưng tiền bạc lại không cho phép, còn tìm người để kết hôn thì khó quá. Tôi cảm thấy bế tắc, cuộc đời cứ luẩn quẩn, mọi người cho tôi thêm niềm tin và sự chia sẻ. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

