Tôi 35 tuổi, được nhiều người nhận xét trẻ hơn tuổi khá nhiều. Tôi làm trưởng phòng mua hàng cho một công ty nhỏ, thu nhập dao động khoảng 45-60 triệu đồng mỗi tháng, thỉnh thoảng có thêm một ít hoa hồng.
Tôi từng kết hôn và ly hôn khi mới 26 tuổi. May mắn là tôi được quyền nuôi con. Cậu bé 9 tuổi, là niềm tự hào và động lực lớn nhất trong cuộc đời tôi. Sau khi ly hôn, tôi cũng từng được vài người theo đuổi. Trong số đó có những người thật sự đồng điệu về suy nghĩ và cách sống. Nhưng ở thời điểm ấy, tôi không muốn yêu. Tôi chọn tập trung cho sự nghiệp, tài chính và việc nuôi dạy con trai trưởng thành.
Thời gian trôi qua, cuộc sống dần ổn định hơn. Hai mẹ con có một căn chung cư nhỏ để ở, một bất động sản ở quê, một chiếc ôtô đủ dùng và khoản tiết kiệm khoảng 2 tỷ đồng. Tôi khá năng động, thích học hỏi, thích tham gia các hoạt động và không ngừng phát triển bản thân. Có những lúc tôi nghĩ cuộc sống như vậy là đủ rồi, không nhất thiết phải yêu thêm ai hay kết hôn lần nữa.
Cho đến gần một năm trước, khi tôi bắt đầu mở lòng với tình yêu, tôi gặp một người đàn ông nhỏ hơn 6 tuổi. Ngay từ đầu, cả hai đều rất rõ ràng với nhau: cứ yêu thôi, chưa nghĩ đến tương lai. Khoảng cách tuổi tác, hoàn cảnh sống và nhiều khác biệt khiến cả hai đều hiểu rằng đây là mối quan hệ không dễ dàng. Nhưng rồi theo thời gian, tình cảm lớn dần lên. Một ngày, bạn ấy nói muốn đi xa hơn. Bạn bắt đầu nghĩ đến tương lai và quyết định chia sẻ chuyện tình cảm của chúng tôi với gia đình ở Nghệ An.
Mọi thứ không diễn ra như mong đợi. Ba mẹ bạn phản đối rất quyết liệt. Mẹ bạn khóc nhiều ngày liên tiếp, bỏ ăn và yêu cầu bạn phải chấm dứt mối quan hệ này. Bạn giấu tôi chuyện đó suốt thời gian dài. Chỉ đến khi bạn nói muốn dừng lại và tôi hỏi lý do, bạn mới kể tất cả. Bạn đã đấu tranh nội tâm suốt ba tháng, đã cố gắng giải thích, thuyết phục và tìm cách dung hòa giữa tình yêu và gia đình nhưng mọi thứ không có chuyển biến tích cực. Thậm chí mẹ bạn vẫn không muốn nói chuyện với bạn, mọi thông tin đều phải thông qua ba của bạn.
Khi nghe câu chuyện ấy, thật lòng tôi không trách ai cả. Tôi hiểu tâm lý của ba mẹ bạn. Có lẽ không nhiều bậc phụ huynh dễ dàng chấp nhận việc con trai mình còn trẻ lại yêu người phụ nữ lớn hơn 6 tuổi, từng ly hôn và có một cậu con trai riêng. Tôi cũng hiểu rằng ở độ tuổi của bạn, việc đứng giữa tình yêu và gia đình là áp lực rất lớn, không phải ai cũng đủ trải nghiệm và bản lĩnh để giải quyết những mâu thuẫn như vậy.
Tôi hiểu rằng hoàn cảnh của tôi không phải là vấn đề duy nhất. Điều quan trọng hơn nằm ở sự chấp nhận của mỗi gia đình, mỗi góc nhìn và cả cách người đàn ông tôi yêu lựa chọn đối diện với khó khăn. Vậy nên tôi đã đồng ý chia tay, không níu kéo, không trách móc, không cần thêm bất kỳ lời giải thích nào nữa. Chỉ là trái tim tôi vẫn hụt hẫng.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất không phải là việc chia tay, mà là tại sao có những mối quan hệ ngay từ đầu đã biết sẽ rất khó có kết quả, vậy mà tôi vẫn chọn bước vào. Gần 10 năm sau ly hôn, tôi mới thật sự mở lòng một lần nữa. Và rồi lại gặp phải câu chuyện thế này. Đôi khi tôi tự hỏi, phải chăng cuộc sống quá êm đềm lại thiếu điều gì đó để trưởng thành? Hay ông trời vẫn đang thử thách tôi bằng những bài học khác của tình yêu?
Tôi 25 tuổi, bạn trai 31 tuổi, cả hai công việc ổn định trong ngành ngân hàng. Tôi yêu anh rất nhiều và đồng ý sống chung hơn một năm. Cuộc sống hiện tại của chúng tôi rất hạnh phúc dù thỉnh thoảng xảy ra cãi vã, những cặp nào yêu nhau chẳng có những xích mích. Về chi phí sinh hoạt, chúng tôi chia đều, dù lương anh gấp đôi lương tôi. Tôi luôn muốn song phẳng chuyện tài chính khi chưa phải là vợ chồng.
Mọi người đều bảo anh giỏi vì trẻ thế anh đã có nhà riêng. Anh lại luôn sợ tôi yêu anh sẽ khổ và chịu thiệt thòi nhiều vì anh còn nặng gánh gia đình, hỗ trợ em trai học đại học, nhưng tôi chấp nhận, có lẽ vì thế anh càng thương tôi nhiều hơn. Anh là người đàn ông rất chân thật và có lẽ sẽ không bao giờ làm điều gì có lỗi với tôi. Tôi cảm thấy mình rất may mắn nếu được làm vợ anh. Có một điều khiến tôi băn khoăn, anh bị ảnh hưởng bởi gia đình quá nhiều và có tính lo xa, đôi khi nghĩ quá.
Anh sợ sau này cưới về tài chính không ổn định sẽ phát sinh rất nhiều khó khăn, rằng anh không đủ tài giỏi để cho tôi một cuộc sống đầy đủ, vì thế anh chưa thật sự yên tâm. Tôi biết lo lắng của anh là đúng, nhưng sẽ cùng anh lo xây dựng gia đình chứ đâu phải để mình anh lo. Tôi đã xác định cưới rồi sẽ phải cố gắng kiếm tiền phụ anh, cùng anh xây dựng tổ ấm. Phần anh cứ lo lắng như vậy nên tôi biết anh vẫn chưa muốn cưới.
Bố mẹ có dịp lên thăm chúng tôi, anh nói sẽ sắp xếp để ba mẹ hai bên gặp nhau và hai đứa công khai quan hệ với mọi người. Thế rồi gia đình anh gặp trục trặc vì chuyện của chị gái anh (chị muốn bỏ chồng). Mẹ anh buồn nhiều và tỏ ý lo sợ tôi không mang lại hạnh phúc cho anh. Tôi không biết vì sao mẹ anh lại có suy nghĩ như vậy, trong khi bác chưa gặp tôi trực tiếp. Anh hoãn lại việc gặp mặt dù đã nói trước với ba mẹ tôi trong lần đến nhà tôi chơi.
Tôi biết anh lo nhiều việc và rất thương mẹ nên đành chờ đợi anh. Cuộc sống của tôi sẽ ra sao khi với anh chỉ là những lời hứa về tương lại. Nếu xác định cưới anh, liệu tôi có hạnh phúc khi anh quá để tâm đến gia đình lớn như thế?
Tôi 27 tuổi, 10 năm trước có tình cảm với một người, lúc đó tôi đang là học sinh lớp 11. Người đó lớn hơn tôi 4 tuổi, cả hai đều có cảm tình với nhau. Hẹn hò được vài tháng, bố mẹ tôi biết chuyện, kịch liệt phản đối, lý do không phải vì tôi còn đi học, đó chỉ là phụ. Lý do chính là tôi với anh có quan hệ họ hàng.
Một thời gian dài đau khổ, tôi quyết định đi học xa nhà để trốn tránh cảm xúc của mình. Lúc đó tôi còn quá nhỏ để tìm hiểu quan hệ đó là như thế nào. Anh thấy tôi né tránh nên anh cũng không tìm tôi nữa. Tôi đi học ở TP HCM được 3 năm, không yêu ai, anh cũng vậy. Rồi không hiểu bằng cách nào anh biết được số điện thoại của tôi. Cả hai liên lạc lại, nỗi nhớ nhung từ ngày xưa đã kéo chúng tôi lại rất nhanh.
Chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi đi quá giới hạn, từ đó qua lại trong bóng tối. Không một ai biết về mối quan hệ của hai đứa. Xin nói rõ quan hệ họ hàng của chúng tôi là như này: ông cố nội của tôi là anh em chú bác với ông sơ ngoại (cha của ông cố ngoại) của anh. Lúc quay lại với nhau chúng tôi đã tìm hiểu về luật hôn nhân gia đình, biết rõ được phép cưới nhau.
Một lần nữa tôi can đảm nói với mẹ nhưng không ai chấp nhận cuộc hôn nhân này, bố mẹ anh cũng vậy. Năm vừa rồi chúng tôi đã đăng ký hôn, giờ vẫn giậm chân tại chỗ. Chúng tôi đều không còn nhỏ nữa, mong muốn có một gia đình thực sự, bố mẹ hai bên lại không đồng ý cho cưới. Tôi phải làm sao đây, xin các anh chị cho lời khuyên.
Tôi từng nghĩ tình yêu của mình đủ lớn để chờ đợi em, hóa ra có những chuyện không phải cứ chờ là sẽ đến. Tôi yêu em đơn phương và thầm lặng hơn 10 năm, một quãng thời gian đủ dài để chứng kiến em lớn lên, vấp ngã, rồi lại mạnh mẽ đứng dậy. Đó cũng là quãng thời gian để tôi hiểu mình luôn đứng ở một vị trí rất lạ, không phải người yêu, cũng chẳng hẳn là người ngoài. Tôi ở đó, lặng lẽ, khi em khóc vì người khác, khi em đau vì những cuộc tình không trọn vẹn. Ba lần em yêu, ba lần tôi đứng nhìn. Mỗi lần đều nghĩ, biết đâu sau cùng em sẽ quay về phía mình. Cho đến khi em nói có thai nhưng bạn trai đã bỏ em theo người khác, không chịu trách nhiệm về cái thai đó.
Tin nhắn của em đến vào một đêm muộn, rất ngắn: "Anh nghĩ em có nên bỏ không"? Tôi đọc đi đọc lại câu đó, thấy tim mình đau nhói. Tôi cảm nhận rõ ràng em đang đứng trước một ngã rẽ mà bản thân có thể bước vào. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi trả lời lại em rất dứt khoát: "Nếu em muốn sinh, anh sẽ cưới em". Tôi không thương hại em, chỉ là lúc đó trong lòng tôi muốn như vậy, việc cưới em cũng là điều tôi muốn nói bao lâu nay nhưng chưa dám nói. Em từ chối, bảo không cần một đám cưới để "hợp thức hóa" điều gì cả. Nếu giữ đứa bé, em có thể tự làm mẹ đơn thân. Nếu bỏ, đó là lựa chọn của em. Điều em cần không phải là một người đứng ra gánh vác, chịu trách nhiệm cùng. Em bảo tôi quá tốt, em không thể làm gì để tôi tổn thương. Tôi đau khổ vì không nghĩ yêu em quá lâu và nhiều thế, lại là lý do để em từ chối đến với tôi.
Tôi biết em cứng đầu. Khi em đã quyết, không ai thay đổi được. Thế nhưng lần này, tôi không muốn đứng yên nữa. Tôi muốn cùng em phải bước qua một đoạn đường khó khăn. Có thể cả đời này chưa chắc em đã yêu tôi, dù thế nào, tôi vẫn muốn cưới em, cùng em chăm đứa bé đang trong bụng em và sau này là con của chúng tôi nữag. Tôi phải làm sao đây, mong được các bạn chia sẻ.