Các quan chức bóng đá Iran đã không tham dự cuộc họp của FIFA tại Canada, tương tự là Đại hội AFC lần thứ 36, với lý do được họ mô tả là vì “hành vi không phù hợp” của các nhân viên nhập cư tại sân bay Toronto, theo hãng tin Tasnim, kênh Al Jazeera cho biết ngày 30.4.
Vụ việc này tiếp tục làm dấy lên nhiều đồn đoán có liên quan đến việc đội tuyển Iran sẽ gặp trở ngại lớn một khi đến Mỹ thi đấu World Cup, dự kiến vào ngày 10.6 tới đây, trước 5 ngày khi thi đấu trận đầu tiên. Trong đó, khả năng phát sinh về vấn đề thị thực có thể ảnh hưởng đến việc đi lại của đoàn đại biểu và cả đội tuyển Iran khi tham dự đại hội của FIFA, AFC và tham gia World Cup.
Tại Đại hội AFC lần thứ 36, cơ quan bóng đá châu Á đã tặng quà lưu niệm cho 9 đội tuyển góp mặt ở vòng chung kết World Cup 2026, nhưng đại diện của Iran không có mặt để nhận.
Tổng thư ký AFC, ông Windsor Paul John bác bỏ các thông tin liên quan vụ việc này có thể gây ảnh hưởng suất dự World Cup của đội tuyển Iran. Ông khẳng định: “Họ sẽ có mặt để nhận quà khi họ đến và vào một thời điểm phù hợp. Iran chắc chắn vẫn sẽ có thể tham dự các cuộc họp lớn hơn với FIFA và AFC”.
Tại Đại hội FIFA và AFC, chủ đề liên quan việc đội tuyển Iran tham dự World Cup hay không, không được thảo luận tại các cuộc họp. Điều này khẳng định chắc chắn, suất dự của họ là đương nhiên và không phải là vấn đề để bàn luận.
Chủ tịch FIFA Gianni Infantino còn bày tỏ: “Chúng ta cần cho thế giới thấy rằng, chúng ta đoàn kết và chúng ta có thể cùng nhau đến từ khắp nơi trên thế giới trong một bầu không khí hòa bình để đoàn kết thế giới”.
Trong những tuần gần đây, Liên đoàn Bóng đá Iran cũng đã vận động FIFA chuyển tất cả các trận đấu của họ đến Mexico, nhưng yêu cầu này đã không được chấp thuận. Tổng thống Mỹ Donald Trump trước đó đã nói rằng, Iran sẽ được phép tham gia World Cup nhưng đặt câu hỏi về tính phù hợp sự hiện diện của họ, do lo ngại về an ninh.
Tuy nhiên, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã có giọng điệu ôn hòa hơn, đảm bảo an toàn cho các cầu thủ đội tuyển Iran, nhân viên hỗ trợ và gia đình của họ, nhưng không đảm bảo sự nhập cảnh của những người khác bao gồm các quan chức, giới truyền thông và cả HLV cùng các thành viên ban huấn luyện.
Cho đến nay, đội tuyển Iran vẫn trong quá trình chuẩn bị cho World Cup. Họ có hai đợt tập huấn ngắn ở trong nước, trước khi đến Thổ Nhĩ Kỳ hội quân vào ngày 6.5, và dự kiến thi đấu 4 trận giao hữu tại đây, trong đó có trận gặp đội tuyển Tây Ban Nha.
Đội tuyển Iran sẽ lên đường đến Mỹ và có mặt tại trại huấn luyện của họ ở Tucson, Arizona vào ngày 10.6, trước 5 ngày khi chuẩn bị thi đấu trận ra quân tại World Cup như quy định của FIFA.
Tại World Cup 2026, đội tuyển Iran nằm ở bảng G với các trận đấu của họ đều được tổ chức ở Mỹ, một trong ba nước đồng chủ nhà cùng với Mexico và Canada. “Team Melli” (biệt danh đội tuyển Iran) sẽ thi đấu trận ra quân gặp đội tuyển New Zealand lúc 8 giờ ngày 16.6, tiếp đó là trận gặp đội tuyển Bỉ lúc 2 giờ ngày 22.6 (đều trên sân SoFi ở TP.Los Angeles). Và trận cuối gặp đội Ai Cập lúc 10 giờ ngày 27.6 (tất cả đều giờ Việt Nam), trên sân Lumen Field ở TP.Seattle.
Nếu giành quyền đi tiếp vào vòng 32 đội tại World Cup 2026, đội tuyển Iran có khả năng gặp đội Mỹ tại Dallas vào ngày 3.7, với điều kiện cả hai đội đều đứng thứ 2 trong bảng đấu của mình.
Trước khi World Cup 2026 khởi tranh, Canada không được xếp vào nhóm ứng viên tạo bất ngờ. Đội bóng của HLV Jesse Marsch sở hữu một vài ngôi sao đáng chú ý như Alphonso Davies hay Jonathan David, nhưng xét về chiều sâu lực lượng và kinh nghiệm thi đấu đỉnh cao, họ vẫn bị đánh giá thấp hơn nhiều đội tuyển khác. Tuy nhiên, những gì Canada thể hiện từ đầu giải cho thấy nền bóng đá này đang tiến những bước dài. Họ khởi đầu vòng bảng bằng trận hòa Bosnia - Herzegovina trước khi tạo nên màn trình diễn bùng nổ với chiến thắng 6-0 trước Qatar. Dù để thua Thụy Sĩ ở lượt cuối, Canada vẫn giành vé đi tiếp với vị trí nhì bảng.
Quan trọng hơn, họ làm được điều mà nhiều thế hệ cầu thủ Canada trước đây chưa từng thực hiện: lần đầu tiên góp mặt ở vòng knock-out của một kỳ World Cup. Đó là cột mốc lịch sử đối với bóng đá Canada. Nếu cách đây vài năm, Canada vẫn được xem là đội bóng sống nhờ những khoảnh khắc tỏa sáng cá nhân, thì hiện tại họ đã sở hữu tập thể có bản sắc rõ ràng hơn nhiều dưới thời HLV Jesse Marsch. Đội bóng Bắc Mỹ chơi với cường độ cao, pressing quyết liệt và chuyển trạng thái rất nhanh. Điều đó tiếp tục được thể hiện ở trận vòng 32 đội gặp Nam Phi. Dù chiến thắng chỉ đến với Canada phút bù giờ sau một siêu phẩm sút xa, chẳng ai nhận định rằng đại diện Bắc Mỹ đã may mắn. Họ chơi tốt hơn trong cả trận, tạo ra 14 pha dứt điểm, gấp đôi đối phương. Rõ ràng thầy trò HLV Marsch xứng đáng đi tiếp.
Chỉ với việc lần đầu góp mặt ở vòng 16 đội, Canada đã tạo nên cột mốc chưa từng xuất hiện trong lịch sử ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Cụ thể, với việc thi đấu trên sân SoFi (Los Angeles), Canada trở thành đội chủ nhà World Cup đầu tiên không được chơi trận đấu của mình trên lãnh thổ quốc gia. Trước đó, các đội chủ nhà đều thi đấu trên sân nhà, kể cả khi giải đấu có nhiều quốc gia đồng đăng cai. Ở World Cup 2002, Hàn Quốc và Nhật Bản đồng tổ chức nhưng không phải thi đấu bên ngoài lãnh thổ của mình. Lý do khiến Canada không được thi đấu trên sân nhà đến từ việc họ chỉ giành được vị trí nhì bảng B sau khi để thua Thụy Sĩ ở lượt cuối. Theo lịch phân bổ trước đó, đội nhất bảng B sẽ được thi đấu trên sân BC Place (Vancouver, Canada).
Đối thủ của Canada ở vòng 16 đội sẽ là đội thắng trong cặp đấu giữa Hà Lan và Ma Rốc (lúc 8 giờ ngày 30.6). Cả hai đội tuyển này đều được đánh giá cao hơn đội bóng xứ lá phong. Muốn tạo nên bất ngờ, Canada cần nhiều hơn những gì đã thể hiện ở vòng bảng và vòng 32 đội. Họ cần Alphonso Davies (vừa trở lại sau chấn thương và mới ra sân vài phút ở cuộc đối đầu Nam Phi). Nếu Canada muốn mơ về một chiến tích lịch sử khác, họ cần phiên bản tốt nhất của cầu thủ được xem là tài năng lớn nhất trong lịch sử bóng đá nước này. Bên cạnh đó, tập thể của HLV Marsch cũng phải duy trì sự gắn kết gần như hoàn hảo.
"Nhật Bản đang tràn đầy tự tin và không ngán bất kỳ ai", cựu HLV tuyển Nhật Bản Troussier giai đoạn 1998-2002, nhận định trên báo Pháp L’Équipe. "Thêm vào đó, lối chơi đầy quả cảm của Morocco trong trận mở màn hòa Brazil 2-2 chắc chắn sẽ tiếp thêm động lực cho họ. Quan trọng là phải biết cách khai thác khoảng trống trong hệ thống phòng ngự của Brazil, một hàng thủ lười lùi sâu và thường gặp trục trặc khi chuyển trạng thái từ công sang thủ. Tôi tin Nhật Bản sẽ làm nên bất ngờ".
Ngày 14/10 năm ngoái, cầu trường Tokyo, Nhật Bản như muốn nổ tung khi trọng tài người Hàn Quốc Kim Jong-hyuk thổi hồi còi mãn cuộc. Dù chỉ là một trận giao hữu, nhưng việc quật ngã gã khổng lồ Brazil 3-2 là một chiến thắng lịch sử, lần đầu tiên xuất hiện trong biên niên sử của bóng đá Nhật Bản.
Tây Ban Nha, Đức, Anh và giờ là Brazil. Trong bốn năm qua, những ông lớn này đều đã phải nếm trái đắng trước Nhật Bản. Thầy trò Hajime Moriyasu rõ ràng đang nắm giữ công thức chiến thắng trước các ông lớn, củng cố niềm tin cho giới mộ điệu xứ sở mặt trời mọc trước thềm trận đấu thuộc vòng 1/16 tại Houston (Mỹ) lúc 0h ngày 30/6.
Bất chấp tổn thất lực lượng khi Wataru Endo, Takumi Minamino và Kaoru Mitoma vắng mặt vì chấn thương, trong khi Takefusa Kubo và Ko Itakura không có được thể trạng tốt nhất, Nhật Bản vẫn xuất sắc vượt qua vòng bảng World Cup 2026 với vị trí thứ hai cùng 5 điểm.
Nếu như Zion Suzuki, Hiroki Ito, Ritsu Doan hay Ayase Ueda tạo nên bộ khung vững chắc, thì Daichi Kamada – theo đánh giá của ông Troussier – chính là người nâng tầm đẳng cấp của "Samurai Xanh" qua ba trận đầu tiên. Bên cạnh hai pha lập công có phần may mắn, tiền vệ thuộc biên chế Crystal Palace đang hoàn thành xuất sắc vai trò của mình, dù chơi ở trung tâm hàng tiền vệ hay đá số 10 lệch trong sơ đồ 3-4-2-1.
"Cậu ấy là người cầm nhịp, là cầu nối sống còn giữa hàng thủ và hàng công", ông Troussier, người đang đảm nhận vai trò chuyên gia cho một đài truyền hình Nhật Bản tại giải đấu, phân tích. "Trong tập thể này, tinh thần đoàn kết, sự thống nhất và tính kỷ luật được đặt cao hơn sự phụ thuộc vào bất kỳ cá nhân nào. Tuy nhiên, Kamada lại đặc biệt có giá trị trong các pha phản công nhanh".
Trong lịch sử World Cup, Nhật Bản chưa bao giờ vượt qua nổi một trận đấu thuộc vòng knock-out sau 4 lần thử sức. Nhưng giới truyền thông xứ sở hoa anh đào đang không nghĩ về một kịch bản nào khác ngoài một tấm vé đi tiếp. Chưa kể, nếu vượt qua Brazil, đối thủ chờ sẵn họ ở vòng 1/8 sẽ là đội thắng trong cặp đấu giữa Bờ Biển Ngà và Na Uy, một thử thách đáng gờm, nhưng không phải không thể vượt qua.
Tuy nhiên, Troussier – người được đánh giá là góp phần xóa bỏ mặc cảm tự ti của bóng đá Nhật Bản khi đương đầu trước những đối thủ lớn trong quá khứ – đưa ra lời cảnh báo. "Hãy cẩn thận, đừng vội đếm cua trong lỗ", cựu HLV người Pháp gợi lại ký ức World Cup 2002. "Năm đó, chúng tôi đứng nhất bảng và chỉ phải gặp Thổ Nhĩ Kỳ trước khi đụng độ Senegal theo lộ trình. Một con đường tưởng chừng như trải đầy hoa hồng để tiến vào bán kết".
Tại giải đấu được đồng đăng cai bởi Nhật Bản và Hàn Quốc năm ấy, cuộc phiêu lưu của thầy trò Troussier phải dừng bước khi thua Thổ Nhĩ Kỳ sát nút 0-1 ở vòng 1/8.
Bốn cầu thủ này là Dean James (Go Ahead Eagles), Justin Hubner (Fortuna Sittard), Tim Geypens (FC Emmen) và Nathan Tjoe-A-On (Willem II).
Theo truyền thông Hà Lan, các CLB chủ quản đã đình chỉ thi đấu bốn cầu thủ nói trên vì "tình trạng quốc tịch chưa rõ ràng để tránh rủi ro pháp lý".
"Vấn đề hộ chiếu khiến nhiều CLB chọn giải pháp an toàn là tạm gạch tên cầu thủ" - tờ De Telegraaf xác nhận thông tin này. Ngoài bốn tuyển thủ Indonesia còn có khoảng 20 cầu thủ bóng đá tại Hà Lan khác phải chịu chung số phận.
Nguyên nhân khiến các cầu thủ này bị đình chỉ thi đấu là do họ đã nhập tịch Indonesia nhưng hồ sơ thi đấu vẫn ghi là công dân Hà Lan và không được đăng ký là lao động nằm ngoài Liên minh châu Âu (EU).
Trong trường hợp là lao động ngoài EU, các cầu thủ nói trên phải thỏa mãn hai điều kiện, gồm xin giấy phép lao động và có mức lương tối thiểu 600.000 euro/năm. Cũng có những nghi ngờ cho rằng các CLB Hà Lan không xin giấy phép lao động để trả lương thấp hơn mức tối thiểu cho các cầu thủ.
Theo báo chí Hà Lan, mức lương tối thiểu của Dean James (một trong bốn cầu thủ Indonesia) chưa tới 200.000 euro/năm, vi phạm quy định về lao động ngoài EU.
Liên đoàn Bóng đá Indonesia (PSSI) ngay lập tức lên tiếng về vụ việc và cho rằng vụ bê bối này không diễn ra ở Indonesia mà ở Hà Lan, nên cần xem xét tình hình để có phương án giải quyết.