Từ sáng sớm, công viên 30 Tháng 4 ở trung tâm TP.HCM đã bắt đầu nhộn nhịp. Nhiều nhóm bạn trẻ trải bạt trò chuyện, thưởng thức cà phê, các gia đình cũng tranh thủ đến tận hưởng không khí trong lành, yên bình hiếm có giữa lòng thành phố. Những tấm bạt mang theo từ nhà, đồ ăn sáng chuẩn bị sẵn cùng ly cà phê quen thuộc tạo nên một buổi sáng bình dị trong dịp lễ 30.4 – 1.5.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Đêm rước kiệu lung linh, cung nghinh tượng Phật ngọc bảo 32 kg ở TP.HCM

Nhân mùa Phật đản 2026 (Phật lịch 2570), TP.HCM lần đầu tiên tổ chức cung rước tượng Phật ngọc bảo tướng sơ sanh từ tổ đình Ấn Quang (phường Vườn Lài) về Việt Nam Quốc Tự (phường Hòa Hưng) để tăng ni, phật tử và người dân chiêm bái.
Tôn tượng Phật ngọc bảo tướng sơ sanh cao 60 cm, nặng 32 kg, được chế tác từ nguyên khối ngọc Hòa Điền quý hiếm, còn gọi là Dương chi bạch ngọc, có xuất xứ từ Kazakhstan. Pho tượng thể hiện hình ảnh Đức Phật sơ sanh trong tư thế một tay chỉ trời, một tay chỉ đất với thần thái hồn nhiên, thanh khiết, gợi lên sự nhiệm màu của sự sống và tinh thần giác ngộ.
Theo hòa thượng Thích Lệ Trang, Phó chủ tịch Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Trưởng ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam TP.HCM, đây là một phước duyên lớn đối với Phật giáo thành phố trong mùa Phật đản năm nay.
Khối ngọc dùng để tôn tạo tượng được đánh giá có độ tinh khiết hiếm thấy, gần như không có tì vết. Sau khi được một người Việt sở hữu, khối ngọc quý này đã được phát nguyện chế tác thành tôn tượng sơ sanh của Đức Phật Thích Ca với mong muốn lan tỏa thông điệp bình an, an lạc cho muôn loài.
Lễ cung rước đã diễn ra vào tối mùng 8.4 âm lịch (24.5), đoàn nghi trượng và kiệu hoa xuất phát từ tổ đình Ấn Quang, đi qua các tuyến đường Ngô Gia Tự, Lê Hồng Phong, 3 Tháng 2 trước khi tiến vào Việt Nam Quốc Tự. Đây cũng là lần đầu tiên tôn tượng Phật ngọc sơ sanh được cung thỉnh trong lễ rước Phật tại TP.HCM.
Khối ngọc Hòa Điền này xuất xứ từ Kazakhstan, thuần khiết hiếm thấy, không chút tì vết, cũng được gọi là Dương chi bạch ngọc
ẢNH: NHẬT THỊNH
Sau lễ rước, bảo tượng Phật ngọc sơ sanh được tôn trí tại chánh điện Việt Nam Quốc Tự trong một tuần, đến rằm tháng tư năm Bính Ngọ, để đồng bào phật tử và người dân thập phương đến chiêm bái trong mùa Phật đản.
Các nghệ sĩ cùng tham gia lễ rước kiệu
Tin Gốc: Thanh Niên

Những khu vực gần hồ Gươm và tượng đài Lý Thái Tổ thường là nơi đông người đến chụp ảnh nhất nhưng hôm nay lại không có người. Một người chụp ảnh dạo tại đây chia sẻ, phố đi bộ sẽ vắng người đến khoảng 20 giờ, khi nắng tắt, trời dịu mát, người dân sẽ trở lại
ẢNH: ĐÌNH HUY
Tin Gốc: Thanh Niên

Từ căn hộ của dì ở trên cao, tôi nhìn xuống những con đường phía dưới như những dòng sông với ánh sáng đang lặng lẽ chảy qua màn đêm. Xe cộ vẫn nối nhau dù trời đã khuya, những ô cửa sổ vẫn sáng đèn, còn các tòa nhà cao tầng phía xa lấp lánh như chưa từng biết đến khái niệm nghỉ ngơi. Và tôi đã đứng rất lâu trước khung cửa sổ ấy chỉ để tự hỏi điều gì giữ cho thành phố này luôn sáng mãi như thế.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhớ đến quê nhà xứ Quảng của mình, nơi tôi lớn lên bình dị và có phần lặng lẽ hơn nhiều. Nơi tuổi thơ tôi từng quen với cảnh điện chập chờn mỗi mùa mưa bão. Tôi vẫn nhớ một buổi tối năm ấy, khi đang ôn bài thì điện bất ngờ tắt phụt, căn phòng chìm vào bóng tối, tiếng mưa gõ dồn dập lên mái tôn, mẹ lục đục tìm chiếc đèn sạc gần cạn pin, và ba chỉ nói một câu rất đơn giản: "Chờ chút nữa thôi, mấy chú điện lực chắc đang sửa rồi". Khi ấy, điện với tôi chỉ đơn giản là ánh sáng.
Từ những ngày đầu khó khăn sau ngày đất nước thống nhất, ngành điện TP.HCM từng bước phát triển cùng nhịp lớn lên của đô thị. Và sau 50 năm phát triển, từ một hệ thống chưa đồng bộ, ngành điện thành phố đã vươn lên trở thành một trong những đơn vị đi đầu cả nước về hiện đại hóa lưới điện và chuyển đổi số. Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC) tiếp tục đầu tư hàng nghìn tỉ đồng cho các công trình lưới điện 220 -110 kV, ngầm hóa lưới điện và phát triển lưới điện thông minh nhằm phục vụ đô thị ngày càng hiện đại và nâng cao độ tin cậy cung cấp điện.
Ngày nay, EVNHCMC không chỉ đảm bảo cung cấp điện an toàn, liên tục cho hàng triệu khách hàng mà còn là một trong những đơn vị đi đầu cả nước về chuyển đổi số và xây dựng lưới điện thông minh, khi công tơ điện tử đo xa được triển khai rộng rãi, nhiều trạm biến áp không người trực được vận hành, và hệ thống điều khiển từ xa thông qua Trung tâm Điều khiển lưới điện TP.HCM, giúp cả hệ thống hoạt động ổn định gần như liên tục mỗi ngày.
Dì tôi từng kể rằng trước đây mỗi khi có sự cố về điện, nhiều công đoạn phải kiểm tra trực tiếp tại hiện trường nên mất khá nhiều thời gian. Nhưng bây giờ, nhiều thao tác đã có thể được theo dõi và xử lý từ xa, và dì còn kể cho tôi nghe về một lần chú Hùng cùng đồng nghiệp đi xử lý sự cố vào một tối mưa lớn khi một tuyến điện gặp trục trặc khiến khu vực xung quanh bị ảnh hưởng.
Dù trời đã khuya mưa vẫn nặng hạt, các cô chú trong đội vẫn nhanh chóng có mặt để kiểm tra và khắc phục, để rồi khi điện được khôi phục thì đã gần sáng. Với nhiều người đó chỉ là khoảnh khắc bóng đèn bật sáng trở lại, nhưng phía sau lại là cả một quá trình âm thầm không phải ai cũng nhìn thấy.
Khi đi dạo qua những tuyến đường trung tâm thành phố vào buổi chiều, tôi để ý thành phố khác hẳn so với tưởng tượng của tôi trước đó, khi nhiều đoạn đường là Q.1, Q.3 cũ đã được ngầm hóa lưới điện, dây điện không còn chằng chịt trên cao mà chạy dưới lòng đất, phía trên chỉ còn những hàng cây và cột đèn gọn gàng, ánh sáng vẫn ổn định không còn cảm giác chập chờn.
Tôi nhận ra chương trình ngầm hóa lưới điện đô thị của TP.HCM không chỉ làm thành phố đẹp hơn mà còn giúp nhịp sống luôn thông suốt, đồng thời tôi còn được nghe về dự án ngầm hóa lưới điện tại xã đảo Thạnh An (Cần Giờ), đã góp phần cải thiện đời sống cho người dân vùng xa của thành phố.
Đằng sau vẻ rực rỡ ấy là cả một hành trình phát triển bền bỉ suốt 50 năm của ngành điện thành phố, nhưng điều khiến tôi nhớ nhất lại không nằm ở những con số hay công trình mà nằm ở một buổi chiều khi tôi thấy vài cô chú công nhân điện lực đang làm việc trên cao giữa nắng gắt, áo bảo hộ ướt mồ hôi, đôi tay vẫn thao tác cẩn thận giữa dòng xe phía dưới, để rồi một bé trai đi ngang đã chỉ lên và nói mẹ rằng: "Mẹ ơi, chú sửa điện để tối nhà mình có đèn sáng đó", một câu nói rất ngây thơ nhưng lại khiến tôi lặng đi rất lâu.
Sau chuyến đi ấy, tôi trở về Quảng Nam (nay là TP.Đà Nẵng) mang theo nhiều những kỷ niệm. Trên con đường quen thuộc dẫn vào làng, tôi thấy gần nhà mình vừa dựng thêm vài cột điện mới, những đường dây được kéo ngay ngắn hơn trước. Người lớn trong xóm nói, từ ngày hệ thống điện được cải thiện sinh hoạt ổn định hơn hẳn, cuộc sống cũng bớt gián đoạn hơn. Nhìn những cột điện đứng lặng giữa chiều quê, tôi hiểu rằng, chúng không rực rỡ như thành phố nhưng vẫn đang âm thầm thay đổi cuộc sống từng ngày.
Tối hôm đó, khi ngồi học dưới ánh đèn quen thuộc trong căn phòng nhỏ của mình, tôi chợt hiểu ra rằng ánh sáng không chỉ có nhiệm vụ xua tan bóng tối, bởi đôi khi bóng tối thật sự không nằm trong một căn phòng mất điện mà nằm ở khoảnh khắc cuộc sống bị buộc phải dừng lại. Và điện theo cách âm thầm nhất chính là nguồn năng lượng giữ cho cuộc sống này được liên tục phát triển.
Tin Gốc: Thanh Niên

