Tôi 40 tuổi, làm ngân hàng. Tôi từng có một đời vợ và con trai riêng 10 tuổi. Tôi lấy vợ hiện tại được 6 năm, có con trai gần 6 tuổi. Tôi đang nuôi con riêng, bé ngoan và tự giác học tập. Tôi có thu nhập ổn định. Vợ tôi 32 tuổi, chỉ ở nhà nội trợ. Về cơ bản, vợ tôi chu đáo với hai bên nội ngoại, biết đối nhân xử thế ngoài xã hội.
Có một nhược điểm là vợ không hề biết nhận lỗi với chồng, tôi nói 10 câu thì cãi đủ 10 câu dù sai lè. Trước đây, vợ thường xuyên tụ tập bạn bè. Tôi nhắc nhở nhiều lần vợ không nghe, lại còn bỏ nhà đi khi tôi có ý kiến, để tôi chăm con. Tôi nghĩ con còn nhỏ nên chẳng hơn thua gì với vợ, còn năn nỉ vợ về. Từ khi lấy nhau tới giờ, vợ bỏ nhà đi nhiều lần rồi.
Mỗi lần vợ bỏ đi là tôi đau lòng vì con luôn hỏi mẹ đâu. Vợ tôi chẳng nghe lời một ai, kể cả mẹ ruột, vì thể không ai có thể khuyên em. Vợ tôi ngang bướng, cho dù có nói nhỏ nhẹ thì em vẫn cãi lại. Hơn 6 năm sống chung, vợ chưa một lần biết xin lỗi và nhận sai. Tôi đã đổ vỡ một lần rồi nên rất sợ con cái sẽ khổ khi không có mẹ. Vì vậy tôi cố gắng nhịn và chịu đựng để sống vì hai con. Thế nhưng tôi không biết có thể nhịn được đến bao giờ khi vợ chẳng chịu thay đổi tính nết. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi kết hôn được 4 năm rồi. Trước khi cưới chúng tôi có khoảng thời gian yêu nhau 4 năm. Có thể nói khi yêu anh tôi chẳng có được gì gọi là lãng mạn của tình yêu. Thấy bạn bè được người yêu quan tâm chăm sóc, tôi cũng chạnh lòng lắm. Nhiều đêm tôi năm khóc thầm một mình rồi lại tự động viên mình, nghĩ rằng khô khan như anh thì đổi lại là sự chân thành. Một phần nữa là khi chúng tôi yêu nhau đều là sinh viên, vì vậy tôi cũng luôn nghĩ anh làm gì có tiền, không thể đưa tôi đi chơi hay mua tặng cái gì đó. Chúng tôi quen nhau được vài tháng thì cả hai đi quá giới hạn.
Sau một thời gian yêu nhau, tôi cũng cảm thấy chán nản vì người yêu không quan tâm hay dành cho mình một sự lãng mạn nào. Nhiều khi muốn chia tay nhưng nghĩ đã đi quá giới hạn với anh rồi, nên thôi không dám. Trong tôi luôn khao khát được yêu. Tôi không có được tình yêu đẹp như bao đôi khác. Kể từ khi chúng tôi có quan hệ với nhau, mỗi lần gặp nhau anh đều đưa tôi đi nhà nghỉ. Thời gian cứ thế trôi đi, rồi chúng tôi kết hôn và có bé gái. Cuộc sống thiếu thốn kinh tế nên vợ chồng nảy sinh nhiều mâu thuẫn.
Kể từ khi sinh, tôi nghỉ làm, ở nhà trông con. Tôi cứ ở nhà nội rồi sang nhà ngoại ăn bám. Hàng xóm ai cũng nghĩ chồng tôi kiếm tiền tốt nên không cho vợ đi làm, chỉ ở nhà trông con cho cứng cáp. Nhiều lúc nghĩ mà buồn nhưng tôi chẳng dám nói. Chồng tôi làm ở Hà Nội, tôi và con ở quên, thi thoảng chồng về thăm lại cáu kỉnh, bảo tôi này nọ, không chăm sóc con cẩn thận. Tôi buồn lắm các bạn à. Bé nhà tôi ngày nhỏ quấy khiến tôi strees nặng, đã vậy chồng không bao giờ biết thông cảm, quan tâm đến vợ, khiến tôi thấy buồn chán vô cùng.
Giờ tôi bế tắc vô cùng khi cuộc sống vợ chồng suốt ngày xảy ra cãi vã. Có lần con hư, tôi mắng con, chồng quát: "Im mồm, muốn cho cái giầy vào mặt à". Tôi ức chế vô cùng nên đã nói: "Thách đấy". Chồng liền hành động ngay, lấy giầy đánh tôi chưa đủ, anh còn lấy tay tát tôi ngay trước mặt con gái. Tôi cảm thấy chua xót vô cùng. Giờ tôi chỉ muốn ly hôn nhưng lại nghĩ đến con. Hơn nữa, là phụ nữ, khi ly hôn chắc chắn tôi sẽ thiệt thòi. Tôi thấy như vậy bất công quá. Từ khi yêu, tôi đã phải hy sinh mà giờ lại phải chịu cảnh ly hôn. Xin các bạn cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi đều 37 tuổi, có một bé gái 5 tuổi, đang làm việc tại TP HCM. Thu nhập của hai vợ chồng ở mức 35 triệu đồng/tháng. Trong đó chi phí thuê nhà, điện nước, wifi và tiền học của bé là 12 triệu đồng/tháng. Các chi phí: tiền ăn, sinh hoạt phí của gia đình, sữa của bé, tổng một tháng khoảng 24 triệu đồng. Một năm gia đình tôi sẽ về quê hai lần, hai mẹ con về vào dịp hè ở khoảng một tuần, hai ba con về khoảng 4-5 ngày dịp giỗ ba chồng. Tết cả gia đình sẽ về cùng nhau vì vợ chồng cùng quê (cách nhau 70 km), vì thế hầu như 9 ngày nghỉ tết sẽ chia nhau qua lại giữa hai bên nội ngoại. Chi phí đi lại, về quê một năm khoảng 30 triệu đồng.
Tôi đang cảm thấy với thu nhập và chi phí như thế sẽ không ổn khi ở lâu dài nên đắn đo việc về quê. Công việc của chồng đang ổn định so với trước đây, nếu nghỉ cũng hơi tiếc. Về quê thì hai vợ chồng đã mua căn nhà cấp bốn, chi phí bé đi học ở quê tầm hai triệu đồng/tháng, chi phí đi lại về quê sẽ không phát sinh. Thêm nữa nếu về quê, khi bé vào lớp một tôi có thể nhờ ông bà rước lúc bé chỉ học một buổi, hoặc gửi ông bà ở ngay trường rồi đi làm về đón sau. Công việc của mình là kế toán nên thấy ngoài quê cũng tuyển nhiều, lương ở tầm từ 8-10 triệu đồng. Chồng tôi làm cơ khí nên ở quê không có việc chuyên môn EDM, việc khác có nhưng tôi muốn một năm đầu sẽ nhận trợ cấp thất nghiệp 9 triệu đồng để chồng có thời gian đi học thêm lái xe và trau dồi thêm vài kiến thức để sử dụng sau này.
Về quê tôi được gần ba mẹ hơn, có thời gian gần gũi ông bà hai bên và đặc biệt bé con có không gian và bạn bè hơn so với ở Sài Gòn. Đã ở Sài Gòn 15 năm nên tôi vẫn có chút lo lắng nếu về quê không ổn định được thì vào lại Sài Gòn sẽ rất khó khăn, vì thế bản thân có chút lăn tăn. Mong các anh chị chia sẻ. Từ trẻ, nhiều người bảo tôi tuổi Ngọ phải xa quê, gần đây lại có người bảo về quê không hợp, sẽ trắng tay nên bản thân càng lo sợ. Bao năm làm ăn xa quê, mãi mới mua được nhà nhỏ ở quê nên nghe vậy tôi do dự lắm.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 27 tuổi, được mọi người đánh giá là trắng trẻo, xinh xắn, ưa nhìn, công việc ổn định. Bạn trai hơn tôi 3 tuổi, từng có một đời vợ và một cháu nhỏ. Tôi quen anh hai năm, yêu nhau được gần một năm rồi. Trước kia tôi có cuộc sống khá đầy đủ, từng trải qua vài mối tình rồi cũng chia tay. Thời điểm ấy tôi chưa bao giờ thèm để mắt tới anh cho đến khi gia đình gặp sóng gió, cuộc sống của tôi thay đổi, khó khăn hơn rất nhiều.
Anh chính là người ở bên tôi trong những giai đoạn ấy, để tôi từng bước ổn định lại và tiếp tục cuộc sống (lúc đó anh đang theo đuổi tôi). Sau cùng tôi xiêu lòng và nhận lời yêu anh. Xin nói thêm, tôi cũng thay đổi rất nhiều, từ một cô gái chỉ biết ăn diện và đi du lịch, trở thành người sống rất tiết kiệm và giản dị. Mục tiêu của tôi là mua được căn nhà nhỏ để người thân và mình có cuộc sống ổn định trở lại.
Anh có thể nói là hơi xấu trai, hơi thấp. Tôi nghĩ anh hiền lành, lại quan tâm và lo lắng lúc mình khó khăn nhất nên thương anh nhiều. Công việc của anh ổn định, về tiền bạc anh cũng là người thoải mái, không bao giờ tính toán, keo kiệt. Anh không tiếc cái gì nếu tôi thích. Tôi không hay đòi hỏi nhiều, cuộc sống cũng khó khăn nên tôi luôn tiết kiệm, không đòi hỏi anh mua cái này cái kia. Anh thậm chí còn đưa thẻ ngân hàng nhận lương của anh cho tôi cầm (anh làm thêm ngoài để chi tiêu cá nhân, cả tháng không cần dùng đến lương), gửi tiền cho tôi giữ. Tôi không bao giờ tự ý xài của anh một đồng vì tính tôi không thích mập mờ tiền bạc, dù anh rất thoải mái với mình về vấn đề này.
Anh hiền lành, yêu thương tôi, biết phụ giúp tôi làm việc nhà. Khi tôi nấu cơm, anh nhặt rau, rửa toàn bộ bát đũa xoong nồi. Mẹ tôi cũng rất quý anh và coi anh như con rể trong nhà. Anh chăm chỉ đi làm, không hút thuốc lá, không ham rượu bia, không chơi bời bao giờ, gái gú càng không. Cả tuần đi làm anh chỉ tốn tiền ăn cơm sáng trưa, tiền cà phê khi đi gặp khách hàng và tiền xăng. Với bạn bè anh cũng rất thoáng, chỉ là tính anh ít đi chơi la cà. Nói đến đây chắc mọi người đều thấy anh là người đàn ông lý tưởng, thế nhưng anh lại có một tính cách rất xấu, đó là hay ghen.
Quen nhau chưa đầy một năm mà chúng tôi cãi nhau không biết bao nhiêu lần. Anh ghen với bất cứ người đàn ông nào xung quanh tôi dù già trẻ. Tính tôi hòa đồng, hay nói chuyện và thân thiết với mọi người nên thường xuyên bị ghen. Anh ghen khi tôi chụp ảnh với đồng nghiệp có tuổi mà đặt tay lên vai họ, hay khi tôi ôm tạm biệt đứa em trai đồng nghiệp chuyển công ty. Những lần như thế tôi chán nản, đòi chia tay, anh lại xin lỗi và làm hòa. Đỉnh điểm nhất là chuyện xảy ra cách đây hai tuần khi anh ghen với đứa em trai tôi chơi cùng. Em ấy chỉ like hình tôi trên mạng xã hội, thi thoảng nói chuyện phiếm với tôi online, vậy mà anh nói rất nặng lời, xưng cô với tôi, quy cho tôi tội phản bội. Những lời nặng nề đó giờ tôi vẫn còn tổn thương, không quên được.
Sau lần ấy tôi nhất quyết đòi chia tay, anh lại nài nỉ, xin lỗi. Tôi thương anh, chẳng thể chia tay, lại nghĩ đến quãng thời gian khó khăn nhất anh đã ở bên giúp đỡ, tôi không thể là người vô ơn. Giờ đây mọi thứ đã bình thường, anh hứa sẽ thay đổi vì tôi, không ghen nữa, thế nhưng tình yêu của tôi giờ cứ dần nhạt. Tôi cảm thấy tổn thương quá, lo lắng không biết sau này anh có còn như thế không, cảm giác đó luôn làm cho tôi sợ hãi. Anh rất muốn cưới trong năm tới nhưng bây giờ thực sự tôi không biết phải quyết định như thế nào, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Cảm ơn các bạn.
Tin Gốc: Vnexpress

