Tôi 25 tuổi, bạn trai 31 tuổi, quen nhau được khoảng 1,5 năm. Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi khá hòa hợp, tình cảm ổn. Anh có quan tâm, chăm sóc và chi trả nhiều khoản khi hẹn hò. Tôi cũng chủ động chia sẻ, mời anh đi ăn, xem phim hoặc tặng quà vào những dịp đặc biệt. Chuyện tình cảm và gần gũi giữa hai đứa cũng rất hợp nhau.
Điều khiến tôi băn khoăn nhất là chuyện tương lai. Tôi là người miền Tây, anh là người miền Trung, cả hai đều làm việc tại TP HCM. Dù yêu nhau đã lâu nhưng mỗi khi tôi nhắc đến chuyện cưới xin hay định hướng lâu dài, anh thường né tránh hoặc trả lời rất mơ hồ. Anh chưa từng giới thiệu tôi với gia đình dù người thân của anh đa số đang sống và làm việc trong miền Nam. Tôi từng đề nghị gặp mặt gia đình anh một bữa cho biết nhau nhưng anh từ chối với lý do ngại.
Tháng 5 vừa rồi, chúng tôi chia tay vì tôi cảm thấy mối quan hệ không có kết quả rõ ràng. Sau đó anh chủ động liên lạc lại, giải thích và mong muốn quay lại. Anh đề nghị cả hai tiếp tục yêu đến cuối năm, nếu lúc đó vẫn còn tình cảm thì sẽ nghiêm túc nghĩ đến chuyện kết hôn. Tôi cảm nhận anh có tình cảm với tôi nhưng anh là người rất chậm trong việc đưa ra quyết định và dường như không chắc chắn về tương lai của hai đứa. Điều này khiến tôi thường xuyên lo lắng. Mỗi lần gần gũi xong, dù đã sử dụng biện pháp tránh thai cẩn thận, tôi vẫn sợ mang thai ngoài ý muốn. Sự căng thẳng kéo dài khiến kinh nguyệt của tôi thường xuyên bị trễ và ảnh hưởng khá nhiều đến tâm lý.
Ngoài ra, tôi từng buồn vì cảm giác bản thân chưa thực sự được công nhận trong gia đình anh. Có lần em gái anh nói đùa rằng nếu sau này quen người ở gần hơn thì anh nên bỏ tôi. Dù anh giải thích đó chỉ là câu nói vu vơ, tôi vẫn cảm thấy tổn thương. Tôi cũng có chút chạnh lòng khi thấy anh rất quan tâm, chăm lo cho gia đình nhưng lại chưa muốn công khai hay đưa tôi vào về những dịp quan trọng.
Hiện tại tôi không quá vội kết hôn nhưng càng yêu tôi càng thấy mình là người đang cố gắng nhiều hơn trong việc xây dựng tương lai cho mối quan hệ này. Nhiều khi cảm thấy tôi đang là “rau sạch” của anh, nơi để anh giải tỏa nhu cầu chứ cũng không thiết tha đến chuyện trăm năm. Khi cần sự rõ ràng và đồng hành, muốn anh lo lắng cho tôi nhiều hơn để tôi biết anh có thật sự đáng lấy làm chồng hay không thì tôi lại cảm thấy khá cô đơn vì anh vô tư, ham chơi.
Anh thường chủ động gặp gỡ khi nhớ hoặc muốn gần gũi nhau. Anh hay nói lời yêu thương, có ghen, còn những vấn đề lâu dài thì vẫn chưa có câu trả lời cụ thể. Anh nói là thấy yêu tôi thì yêu ở thời điểm hiện tại thôi, còn chuyện cưới xin sẽ liên quan khá nhiều đến vấn đề gia đình hai bên nên anh cũng khá đau đầu, vì vậy mà anh chẳng muốn nghĩ đến nữa.
Tôi vẫn còn tình cảm với anh nên đã đồng ý cho cả hai thêm thời gian đến cuối năm. Tuy nhiên, tôi không biết nên làm gì để giữ sự cân bằng về cảm xúc, bớt lo âu và không để mối quan hệ này ảnh hưởng đến cuộc sống, công việc của mình. Theo mọi người, tôi nên tiếp tục chờ đợi đến cuối năm hay nên nhìn nhận lại mối quan hệ này từ bây giờ? Mọi người có thấy những lo lắng của tôi là hợp lý không? Cảm ơn mọi người đã đọc và cho tôi lời khuyên.
Không ít cuộc hôn nhân khi còn trẻ đầy mâu thuẫn, thậm chí là cách đối xử tệ bạc giữa vợ chồng. Những tổn thương tích tụ theo thời gian, đến khi về già trở thành khoảng cách khó hàn gắn. Có người chọn buông bỏ, cũng có những trường hợp vẫn ở cạnh nhưng không còn quan tâm chăm sóc bạn đời, mọi sự giúp đỡ đều được tính toán sòng phẳng như bài viết: Chồng nằm viện, vợ lấy công chăm sóc 500 nghìn đồng mỗi ngày. Dưới đây là các câu chuyện do độc giả chia sẻ:
Vợ để tôi tự đi chợ nấu cơm khi bị gãy chân
Mỗi nhà một hoàn cảnh. Tôi thì vợ lấy hết không chừa một xu nhưng khi nằm viện, sốt cao, thậm chí lúc gãy chân vẫn phải tự đi chợ, tự nấu cơm, tự ăn, tự rửa bát. Vợ có mỗi nhiệm vụ về lột tiền rồi đi. Với vợ tôi, còn thở nghĩa là tự lo được. (docnhatvonhi404)
Bố chồng đột quỵ nằm một mình vì ngày trẻ đối xử tệ bạc với vợ con
Tôi lấy chồng được gần 8 năm. Thật lòng mà nói chồng tôi là người rất tốt. Bao năm nay anh đi làm chăm chỉ, tiền bạc đều đưa vợ giữ, làm gì cũng ưu tiên vợ con trước. Hai vợ chồng cũng tự mua được một mảnh đất riêng gần nơi làm, cách nhà chồng khoảng 10 km, dự định vài năm nữa xây nhà. Hiện tại chúng tôi thuê nhà gần nơi làm nhưng cũng hay về nhà chồng ăn cơm, cuối tuần và dịp lễ Tết sẽ đưa con về nội chơi. Hai con tôi, trước khi đến tuổi đi học mầm non, chúng tôi đều mang sang nhà ông bà nội nhờ trông giúp.
Tôi với mẹ chồng từng có xích mích nên trong lòng luôn có khoảng cách. Bà kiểu bằng mặt nhưng không bằng lòng, hay không vừa ý việc tôi làm và nói xấu sau lưng tôi. Bà để ý và can thiệp vào khá nhiều chuyện, từ chăm con, ăn uống tới cách tiêu tiền.
Gần đây, ông bà có ý định chia đất cho các con, phần đất chia cho chồng tôi sẽ chỉ đứng tên mình anh. Mẹ chồng muốn vợ chồng tôi xây nhà ngay cạnh để tiện qua lại, sau này còn đỡ đần ông bà tuổi già. Chồng tôi có vẻ rất muốn xây ở đó. Anh nói bố mẹ cũng lớn tuổi rồi, ở gần sau này tiện chăm nom hơn. Em trai anh đi làm xa và cùng vợ con sống tại đó luôn, thỉnh thoảng mới về thăm bố mẹ.
Tôi không nỡ phản đối mạnh vì bao năm nay gần như mọi chuyện anh đều chiều theo ý tôi. Từ chuyện ở đâu, làm gì, chi tiêu thế nào, anh gần như không ép vợ điều gì. Nên lần này khi anh nói mong muốn của mình, tôi lại thấy khó mở miệng nói không. Nhưng cứ nghĩ tới cảnh sống sát nhà mẹ chồng là tôi thấy áp lực. Tôi biết kiểu gì cũng sẽ có chuyện. Đi đâu, làm gì, nuôi con thế nào chắc khó được thoải mái như ở riêng. Thậm chí tôi sợ tình cảm vợ chồng đang yên ổn rồi cũng bị ảnh hưởng vì những va chạm nhỏ mỗi ngày. Giờ tôi rất phân vân không biết nên làm sao.
Tôi về làm dâu hơn bốn năm, sống chung với mẹ chồng trong căn nhà nhỏ ở ngoại thành. Vợ chồng tôi mới đón mẹ chồng từ quê lên sống cùng được vài tháng. Bố chồng tôi mất sớm vì tai nạn giao thông, mình mẹ chồng gồng gánh nuôi hai anh em chồng ăn học nên người. Mẹ chồng tôi cực kỳ tiết kiệm, kể cả trong chuyện ăn uống. Bữa nào còn thức ăn thừa, bà đều cất vào tủ lạnh. Ăn lại trong ngày, tôi không ý kiến nhưng nhiều khi bà để từ ngày này sang ngày khác, hâm lại cho cả nhà ăn tiếp tới khi hết mới thôi.
Tôi đi làm gần nhà nên trưa nào cũng về ăn cơm với mẹ chồng cho vui. Thấy bà hay nấu nhiều, bữa nào cũng thừa, tôi góp ý nên nấu ít lại để tránh đồ ăn cũ nhưng bà bảo sợ thiếu, các con ăn không đủ no không có sức làm việc. Thành ra trong tủ lúc nào cũng có vài hộp thức ăn từ hôm trước. Dù còn đồ cũ nhưng bà vẫn đi chợ mua thêm thức ăn mới để chiều nấu cho cả nhà cùng ăn. Bà thường nấu đồ cũ ngày hôm trước vào trưa hôm sau rồi "động viên" tôi ăn, nói rằng: mẹ con mình ăn hết cái này đi, chiều hai bố con nó (chồng con tôi) về thì nấu đồ mới cả nhà cùng ăn.
Nhiều hôm tôi giành đi chợ rồi về sớm nấu cơm, cố ý nấu vừa đủ để cả nhà ăn hết trong một bữa, không để thừa nhưng mẹ chồng không hài lòng, cứ bóng gió tôi nấu ít quá, mọi người cứ nhường nhau, không dám gắp. Dù chồng tôi nói thêm vào là vậy vừa đủ, anh ăn cũng no lắm rồi, cố ăn cho hết nhưng bà không tin, cho rằng chồng tôi bênh vợ.
Trưa hôm nọ, trời nắng nóng, tôi đi làm về khá mệt, chỉ mong có bát canh nóng dễ ăn. Nhưng khi dọn cơm, thấy mẹ chồng đã hâm sẵn nồi canh cũ trên bếp, mùi hơi um ủm, không phải thiu nhưng cũng không thơm ngon, khá khó nuốt. Tôi nói canh không nên để qua đêm, sẽ sinh ra độc tố, không tốt cho sức khỏe, rồi tiền tiết kiệm tí thức ăn không lại với tiền thuốc nhưng bà vẫn bảo còn ăn được, có sao đâu. Bà bảo trước đây nghèo khổ, ăn vậy có sao đâu, hồi đó còn chẳng có tủ lạnh như bây giờ.
Tôi hiểu mẹ chồng một mình nuôi hai con vất vả, quen sống chắt chiu nên không muốn lãng phí, nhưng việc nấu nhiều rồi để thừa, sau đó lại cố ăn đồ cũ khiến tôi thấy không còn hào hứng với mỗi bữa ăn, thậm chí có chút sợ. Xin nói thêm, mẹ chồng quán triệt chúng tôi không ăn vặt bên ngoài, không ăn hàng quán vì vừa đắt vừa mất vệ sinh. Hồi đầu tôi còn mua đồ ăn sẵn ngon ngon về nhưng bị mẹ chồng nói vài lần nên giờ không dám mua nữa. Tôi đã nói với chồng, anh chỉ bảo tôi chịu khó chút rồi để anh góp ý dần với mẹ. Có cách nào thay đổi thói quen này của mẹ chồng tôi không?