Tôi 23 tuổi, lớn lên trong một gia đình đầy mâu thuẫn: bạo lực, định kiến và thiếu thốn tình cảm. Tuổi thơ của tôi gắn với những lần chuyển trường từ Hà Nội vào TP HCM, rồi các tỉnh lân cận. Từ một đứa trẻ từng được yêu chiều, tôi dần trở nên chông chênh, phải tự học cách mạnh mẽ để bảo vệ bản thân và mẹ. Dù hoàn cảnh không dễ dàng, tôi vẫn luôn cố gắng học tập, tham gia hoạt động và giữ mình không sa ngã. Có lẽ vì những tổn thương từ nhỏ, khi bắt đầu biết rung động, tôi trở nên nhạy cảm, đa nghi và dễ bị chi phối bởi cảm xúc.
Năm 18 tuổi, tôi quen một chàng trai hơn mình 3 tuổi. Chúng tôi đến với nhau khá trong sáng, cùng động viên nhau học tập và hướng đến mục tiêu thi đại học. Anh thường xuyên qua lại, quan tâm tôi, khiến tôi tin tưởng và nhận lời yêu. Chỉ sau vài tháng, tôi bắt đầu cảm nhận sự xa cách từ anh. Đúng lúc đó, anh gặp tai nạn và hạn chế liên lạc. Tôi lo lắng nhưng vẫn tôn trọng, không làm phiền anh. Sau đó, tôi phát hiện anh có những mối quan hệ thân thiết với người con gái khác, một cô gái tôi từng rất tin tưởng. Từ những nghi ngờ và lời khuyên xung quanh, tôi quyết định chia tay trong im lặng.
Sau một thời gian, khi mọi chuyện lắng xuống, tôi quay lại với anh vì vẫn còn tình cảm. Lúc đó, anh thay đổi, quan tâm tôi nhiều hơn, chăm sóc từng chút khiến tôi cảm động. Thế nhưng niềm tin trong tôi không còn nguyên vẹn. Chỉ cần một dấu hiệu nhỏ, tôi lại nghi ngờ anh. Đúng như linh cảm, tôi phát hiện anh tiếp tục giấu tôi đi chơi với người khác. Dù anh xin lỗi và giải thích, tôi vẫn không thể bỏ qua. Áp lực từ học tập, công việc, tài chính và gia đình khiến tôi kiệt sức. Cuối cùng, tôi chọn chia tay dù trong lòng còn rất yêu.
Sau đó, tôi biết anh có mối quan hệ với người khác, thậm chí còn nói những điều khiến tôi buồn, rằng anh làm vậy vì bị tôi làm tổn thương trước đó, yêu người khác để trả thù tôi. Có lần tôi tận mắt chứng kiến anh thân mật với người con gái khác, cảm giác lúc đó khiến tôi gần như sụp đổ. Thời gian trôi qua, mọi thứ dần nguôi ngoai nhưng tình cảm của tôi dành cho anh vẫn chưa thể dứt. Chúng tôi vẫn liên lạc, anh muốn quay lại và cho rằng mọi chuyện xảy ra cũng một phần là lỗi của tôi. Tôi cũng tự hỏi, liệu lỗi có phải do mình đã không đủ tin tưởng? Điều khiến tôi bối rối nhất là dù biết anh không hoàn toàn đúng, tôi vẫn cảm nhận được anh từng thật lòng với mình. Có điều, sự tôn trọng và niềm tin đã không còn như trước. Một người nói yêu tôi nhưng lại khiến tôi tổn thương hết lần này đến lần khác, liệu có đáng để tiếp tục?
Tôi nhận ra bản thân bị ảnh hưởng rất nhiều từ quá khứ, những tổn thương khiến tôi sợ mất mát, sợ bị phản bội nên luôn phòng vệ quá mức. Cũng có thể vì tôi đã yêu quá nhiều nên không đủ tỉnh táo để nhìn nhận đúng sai. Xung quanh tôi không thiếu người tốt, nhưng tôi lại không thể mở lòng với ai. Tôi vùi mình vào học tập và công việc, vẫn không thể quên anh. Tôi đứng giữa hai lựa chọn: buông bỏ để bắt đầu lại hoặc tiếp tục níu giữ một mối quan hệ đầy nghi ngờ và tổn thương. Tôi thật sự không biết mình còn có thể tin vào tình yêu một lần nữa hay không.
Tôi 27 tuổi và bạn trai 35 tuổi quen nhau gần hai năm. Ngay từ đầu anh đã nói rõ từng có một đời vợ và có một bé trai, hiện bé sống với mẹ. Khi đó tôi suy nghĩ khá nhiều nhưng rồi vẫn quyết định tìm hiểu vì thấy anh sống tử tế, công việc ổn định và đối xử với tôi chân thành. Anh nói chuyện ly hôn đã dứt điểm, con do vợ cũ nuôi nên cuộc sống sau này sẽ không bị ảnh hưởng nhiều. Hai đứa dự định cuối năm nay sẽ làm đám cưới, gia đình hai bên cũng đã gặp mặt và cơ bản đồng ý.
Mọi chuyện đang diễn ra bình thường thì gần đây phía vợ cũ bất ngờ đề nghị chuyển bé về cho bạn trai tôi nuôi. Lý do là cô ấy chuẩn bị lấy chồng mới, gia đình chồng không muốn cô ấy mang con riêng theo. Ông bà ngoại của bé cũng đã lớn tuổi, sức khỏe yếu, bệnh nhiều nên không thể chăm sóc lâu dài. Vì vậy, họ muốn chuyển khẩu bé về nhà bố ruột để anh trực tiếp nuôi dưỡng. Bạn trai tôi khá trầm lặng khi nói chuyện này, nhưng anh khẳng định đó là con mình nên nếu bên kia không nuôi nữa thì anh phải nhận về. Anh nói không thể để con rơi vào tình trạng không có ai chăm sóc.
Tôi hiểu điều đó là đúng nhưng từ khi nghe chuyện, tôi bắt đầu thấy bối rối. Bé năm nay 5 tuổi, lại bị tăng động giảm chú ý nên việc chăm sóc sẽ vất vả hơn bình thường. Nếu chúng tôi cưới nhau, gần như tôi sẽ sống chung và cùng chăm bé mỗi ngày. Tôi thương đứa trẻ vì bé không có lỗi trong chuyện của người lớn nhưng bản thân tôi chưa từng làm mẹ, lại phải bước vào vai trò mẹ kế trong hoàn cảnh như vậy khiến tôi lo lắng. Bạn trai nói sẽ cố gắng lo cho con, không để tôi phải gánh hết trách nhiệm, nhưng thực tế khi sống chung thì khó tách bạch rõ ràng. Tôi đang suy nghĩ rất nhiều vì tôi rất yêu anh và anh cũng rất yêu tôi.
Tôi là nữ, 28 tuổi, bạn trai 33 tuổi, quen nhau gần 4 năm, chuẩn bị tiến tới hôn nhân. Trước đó tôi và anh có trao đổi về chuyện tài chính sau khi kết hôn nhưng không thống nhất được, nhờ mọi người cho ý kiến giúp. Anh làm quản lý cho một tập đoàn lớn, thu nhập tầm 80 triệu đồng mỗi tháng. Anh nói sau khi kết hôn sẽ đưa tôi 40 triệu mỗi tháng để lo cho gia đình, cho ba mẹ anh 10 triệu đồng, ba mẹ tôi 5 triệu đồng và anh hai anh 5 triệu đồng do anh ấy thu nhập không ổn định. Anh sẽ chi tiêu trong 20 triệu đồng còn lại.
Tôi có ý kiến với anh vài lần về việc anh nên tiêu xài quanh 15 triệu đồng, để tiền cho hai bên ba mẹ bằng nhau, mỗi bên 10 triệu đồng. Anh bảo nhà anh có hai anh em, chỉ mình anh lo nên mới vậy, còn gia đình tôi có 3 anh chị em (tôi là em út), mỗi người góp một tay sẽ nhẹ hơn. Sau mấy lần cãi nhau, anh nói nếu tôi muốn tăng lên thì cứ lấy trong 40 triệu đồng đó đi, còn anh không cắt giảm được nữa, phải ngoại giao bên ngoài và cả với nhân viên. Tôi chỉ muốn anh giảm bớt chi tiêu để còn lo cho gia đình và cân bằng nội ngoại, làm sao cho vẹn toàn. Tôi làm vậy có quá đáng không?
Tôi là quản lý chi nhánh của công ty nước ngoài tại Việt Nam, chịu trách nhiệm toàn bộ các quyết sách liên quan đến hoạt động sản xuất, nhân sự và vận hành của công ty tại Việt Nam. Dù là doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, nhưng 100% nhân sự tại chi nhánh đều là người Việt Nam. Trong công tác quản lý, tôi luôn đề cao nguyên tắc tôn trọng nhân viên, trao đổi thẳng thắn, rõ ràng và minh bạch. Đặc biệt, do toàn bộ nhân viên dưới quyền đều là nữ nên để tránh những tình huống nhạy cảm hoặc dễ gây hiểu lầm, tôi gần như không liên hệ hay làm phiền nhân viên sau giờ làm. Thay vào đó, tôi luôn cố gắng giao việc rõ ràng và yêu cầu hoàn thành trong giờ hành chính để sau khi tan làm, mọi người có thể dành trọn thời gian cho gia đình và cuộc sống cá nhân.
Tôi đang gặp một tình huống khá khó xử. Có một nhân viên nữ thuộc thế hệ Gen Z, làm việc tại công ty được khoảng 3 năm. Khi mới vào công ty, bạn chưa có nhiều kinh nghiệm và tôi trực tiếp đào tạo, hướng dẫn công việc từ đầu. Cách đây vài ngày, tôi giao cho bạn một nhiệm vụ cụ thể và hôm nay là thời hạn cuối cùng tôi phải phản hồi kết quả cho khách hàng. Tuy nhiên, khi tôi yêu cầu báo cáo tiến độ và kết quả thực hiện, những gì nhận được khiến tôi thực sự thất vọng. Trong quá trình triển khai, tôi đã nhiều lần hướng dẫn cách thực hiện cũng như cách trình bày báo cáo sao cho cấp trên và khách hàng có thể dễ dàng theo dõi, nhưng kết quả vẫn chưa đạt yêu cầu.
Đến cuối giờ làm việc, khi tôi hỏi lại tình hình công việc, bạn ấy trả lời rằng: "Em chưa xong, ngày mai em làm tiếp", rồi thu dọn đồ đạc ra về. Tôi đã nói rõ rằng: "Anh không đồng ý vì công việc đã quá thời hạn cam kết". Tuy nhiên, bạn ấy không phản hồi thêm và vẫn rời công ty, trong khi tôi phải ở lại để xử lý hậu quả và tìm phương án trả lời khách hàng. Tôi không chỉ băn khoăn về chuyện công việc bị trễ hạn, mà còn thái độ đối với trách nhiệm công việc và sự tôn trọng với cấp quản lý khi vấn đề phát sinh.
Tôi muốn xin ý kiến từ những anh chị có kinh nghiệm quản lý: Trong trường hợp này, tôi có nên tiếp tục cho nhân viên cơ hội để sửa đổi và cải thiện hay nên cân nhắc chấm dứt hợp đồng lao động? Việc tôi luôn tôn trọng, tạo điều kiện và hạn chế làm phiền nhân viên ngoài giờ có phải đang khiến nhân viên xem đó là sự dễ dãi và dần thiếu tôn trọng cấp trên? Với tư cách là người quản lý, tôi nên xử lý tình huống này thế nào để vừa đảm bảo tính nhân văn nhưng vẫn giữ được kỷ luật và trách nhiệm trong tổ chức? Rất mong nhận được những góc nhìn khách quan và kinh nghiệm thực tế từ mọi người.