Tôi 36 tuổi, chưa lập gia đình, từng làm trưởng bộ phận cho công ty có thu nhập mỗi tháng tầm 60 triệu. Nhưng từ đầu năm nay, công ty tôi tái cơ cấu và ứng dụng AI vào công việc, bộ phận của tôi giải tán và phần lớn nhân sự bị cho nghỉ. Tôi được công ty giữ lại nhưng chuyển vị trí khác, công việc rất nhàn nhưng lương giảm xuống chỉ còn 25 triệu. Thật ra công ty chỉ giữ tôi để dự phòng cho phương án AI không thể tự động hóa hoàn toàn thì tôi sẽ quay lại làm việc cũ.
Hiện tại tôi nên tiếp tục chấp nhận ngồi chơi lãnh lương hay nên nghỉ việc tìm cơ hội mới, mặc dù thị trường này sẽ rất khó tìm việc nhưng thực sự mỗi ngày ngồi chơi 8 tiếng đồng hồ tôi đang cảm thấy chán quá. Sau hơn 10 năm đi làm tôi cũng tích lũy được khoảng 6 tỷ, bao nhiêu đó liệu có đủ để tôi nghỉ hưu không? Tôi đang ở nhà ba mẹ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 40 tuổi, sống trong Nam, có ba con: 12 tuổi, 9 tuổi. Đầu năm ngoái, tôi có bé thứ ba do lỡ cấn bầu. Con đến tuy bất ngờ nhưng tôi rất hạnh phúc khi biết có sinh linh nhỏ đang thành hình trong bụng mình. Tuy nhiên, khi tôi bầu được hai tháng thì phát hiện chồng ngoại tình 4 năm khi kiểm tra điện thoại của anh. Trước đó tôi luôn lờ mờ có suy nghĩ anh có người khác bên ngoài nhưng tôi lại không có bằng chứng rõ ràng. Anh cũng rất khéo che dấu, hầu như không có biểu hiện gì. Anh vẫn làm tốt vai trò người bố quan tâm hai con, đưa đón đi học, phụ tôi việc nhà. Chuyện vợ chồng thưa thớt tháng đôi lần chủ yếu do tôi chủ động, hỏi thì anh bảo sức khỏe kém. Tôi tin thật nên nhiều khi lại nghĩ mình quá đa nghi.
Chồng tôi làm kinh doanh, xưa giờ là người cẩn trọng, chăm chỉ làm ăn nên tôi tin tưởng để anh cầm hết vốn làm ăn, đầu tư bất động sản. Có lẽ sai lầm của tôi bắt đầu từ đây. Trong quá trình đi làm, anh cặp với một người phụ nữ bỏ chồng làm môi giới bất động sản. Lúc đầu tôi thấy có vài lần chồng nhắc đến cô ta trong các giao dịch làm ăn, tôi nghĩ cô ta chỉ là bạn làm ăn của chồng và nghĩ cô ta có chồng con rồi nên không đề phòng hay điều tra gì. Mãi hai năm sau, tôi mới biết cô ta đã bỏ chồng. Trong thời gian cặp với cô ta, chồng tôi ém nhẹm việc làm ăn, tôi hỏi thì bảo "em cứ yên tâm, xưa giờ anh có để mất đồng nào đâu". Rồi anh ta và cô ta đầu tư làm ăn chung thua lỗ rất nhiều. Nhưng chồng giấu kín tôi việc thua lỗ này.
Tôi có công việc riêng, trong 8 năm trở lại đây, thu nhập bình quân khoảng 100 triệu đồng mỗi tháng nên hầu như toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà, tiền con cái ăn học, học thêm tôi đều chi trả hết. Mấy năm trước, anh nói với tôi là đầu tư bị hao hụt do thị trường, tôi cũng thông cảm vì nghĩ làm ăn lúc được lúc mất là chuyện thường. Sau khi đầu tư chung thua lỗ, chồng tôi và cô ta cùng vài người nữa lại mở công ty làm ăn riêng. Năm ngoái, khi kiểm tra điện thoại, phát hiện chuyện ngoại tình của chồng với cô ta, tôi điếng người. Vì trước đó có lần tôi gặng hỏi, anh bảo cô ta đang làm bạn gái người khác, em nghĩ linh tinh.
Thì ra họ cặp với nhau ít nhất 4 năm trời, làm ăn thua lỗ cùng nhau, tặng quà tình yêu cho nhau và cặp ngay trước mặt tôi ngần ấy năm. Tôi nghĩ đó là sự xem thường người vợ ở nhà đến tận cùng. Sau đó tôi biết rất nhiều người trong huyện biết chồng tôi cặp với cô ta, chỉ có mỗi tôi quanh năm suốt tháng cặm cụi đi làm lo cơm nước học hành con cái không biết mà thôi. Khi tôi kiểm tra điện thoại, anh vẫn chối và lái câu chuyện sang hướng khác, nào là chỉ là bạn làm ăn. Mãi khi tôi đưa các tin nhắn làm bằng chứng mới chịu. Tôi thấy tim mình như vỡ vụn, anh ta cặp bồ đến mức tôi đang mang thai đứa con trong bụng hai tháng, anh ta không định dừng lại. Tôi lúc đó đã quyết giữ thai lại nên đành im lặng để tránh ảnh hưởng đến thai kỳ.
Giờ đây sinh con xong, tôi lại hay nghĩ đến chuyện của chồng, nhiều lúc thấy mình như bị trầm cảm. Cứ lúc nào có thời gian một mình, tôi lại nghĩ đến, vô cùng uất hận. Tôi rất muốn ly hôn nhưng sau bao nhiêu năm chồng mang tiền đi làm ăn hết, tôi chỉ tích lũy được vài tỷ. Và 3 con tôi nữa. Tôi không chắc mình có thể nuôi cả ba con. Khi tôi phát hiện việc của chồng, có vẻ anh đã cắt đứt với cô ta. Mong mọi người cho tôi lời khuyên cần làm gì tiếp theo. Cảm ơn mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và chồng yêu nhau 3 năm mới cưới. Trong thời gian yêu, nhiều lần tôi muốn chia tay nhưng cuối cùng vẫn quyết định kết hôn. Tôi luôn hy vọng bằng tình cảm chân thành, mình có thể giúp anh thay đổi cách nhìn nhận cuộc sống và sống tích cực hơn. Đầu năm vừa rồi, chúng tôi tổ chức đám cưới, mọi thứ đều phải tự lo từ A đến Z. Sau này tôi mới nhận ra một trong những lý do anh muốn cưới là sẽ lấy tiền mừng cưới trả khoản nợ lớn đang đè nặng lên vai. Nếu không giải quyết được số nợ đó, anh có thể sẽ bị mất việc.
Tiền mừng cưới giúp anh trả được một phần nợ nhưng vẫn chưa đủ. Ngay từ những ngày đầu làm vợ, tôi đã cảm nhận rõ những áp lực mà cuộc hôn nhân này mang lại. Sau lễ cưới ở Hà Nội, hai ngày sau vợ chồng cùng gia đình bên tôi về quê anh làm lễ báo hỷ. Trước đó, chúng tôi đã nhờ bố mẹ chồng chuẩn bị cơm nước để đón tiếp họ hàng, bạn bè hai bên. Thế nhưng khi về đến nơi, tôi vô cùng tủi thân. Bạn bè của anh ở quê đến chúc mừng rất đông nhưng bố chồng nhất quyết không làm thêm cỗ. Ông cho rằng ngày trước con trai mình chỉ gửi phong bì mừng cưới người ta chứ không đi ăn cỗ, giờ họ đến chúc mừng cũng không cần đãi tiệc. Hơn chục người ngồi uống bia mà không có nổi bữa cơm tử tế.
Sáng hôm sau, vì quá mệt chúng tôi ngủ không để ý giờ. Bố chồng lên gọi cửa, bảo chúng tôi dậy, cho rằng không có con dâu nào mới cưới lại ngủ muộn thế, trong khi lúc ông gọi cửa mới 5h30 sáng. Những ngày đầu làm dâu với tôi thật chán chường. Trở lại Hà Nội, cuộc sống của tôi cũng không khá hơn. Mỗi lần về quê, tôi luôn phải chuẩn bị chu đáo vì không muốn bố mẹ chồng phải chi bất cứ khoản nào cho mình. Dù vậy, tôi vẫn thường xuyên bị coi thường, trách móc vì chuyện chưa có con.
Năm đầu tiên sau cưới, tôi làm việc quần quật. Khi mang thai, vì lao lực nên tôi mất con. Đó là cú sốc lớn nhất cuộc đời tôi. Tôi gần như suy sụp hoàn toàn cả về thể chất lẫn tinh thần.
Sau biến cố đó, tôi mở một quán nước nhỏ để có thêm thu nhập. Dù ở nhà kinh doanh nhưng tôi chưa bao giờ ngửa tay xin tiền chồng. Thế nhưng anh luôn thúc ép tôi phải kiếm tiền nhiều hơn. Anh cho rằng chỉ có tiền mới giải quyết được mọi vấn đề và thường trách tôi không biết tận dụng các mối quan hệ để kiếm lợi ích cho gia đình.
Chúng tôi liên tục cãi nhau. Anh uống rượu, hút thuốc và luôn tự ti vì cảm thấy mình không thành công như bạn bè. Anh không chấp nhận cuộc sống thuê nhà nhưng lại đặt hết áp lực kinh tế lên vai vợ. Mỗi khi thiếu tiền, anh than trách dù tôi luôn cố gắng hết sức để cùng anh vượt qua khó khăn. Điều khiến tôi đau lòng nhất là anh chưa bao giờ thực sự tôn trọng những hy sinh của tôi. Có lần anh nóng giận, xúc phạm tôi chỉ vì những chuyện rất nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Anh xem mọi sự cố gắng của tôi là điều hiển nhiên, còn tôi dần cảm thấy mình chỉ như một cái bóng trong nhà.
Giờ đây, khi nhìn lại những năm tháng đã qua, tôi thấy mình kiệt sức. Tôi đã cố gắng hết khả năng để giữ gìn gia đình, giúp anh vượt qua khó khăn về tài chính và cùng anh xây dựng tương lai. Đổi lại, tôi không nhận được sự thấu hiểu hay tôn trọng mà mình mong muốn. Tôi chỉ cần một người chồng biết yêu thương, chia sẻ và xem mình là người bạn đồng hành, thế nhưng điều đó dường như quá xa vời. Tôi không biết cuộc hôn nhân này còn có thể đi tiếp được bao lâu, chỉ biết rằng trong lòng mình đã chất chứa quá nhiều cô đơn và mệt mỏi. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và bạn gái quen nhau được gần năm tháng, chủ yếu là yêu xa. Chúng tôi đã nắm tay, ôm hôn nhau. Hôm rồi tôi rủ bạn gái đi du lịch xa vào dịp lễ 30/4 - 1/5 và cô ấy đã đồng ý. Vào dịp này, tôi muốn tiến thêm bước nữa với bạn gái, gần gũi hơn nhưng không biết làm vậy có khiến cô ấy sợ không? Hoặc nếu tôi giữ khoảng cách, giữ gìn cho bạn gái liệu có bị cô ấy nghĩ là tôi có vấn đề về sinh lý không nhỉ? Mong mọi người cho tôi ý kiến.
Tin Gốc: Vnexpress

