Phút 32, trên sân Lạch Tray, màn phối hợp giữa Đình Bắc và Quang Hải đã phá vỡ thế trận chặt chẽ và cân bằng. Stefan Mauk mở bóng từ giữa sân sang cánh phải, để Phạm Minh Phúc chuyền đến trước vòng cấm địa. Đình Bắc khống chế, rồi bật tường tốc độ cao với Quang Hải. Anh lừa qua một cầu thủ Hải Phòng trước khi sút chân trái vào góc thấp trái mở tỷ số.
Tiền đạo sinh năm 2004 chạy về góc khán đài để mừng bàn bằng điệu nhảy xoay của Cristiano Ronaldo. Sau khi các đồng đội chia vui, Bắc dùng tay tạo hình số 8, để đánh dấu số bàn thắng đã có tại V-League 2025-2026.
Tiền đạo gốc Nghệ An từng trải qua chuỗi 500 ngày không ghi bàn tại V-League, trước khi thể hiện phong độ ấn tượng trong một tháng qua. Anh đã ghi bàn 5 trận liền, tính từ cú đúp trong trận thắng Đà Nẵng 5-1 hôm 4/4. Sau đó, Bắc nổ súng ở trận hòa PVF-CAND 1-1, thắng Công an TP HCM 3-0, rồi lập hat-trick đầu tiên giúp CAHN hạ SLNA 4-2, trước khi mở tỷ số vào lưới Hải Phòng.
Chân sút 22 tuổi nhờ đó vươn lên thứ sáu trong danh sách ghi bàn V-League mùa này, bằng đồng đội Leo Artur tại CAHN. Anh cũng trở thành cầu thủ nội ghi nhiều bàn nhất, và còn kém 6 bàn so với người dẫn đầu Alan Sebastiao – cũng là đồng đội tại CAHN.
Trong khi đó, Nguyễn Quang Hải cũng đánh dấu pha kiến tạo thứ 10 tại V-League mùa này, với bốn lần trong 5 trận gần nhất. Tiền vệ sinh năm 1997 chỉ còn kém kỷ lục cá nhân một pha kiến tạo, lập tại V-League 2019 khi còn chơi cho Hà Nội FC. Kỷ lục giải đấu thuộc vệ tiền vệ Nghiêm Xuân Tú, với 17 lần, lập tại mùa giải 2018 cho Than Quảng Ninh (nay đã giải thể).
Tính riêng mùa này, Quang Hải chỉ xếp sau đồng đội Leo Artur, với một kiến tạo ít hơn. Anh cũng ghi 3 bàn, để đóng góp vào 26% số bàn thắng của CAHN tại V-League.
Đội hình xuất phát
Hải Phòng: Đình Triệu, Phạm Trung Hiếu, Nguyễn Hữu Thái Bảo, Triệu Việt Hưng, Lương Hoàng Nam, Hữu Sơn, Hữu Nam, Camilo Minh Vasconcelos, Lê Mạnh Dũng, Luiz Antonio, Joel Tagueu, Joaquim Lupeta
Công an Hà Nội: Nguyễn Filip, Đoàn Văn Hậu, Adou Leygley Minh, Bùi Hoàng Việt Anh, Lê Văn Đô, Cao Pendant Quang Vinh, Stefan Mauk, Lê Phạm Thành Long, Quang Hải, Phạm Minh Phúc, Đình Bắc.
Bước vào trận đấu then chốt và có tính quyết định để an toàn trụ hạng (nếu giành chiến thắng), CLB HAGL đã gây bất ngờ cho người xem và cả những CĐV phố núi Pleiku, khi tung ra đội hình thi đấu có đến 4 tân binh lần đầu ra mắt V-League.
Trong đó, có hai cầu thủ thi đấu ngay trong đội hình chính là thủ môn Đinh Phước Sang (21 tuổi), thay vị trí của thủ môn xuất sắc Trần Trung Kiên. Trung Kiên cũng không có tên trong danh sách đăng ký thi đấu, dù anh mới thi đấu đầy ấn tượng ở trận thắng CLB SLNA tỷ số 1-0 ở vòng trước ngày 3.5.
Ngoài ra, còn có hậu vệ Tô Minh Lộc cũng mới 18 tuổi ra sân từ đầu, để có lần đầu tiên trong sự nghiệp được hít thở bầu không khí của giải V-League. Trong khi hai cầu thủ còn lại ngồi ghế dự bị là tiền vệ Lê Huy Kiệt và thủ môn Nguyễn Vũ Khang. Vũ Khang cũng vào sân trong hiệp 2 để thay cho Phước Sang bị chấn thương.
Sự xáo trộn đội hình này khiến đội bóng của HLV Lê Quang Trãi khởi đầu trận đấu có phần bị choáng ngộp, dù họ được thi đấu ngay sân nhà Pleiku.
Đội khách PVF-CAND với đội hình mạnh nhất và có nhiều động lực hơn, cần chiến thắng để thoát vị trí chót bảng. Ngay từ đầu, đội bóng của HLV Trần Tiến Đại liên tục gây sức ép, tạo 3-4 cơ hội mười mươi để ghi bàn. Nhưng đáng tiếc, tuyển thủ U.23 Việt Nam, Nguyễn Thanh Nhàn và 2 chân sút ngoại là Eid Mahmoud và Mpande Joseph Mbolimbo đều bỏ lỡ đáng tiếc.
Các cầu thủ HAGL sau khoảng 10 phút đầu có phần bỡ ngỡ, đã tìm lại nhịp độ quen thuộc và giành lại quyền kiểm soát bóng, trước khi tạo cơ hội ngon ăn nhất để mở tỷ số trận đấu sau cú sút phạt đẹp mắt của Nguyễn Duy Tâm bật cột dọc.
Tuy nhiên, nỗ lực sau đó của CLB PVF-CAND đã giúp họ mở được tỷ số 1-0 ở phút 29 nhờ pha ghi bàn của Eid Mahmoud từ đường chuyền của Mpande. Trong pha lập công này phải kể đến sự cố gắng của Thanh Nhàn, khi anh đi bóng đẹp mắt trong vòng cấm để kiến tạo cơ hội cho đồng đội.
Cuối hiệp 1, CLB PVF-CAND gia tăng cách biệt tỷ số lên 2-0 ở phút 42 một cách an toàn, với bàn thắng do công trung vệ Phạm Lý Đức ghi sau sai sót của thủ môn Phước Sang khi để bóng tụt khỏi tay từ quả tạt bóng không mấy nguy hiểm. Phạm Lý Đức cũng là cựu cầu thủ của HAGL và trưởng thành từ lò đào tạo của đội bóng này.
Bị dẫn đến 2-0 đầy bất ngờ, các cầu thủ CLB HAGL buộc phải nỗ lực gia tăng sức ép để lấy lại thế trận cùng vị thế chủ nhà của mình. Ở những phút bù giờ cuối hiệp 1, các hậu vệ PVF-CAND mắc sai sót mới giúp cầu thủ Gabriel Conceicao kịp ghi bàn rút ngắn tỷ số còn 1-2 cho đội bóng phố Núi.
Trong hiệp 2, các cầu thủ CLB HAGL không tận dụng tâm lý hưng phấn sau bàn rút ngắn tỷ số để đẩy cao tốc độ trận đấu tìm bàn gỡ hòa, thay vào đó họ thi đấu khá cẩn thận. Trong khi phía PVF-CAND, với tỷ số đang có lợi, họ cũng không nhất thiết phải phiêu lưu, mà thi đấu đầy chắc chắn ở phần sân nhà chờ thời cơ để phản công.
Thế trận, vì vậy trở nên khá chậm và ít sôi động, hầu hết các pha tranh chấp ở giữa sân, hoặc rất xa vòng cấm. Phía PVF-CAND tạo được vài tình huống đáng kể để có thể gia tăng cách biệt, nhưng các pha dứt điểm đều không thành công. Trong khi các cầu thủ HAGL bế tắc ở hàng công, không thể tìm được cơ hội nào sáng sủa để ghi bàn gỡ hòa.
Với trận thua ngay sân nhà, CLB HAGL rơi xuống hạng 11 vẫn trong vòng xoáy nguy hiểm có thể rơi vào nhóm chạy đua trụ hạng, khi họ còn hơn chính PVF-CAND ở vị trí thứ 13 (vị trí đấu play-off với đội xếp thứ 2 ở giải hạng nhất để trụ hạng), chỉ 5 điểm (22 so với 17). Trong khi mùa giải V-League còn 4 vòng, nên sẽ chưa biết điều gì sẽ xảy ra.
Trong khi đó, CLB Đà Nẵng (16 điểm) vì trận thắng của PVF-CAND trước HAGL, đã quay trở lại vị trí cuối bảng. Xen giữa các đội này, CLB Becamex TP.HCM (21 điểm) xếp hạng 12 cũng nằm trong vòng nguy hiểm.
Hơn 1 năm qua, HLV Luis Enrique đứng trên đỉnh vinh quang, nhưng người hâm mộ cần phải nhớ về những gì ông đã trải qua 4 năm trước đó. Sau thất bại của tuyển Tây Ban Nha tại World Cup 2022, ông Enrique phải từ chức trong tủi nhục. Thắng thua là chuyện bình thường của bóng đá, nhưng câu chuyện với Enrique khi đó lại chẳng hề gói gọn trong chuyện thắng thua.
Rất nhiều người Tây Ban Nha mở hội khi Enrique rời đi. Ernesto Vaca-Pereira Sanchez, một nhà báo tự do ở Madrid, chia sẻ: Một nửa người hâm mộ bóng đá xứ bò tót cầu mong Tây Ban Nha thất bại tại World Cup năm đó, vì ông Enrique không gọi lên tuyển nhiều cầu thủ của Real Madrid.
4 năm tại vị ở ghế HLV trưởng Tây Ban Nha, vị chiến lược gia quê xứ Asturias chịu đựng đủ những lời lẽ chỉ trích, phỉ báng và sự cô lập từ một bộ phận đông đảo người hâm mộ nước nhà. Lý do chỉ vì ông đã mạnh mẽ chọn triết lý bóng đá kiểm soát - cũng là triết lý tương đồng với Barca.
Nhưng HLV Enrique không ngại đối đầu, không nhượng bộ và sẵn sàng trả giá cho thất bại theo cách sòng phẳng - từ chức. Rời Tây Ban Nha, ông đến PSG làm việc, vẫn với thứ triết lý tương tự khi còn làm việc ở Barca và tuyển quốc gia. Sân Công viên các hoàng tử khi đó là một mớ hỗn độn với sự ra đi của Messi cùng Neymar, còn Mbappe chỉ ở lại đội bóng để hoàn thành nốt thời hạn hợp đồng trước khi rời sang "đội bóng trong mơ" Real Madrid.
Những ngày tăm tối trong cuộc đời cựu danh thủ này kéo dài tận 5 năm trời, mở đầu bằng nỗi đau mất con khi cô con gái Xana của ông qua đời vì ung thư năm 2019. Enrique già xọp đi trông thấy, và gần như biến thành một con người khác. Theo lời tường thuật của gia đình, ông thay đổi tính cách rất nhiều, trở thành một người sống hướng nội và không còn dùng mạng xã hội nữa.
Trên sân cỏ, Enrique ngày càng trở thành một người gai góc, gào thét nhiều hơn trên đường piste và không ngại bất kỳ va chạm nào trong hậu trường. Ở mùa giải cuối cùng của Mbappe tại PSG, từng có lần anh bị Enrique lôi vào phòng riêng để "dạy dỗ" về mặt chiến thuật.
Sau cùng, bằng sức mạnh của một chiến lược gia tràn đầy nhiệt huyết, một tín đồ bóng đá gan lì, một người cha mất con, Enrique vượt qua tất cả. Ông xây nên một PSG đúng như ý tưởng của mình mà không cần đến Mbappe hay các siêu sao hào nhoáng. 2 năm qua, PSG chơi đúng thứ bóng đá lý tưởng của Enrique.
Điều may mắn lớn nhất Enrique nhận được trong thời khắc đen tối của sự nghiệp chính là sự ủng hộ từ vị Chủ tịch Al Khelaifi - một người cũng nổi tiếng về tình yêu bóng đá dữ dội.
Giống như Enrique, tỉ phú Nasser Al Khelaifi cũng từng chìm ngập trong sự mỉa mai, chỉ trích của người hâm mộ. Ông hiện thực hóa một đội bóng trong mơ của làng bóng đá với bộ ba Messi - Neymar - Mbappe trên hàng công, chỉ để đổi lại những lời mai mỉa rằng "không hiểu gì về bóng đá".
Vào lúc suy kiệt nhất, Al Khelaifi đã tìm đúng ánh sáng của đời mình - HLV Luis Enrique. Và ở chiều ngược lại, chiến lược gia người Tây Ban Nha sau cùng cũng tìm được "minh chủ", một người sẵn sàng hậu thuẫn ông hết mình để xây dựng thứ bóng đá tưởng chừng phi thực tế trong thời hiện đại.
Enrique có thể sai khi phân hóa tuyển Tây Ban Nha, Al Khelaifi có lẽ cũng từng lạc lối vì những siêu sao ở PSG. Nhưng có một điều người hâm mộ phải khâm phục họ, đó là tình yêu và niềm tin mạnh mẽ vào bóng đá. Khi hai con người tràn đầy nhiệt huyết gặp nhau, họ đã biến thất bại thành vinh quang. Đó chính là lẽ công bằng mà bóng đá đền đáp cho Luis Enrique, cho Al Khelaifi.
Đông đảo người hâm mộ trung lập cho rằng bóng đá công bằng ở trận chung kết Champions League (kết thúc rạng sáng 31-5). PSG theo đuổi lối đá tấn công thực sự và giành chiến thắng 4-3 trước Arsenal trong loạt sút luân lưu 11m.
World Cup 2026 được báo Goal.com nhận định là giải đấu quy tụ nhiều ngôi sao nhất trên băng ghế huấn luyện viên và có khả năng là vĩ đại nhất trong lịch sử. Điều này đồng nghĩa giải đấu hứa hẹn sẽ có rất nhiều cuộc đấu trí cân não.
Ở giải đấu này sẽ có 4 huấn luyện viên được săn đón và thành công nhất trong thập kỷ qua của bóng đá châu Âu cấp câu lạc bộ. Nổi bật nhất là Carlo Ancelotti, người đã giành được gần như tất cả các danh hiệu ở cấp CLB.
Trong 31 năm theo nghiệp "cầm quân đánh trận", HLV Ancelotti đã dẫn dắt rất nhiều CLB danh tiếng như: Real Madrid, AC Milan, Paris Saint-Germain, Bayern Munich và Chelsea. Ông đã giành chức vô địch Champions League 5 lần, cũng như đoạt chức vô địch ở 5 giải đấu hàng đầu châu Âu là Serie A, Premier League, Ligue 1, La Liga và Bundesliga.
Tuy nhiên ông chưa bao giờ dẫn dắt đội tuyển quốc gia nào. Giờ đây ông quyết định "thử sức" với đội tuyển Brazil, với nhiệm vụ chấm dứt 24 năm chờ đợi cúp vàng thế giới của xứ sở Samba.
Ancelotti là huấn luyện viên nước ngoài đầu tiên trong lịch sử Selecao. Dù mọi thứ vẫn đang trong vòng thử thách nhưng đã có những dấu hiệu cho thấy tuyển Brazil đang dần lấy lại phong độ dưới sự dẫn dắt của chiến lược gia người Ý này.
Một nhà vô địch Champions League khác là Thomas Tuchel. Ông được giao trọng trách chấm dứt 60 năm đau thương của bóng đá Anh.
Chiến lược gia người Đức này đã dẫn dắt đội tuyển Anh trải qua một chiến dịch vòng loại lịch sử, trong đó Tam Sư thắng cả 8 trận mà không để thủng lưới bàn nào.
Mặc dù một số kết quả giao hữu có phần đáng lo ngại, nhưng thành công trước đây của HLV Tuchel ở các giải đấu cúp khi còn dẫn dắt Chelsea, PSG, Bayern Munich và Borussia Dortmund là điềm báo tốt cho hành trình của Tam Sư tại World Cup.
Giống như Ancelotti và Tuchel, HLV Mauricio Pochettino cũng rất được kỳ vọng khi dẫn dắt đội chủ nhà Mỹ. Đây chỉ mới là lần đầu tiên ông Pochettino dẫn dắt đội tuyển quốc gia nhưng với những kinh nghiệm có được khi làm việc tại châu Âu cùng Tottenham, PSG và Chelsea, nhà cầm quân 54 tuổi này hoàn toàn có thể tạo nên tiếng vang ở World Cup.
Người cuối cùng trong bộ tứ này là HLV Julian Nagelsmann. Bắt đầu từ thành công cùng Bayern Munich, HLV Nagelsmann đã chuyển sang dẫn dắt đội tuyển Đức khi mới 30 tuổi.
Dưới sự dẫn dắt của ông, tuyển Đức thể hiện nguồn năng lượng trẻ trung và đã đạt được một số kết quả ấn tượng, mà nổi bật nhất là vào đến tứ kết Euro 2024. Ở World Cup 2026, tuyển Đức của ông sẽ hướng đến mục tiêu tiến xa hơn tứ kết, thậm chí là vô địch.
Ngoài những nhà cầm quân nổi tiếng nhưng thuộc dạng "tân binh" ở World Cup thì giải đấu năm nay vẫn còn đó những... "nhà vua". Như Didier Deschamps sẽ dẫn dắt đội tuyển Pháp lần cuối cùng tại World Cup này, sau khi đưa Les Bleus đến đỉnh vinh quang năm 2018 và vào chung kết năm 2022.
HLV Deschamps đã dẫn dắt đội tuyển Pháp trong 14 năm và ông đã lọt vào ba trận chung kết lớn trong thời gian đó. Điều này khiến ít ai dám nghi ngờ tài năng của ông. Và biết đâu trong lần cuối cùng này, ông sẽ lại cùng tuyển Pháp đăng quang!
Trong khi Lionel Scaloni, người đã dẫn dắt tuyển Argentina lên ngôi vô địch World Cup 2022 và hai lần đăng quang ở Copa America vẫn sẽ tiếp tục gắn bó cùng đoàn quân xứ Tango trong hành trình bảo vệ ngai vàng.
Ông Scaloni sẽ có vinh dự dẫn dắt Lionel Messi tại giải đấu quốc tế cuối cùng của anh ấy với tư cách là một cầu thủ đang thi đấu.
Deschamps và Scaloni cũng là hai huấn luyện viên duy nhất từng vô địch World Cup sẽ góp mặt tại giải. Bên cạnh đó cũng có những người khác đã nếm trải thành công ở các giải đấu cấp châu lục.
Đó là Luis de la Fuente đã dẫn dắt đội tuyển Tây Ban Nha lên ngôi vua tại Euro 2024. Hay Emerse Fae từng dẫn dắt Bờ Biển Ngà vô địch châu Phi (AFCON) năm 2023. Họ đều đang muốn tạo nên kỳ tích ở giải lần này.