Gần 12h, dòng xe tập trung đông trên cao tốc theo hướng từ Đồng Nai về TP HCM sau kỳ nghỉ lễ 4 ngày. Đến gần cầu Long Thành, đoạn qua xã Long Thành, Đồng Nai, ba ôtô loại 4-7 chỗ đã xảy ra va chạm liên hoàn.
Tai nạn không gây thương vong, nhưng xảy ra đúng ngày cuối kỳ nghỉ lễ – thời điểm lưu lượng xe tăng cao, khiến giao thông trên tuyến gián đoạn.
Trong lúc lực lượng chức năng xử lý hiện trường, cách đó khoảng một km hướng phía Đồng Nai tiếp tục xảy ra vụ va chạm giữa hai ôtô, làm tình trạng kẹt xe thêm nghiêm trọng.
Tuyến cao tốc ùn ứ kéo dài gần 10 km, bắt đầu từ khu vực trạm thu phí 319 (Đồng Nai) đến nút giao Long Trường (TP Thủ Đức cũ). Dòng xe di chuyển rất chậm, nhiều đoạn phải nhích từng chút một, thậm chí đứng chôn chân ở một số vị trí. Tại trạm thu phí Long Phước, dòng xe xếp hàng dài chờ qua trạm.
Đơn vị quản lý cao tốc cùng lực lượng CSGT huy động lực lượng đến xử lý hiện trường và điều tiết từ xa, song tình hình giao thông vẫn căng thẳng do lượng ôtô liên tục dồn về. Khoảng 15h30, nhiều đoạn xe vẫn phải di chuyển chậm.
Cao tốc TP HCM – Long Thành – Dầu Giây dài 55,7 km, đưa vào khai thác toàn tuyến năm 2015. Hiện đoạn từ TP HCM đến Long Thành được mở rộng nhằm tăng năng lực khai thác.
Tin Gốc: Vnexpress

Khoảng 5h30, khói lửa xuất phát từ khu chứa dầu thải trong nhà máy xử lý chất thải nguy hại của Công ty TNHH Hà Lộc, thuộc Khu xử lý chất thải tập trung Tóc Tiên (Bà Rịa - Vũng Tàu cũ). Đám cháy nhanh chóng lan rộng sang hai nhà xưởng, tạo cột khói đen cao hàng chục mét.
Nhân viên công ty dùng phương tiện chữa cháy tại chỗ nhưng không khống chế được lửa. Cảnh sát PCCC và CNCH Công an TP HCM điều 6 xe chữa cháy cùng hàng chục cán bộ, chiến sĩ đến hiện trường. Lực lượng chức năng triển khai đội hình bao vây, ngăn cháy lan sang khu vực lân cận.
Đến hơn 9h, đám cháy cơ bản được khống chế. Hỏa hoạn không gây thương vong, song khu xưởng rộng hàng trăm m2 bị thiêu rụi, chỉ còn trơ khung thép. Mái tôn biến dạng, đổ sập xuống các bồn chứa bên dưới; nhiều thùng phuy, lồng chứa vật liệu bị cháy sém, phủ muội đen.
Lãnh đạo xã Châu Pha cho biết khu vực cháy nằm trong phân khu chuyên biệt xử lý chất thải của Khu xử lý chất thải tập trung Tóc Tiên, không gây ảnh hưởng lớn đến môi trường xung quanh.
Nguyên nhân vụ cháy đang được điều tra.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi nhớ một buổi sáng cách đây không lâu ở một thành phố, có quán cà phê với tấm biển lớn treo phía trên: "Cà phê siêu sạch - nguyên chất 100%". Đi thêm vài trăm mét, hiện tượng tương tự lặp lại: quán nào cũng dán dòng chữ ấy, có nơi còn để to hơn cả tên thương hiệu.
Buổi chiều đi ngang qua nhiều cơ sở đào tạo tên gắn liền với chữ "quốc tế".
Hai hiện tượng không liên quan, nhưng phản ánh cùng một logic quen thuộc: nếu niềm tin chất lượng thực tế vẫn còn bị nhiều người ngoài nghi, thì ngôn từ dường như được huy động để lấp đầy khoảng trống.
Trong đời sống thường nhật, người tiêu dùng vẫn thường mang nỗi nghi ngại: ly cà phê mình uống có thật sự nguyên chất? Có bị pha tạp chất, hóa chất bảo quản hay không? Những vụ việc cà phê giả, cà phê "bẩn" bị phát hiện thời gian qua càng làm tăng thêm sự bất an ấy.
Chính vì vậy, "siêu sạch" không còn là một tính từ mô tả mà trở thành lời cam kết hay hứa hẹn. Ngay cả quán cà phê vỉa hè giá chỉ 15.000 đồng cũng treo biển "siêu sạch".
Vì nếu không nói ra điều này, khách hàng khó mà tin tưởng. Khách hàng không chỉ mua một ly cà phê; họ mua cảm giác yên tâm.
Câu chuyện nhiều "đại học quốc tế" cũng vận hành theo cùng một cơ chế. Trong bối cảnh giáo dục đại học Việt Nam đang chuyển mình, hai chữ "quốc tế" trở thành tín hiệu mạnh mẽ, gợi lên hình ảnh chương trình tiên tiến, giảng viên chất lượng cao và bằng cấp có giá trị toàn cầu. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng khớp với tên gọi. Nhiều chương trình vẫn còn hạn chế về đội ngũ giảng viên quốc tế, môi trường học thuật và sự công nhận quốc tế thực sự.
Gần đây, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã siết chặt quy định về đặt tên cơ sở giáo dục đại học, không cho phép tùy tiện sử dụng các từ mang tính "vị thế đặc biệt" như "quốc tế", "quốc gia", "Việt Nam"… trừ khi được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt.
Quy định này cho thấy hiện tượng lạm dụng tên gọi không còn là chuyện cá biệt, mà đã trở thành vấn đề cần quản lý để tránh gây nhầm lẫn và bảo vệ người học.
Vậy điều gì khiến nhiều người đặc biệt "ưa chuộng" những từ mang tính nâng cấp như "siêu" hay "quốc tế"?
Câu trả lời có lẽ nằm ở một tâm lý dễ hiểu: chất lượng thực tế còn khiêm tốn, nhưng khát vọng vươn tầm lại rất lớn. Trong thời gian dài, một số loại hàng hóa kém ổn định về chất lượng. Giáo dục trong nước cũng thường bị so sánh bất lợi với các nền giáo dục tiên tiến.
Những so sánh ấy có thể không công bằng, nhưng để lại dấu ấn: cảm giác chưa đủ, kèm theo mong muốn được công nhận mạnh mẽ.
Phải chăng khoảng cách giữa thực tế và kỳ vọng còn lớn, nên ngôn từ trở thành giải pháp nhanh nhất để "nâng cấp" hình ảnh?
"Siêu sạch" không chỉ là sạch mà còn vượt trội so với "chưa sạch". "Quốc tế" không chỉ là mở rộng mà còn là cách khẳng định mình đã bước ra khỏi khuôn khổ "bình thường nội địa".
Đó là một dạng tự vệ tâm lý: khẳng định giá trị ngay cả khi điều đó chưa hoàn toàn trở thành hiện thực.
Ở chiều tích cực, khát vọng ấy có thể là động lực quan trọng. Khi người tiêu dùng đòi hỏi cà phê sạch hơn, nhiều doanh nghiệp, từ các thương hiệu lớn đến các cơ sở nhỏ, đã đầu tư nghiêm túc hơn vào nguồn nguyên liệu, quy trình sản xuất và truy xuất nguồn gốc.
Tương tự, áp lực từ phụ huynh tìm kiếm giáo dục chất lượng cao đã thúc đẩy nhiều trường cải thiện chương trình, hợp tác quốc tế và hướng tới các tiêu chuẩn kiểm định quốc tế. Khát vọng, vì thế không chỉ nằm trên tấm biển quảng cáo, mà có thể kéo thực tế đi lên.
Tuy nhiên nếu khát vọng chỉ dừng lại ở ngôn từ, chính những từ ngữ ấy sẽ dần mất giá trị. Khi quán nào cũng "siêu sạch", người tiêu dùng bắt đầu nghi ngờ tất cả.
Khi trường nào cũng mang tên "quốc tế", sinh viên và phụ huynh sẽ tự hỏi: đâu mới là quốc tế thực sự? Khi niềm tin bị bào mòn, thiệt hại không chỉ thuộc về một thương hiệu hay một trường học, mà còn thuộc về cả hệ sinh thái kinh tế - giáo dục.
Ly cà phê vỉa hè đến tấm biển trường đại học cho thấy tràn đầy khát vọng, nhưng ngôn từ đôi khi lại đi nhanh hơn thực lực hiện có.
Có lẽ, điều cốt lõi là nâng chất lượng thực chất đến mức những cụm từ như "siêu sạch" hay "quốc tế" trở nên không còn cần thiết.
Khi cà phê thật sự sạch, người ta nhận ra qua vị đắng thanh và hậu ngọt tự nhiên, chứ không phải qua tấm biển trước quán. Khi một trường đại học đạt chuẩn, sinh viên sẽ cảm nhận qua chương trình học, đội ngũ giảng viên và con đường nghề nghiệp mở ra trên khu vực hoặc toàn cầu, chứ không cần phải đọc tên trường mới biết.
Đến lúc đó, niềm tin không còn treo trên bảng hiệu mà nằm trong trải nghiệm. Và khát vọng cũng không cần phải nói to lên nữa, bởi nó đã hiện diện trong chính chất lượng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Thủ tướng Lê Minh Hưng vừa ký quyết định đã điều động, bổ nhiệm ông Đoàn Trung Kiên, Phó chủ tịch UBND tỉnh Tây Ninh, giữ chức Thứ trưởng Bộ GD-ĐT.
Ông Đoàn Trung Kiên sinh năm 1979, quê quán tỉnh Hà Nam cũ, nay là tỉnh Ninh Bình; trình độ tiến sĩ luật, cao cấp lý luận chính trị.
Trước khi được bổ nhiệm làm Thứ trưởng Bộ GD-ĐT, ông Đoàn Trung Kiên giữ chức Phó chủ tịch UBND tỉnh Tây Ninh. Ông từng là Hiệu trưởng Trường đại học Luật Hà Nội, Giám đốc Học viện Tư pháp và kinh qua nhiều vị trí tại Văn phòng Chính phủ.
Thủ tướng cũng vừa ký quyết định bổ nhiệm ông Phạm Quang Hưng, Cục trưởng Cục Khoa học, Công nghệ và Thông tin (Bộ GD-ĐT), giữ chức Thứ trưởng Bộ GD-ĐT.
Ông Phạm Quang Hưng sinh năm 1974, tại Ninh Bình, tốt nghiệp đại học tại Trường đại học Xây dựng. Ông Hưng học thạc sĩ và làm nghiên cứu sinh tại Đại học Tổng hợp Saskatchewan, Canada.
Ông Phạm Quang Hưng từng là giảng viên tại Trường đại học Xây dựng Hà Nội, trước khi được bổ nhiệm giữ chức Viện trưởng Viện Địa kỹ thuật và Công trình, Trưởng bộ môn Cơ học đất - nền móng, Trường đại học Xây dựng Hà Nội.
Từ tháng 11.2013, ông Phạm Quang Hưng chuyển sang Bộ GD-ĐT, được bổ nhiệm Phó vụ trưởng Vụ Hợp tác quốc tế, rồi Vụ trưởng Vụ Hợp tác quốc tế.
Sau đó, ông Hưng làm Cục trưởng Cục Đào tạo với nước ngoài (sau đổi tên thành Cục Hợp tác quốc tế) Bộ GD-ĐT.
Từ tháng 3.2025, ông Phạm Quang Hưng được điều chuyển từ Cục trưởng Cục Hợp tác Quốc tế sang vị trí Cục trưởng Cục Khoa học, Công nghệ và Thông tin (Bộ GD-ĐT).
Tin Gốc: Thanh Niên

