Khi Sally-Anne Hawkins chật vật cài chiếc cúc trên cùng của chiếc quần jeans, cô cảm thấy không thoải mái.
Người phụ nữ đã phải vật lộn với tình trạng đầy hơi suốt nhiều tháng cũng như bụng ngày càng to lên đến mức bạn bè thường hỏi cô ấy liệu có đang mang thai hay không.
Ban đầu Sally-Anne chỉ đơn giản cho rằng đó là do tăng cân, nhưng cô sợ rằng có điều gì đó tồi tệ hơn đang xảy ra khi bắt đầu gặp tình trạng đau vùng xương chậu, cùng với việc phải đi vệ sinh cứ 15 phút một lần.
Để làm dịu cơ thể, người phụ nữ 39 tuổi đã chuẩn bị một bồn tắm nước nóng và bắt đầu thư giãn; cho đến khi một cơn đau dữ dội ập đến khiến Sally-Anne gục xuống sàn trong đau đớn. Hóa ra, một khối u đã vỡ ra khi cô đang ở trong bồn tắm.
“Tôi loạng choạng chạy xuống cầu thang và la hét cầu cứu,” Sally-Anne, đến từ Portsmouth, Anh, kể với Need To Know.
“Tôi đau đớn và nôn mửa mỗi khi cử động.”
“Tôi gần như không thể tin vào mắt mình.”
“Tôi hoàn toàn bị sốc khi họ thông báo rằng tôi mắc ung thư”
“Tôi chưa bao giờ nghĩ đó có thể là sự thật; nhưng nhìn lại, tôi đã có cả 4 triệu chứng điển hình, mặc dù chưa bao giờ cho rằng đó là do bệnh này gây ra.”
Ban đầu, Sally-Anne được chẩn đoán bị ngộ độc thực phẩm sau đó là chứng bàng quang hoạt động quá mức trước khi được đưa đến bệnh viện cấp cứu.
Tại bệnh viện, kết quả chụp CT cho thấy buồng trứng phải của cô bị xoắn và có một khối u kích thước bằng quả bưởi. Đó là ung thư buồng trứng.
Một tuần sau, ca phẫu thuật cắt bỏ buồng trứng phải của cô được tiến hành. Đáng buồn, có đến 75% khả năng khối u sẽ quay trở lại.
“Tôi không mong sẽ phải trải qua tất cả những điều đó một lần nữa”, Sally nói.
“Tôi và bạn đời của mình, Andy, không muốn có con, vì vậy tôi đã quyết định cắt bỏ buồng trứng còn lại”, Sally cho biết thêm.
“Khi họ phát hiện ra một khối u khác, tôi biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn.”
Sally-Anne chia sẻ câu chuyện của mình để nâng cao nhận thức về căn bệnh ung thư buồng trứng cũng như khuyên mọi người không nên chủ quan trước những dấu hiệu bất thường như đầy hơi, rối loạn ăn uống, đau bụng và thay đổi thói quen đi vệ sinh
Hiện tại, Sally-Anne đang được kiểm tra sức khỏe định kỳ 6 tháng một lần.
Cô nói thêm: “Cuộc sống bây giờ rất tốt. Tôi có một cái nhìn mới về cuộc sống và đã đọc được một câu nói mà tôi tâm niệm: “Người ta nói bạn chỉ sống một lần, nhưng thực ra bạn sống mỗi ngày và chỉ chết một lần.”
“Nhìn lại mọi chuyện, tôi ước mình đã lắng nghe cơ thể nhiều hơn.”
“Hãy tiếp tục cố gắng vượt qua khó khăn. Chỉ có bạn mới hiểu rõ nhất cơ thể mình”.
Tử Cấm Thành ở thủ đô Bắc Kinh là quần thể kiến trúc cổ lớn nhất và được bảo tồn tốt nhất ở Trung Quốc. Lãnh cung rộng lớn bậc nhất này được xây dựng từ năm 1406 đến năm 1420.
Ngày nay, Tử Cấm Thành bao gồm Bảo tàng Cố cung, từng là hoàng cung và nơi cư trú mùa đông của các Hoàng đế Trung Hoa từ thời nhà Minh (bắt đầu từ Vĩnh Lạc Đế) tới cuối thời nhà Thanh, từ năm 1420 đến năm 1924.
Tử Cấm Thành là nhà của các hoàng đế cùng gia đình, vừa là trung tâm nghi lễ và chính trị của Trung Quốc trong suốt 500 năm.
Từ năm 1925, Tử Cấm Thành thuộc quyền quản lý của Bảo tàng Cố Cung, nơi có một bộ sưu tập phong phú các tác phẩm nghệ thuật, hiện vật, được tập hợp dựa trên các bộ sưu tập thời Minh, Thanh.
Với các cung điện, bộ sưu tập tranh và thư pháp có giá trị, cũng như các đồ gốm cổ ghi lại những khoảnh khắc lịch sử, Tử Cấm Thành khơi dậy sự tò mò của mọi người và tạo ra "cơn sốt Bảo tàng Cố cung".
Đến Tử Cấm Thành nhiều người choáng váng bởi độ hoành tráng nơi đây. Với diện tích 720.000 mét vuông, Tử Cấm Thành có 9.999 gian phòng. Bởi vua chúa Trung Hoa xưa quan niệm rằng Ngọc hoàng Thượng đế là người có quyền lực tối cao, cai quản cả thiên đình. Vậy nên chỉ có Ngọc hoàng mới được sử dụng 10.000 gian phòng. Hoàng đế Trung Quốc được ví là "Thiên tử" tức "con trời", địa vị thấp hơn Ngọc hoàng nên không thể sử dụng 10.000 gian phòng.
Tử Cấm Thành là nơi mà nhiều triều đại vua chúa Trung Quốc sinh sống. Bí mật hậu cung của nơi này luôn là đề tài thu hút sự tò mò. Trong số những cung điện Tử Cấm Thành cho phép du khách tham quan, có một nơi không ai được phép tới, chính là lãnh cung.
Lãnh cung là nơi mà các hoàng đế trừng phạt những phi tần mắc sai lầm hoặc không còn được sủng ái. Trải qua nhiều triều đại, không chỉ có phi tần hay cung nữ phạm tội mà những thê thiếp của hoàng đế băng hà cũng phải sống trong những nơi này.
Sự vắng vẻ và u ám của lãnh cung khiến tất cả phi tần đều cảm thấy sợ hãi. Một khi bị đày vào lãnh cung, họ bị cô lập, khó có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài một lần nữa. Cả lãnh cung chỉ có một lối ra vào duy nhất để mang đồ ăn, thức uống vào hàng ngày. Lâu dần, người bị nhốt trong lãnh cung có thể trầm cảm, thậm chí phát điên. Một số người ví lãnh cung giống như một nơi bị ma ám, không ai muốn đến.
Vậy lãnh cung thực sự nằm ở đâu? Câu hỏi này đã được chính Phổ Nghi - Hoàng đế cuối cùng của lịch sử Trung Quốc giải đáp trong cuốn hồi ký được viết những năm cuối đời của ông có tiêu đề "Nửa đời trước của tôi". Hồi ký cho biết, thực tế trong Tử Cấm Thành, không tồn tại khu vực cố định nào là lãnh cung. Nó có thể là bất cứ căn phòng nào ở trong các cung điện, chỉ cần là nơi thê thiếp bị giam giữ thì nơi đó được gọi là lãnh cung.
Ngày nay, Tử Cấm Thành đã mở cửa để đón du khách tham quan từ khắp nơi trên thế giới, nhưng một số khu vực vẫn được coi là "vùng cấm", trong đó có lãnh cung. Điều này được cho là bởi hai lý do.
Thứ nhất, lãnh cung bị xem là nơi không đáng ghé thăm. Các lãnh cung đa số đã bị hư hại, tiềm ẩn quá nhiều rủi ro khi tham quan. Chi phí để tu sửa cao nhưng số tiền thu lại không đáng kể. Do đó, những nơi này thường không được sửa chữa.
Thứ hai, nơi này mang quá nhiều ký ức đau thương. Nhiều phụ nữ bất hạnh đã phát điên, bỏ mạng trong cung điện lạnh lẽo này. Vì vậy, nó không thực sự đáng để du khách tham quan. Thậm chí, nhiều người có thể thấy khó chịu khi bước vào.
1. Trẻ không lớn lên bằng lời nói suông mà luôn quan sát người lớn. Các em nhìn cách cha mẹ nói chuyện, cư xử, phản ứng với cuộc sống mỗi ngày để học theo. Trong giáo dục Á Đông, điều ấy được gọi là "thân giáo" - dạy bằng chính hành vi và lối sống của mình.
Nếu một người cha vừa về nhà đã ôm điện thoại lướt mạng hàng giờ sẽ rất khó thuyết phục con rằng đọc sách tốt hơn xem video ngắn. Hay một người mẹ vừa trò chuyện với con vừa liên tục kiểm tra tin nhắn cũng khó đòi hỏi con tập trung vào bữa cơm gia đình. Trẻ em luôn nhìn thấy sự mâu thuẫn ấy và bất tuân lời dạy dù đúng.
2. Mạng xã hội giúp con người kết nối, học tập, cập nhật thông tin và giải trí. Điều đáng lo là khi cả gia đình dần bị cuốn vào kiểu sống mà ai cũng hiện diện trên mạng nhiều hơn hiện diện với nhau. Vì nó mà những bữa cơm mỗi người nhìn vào một màn hình riêng.
Rồi những cuối tuần cha mẹ ở cạnh con cả ngày nhưng gần như không trò chuyện thật sự với con. Người lớn bận trả lời công việc, xem video, đọc tin tức còn trẻ con tìm niềm vui trên mạng vì không biết kết nối với ai ngoài đời thật. Tới khi thấy con mê điện thoại, người lớn bắt đầu hoảng hốt.
3. Nhưng trẻ con đâu tự nhiên nghiện lướt mạng. Đó là cả quá trình các em học cách sống từ chính môi trường quanh mình. Một đứa trẻ lớn lên trong căn nhà mà người lớn luôn cầm điện thoại sẽ mặc nhiên nghĩ đó là trạng thái bình thường của cuộc sống.
Nhiều cha mẹ than con không thích đọc sách nhưng trong nhà hiếm khi thấy cha mẹ cầm sách. Có người muốn con vận động ngoài trời nhưng đi đâu họ cũng chỉ muốn nằm lướt điện thoại cho hết ngày, ru rú trong phòng máy lạnh từ sáng tới tối...
4. Sự thật hiển nhiên là một đứa trẻ được trò chuyện, chơi cùng và cảm nhận tình yêu thương thật sự thường ít phụ thuộc vào thế giới ảo hơn. Muốn con bớt nghiện mạng xã hội, điều đầu tiên không phải là tịch thu điện thoại hay quát mắng mà là người lớn phải thay đổi cách sống.
Nếu muốn con đọc sách, hãy để con thấy cha mẹ đọc sách. Nếu muốn con ăn cơm không cầm điện thoại, hãy bắt đầu từ chính người lớn. Nếu muốn con thích trò chuyện, hãy dành thời gian thật sự lắng nghe con. Một lời cấm đoán thiếu sự đồng hành thường chỉ tạo ra phản kháng hoặc đối phó.
5. Nhiều gia đình đã bắt đầu không điện thoại trong bữa ăn, không thiết bị điện tử trước giờ ngủ, cuối tuần dành thời gian đi bộ, đọc sách hay chơi cùng nhau. Những điều tưởng chừng nhỏ này lại giúp kết nối gia đình mạnh hơn, trẻ có cảm giác được quan tâm thật sự.
Người lớn cũng đang chật vật với sự lệ thuộc vào thế giới số nên không thể đòi hỏi trẻ em tự kiểm soát nếu chính cha mẹ còn chưa làm được. Một đứa trẻ không thể lớn lên cân bằng trong một môi trường mà người lớn luôn mất kết nối với đời sống thật. Muốn con tránh xa sự lệ thuộc mạng xã hội, vấn đề không nằm ở công nghệ mà ở cách gia đình sống cùng nhau.
Điều đáng lo hơn là mạng xã hội đang dần lấy mất khả năng kết nối thật của gia đình. Cha mẹ mệt mỏi sau công việc nên tìm sự giải trí nhanh trên điện thoại. Con cái cô đơn nên tìm sự chú ý trên mạng.
Mỗi người đều có một thế giới riêng trong tay nhưng lại ít hiểu nhau hơn. Dần dà những đứa trẻ lên mạng không phải vì thích công nghệ quá mức mà vì ngoài đời các em không tìm thấy đủ sự lắng nghe.
Anh Nguyện, 32 tuổi, cho biết phát hiện chiếc túi xách lạ trong quán, chiều 30/4. Anh hỏi những người xung quanh nhưng không ai nhận nên đoán là của khách trước đó để quên. Kiểm tra túi, anh thấy có giấy tờ tùy thân, tiền mặt và một số vật dụng cá nhân.
Lúc này, một phụ nữ tại quán xưng là người quen của chị Oanh và ngỏ ý nhận hộ, nhưng anh Nguyện từ chối.
"Tôi không đưa vì không xác minh được danh tính. Nếu không tìm được chủ nhân, tôi sẽ giao nộp công an địa phương", anh nói. Vợ anh sau đó chụp ảnh chiếc túi cùng giấy tờ tùy thân, đăng lên mạng xã hội để tìm người.
Một khách hàng tại quán kể lại sự việc cho anh Lê Minh Châu, 41 tuổi, tài xế ở xã Xuân Mai (Hà Nội). Anh Châu lập tức chia sẻ thông tin lên các diễn đàn giao thông và nhờ bạn bè, đồng nghiệp cùng tìm kiếm.
Đến 21h, anh Châu liên lạc được với chị Oanh, chủ nhân chiếc túi, qua số điện thoại do cộng đồng mạng cung cấp. Lúc này, người phụ nữ mới biết mình để quên tài sản dọc đường.
Chị Oanh cho biết ngày 30/4 cùng gia đình đi du lịch từ Hà Nội lên Mộc Châu (Sơn La). Chiều hôm đó chị dừng nghỉ chân tại một quán nhỏ ven đường trên đỉnh đèo Đá Trắng và để quên túi xách.
Do đang ở Mộc Châu, cách đèo Đá Trắng gần 100 km, chị Oanh hẹn quay lại quán nước vào hôm về Hà Nội. Trong hai ngày này, chủ quán giúp bảo quản túi xách.
"Anh Châu không chỉ báo tin mà còn theo sát, kết nối liên tục với tôi và chủ quán cho đến khi tôi nhận lại đồ", chị Oanh kể.
Ngày 2/5, khi nhận lại đầy đủ đồ đạc, chị Oanh ngỏ ý gửi tiền cảm ơn nhưng vợ chồng chủ quán từ chối.
Anh Nguyện cho biết trước đây từng nhiều lần trả lại đồ cho khách hoặc mang nộp công an xã. "Thấy khách nhận lại được đồ là tôi vui", anh nói.
Câu chuyện về lòng tốt trên đỉnh đèo được chị Oanh chia sẻ lên mạng xã hội chiều 3/5, thu hút gần 2.000 lượt thích và hàng trăm bình luận cảm kích
Riêng với chị, đây là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong chuyến du lịch. " Nếu không có anh Châu và vợ chồng chủ quán, tôi sẽ mất nhiều công sức và thời gian để làm lại giấy tờ. Sự tử tế của mọi người khiến tôi rất trân quý", chị Oanh nói.