Ngày 23/3, sau khi ăn sáng ở nhà, Adachi, 11 tuổi, được cha dượng đưa đến trường tiểu học Sonobe ở thành phố Nantan, tỉnh Kyoto. Từ đó, không ai nhìn thấy cậu bé.
Vụ mất tích bí ẩn của Adachi nhanh chóng thu hút sự chú ý trên cả nước. Hơn 1.000 cảnh sát và lính cứu hỏa được huy động cho cuộc tìm kiếm quy mô lớn. Các phương tiện truyền thông cũng đưa tin rộng rãi, cập nhật từng diễn biến.
Ba tuần sau, vào ngày 13/4, cảnh sát tìm thấy thi thể Adachi trong rừng trên núi cách trường học khoảng 2 km. Cậu bé nằm ngửa, không có vết thương ngoài rõ ràng nên không thể ngay lập tức xác định nguyên nhân tử vong.
Cuộc điều tra của cảnh sát hé lộ nhiều điểm bất thường liên quan đến sự mất tích của Adachi.
Chiếc giày, cặp sách vứt trên núi
Adachi thường ngồi xe buýt của nhà trường để đi học mỗi ngày. Nhưng vào 23/3, cha dượng Yuuki Yamamoto đề nghị lái xe đưa cậu bé đi.
Khi đến trường, Yuuki không đỗ xe ở nơi quy định mà dừng tại bãi đậu xe cách đó 200 m.
8h30, giáo viên chủ nhiệm phát hiện Adachi vắng mặt lúc điểm danh, nhưng do trường bận tổ chức lễ tốt nghiệp, mãi đến 11h50 mới có người liên lạc với mẹ cậu bé. Camera giám sát cho thấy Adachi không xuất hiện ở trường ngày hôm đó, không giáo viên hay bạn cùng lớp nào nhìn thấy cậu bé.
Sau khi nhận được thông báo từ trường học, Yuuki gọi cảnh sát, khẳng định đã đưa Adachi đến trường vào khoảng 8h và chủ động tham gia tìm kiếm đứa trẻ. Hôm sau, Yuuki bắt đầu phát tờ rơi tìm người mất tích gần trường và liên hệ với đội cứu hỏa địa phương nhờ trợ giúp.
Tuy nhiên, trong quá trình tìm kiếm, cảnh sát phát hiện một số chi tiết kỳ lạ. Ngày 25/3, một chiếc giày được tìm thấy bên đường mòn trong khu vực rừng núi cách trường Sonobe khoảng 6 km về phía tây, trùng khớp với đôi giày mà Adachi mang vào ngày mất tích.
Ngày 29/3, cặp sách của Adachi được tìm thấy trên núi, cách trường khoảng 3 km về phía tây. Tuy nhiên trước đó, sở cứu hỏa đã tìm kiếm kỹ lưỡng khu vực này mà không thấy gì. Kỳ lạ hơn, ngày 25/3 trời mưa, nhưng cặp sách lại không bị ướt.
Cảnh sát suy luận rằng chiếc cặp sách được đặt ở đó sau khi trời mưa, dường như có người cố tình đánh lạc hướng cuộc tìm kiếm.
Thủ đoạn giấu thi thể
Đào sâu điều tra, cảnh sát phát hiện nhiều điểm đáng ngờ liên quan đến người cha dượng 37 tuổi. Kiểm tra ôtô của Yuuki, họ thấy một số dữ liệu hành trình vào ngày Adachi mất tích đã bị xóa một cách cố ý. Trích xuất hồ sơ điện thoại của Yuuki, cảnh sát phát hiện anh ta đã nhiều lần tìm kiếm trực tuyến các nội dung như “cách dừng camera hành trình”, “cách xóa dữ liệu” và “cách phi tang xác”.
Vào ngày xảy ra vụ việc, Yuuki bị camera an ninh ở bãi đậu xe gần trường ghi lại hình ảnh đang đi bộ một mình, không hề thấy bóng dáng Adachi.
Khi bị truy vấn, Yuuki thú nhận với cảnh sát: “Sau khi đưa Adachi đến trường, tôi lái xe đến một địa điểm khác trong thành phố và siết cổ thằng bé trong xe”.
Nhờ phân tích dữ liệu vị trí từ điện thoại di động và hệ thống định vị trên xe của Yuuki, cảnh sát cuối cùng đã xác định được vị trí vứt xác và tìm thấy thi thể Adachi trên núi, cách trường học khoảng 2 km về phía tây nam, vào ngày 13/4.
Cặp sách và chiếc giày được tìm thấy trước đó nằm cách trường học lần lượt 3 km và 6 km về phía tây, tạo thành một tam giác với vị trí thi thể. Cảnh sát suy luận rằng Yuuki đã cố tình vứt bỏ các vật dụng theo hướng khác nhau nhằm đánh lạc hướng lực lượng tìm kiếm và kéo dài thời gian cho bản thân.
Theo lời khai, để tránh bị phát hiện, Yuuki đã di chuyển và giấu xác ở nhiều địa điểm khác nhau sau khi gây án. Theo dõi hoạt động của đội tìm kiếm, anh ta giấu tạm thi thể trong một nhà vệ sinh công cộng chỉ cách nhà Adachi 5 phút lái xe, cuối cùng vứt xác trên núi.
Ngày 16/4, cảnh sát bắt Yuuki vì nghi ngờ phạm tội vứt bỏ thi thể. Vụ án vẫn đang được điều tra.
Giáo sư Yasushi Fujii thuộc khoa Tâm lý học, Đại học Meisei ở Tokyo, cho biết trong cuộc phỏng vấn với Fuji TV: “Hành vi chủ động báo cảnh sát và phát tờ rơi của Yuuki là một trong những thủ đoạn để dàn dựng câu chuyện che đậy tội ác. Bằng cách đó, Yuuki biến mình từ thủ phạm thành nạn nhân và theo dõi sát tiến trình điều tra để có thể kịp thời di chuyển thi thể”.
Mâu thuẫn cha dượng – con riêng
Sau khi Yuuki bị bắt, thông tin về gia đình này nhanh chóng được truyền thông tiết lộ.
Yuuki quen biết mẹ của Adachi, Ako, khi cùng làm việc tại nhà máy điện tử ở thị trấn lân cận. Yuuki là trưởng bộ phận quản lý chất lượng của nhà máy, được đồng nghiệp nhận xét “hiền lành, trầm lặng, chăm chỉ và giỏi máy tính”. Còn Ako có diện mạo xinh đẹp, tính cách hướng ngoại.
Ako ly dị từ lúc con trai chưa đầy một tuổi. Yuuki cũng đã có vợ lớn hơn nhiều tuổi và một đứa con khoảng 10 tuổi. Tháng 12/2025, Yuuki quyết định ly dị rồi tái hôn với Ako, nhận Adachi làm con nuôi.
Sau khi kết hôn, Yuuki ở rể tại nhà Adachi. Bố mẹ Ako ban đầu phản đối cuộc hôn nhân này, khi Yuuki chuyển đến cũng không chính thức thông báo cho họ. Bà ngoại Adachi từng phàn nàn Yuuki không chào hỏi khi đụng mặt bà ở nhà, cảm thấy chồng thứ hai của con gái không đáng tin cậy nhưng bất lực vì Ako luôn làm theo ý mình.
Adachi không hề che giấu sự bất mãn đối với người cha dượng đột nhiên xuất hiện. Cậu bé nói với các bạn cùng lớp: “Có một ông chú kỳ lạ đến ở nhà mình, lúc nào cũng cãi vã, mình rất ghét ông ta”. Khi ai đó nhắc đến tên cha dượng, Adachi nói thẳng thừng: “Mình căm ghét cha dượng”.
Một bạn cùng lớp của Adachi kể rằng đã chứng kiến Yuuki đánh cậu bé rất tàn bạo. Khi người bạn đó hỏi chuyện gì xảy ra, Adachi chỉ trả lời “Đừng hỏi về gia đình mình”.
Ngày 19/3, vài ngày trước khi Adachi mất tích, Yuuki đột nhiên xin nghỉ phép với lý do “không khỏe”. Sáng ngày Adachi mất tích, anh ta liên lạc lại với nhà máy, nói rằng “trong nhà xảy ra chuyện”.
Gia đình ba người đã lên kế hoạch đi du lịch Trung Quốc trong kỳ nghỉ xuân, vé máy bay khởi hành đặt vào ngày 24/3 – một ngày sau khi Adachi mất tích.
Động thái này được nhà chức trách đưa ra sau khi tiếp nhận kiến nghị khởi tố vụ án của TAND TP Tân Uyên, tỉnh Bình Dương (nay là TAND khu vực 17, TP HCM).
Hành vi chiếm đoạt gần 6.500 m2 đất là phường Tân Khánh, TP HCM, để xây 48 căn nhà của ông Hoàng cùng đồng phạm đang được tiếp tục điều tra.
Trong vụ án sai phạm về quan trắc môi trường do Cục Cảnh sát phòng, chống tội phạm về môi trường, Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an, Công an TP Hà Nội và Công an tỉnh Bắc Ninh phối hợp làm rõ, cơ quan điều tra đã khởi tố 74 bị can.
Trong đó, sai phạm tại Trung tâm Quan trắc môi trường miền Bắc được xác định là nghiêm trọng nhất, bởi đây là đơn vị được giao quản lý các trạm quan trắc môi trường nước.
Tại Trung tâm Quan trắc môi trường miền Bắc, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã khởi tố vụ án về các tội Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng; Đưa hối lộ; Nhận hối lộ; Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ; Làm giả tài liệu của cơ quan, tổ chức, cùng với đó khởi tố 13 bị can.
Theo cơ quan điều tra, các hành vi vi phạm được thực hiện đan xen, có sự cấu kết chặt chẽ giữa một số cán bộ nhà nước và doanh nghiệp nhằm thao túng hoạt động đấu thầu, trục lợi hàng chục tỷ đồng.
Kết quả điều tra xác định, ông Hoàng Văn Thức, thời điểm đó là Phó tổng cục trưởng Tổng cục Môi trường, sau khi sắp xếp tổ chức là Cục trưởng Cục Môi trường, Bộ Nông nghiệp và Môi trường, cùng Trần Thị Minh Hương, Giám đốc Trung tâm Quan trắc môi trường miền Bắc, hiện là Chi cục trưởng Chi cục Bảo vệ môi trường miền Bắc, đã chỉ đạo cấp dưới cung cấp thông tin nội bộ, tạo điều kiện cho liên danh Công ty Seiki và Công ty Toàn Cầu tiếp cận, chuẩn bị hồ sơ và tham gia đấu thầu từ rất sớm.
Theo hồ sơ điều tra, ông Thức không chỉ dừng ở việc tạo điều kiện mà còn trực tiếp tham gia điều phối, dàn xếp để các doanh nghiệp liên danh với nhau nhằm hợp thức hóa năng lực, bảo đảm khả năng trúng thầu.
Cơ quan điều tra cho rằng, lợi dụng quá trình triển khai các dự án lớn như Đầu tư xây dựng mạng lưới quan trắc môi trường không khí giai đoạn 1 và Nâng cấp hệ thống quan trắc môi trường giai đoạn 1, các đối tượng đã hình thành mối quan hệ “cộng sinh” giữa cán bộ quản lý và doanh nghiệp.
Với vai trò là người đứng đầu Ban Quản lý dự án, ông Thức nắm quyền quyết định và trực tiếp chỉ đạo, định hướng toàn bộ quá trình đấu thầu.
Trong khi đó, Trần Thị Minh Hương được xác định là người tổ chức thực hiện, chỉ đạo cấp dưới cung cấp cho doanh nghiệp các thông tin nội bộ như danh mục thiết bị, cấu hình kỹ thuật, giá dự toán để tiếp cận từ sớm. Một trong những thủ đoạn then chốt của nhóm bị can là can thiệp sâu vào quá trình lập hồ sơ mời thầu.
Thông qua Công ty Deahan, doanh nghiệp nằm trong hệ sinh thái của Công ty Seiki, các đối tượng đã móc nối với đơn vị tư vấn để chỉnh sửa hồ sơ mời thầu theo hướng có lợi cho liên danh Công ty Seiki - Công ty Toàn Cầu.
Cơ quan điều tra làm rõ, khi tổ chức mời thầu, ông Thức đã chỉ đạo “cài cắm” tiêu chí để chỉ liên danh Công ty Seiki - Công ty Toàn Cầu có thể đáp ứng, như yêu cầu phải có giấy phép bán hàng từ hãng, đưa ra các thông số kỹ thuật đặc thù, đồng thời điều chỉnh tiêu chí đánh giá theo hướng phù hợp với năng lực của Công ty Seiki.
Những điều kiện này trở thành “hàng rào kỹ thuật”, khiến các doanh nghiệp khác không thể tham gia hoặc không đủ điều kiện trúng thầu.
Từ việc dàn xếp này, cả 3 gói thầu lớn đều chỉ có liên danh Công ty Seiki - Công ty Toàn Cầu tham gia và trúng thầu, với tổng giá trị hơn 473 tỷ đồng.
Theo kết quả điều tra, ngay từ khi tiếp cận dự án, các doanh nghiệp đã chủ động “đặt vấn đề” với lãnh đạo.
Cụ thể, Đậu Tuấn Anh, Chủ tịch Công ty Seiki, và Lê Đức Chiến, Chủ tịch Công ty Toàn Cầu, đã gặp nguyên Cục trưởng Thức và thống nhất chi 8% giá trị trước thuế của gói thầu để được tạo điều kiện trúng thầu. Do Công ty Toàn Cầu không đủ năng lực thực hiện độc lập, Hoàng Văn Thức đã chỉ đạo để doanh nghiệp này liên danh với Công ty Seiki nhằm hợp thức hóa hồ sơ.
Sau đó, ông Thức tiếp tục chỉ đạo Trần Thị Minh Hương tạo điều kiện để liên danh này tham gia và trúng cả 3 gói thầu. Khi các gói thầu được thanh toán, các doanh nghiệp đã chi tiền “lại quả”.
Theo cơ quan điều tra, Hoàng Văn Thức nhận tổng cộng khoảng 34,9 tỷ đồng, còn Trần Thị Minh Hương nhận khoảng 6,41 tỷ đồng. Ngoài ra, một số cá nhân khác cũng được chi tiền để tạo điều kiện trong quá trình thực hiện dự án. Các khoản tiền này được chuyển nhiều lần, bám theo tiến độ thanh toán hợp đồng nhằm tránh bị phát hiện.
Chiều 15/5, Công an tỉnh An Giang cho biết, đơn vị vừa bắt tạm giam Nguyễn Văn Phu (62 tuổi, trú tại phường Châu Đốc, tỉnh An Giang) và Dương Văn Chóp (36 tuổi, trú tại xã Hòa Lạc, tỉnh An Giang) về tội Hủy hoại tài sản.
Riêng ông Phu bị khởi tố thêm tội Cưỡng đoạt tài sản.
Trước đó, tháng 5/2024, ông N.T.V. cùng vợ T.T.M.A. đến thuê 3 ao cá và sang lại cá đang nuôi trong ao của Nguyễn Văn Phu, tại ấp Khánh Bình, xã Mỹ Đức, tỉnh An Giang để nuôi.
Hai bên thỏa thuận qua lời nói. Sau đó ông V. thu hoạch các ao cá tra sang lại của Phu được trên 670 tấn nguyên liệu rồi tiếp tục thả nuôi đợt 2.
Ngày 7/7/2025, Phu đến kêu Chóp cắt bỏ dây liên kết của 6 camera do ông V. lắp đặt để quản lý quá trình nuôi cá, gây thiệt hại trên 6 triệu đồng.
Đến 11/7, Phu, Chóp và một số người khác đến 3 ao cá ông V. đang nuôi, đuổi những người làm thuê cho ông V. ra khỏi khu vực nuôi cá, cho người chiếm đoạt sổ sách quản lý và số cá nuôi trong 3 ao với tổng trọng lượng là hơn 1.619 tấn, trị giá trên 45,3 tỷ đồng.
Ngày 24/7, Phu, Chóp và nhiều người đến bắt trên 21,5 tấn cá tra, trị giá khoảng 604 triệu đồng của ông V. bán cho các Công ty thủy sản. Thấy vậy, ông V. và vợ trình báo công an.