Tôi là tác giả bài viết: “Bạn trai đối xử với tôi như ‘mối quan hệ tiện lợi'”. Rất cảm ơn cô chú, anh chị cho tôi lời khuyên sáng mắt ra. Thú thật ban đầu tôi không có nhiều tình cảm với anh ta, bởi anh ta có tài chính, ngoại hình cũng ổn, điểm cộng là kiên nhẫn tán tôi, tôi nghĩ yêu mình thật lòng nên mới chọn làm người yêu mình. Ban đầu quen nhau, chúng tôi chia sẻ quan điểm hôn nhân. Tôi muốn anh ở lại Sài Gòn lập nghiệp rồi lập gia đình, quê cách 1.700 km thì năm về một hai lần nếu có điều kiện kinh tế. Anh cũng nói với tôi là để xem hai đứa gắn bó tới đâu, thời gian trôi anh có ý định ở lại Sài Gòn hay không.
Thế là quen nhau đến tháng 4/2025 thì xuất hiện tin nhắn em gái anh bảo: “Yêu con em vậy yêu đi, khi nào lấy vợ thì bỏ”. Tôi “show” bằng chứng là tin nhắn chụp màn hình cho anh xem vì anh bảo em anh không hề nói câu đó, anh cũng không hề có ý định quen rồi bỏ và cũng chưa từng để tâm mấy lời nói đó, anh còn thề nói sai ra đường xe đâm chết nữa. Khi tôi đưa ra bằng chứng, anh mới nói em gái anh nói đùa, tôi không phân biệt được đâu là đùa đâu là thật và suy nghĩ theo hướng tiêu cực. Anh nói thôi anh không giải thích thêm nữa vì anh là người đứng giữa gia đình và bạn gái.
Cuối cùng anh cũng bộc bạch suy nghĩ sau cả ngày dài im lặng với nhau. Anh nói yêu tôi là thật, khi yêu, anh chỉ muốn yêu thôi chứ chưa nghĩ xa xôi gì cả. Con tim thì yêu nhưng lí trí lại không cho phép vì tôi là con một, anh muốn sau này về già cha mẹ hai bên có người chăm sóc, muốn 20-30 năm nữa về quê sống, làm những thứ anh thích. Tôi đề nghị rằng, hiện tại yêu nhau, cưới nhau thì sẽ ở Sài Gòn sinh sống và làm việc, về quê mỗi năm một hai lần như anh vẫn thường. Sau này ba mẹ tôi trăm tuổi già, tôi sẽ theo anh về quê anh luôn. Anh bảo “nói thì dễ nhưng thực tế khó lắm em à”.
Thật ra tôi thấy người trong dòng họ nhà anh vào Sài Gòn sống và làm việc (làm cùng ngành với anh nhưng thành công hơn anh), họ có ba đứa con, lễ Tết vẫn về quê thăm ông bà, cha mẹ. Tôi chia sẻ đến như vậy, đề xuất giải pháp đến như thế, anh vẫn không thể chấp nhận nên tôi đề nghị rằng dừng lại. Anh nói anh rất yêu tôi nhưng yêu tiếp thì tôi lỡ dở tuổi xuân, còn dừng lại thì hụt hẫng. Tôi quyết định dừng lại vì không muốn vòng lặp mỗi tháng lo sợ có thai hay không có thai. Anh ta cũng không lo lắng được cho tôi. Mấy ngày tôi mệt lả, đi khám bệnh hay đi tiêm phòng HPV đều đi một mình dù tôi có đề nghị anh đi cùng. Ban đầu tôi ho cảm, anh còn mua thuốc quan tâm nhưng sau đó hoàn toàn không. Còn anh bệnh, tôi chủ động đem thuốc, nước cam, đồ ăn qua cho anh nhưng chỉ được vài lần, sau đó anh từ chối toàn tập, bảo đừng đem qua anh ngại lắm.
Tôi đề nghị qua phòng trọ anh nấu cơm cùng nhau ăn rồi tôi về, hoặc qua cửa hàng anh ngồi làm việc nhưng anh từ chối. Từ lúc yêu tới giờ, tôi chưa hề đặt chân đến phạm vi nhà trọ, cửa hàng anh. Buồn lắm chứ, suy nghĩ lại cảm giác mình bị ra rìa toàn tập. Thêm nữa, lúc cha mẹ anh vào đây, tôi chủ động mua quà là yến chưng đem tận nhà, nói anh gửi biếu bác gái. Tôi không biết anh có đưa cho mẹ anh không nhưng anh vẫn bảo bác cảm ơn tôi nhiều. Ngoài ra, tôi hay về nhà với ba mẹ vào cuối tuần nhưng không bao giờ anh chủ động hỏi thăm sức khỏe hoặc biếu quà bánh để tạo sự kết nối (cái này tôi không bắt nhưng thấy anh không quan tâm đến gia đình tôi).
Chuyện chia tay tôi cũng nói với cha mẹ rồi. Họ an ủi và bảo có người muốn làm quen ở quê, động viên tôi quen người ở quê luôn cho dễ cưới xin, đi lại. Dù chia tay được rồi nhưng trong lòng tôi vẫn tiếc thời gian vừa qua, tiếc bao kỷ niệm vui vẻ bên nhau. Yêu đương vui thật đấy nhưng đó là khi không suy nghĩ về chuyện cưới xin như thế này, không suy nghĩ về lâu dài. Nhưng đằng trai 31 tuổi, đằng gái 25 rồi mà không xác định yêu để tiến đến hôn nhân thì chỉ mất thời gian. Nói đến tuổi tôi mới nhớ Tết năm nay anh bảo về xem bói, thầy bói nói hai đứa tứ hành xung – lục xung nên không hợp kết hôn. Từ dạo đó bọn tôi hay cãi nhau về vấn đề tương lai.
Tôi ra thời hạn ba năm nhưng thực chất hiện tại chia tay chỉ 1,5 năm thôi. Tôi sợ rằng về lâu dài, phát sinh thêm chuyện có bầu, anh ta lại như thế thì chỉ có tôi khổ. Không lo lắng được cho tôi sao lo được cho con. Giờ tôi chỉ mong sao bản thân có thể thông suốt hơn, bớt suy nghĩ đau buồn về mối tình này. Chỉ khi có thể nhìn cuộc sống của anh một cách dửng dưng mà không chút xao động, tôi mới thực sự không còn tình cảm nữa.
Tôi và em quen nhau qua sự giới thiệu của người thân. Tôi 41 tuổi, em 36. Ngay lần gặp đầu tiên, em để lại trong tôi ấn tượng rất tốt. Em đẹp, chín chắn, nhìn rất có thiện cảm. Trong quá trình tìm hiểu, tôi biết mình dành tình cảm cho em nhiều hơn. Tôi luôn chủ động nhắn tin và hỏi han em mỗi ngày. Quen nhau nửa năm nhưng tôi chưa thấy em chủ động nhắn tin, gọi điện hay đòi hỏi tôi làm gì. Mỗi lần gặp nhau, em đều vui vẻ, hào hứng trò chuyện, nhưng chỉ dừng lại ở đó, không có động thái gì tình cảm hơn chút.
Rồi tin nhắn của em thưa dần, tời gian hồi âm cũng lâu hơn. Mỗi khi tôi hẹn gặp, em thường nói bận. Tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và nghĩ rằng mối quan hệ này sẽ không thể tiến thêm được gì. Một hôm, em chủ động nhắn tin hẹn tôi đi cà phê, điều từ khi quen nhau đến giờ em chưa từng làm. Tôi nghĩ có khi đây là bước tiến mới cho mối quan hệ của hai đứa. Thế nhưng khi gặp, mọi chuyện hoàn toàn khác. Em bảo chuyện tình cảm này không thể tiến xa hơn, em xin lỗi vì không thể đáp lại tình cảm của tôi. Tôi trân trọng sự thẳng thắn của em nhưng rất buồn, rồi lại nghĩ người ta không yêu mình thì biết trách ai.
Nghĩ thế nhưng tôi không đành lòng để tuột mất em. Tôi không biết phải diễn tả cảm giác ấy thế nào, chỉ biết mỗi lần được ở bên em, tôi đều thấy bình yên, hạnh phúc. Vì thế, biết là vô vọng nhưng tôi vẫn nhắn tin, mặc cho em có trả lời hay không. Tôi có nhà, có xe, không giàu có nhưng tin là đủ khả năng lo cho gia đình nhỏ trong tương lai. Đến giờ tôi vẫn chưa lập gia đình không phải vì không có ai yêu, có thể do tôi kỹ tính nên chưa tìm được người phù hợp, đến khi gặp em thì em lại không dành tình cảm cho mình. Trước đây, mỗi khi trò chuyện với ai đó, tôi có thể nói đủ thứ chuyện, thế nhưng cứ nhắc đến chuyện hôn nhân là tôi lại lúng túng. Mẹ cũng hay bảo: "Con lo kiếm vợ để mẹ còn được bế cháu, mẹ nhiều tuổi rồi".
Tôi từng được mai mối với nhiều người nhưng chưa ai mang lại cho mình cảm xúc đặc biệt. Chỉ có em, với sự chín chắn, tinh tế nhưng thẳng thắn, khiến tôi có thể mơ về một tổ ấm hạnh phúc. Em đủ chân thành để nói mình không yêu tôi, điều đó khiến tôi càng trân trọng và yêu em nhiều hơn. Chúng tôi dừng liên lạc khoảng hai tháng thì bỗng em nhắn tin: "Anh, mình cưới nhau luôn được không, chẳng cần hẹn hò hay tìm hiểu gì. Ngay từ đầu chúng ta đã không yêu đương lãng mạn gì, nên giờ không cần cố tìm kiếm sự lãng mạn". Tôi mong được ở bên em lắm nhưng rồi lại tỉnh táo luôn, sao em không yêu tôi mà lại muốn cưới? Em là phụ nữ, cần phải có tình yêu mới cưới, sao giờ lại nhắn tin cho tôi như thế?
Giá như em đừng nói thẳng rằng em không có tình cảm với tôi thì lại khác. Có lẽ bố mẹ thấy em đã có tuổi nên tạo nhiều áp lực khiến em muốn kết hôn dù không yêu. Tôi yêu em nhiều nên cũng buồn cho bản thân, thương em nếu cưới mà chưa có tình yêu. Tệ nhất là tôi hiểu mọi chuyện nhưng không thể buông tay em. Có thể tôi mạo hiểm nếu bước vào cuộc hôn nhân này. Tôi thấy nhiều người bảo: "Phụ nữ nên lấy người đàn ông yêu mình nhiều hơn", tôi yêu em nhiều thế, tin rằng có thể làm cho em hạnh phúc và yêu lại tôi. Rồi nhỡ tôi cứ yêu em mà mãiem chẳng thể yêu tôi, thì sao? Tôi cưới em, liệu có khi nào phải hối hận không? Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 35 tuổi, làm công nhân, thu nhập khoảng 9 triệu đồng/tháng, có bé trai 3 tuổi. Chồng cùng tuổi, công việc bấp bênh, phụ tôi tiền chi tiêu khoảng 3 triệu đồng/tháng (đa phần thời gian chồng làm ở nhà). Tôi đang sống nhờ nhà bố mẹ đẻ, bố mẹ đều 65 tuổi nên không tạo ra thu nhập. Mỗi ngày tôi phụ 150 nghìn đồng tiền ăn cho bố mẹ và con trai của mình (chồng tôi tự ăn). Điện nước mỗi tháng cùng tiền gas là 1,5 triệu đồng, cho bố tháng khoảng 500 nghìn đồng, tích góp tháng 2 triệu đồng. Còn lại tôi tiêu cho bản thân và con. Cuộc sống cứ trôi và tôi khá hài lòng dù cuộc sống eo hẹp. Đến khi bị anh chị nói là để bố mẹ vất vả làm việc nhà, cảm thấy rất buồn.
Tôi làm cả ngày ở công ty, chiều về cho con ăn, tắm rửa cho con, nấu ăn, lau nhà. Công việc của mẹ là phơi đồ, hai ngày/lần, rửa chén rồi nấu ăn cho bố mẹ và con tôi bữa trưa, nếu còn thì ăn bữa chiều tôi khỏi nấu, trông cháu giúp vợ chồng tôi để anh làm việc khoảng một tiếng, thời gian còn lại chồng tôi trông con. Bố không làm gì, chồng tôi cũng không làm gì việc nhà. Nay tôi bị bố và anh chị góp ý nên làm việc nhà thêm để mẹ đỡ vất vả. Tôi thấy buồn và muốn tách ra ăn riêng vì quá áp lực. Chẳng lẽ mọi người thấy tôi không vất vả sao?
Tôi và em yêu nhau hơn hai tháng, em hơn tôi 5 tuổi và từng lập gia đình. Vừa rồi chúng tôi xảy ra rất nhiều chuyện. Em đã đọc được tin nhắn của tôi nhắn trêu với bạn khác từ xưa, vì thế em bảo tôi lăng nhăng, phản bội. Thật lòng những tin nhắn đó tôi trêu từ lâu lắm rồi, cũng không có ý gì cả.
Về phía em, có rất nhiều vệ tinh và luôn nhắn tin với họ (đôi lúc còn nhắn trước mặt tôi). Em luôn bảo không có gì, vẫn yêu tôi nhưng nội dung nhắn với họ rất thân mật, ngọt ngào, đôi khi còn tán tỉnh nhau. Vấn đề là họ nhắn kiểu nào thì em vẫn nhắn lại, có người còn gọi em là vợ. Tôi rất yêu em, không muốn chỉ vì mấy tin nhắn trêu đùa từ trước mà khiến em hiểu lầm; hơn nữa cũng muốn bạn gái dừng nhắn tin với những người tán tỉnh em. Rất mong các bạn tư vấn giúp.