Phó thủ tướng Hồ Quốc Dũng đã ký công điện về việc tập trung chỉ đạo thực hiện quyết liệt các giải pháp đấu tranh, ngăn chặn, xử lý hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ.
Đợt truy quét cao điểm này diễn ra trong bối cảnh công tác đấu tranh đã có nhiều chuyển biến tích cực, nhưng tình trạng vi phạm tại một số lĩnh vực, địa phương vẫn diễn biến phức tạp, gây tác động lớn đến môi trường đầu tư, kinh doanh cũng như quyền và lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp và các tổ chức liên quan.
Chính phủ yêu cầu mở đợt cao điểm toàn quốc từ ngày 7 đến 30-5, tập trung xử lý các hành vi vi phạm bản quyền phim, âm nhạc, chương trình truyền hình, trò chơi điện tử trên môi trường số, song song với hàng giả, hàng nhái, xâm phạm nhãn hiệu và chỉ dẫn địa lý.
Bộ Công an được giao triệt phá các website phim lậu, nhạc lậu, game lậu, nền tảng vi phạm bản quyền có lượng truy cập lớn, kể cả website dùng tiếng Anh. Đồng thời xác minh, điều tra, khởi tố một số vụ án nghiêm trọng liên quan đến quyền tác giả, nhãn hiệu và chỉ dẫn địa lý. Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch sẽ kiểm tra việc chấp hành bản quyền phần mềm, phim, âm nhạc, trò chơi điện tử…
Chính phủ yêu cầu số vụ xử lý vi phạm phải tăng tối thiểu 20% so với tháng 5-2025. Các địa phương phải thành lập tổ công tác liên ngành do chủ tịch UBND tỉnh, thành phố làm tổ trưởng để trực tiếp chỉ đạo.
“Chúng ta đang ở trong một cuộc đua vũ trang về công nghệ”. Đó là nhận định của ông Nguyễn Mạnh Quý, Viện trưởng Viện Bản quyền và Tài sản số, khi trao đổi với Tuổi Trẻ về cuộc chiến giữa vấn nạn vi phạm bản quyền và biện pháp ngăn chặn, xử lý.
Ông Quý đề xuất hai biện pháp cần tập trung trước mắt để chống lại nạn vi phạm bản quyền tại Việt Nam. Thứ nhất là ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) và dữ liệu lớn (Big Data) vào các hệ thống rà quét tự động theo thời gian thực để phát hiện sớm các dấu hiệu vi phạm và tự động gửi yêu cầu chặn truy cập đến các nhà mạng (ISP).
Về giải pháp cụ thể, trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Huỳnh Hồ Đại Nghĩa, giảng viên Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn – ĐH Quốc gia TP.HCM, cho rằng cần chia thành hai tầng: ngắn hạn là kiểm soát rủi ro và xử lý nghiêm vi phạm, dài hạn là xây dựng hệ sinh thái sở hữu trí tuệ như một nền tảng của nền kinh tế sáng tạo.
Riêng giải pháp ngắn hạn, đầu tiên cần tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các hành vi xâm phạm sở hữu trí tuệ, nhất là trong các lĩnh vực có nguy cơ cao như hàng tiêu dùng, dược phẩm, mỹ phẩm, thực phẩm, thời trang, linh kiện điện tử, phần mềm, thương mại điện tử và hàng xuất khẩu.
Thứ hai, cần siết trách nhiệm của các sàn thương mại điện tử, nền tảng số và đơn vị trung gian. Trong nền kinh tế số, rất nhiều hành vi bán hàng giả, hàng nhái, vi phạm nhãn hiệu diễn ra trên nền tảng trực tuyến. Nếu chỉ xử lý người bán nhỏ lẻ mà không buộc nền tảng có trách nhiệm rà soát, gỡ bỏ, lưu vết dữ liệu và phối hợp với cơ quan chức năng thì hiệu quả sẽ hạn chế.
Thứ ba, cần thiết lập cơ chế phản ứng nhanh về sở hữu trí tuệ đối với hàng xuất khẩu. Những ngành xuất khẩu lớn sang Mỹ, EU, Nhật Bản, Hàn Quốc cần được hỗ trợ rà soát rủi ro về nhãn hiệu, bản quyền, kiểu dáng công nghiệp, phần mềm, xuất xứ công nghệ và nguyên liệu đầu vào.
Thứ tư, cần công khai một số vụ xử lý điển hình. Bảo vệ sở hữu trí tuệ không thể chỉ là hoạt động hành chính âm thầm, cần trở thành thông điệp chính sách rõ ràng rằng: Việt Nam không dung túng cho hàng giả, hàng nhái và hành vi ăn cắp tài sản sáng tạo.
Emma McDaniel, hiện 40 tuổi, bị bố là ông Mark Talbot bỏ rơi từ khi 8 tháng tuổi. Sau đó, ông Mark tích lũy được khối tài sản lớn thông qua đầu tư bất động sản và kinh doanh, trở thành triệu phú.
Trong di chúc cuối cùng được lập năm 2014, ông Mark đã tước quyền thừa kế của Emma, nói rằng đã không gặp cô trong hai thập kỷ và để lại toàn bộ tài sản cho vợ là Rosemary Talbot, mẹ kế của Emma.
Tuy nhiên, bước ngoặt quan trọng xảy ra khi ông Mark và Emma làm lành với nhau 5 năm sau đó vào 2019, dần phát triển mối quan hệ được mô tả là "thân thiết". Nhưng ông Mark đột ngột qua đời vào tháng 10/2022 ở tuổi 63 mà không kịp cập nhật di chúc, để lại khối tài sản trị giá 1,75 triệu bảng Anh (hơn 62 tỷ đồng) cho Rosemary.
Gặp vấn đề sức khỏe, khó khăn về tài chính, phụ thuộc vào trợ cấp chính phủ và phải nuôi dạy hai con khuyết tật, Emma đâm đơn kiện vào tháng 11/2025, yêu cầu được chia một phần di sản của bố.
Theo hồ sơ đệ trình lên Tòa Thượng thẩm London, ông Mark chia tay mẹ Emma vào năm 1985. Ông chưa bao giờ gặp em trai của Emma, Rhys, được sinh ra sau khi ông rời đi. Sau đó, Mark có cuộc hôn nhân kéo dài 36 năm với Rosemary, hiện 68 tuổi, và có hai con.
Emma đã nói chuyện qua điện thoại với bố năm 16 tuổi, nhưng họ không gặp lại nhau cho đến khi ông Mark chủ động liên lạc vào năm 2019. Sau đó, cả hai thân thiết hơn, cùng đi nghỉ tại biệt thự trị giá 450.000 bảng Anh của ông Mark ở Bồ Đào Nha.
Di chúc được lập vào tháng 5/2014 của Mark nêu rõ không để lại tài sản cho con trai Rhys mà ông chưa từng gặp mặt, cũng như con gái Emma gặp lần cuối cách đây khoảng 20 năm, khẳng định không còn liên lạc với cả hai.
Di chúc này không thay đổi bất chấp mối quan hệ cha con được hàn gắn, dẫn đến việc Emma yêu cầu "khoản trợ cấp tài chính hợp lý" từ di sản.
Rosemary phản bác yêu cầu này, cho rằng Mark đã khẳng định rõ ràng mong muốn hai người con không được thừa kế tài sản của ông. Bà cũng lập luận rằng khối tài sản là "nỗ lực chung" của họ, vì việc chồng tập trung vào kinh doanh đã "làm giảm khả năng kiếm tiền của bà" và thực chất đóng vai trò như "lương hưu" của bà.
Ngày 23/4, thẩm phán Caroline Shea ra phán quyết rằng Emma sẽ nhận được 123.418 bảng Anh (hơn 4 tỷ đồng) từ di sản của bố. Thẩm phán nhấn mạnh nhu cầu tài chính của Emma và xác định những đóng góp của cô trong việc chăm sóc bố và bà nội khiến yêu cầu chia tài sản phù hợp về mặt đạo đức.
Trong phán quyết, thẩm phán thừa nhận tác động sâu sắc do cái chết của Mark đối với cả hai người phụ nữ, lưu ý rằng "tâm trạng suy sụp" của Rosemary càng trầm trọng hơn do hành động pháp lý của Emma.
Tuy nhiên, thẩm phán bác bỏ nhận định của Rosemary rằng mối quan hệ hòa giải giữa Mark và Emma chỉ đơn thuần là tình bạn chứ không phải quan hệ cha con thực sự. Theo thẩm phán, cả Mark và Emma đều thể hiện kỳ vọng rằng sẽ tiếp tục mối quan hệ đang ngày càng thân thiết.
Thẩm phán cho biết Emma có hoàn cảnh tài chính rất khó khăn, chỉ đủ trang trải cuộc sống tối thiểu cho bản thân và gia đình. Trong khi đó, Rosemary vốn giàu có, đồng thời được chu cấp đầy đủ từ di sản của Mark. Việc trao khoản trợ cấp cho Emma sẽ không ảnh hưởng đến mức sống của Rosemary hay tước đoạt phần lớn tài sản thừa kế của bà.
Ngày 9/5, Hậu (54 tuổi, ngụ xã Phú Túc) bị Công an tỉnh Gia Lai tạm giữ hình sự, điều tra dấu hiệu của tội Vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ.
Bước đầu, cơ quan điều tra xác định nguyên nhân tai nạn là tài xế không làm chủ tốc độ khi vào khúc cua, dẫn đến không làm chủ tay lái, để xảy ra tai nạn đặc biệt nghiêm trọng.
Sáng hôm qua, ông Hậu lái ôtô khách của nhà xe Hùng Phương trên quốc lộ 25, hướng Gia Lai đi Kon Tum. Khi đến đoạn đèo Tô Na, thuộc buôn Phùm, xã Uar, xe bất ngờ lật và lao xuống lề bên trái.
Tai nạn khiến bà Võ Thị Hường, 75 tuổi, trú xã Phú Túc, tử vong tại chỗ. Ông Nguyễn Việt Hòa, 46 tuổi và anh Lê Kim Hùng, 37 tuổi tử vong tại Trung tâm Y tế Krông Pa. Ba người bị gãy xương sườn, chấn thương đầu, ngực, tay... đang được điều trị tại các cơ sở y tế.
Chiều 31-3, TAND TP.HCM (cơ sở 2, tại phường Bình Dương) xét xử sơ thẩm đã tuyên phạt bị cáo Lê Thanh Tâm, 40 tuổi, Giám đốc Công ty bất động sản Nguồn Lực Việt Bình Dương, 3 năm 6 tháng tù về tội "làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức".
Bị cáo Tâm đã làm giả con dấu và giả chữ ký của chính kế toán trưởng công ty mà mình đang làm Giám đốc, người đại diện pháp luật để rút tiền.
Theo cáo trạng, Công ty bất động sản Nguồn Lực Việt Bình Dương hoạt động chính trong lĩnh vực môi giới bất động sản, có trụ sở tại phường Dĩ An, tỉnh Bình Dương, nay là phường Dĩ An, TP.HCM.
Công ty có mở thêm chi nhánh tại phường Hòa Phú, TP Thủ Dầu Một, nay là phường Bình Dương, TP.HCM.
Từ tháng 8-2018, Công ty bất động sản Nguồn Lực Việt Bình Dương chuyển từ mô hình công ty TNHH sang công ty cổ phần, trong đó Lê Thanh Tâm là Giám đốc, người đại diện pháp luật của công ty.
Giấy đăng ký kinh doanh thể hiện Công ty Nguồn Lực Việt Bình Dương có vốn điều lệ 40 tỉ đồng. Trong đó Tâm góp 35% vốn (tương đương 14 tỉ đồng), ông Tạ Văn Lượng - Chủ tịch HĐQT công ty - góp 45% (tương đương 18 tỉ đồng) và một cổ đông khác góp 20% (tương đương 8 tỉ đồng).
Tuy nhiên trên thực tế các cổ đông không thực hiện việc góp vốn vào công ty. Chỉ có Chủ tịch HĐQT công ty Tạ Văn Lượng đầu tư khoảng 3 tỉ đồng để trang trải chi phí hoạt động ban đầu của công ty như thuê mặt bằng, trả lương nhân viên… Mọi hoạt động của công ty sau đó được ông Lượng giao cho Tâm quản lý, điều hành.
Kết quả điều tra xác định mặc dù điều lệ công ty quy định chỉ có một con dấu, nhưng Tâm đã tự ý khắc thêm một con dấu của công ty mà không thông báo cho Chủ tịch công ty biết, cũng không làm thủ tục thông báo tới cơ quan đăng ký kinh doanh.
Đến tháng 4-2020, ông Lượng phát hiện công ty có con dấu thứ hai, và nghi ngờ Tâm quản lý công ty có hoạt động thu chi tài chính không rõ ràng, gây thất thoát nên ông Lượng giữ, quản lý cả hai con dấu.
Tâm làm đơn cớ mất con dấu tới cơ quan công an, rồi nhờ một người (không rõ nhân thân, lai lịch) làm giả một con dấu khác của công ty.
Cáo trạng cáo buộc bị cáo Tâm đã dùng con dấu giả để đóng lên các séc, ủy nhiệm chi, đồng thời giả chữ ký của kế toán trưởng để rút tiền của công ty mở tại một ngân hàng. Tổng số tiền bị Tâm rút tiền mặt hoặc chuyển khoản từ tài khoản của Công ty bất động sản Nguồn Lực Việt Bình Dương là hơn 1 tỉ đồng.
Phát hiện hành vi rút tiền của Tâm, Chủ tịch Công ty Nguồn Lực Việt Bình Dương đã làm đơn tố giác Giám đốc công ty tới cơ quan điều tra. Trong quá trình điều tra và tại tòa, bị cáo Tâm thừa nhận hành vi làm giả con dấu, tài liệu của công ty.
Tâm khai số tiền rút, chuyển khoản từ tài khoản công ty được dùng trả lương cho nhân viên, đóng bảo hiểm xã hội và trả tiền thuê mặt bằng, chuyển cho một số khách hàng mua đất…
Căn cứ vào các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ, tòa đã tuyên phạt Tâm mức án 3 năm 6 tháng tù nêu trên (trước thời điểm xét xử, bị cáo đang được tại ngoại).