Câu chuyện về người chồng sống quá tiết kiệm, luôn mặc cảm vì thu nhập của mình dù gia đình đã có khoản tích lũy đáng kể khiến nhiều độc giả đồng cảm. Không ít người cho rằng áp lực cơm áo, sự so sánh với xung quanh và nỗi lo cho tương lai đã khiến nhiều người dần trở nên khắt khe với chính mình. Dưới phần bình luận, nhiều độc giả cũng chia sẻ những câu chuyện rất đời thường về chuyện tiền bạc, sự tiết kiệm và áp lực kinh tế trong hôn nhân.
Nhiều người bảo tôi ‘điên’ vì mua máy tính 3000 USD cho con 8 tuổi chơi game
Tôi là đàn ông, ở nước ngoài, cũng như chồng tác giả, sống rất giản dị, không thích sống bề ngoài. Đối với tôi, áo thun rẻ tiền hay là áo hàng hiệu cũng chỉ là áo thun. Thu nhập của tôi cao hơn mức trung bình rất nhiều nhưng tôi không có thói xài tiền, có lẽ không đòi hỏi hoặc không có nhu cầu để mua sắm. Khi con học cấp ba, trong ví tôi lúc nào cũng có tờ 50 USD, phòng hờ khi con xin tiền, còn không thì tờ tiền đó sẽ nằm trong ví vài tháng. Đối với bản thân, tôi sống không cầu kỳ, chẳng hạn trong công ty có máy pha cà phê, mỗi sáng ai cũng xếp hàng làm một ly, còn tôi dùng cà phê gói cho nhanh.
Tuy tôi sống đơn giản cho bản thân nhưng đối với gia đình hay bạn bè thì hoàn toàn trái ngược. Nói ra không có ý khoe khoang nhưng tôi luôn muốn con được cái tốt nhất trong khả năng của mình. Đồng nghiệp cho rằng tôi điên rồi khi bỏ ra trên 3000 USD mua máy tính “chuyên nghiệp” cho con gái 8 tuổi chơi game Minecraft. Cũng nhiều lần, để giúp những gia đình người Việt Nam mới qua, tôi bán xe cho họ giá rẻ chưa được nửa giá thị trường và cho trả góp mỗi tháng. Bán xong, cậu em điện thoại khoe với tôi là bảo hiểm định giá 25.000 USD và cảm ơn ríu rít. Tôi chỉ mỉm cười, không nói gì. Vài hôm sau tôi tặng thêm bộ lốp mới trên 1.000 USD vì họ có con nhỏ. (Ngồi Không – Thích Chém Gió)
Chồng tôi giản dị nhưng rất hào phóng với người nhà
Thấy tác giả cũng khá giống chồng tôi nên chia sẻ với bạn. Ngày xưa, lúc còn là sinh viên, chồng tôi có hai cái áo thun mặc mòn rách hết cả, chiếc xe đạp tối giản tới độ “thắng bằng chân” luôn. Sau này kết hôn, anh gần như chỉ mặc đồng phục công ty hay áo thun tôi đem từ các cuộc hội thảo về. Giờ nghỉ hưu rồi, chỉ mua áo lót mặc ở nhà, còn ra đường thì áo cũ bận lại. Đối với họ hàng, anh em, chồng tôi rất hào phóng: hỗ trợ xây nhà, chu cấp học hành, xe cộ, máy tính, nuôi cháu ăn học,…
Tôi chưa bao giờ chê chồng keo kiệt với bản thân vì thấy anh sống khá vui vẻ, chỉ là ít quan tâm đến vẻ ngoài, thuộc dạng hướng nội, chỉ chăm lo nhà cửa, vợ con, việc làm chứ ít giao tế. Rảnh thì anh viết truyện, học thêm gì đó, đọc sách,… Tôi thấy vậy khá ổn. Đừng để định kiến “chồng keo kiệt” làm mất hòa khí gia đình, nhiều nhà khi khá hơn thường chê bai chồng hoặc vợ không biết hưởng thụ hay nâng cấp bản thân cho sang chảnh khiến gia đình dễ đổ vỡ. (Plutino)
Chồng không muốn đi du lịch, mẹ con tôi tự sắp xếp đi cùng bạn bè
Chồng tôi sinh ra trong hoàn cảnh nghèo nên nhiều khi vấn đề tiền bạc có vẻ áp lực. Anh rất tiết kiệm cho bản thân nhưng không bao giờ tiếc với vợ con. Lúc nào cũng lo lắng cho bố mẹ, người thân, muốn gánh trách nhiệm gia đình vì là con trưởng. Sau mấy năm tôi cũng đồng hóa được anh chút ít, anh đỡ tiết kiệm hơn rồi.
Tôi xin chia sẻ chút kinh nghiệm sống từ gia đình tôi và vẫn đảm bảo hạnh phúc. Chồng không muốn đi du lịch cùng vì bất cứ lý do gì, tôi vẫn tự sắp xếp hô hào nhóm bạn thân ở công ty tự tổ chức các mẹ và các con đi du lịch cùng nhau. Tôi vẫn sẽ cho con đi trải nghiệm cùng bạn bè mình khi có dịp, chi phí khoảng hơn 3 triệu đồng một chuyến đi cho ba mẹ con. Đó là lương tôi có 18 triệu đồng, còn những ai lương cao hơn, có thể đi xa hơn. Quan điểm của tôi là kiếm tiền được phải dùng nó để yêu thương bản thân, không quá hoang phí là được. (Vô Thường)
Đọc xong bài viết này có lẽ mọi người sẽ chỉ trích tôi rất nhiều. Tôi vẫn viết, bởi lúc này cô độc vô cùng, lòng nặng trĩu, muốn trải lòng. Tôi sinh ra trong một gia đình hạnh phúc (trừ lúc bố uống rượu), nhưng rất khó khăn về mặt tài chính, chuyển nhà trọ như cơm bữa. Tuổi thơ của tôi sáng đi học, trưa lóc cóc phụ mẹ bán hàng. Là những trận đòn roi đến thâm tím khi bố uống rượu hay bực mình (do lúc sinh tôi bố còn quá trẻ, chưa hề chín chắn như bây giờ). Là chiều chiều bế em đi vòng vòng xóm đút cháo cho em ăn (hôm nào nó ăn lâu quá, tôi đói là ăn hết luôn, về nói là em ăn hết rồi). Là lúc nào cũng mong ngóng bố dẫn đến chỗ ông bạn buôn ve chai để xin mượn từng quyển truyện thiếu trang về đọc.
Tính cách tôi bây giờ cũng ảnh hưởng phần nhiều từ những nhân vật chính: quân tử, thương người, sống tình cảm nhưng đôi khi rất nổi loạn, sống không theo quy tắc, luôn muốn làm điều khác biệt. Tôi nghiện đá banh đến tột độ. Tuổi thơ cứ thế trôi đi, ngẫm lại nhiều lúc thấy tủi thân nhưng vẫn đẹp và đáng nhớ vô cùng vì vô lo vô nghĩ, chẳng biết ngại, chẳng biết yêu, chẳng phải tiếp xúc với cuộc sống bon chen, ích kỷ ngoài kia.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp 12, thời điểm tôi có những rúng động tình cảm đầu đời, thời điểm của sự nổi loạn, như chiếc lò xo bị nén quá lâu bung ra một cách mạnh mẽ nhất khi có những chất xúc tác cần thiết. Tôi cùng đám bạn cúp học đá banh, chơi game, sau cùng là cờ bạc, đề đóm, cá độ đá banh. Kết quả là tôi rớt đại học, bắt đầu cảm nhận được thế nào là áp lực. Tôi đi bụi lần đầu, được hai tháng mẹ tìm về, rồi đi làm công nhân được hai tháng. Tôi biết thế nào là kiếm tiền khó lắm, làm công vất vả lắm. Tôi lại quyết tâm thi lại. Năm đầu tôi bình thường như chúng bạn, có quen một cô gái. Tôi hết mực đối xử tốt với cô ấy, vậy mà lại bị phản bội. Từ đó tôi rút ra kinh nghiệm: "Theo tình, tình chạy. Chạy tình, tình theo".
Theo học ngành mình không thích cộng thêm việc gia đình không có điều kiện mua máy tính, tôi chỉ cố gắng được năm rưỡi. Cuối năm thứ hai tôi chán nản, gặp lại tụi bạn cũ, lại lao vào vòng cá độ với mục tiêu duy nhất là kiếm được cái máy tính xài. Đời không như là mơ, tôi thua nhiều hơn thắng, lấy tiền học trả nợ rồi không tiền đóng học, rồi tôi bỏ học. Mọi chuyện bắt đầu từ đây.
Tôi quen cô ấy, một "nấm lùn dễ thương". Trong khoảng thời gian tôi suy sụp nhất, thiếu thốn đủ điều, cô ấy luôn bên cạnh tôi. Tôi cũng đi làm khá nhiều việc: phụ nhà hàng tiệc cưới, làm quán nhậu, làm công nhân, phục vụ trò chơi nhưng trong lòng vẫn ảo tưởng sẽ kiếm tiền qua cá độ đá banh. Tôi giấu bạn gái, tiếp tục chơi, lại thua nhưng không bỏ. Bạn gái đứng ra vay mượn giúp tôi. Ngoài ra cô ấy còn có một động lực, một khát khao vươn lên mà tôi thầm ngưỡng mộ. Tôi yêu và thương bạn gái rất nhiều nhưng thật ngu ngốc khi không biết cách đối xử với cô ấy.
Trong khi cô ấy hết lòng vun vén cho tình cảm của hai đứa, hy sinh mọi thứ, tôi lại thường xuyên bỏ mặc, đôi khi bực mình hoặc tức giận là lại dễ dàng nói chia tay bạn gái. Tính ra tôi đã đòi chia tay đến 3-4 lần rồi. Vậy mà trong mọi lần cô ấy luôn là người chủ động làm lành, năn nỉ tôi quay lại. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ không thể sống thiếu tôi. Cách đây vài ngày, vì đang chán nản chuyện tiền bạc, tôi đã dại dột đòi chia tay. Không như mọi lần, cô ấy im lặng. Sau vài ngày tôi chịu không nổi chủ động xin quay lại thì biết đã mất bạn gái thật rồi.
Qua quan sát và một vài thông tin, tôi sốc vô cùng khi biết cô ấy đã có người mới, là bạn cũ hồi cấp hai của tôi. Tôi trách mình quá ngu ngốc, ích kỷ, luôn che giấu cảm xúc. Tôi còn quá yêu cô ấy, nghĩ cô ấy cần người mới để bên cạnh lúc suy sụp. Cô ấy bảo quen người này rồi xác định rõ tình cảm mới tính tiếp. Tôi tự nhủ lòng mình, nếu cô ấy cho cơ hội sẽ quay lại ngay lập tức và trân trọng. Thế nhưng cậu ấy lại là bạn cũ của tôi, tôi không biết phải làm sao nữa.
Tôi yêu em hơn hai năm, hơn em 10 tuổi, quen nhau từ khi em còn là sinh viên năm ba. Đó là một tình yêu trong sáng, đẹp đẽ và hai đứa nhiều lần về chơi với gia đình hai bên. Tôi trưởng thành hơn, còn em khá non trẻ, lười và dễ nóng giận. Đa số việc nhà tôi làm hết, chỉ cần chuyện nhỏ em cũng dễ nổi nóng. Cứ khoảng hai tháng một lần, tôi lại muốn dừng lại với em để em nhìn nhận lại lỗi sai rồi thay đổi, thế nhưng mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như vậy. Tôi thương em rất nhiều, một phần vì thấy em khổ. Tôi cũng nghĩ với tính cách của em, sẽ khó có người yêu lâu dài. Mối tình trước của em cũng chỉ kéo dài hơn một năm rồi kết thúc.
Khi em ra trường, tôi giúp chuyển trọ để đi làm gần hơn. Sau này tôi mới biết em đã liên lạc và có tình cảm với một người đàn ông U40 cùng trường, trong khi em mới 25 tuổi. Khi chuyển trọ, em nói tôi cứ từ từ lên vì ít hôm nữa bố em sẽ lên. Trong nửa tháng đó, em lại thường xuyên ngủ cùng người đàn ông kia. Những lần tôi lên phòng trọ, thường thấy xe của anh ta ở đó. Có lần tôi đến gõ cửa, em chỉ bảo về đi, tôi lại lặng lẽ quay về. Đến lần thứ hai, tôi chủ động hẹn người kia ra quán cà phê nói chuyện. Cả ba cùng ngồi xuống và mọi chuyện mới vỡ lẽ. Tôi biết em đã quen người đó từ trước tết.
Em nói yêu tôi trong khi vẫn đón nhận và ngủ với người khác. Khi mọi chuyện bại lộ, em áp lực và không biết chọn ai. Người đàn ông kia thì kiểm soát rất mạnh, không cho em liên lạc với tôi, liên tục qua lại với em. Cuối cùng em... không chọn ai cả. Tôi dừng lại, còn người kia vẫn nhắn tin. Một thời gian sau tôi lên thăm em, không còn thấy xe của người đàn ông U40 nữa, thay vào đó lại xuất hiện một người khác. Đêm nào tôi cũng thấy cậu ấy chở em về rồi ở lại phòng ngủ. Chỉ hơn một tháng mà mọi thứ thay đổi quá nhanh, tôi nghĩ em đã luôn chuẩn bị sẵn phương án dự phòng cho mình, hết người này đến người khác. Tôi bị phản bội và cảm thấy em thay đổi chóng mặt.
Em thường nói dối cả gia đình nên những lỗi nhỏ không sửa, dần trở thành lỗi lớn, làm tổn thương cả những người thật lòng yêu em. Người đàn ông U40 kia cũng rất đau lòng vì em từng nói tôi chỉ là bạn, còn với anh ta là lần đầu tiên. Trong khi lúc quen tôi, em từng nói điều tương tự, dù tôi biết trước đó em đã có bạn trai. Đến giờ tôi vẫn còn thương em, nhưng nghĩ lại em đã quá phũ phàng với tôi và với nhiều người khác.
Tôi nghĩ em có những khuyết điểm nhưng không chịu sửa đổi, lâu dần trở thành bản chất và gây hệ lụy cho những người xung quanh. Nếu cứ sống như vậy, em sẽ khó tìm được hạnh phúc thật sự. Em thường yêu theo cách một chiều: để người khác thương, lo lắng và vun vén cho mình, còn bản thân lại chưa biết trân trọng hay xây dựng tình cảm. Tôi từng nghĩ sau này em sẽ rất khổ. Khi còn phước sẽ có người đến bên cạnh, khi hết phước có thể em sẽ chật vật về công việc, tài chính và cả tình cảm. Tôi sống tử tế, có trách nhiệm nhưng công việc cũng bận rộn, có giai đoạn ít quan tâm em hơn. Khi xảy ra chuyện, tôi từng tha thứ và mong em quay về sửa sai. Tôi hứa sẽ quan tâm nhiều hơn, bù đắp nhiều hơn, nhưng em đã không quay lại mà chọn bước tiếp.
Có lẽ sai lầm của tôi là đặt tình cảm vào một người chưa đủ chín chắn. Một mối quan hệ mà chỉ một người cố gắng, một người gồng mình chịu đựng thì đến lúc nào đó sẽ gãy. Tôi tâm sự chỉ để mọi người thấy rằng cuộc sống đôi khi có những sự thật rất éo le. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
Gần ba năm độc thân sau mối tình cũ, tôi quyết định mở lòng với anh. Anh hơn tôi hai tuổi, nói chuyện nhẹ nhàng, biết quan tâm và luôn tỏ ra là người đàn ông chín chắn. Anh bảo từng trải nên chỉ muốn tìm một mối quan hệ nghiêm túc để tính chuyện lâu dài. Chính sự điềm đạm ấy khiến tôi tin mình đã gặp đúng người.
Thời gian đầu yêu nhau, anh không bao giờ đòi hỏi điều gì trực tiếp. Nhưng mỗi lần đi ngang cửa hàng quần áo, anh lại nói: "Chiếc áo này đẹp quá, tiếc là anh chưa nỡ mua". Thấy vậy, tôi mua tặng. Rồi đến giày, nước hoa, balô, đồng hồ... Anh đều khéo léo gợi ý bằng những câu nói nửa đùa nửa thật. Mỗi lần nhận quà, anh cảm ơn rất ngọt ngào, thể hiện sự hạnh phúc rằng đồ người yêu tặng là vô giá, người khác sẽ ghen tị khi thấy anh được người yêu quan tâm. Và đôi lần anh cũng đưa tôi đi mua sắm hoặc mua tặng những thứ đồ nhỏ xinh.
Dần dần, tôi nhận ra hầu như mọi dịp đặc biệt đều là tôi chuẩn bị. Sinh nhật anh, lễ, Tết hay khi anh đạt thành tích gì trong công việc, anh đều nhắc khéo rằng "có quà kỷ niệm chắc sẽ vui và ý nghĩ hơn". Trong khi đó, những lần sinh nhật tôi hay kỷ niệm yêu nhau, anh chỉ tặng một bó hoa nhỏ hoặc dẫn tôi đi ăn rồi nói anh không tinh tế lắm, sợ chọn quà không khéo nên chỉ tìm cách thể hiện bằng tình cảm. Vì yêu nên tôi thấy rất hạnh phúc, cảm thấy anh chân thành.
Đỉnh điểm là trước sinh nhật năm nay, anh liên tục nhắc đến mẫu điện thoại mới ra mắt. Anh bảo điện thoại cũ chậm, làm việc bất tiện rồi cười nói nửa đùa nửa thật: "Nếu người yêu tặng thì hạnh phúc biết mấy, mỗi lần dùng lại nhớ là người yêu tặng mình". Thậm chí anh còn gửi cho tôi đường link sản phẩm và nói đúng màu mình thích. Lúc đó tôi mới giật mình nhìn lại, từ khi yêu nhau đến nay, giá trị những món quà tôi dành cho anh đã lên tới vài chục triệu đồng.
Tôi không tiếc tiền vì người mình yêu nhưng buồn là cảm giác anh xem việc tôi tặng quà như điều bình thường, còn tình cảm của tôi dường như được đo bằng giá trị món quà. Tôi từ chối mua chiếc điện thoại ấy thì anh tỏ ra giận lẫy. Liệu có phải tôi đang bị lợi dụng không hay là tôi tính toán quá? Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.