Sau khi Arsenal giành vé vào chơi trận chung kết Champions League nhờ chiến thắng Atletico Madrid với tổng tỷ số 2-1, Aston Villa và Crystal Palace cũng nối gót tại các giải đấu tương ứng.
Sau khi thua 0-1 ở lượt đi bán kết, Villa của HLV Unai Emery đè bẹp đối thủ đồng hương Nottingham Forest 4-0 ở lượt về. Chiến thắng này đưa đội chủ sân Villa Park vào chơi trận chung kết Europa League trước đại diện Bundesliga là Freiburg tại Istanbul vào ngày 21/5. Villa đứng trước cơ hội giành được danh hiệu lớn đầu tiên sau ba thập kỷ và cũng là chiếc cúp châu Âu đầu tiên sau 44 năm – từ sau Cup C1 1982.
Cùng thời điểm, Palace cũng tiếp nối kết quả 3-1 cách đây một tuần trước Shakhtar Donetsk bằng trận thắng 2-1 ở lượt về tại Selhurst Park. Thầy trò Oliver Glasner sẽ đối đầu Rayo Vallecano của La Liga trong trận chung kết Conference League vào ngày 28/5. Conference League mới chỉ được đưa vào hệ thống các giải của UEFA từ 5 năm trước, trở thành sân chơi hạng ba của bóng đá châu Âu từ sau khi Cup C2 cũ (Cup Winners’ Cup) bị khai tử vào năm 1999.
Mùa trước, bóng đá Anh từng suýt có ba đại diện góp mặt trong các trận chung kết của ba đấu trường châu Âu. Bấy giờ, Chelsea vô địch Conference League và Tottenham đánh bại Man Utd trong trận chung kết Europa League toàn Anh. Tuy nhiên, đại diện cuối cùng của Ngoại hạng Anh tại Champions League năm ngoái là Arsenal lại phải dừng bước trước PSG ở bán kết.
Trong quá khứ, giải đấu cao nhất của Anh từng có ba đội hiện diện trong các trận chung kết Champions League và Europa League ở ba dịp. Gần nhất là 2021, Kai Havertz ghi bàn duy nhất giúp Chelsea hạ Man City ở chung kết Champions League, trong khi Man Utd thua Villarreal trên loạt luân lưu ở chung kết Europa League.
Trước đó, năm 2019, Liverpool vượt qua Tottenham để lên ngôi Champions League, cùng tuần lễ Chelsea đánh bại Arsenal trong trận chung kết Europa League. Trong khi năm 2006 lại là một năm buồn của bóng đá Anh khi họ thua cả hai trận chung kết: Arsenal gục ngã trước Barca ở Champions League, còn Middlesbrough bị Sevilla đè bẹp 4-0 ở UEFA Cup.
Phải quay về cách đây hơn 40 năm, bóng đá châu Âu mới chứng kiến một mùa giải mà các CLB Anh vô địch hai trong số ba đấu trường hiện hành. Năm 1984, Liverpool giành Cup C1 sau khi đánh bại AS Roma, còn Tottenham vượt qua Anderlecht để đăng quang Cup UEFA. Trước đó, vào 1981, Liverpool cũng vô địch Cup C1 tại Paris khi thắng Real Madrid 1-), còn Ipswich Town của huyền thoại Bobby Robson hạ AZ Alkmaar để giành Cup UEFA.
Đến nay, Italy là quốc gia từng nhiều lần có đại diện góp mặt ở mọi trận chung kết thuộc UEFA, gần nhất là năm 2023. Tuy nhiên, đó là một kỷ niệm đáng quên khi các CLB Serie A thua “sạch” cả ba trận: Inter Milan ở Champions League, Roma ở Europa League và Fiorentina ở Conference League.
Vào thời hoàng kim, các đại diện Serie A từng thắng hai trong ba trận chung kết vào mùa 1993-1994: AC Milan vô địch Champions League, Inter giành Cup UEFA, chỉ có Parma thua Arsenal ở Cup Winners’ Cup. Họ cũng lặp lại thành tích này vào các mùa 1992-1993 và 1988-1989.
Đỉnh cao chói lọi của bóng đá Italy là mùa 1989-1990, khi các CLB Serie A thâu tóm toàn bộ ba danh hiệu châu Âu: Milan vô địch Cup C1, Juventus đánh bại Fiorentina ở Cup UEFA và Sampdoria đăng quang Cup Winners’ Cup.
Bóng đá Tây Ban Nha cũng từng tiến sát kỳ tích này vào mùa 1985-1986. Khi đó, Real vô địch Cup UEFA, nhưng Barca thất bại trong trận chung kết Cup C1 và Atletico Madrid chỉ về nhì tại Cup Winners’ Cup.
Theo bảng xếp hạng FIFA, tổng số điểm của tuyển nữ Việt Nam là 1.593,71 điểm đứng thứ 37 thế giới, ngay dưới đội tuyển Nigeria (1602,04 điểm). Được biết thứ hạng này được tính dựa trên thành tích thi đấu của tuyển nữ Việt Nam ở SEA Games 33 và vòng chung kết nữ châu Á 2026.
Xét ở khu vực châu Á, tuyển nữ Việt Nam đang xếp thứ 6 sau các đội như: Nhật Bản (hạng 5 thế giới), CHDCND Triều Tiên (hạng 11), Úc (hạng 15), Trung Quốc (hạng 16) và Hàn Quốc (hạng 19).
Ở khu vực Đông Nam Á, tuyển nữ Việt Nam vẫn giữ vững ngôi vị số 1, tiếp theo là tuyển nữ Philippines (hạng 39), Thái Lan (hạng 50) , Myanmar (hạng 55), Malaysia (hạng 92), Indonesia (hạng 106).
Trong khi đó giữ ngôi số 1 thế giới vẫn là tuyển nữ Tây Ban Nha với 2083,09 điểm, xếp tiếp theo lần lượt là Mỹ (2054,65 điểm), Anh (2038,72 điểm), Đức (2021,78 điểm).
Trong bảng xếp hạng mới nhất này, đội thăng hạng nhiều nhất trên thế giới là American Samoa tăng 17 bậc từ hạng 137 lên hạng 120 thế giới. Còn Suriname tụt hạng thê thảm nhất khi rơi từ hạng 125 xuống 139.
Man City sẽ thanh toán toàn bộ 116 triệu bảng ngay từ đầu, không kèm điều khoản thưởng. Đây là điểm mấu chốt giúp thương vụ được chốt sau nhiều tuần đàm phán, khi Nottingham Forest muốn mức phí cố định đủ cao để lập kỷ lục chuyển nhượng cầu thủ người Anh.
Con số 116 triệu bảng cũng vượt kỷ lục 100 triệu bảng (132 triệu USD) Man City từng trả cho Aston Villa để mua Jack Grealish hè 2021. Kỷ lục chuyển nhượng Ngoại hạng Anh vẫn thuộc về Alexander Isak, khi Liverpool chi 125 triệu bảng (165 triệu USD), nhưng bao gồm các khoản thưởng.
Anderson hiện cùng tuyển Anh dự World Cup 2026 tại Mỹ, Canada và Mexico. Tiền vệ 23 tuổi được phép sang New York kiểm tra y tế trước trận cuối vòng bảng gặp Panama, sau khi HLV Thomas Tuchel cho phép các tuyển thủ hoàn tất thủ tục chuyển nhượng trong thời gian dự World Cup. Hai bên chỉ còn hoàn tất các điều khoản cá nhân trước khi chính thức ký hợp đồng.
Man City theo đuổi Anderson từ đầu tháng 6. Đề nghị đầu tiên bị Forest từ chối, trước khi đội bóng thành Manchester nâng giá lên 106 triệu bảng. Quá trình thương lượng kéo dài vì Forest muốn nâng phần phí cố định, thay vì phụ thuộc vào các điều khoản thưởng. Cuối cùng, Man City chấp nhận thanh toán toàn bộ số tiền ngay lập tức để khép lại thương vụ.
Dù Pep Guardiola đã rời ghế HLV sau mùa giải 2025-2026 và Enzo Maresca chuẩn bị tiếp quản, Anderson vẫn xác định Man City là bến đỗ ưu tiên. Điều đó giúp đội chủ sân Etihad vượt lên trước mọi đối thủ trong cuộc đua thương vụ này.
Đây là khoản lợi nhuận khổng lồ dành cho Nottingham Forest. Hè 2024, họ đưa Anderson về từ Newcastle trong thương vụ trị giá 35 triệu bảng (46 triệu USD), đồng thời để thủ môn Odysseas Vlachodimos chuyển theo chiều ngược lại. Khi ấy, Anderson chỉ được định giá khoảng 15 triệu bảng (20 triệu USD).
Sau hai mùa, giá trị của tiền vệ sinh năm 2003 tăng gần tám lần. Anh chơi 92 trận cho Forest, thi đấu đủ 38 vòng Ngoại hạng Anh mùa 2025-2026, ghi bốn bàn và kiến tạo bốn lần. Anderson cũng trở thành tuyển thủ Anh, ra mắt đội tuyển hồi tháng 9/2025 và đá chính cả hai trận đầu tại World Cup 2026 gặp Croatia và Ghana.
Mùa trước, anh thực hiện trung bình 2,8 pha qua người mỗi 90 phút, đứng thứ hai trong nhóm tiền vệ trung tâm và tiền vệ phòng ngự tại giải. Anh cũng có trung bình 8,3 đường chuyền đưa bóng sang phần sân đối phương mỗi trận, chỉ kém ba cầu thủ khác.
Anderson tham gia 14% tổng số lần chạm bóng của Forest tại Ngoại hạng Anh mùa trước, tỷ lệ cao nhất đội dù CLB kiểm soát bóng nhiều. Khả năng thoát pressing, điều tiết nhịp độ, chuyền bóng và hỗ trợ tấn công khiến anh trở thành mắt xích quan trọng trong lối chơi của Forest.
Không có bóng, Anderson vẫn gây ấn tượng nhờ nền tảng thể lực và khả năng pressing. Anh thường xuyên theo sát đối phương, lùi về hỗ trợ phòng ngự và đạt trung bình 1,4 lần chặn đường chuyền mỗi 90 phút.
Man City xem Anderson là người thay thế Bernardo Silva. Ngoài yếu tố chuyên môn, anh còn đáp ứng tiêu chí cầu thủ "homegrown", vốn luôn được các đội bóng Anh coi trọng để đáp ứng quy định đăng ký đội hình.
Man City từng gặp khó khi tìm người kế cận các trụ cột với những thương vụ như Kalvin Phillips hay Nico Gonzalez. Vì vậy, thay vì chọn phương án giá rẻ, đội chủ sân Etihad quyết định đầu tư mạnh cho một cầu thủ đủ khả năng bước thẳng vào đội hình chính.
Về phía Forest, CLB đã bắt đầu tìm người thay thế Anderson. Mục tiêu hàng đầu là tiền vệ Lucas Bergvall của Tottenham, cầu thủ 20 tuổi được cho là muốn rời London hè này. Ngoài ra, Forest còn theo dõi Christ Inao Oulai của Trabzonspor và từng cân nhắc Arne Engels của Celtic.
FIFA đã quảng bá World Cup 2026 như một cỗ máy kinh tế khổng lồ cho chủ nhà Mỹ. Nhưng dù chỉ còn 5 tuần nữa là giải đấu khai mạc, ngành công nghiệp khách sạn cho biết lượng đặt phòng trước tại một số thành phố đăng cai giải đấu đang ở mức tương đương hoặc thấp hơn so với dự kiến.
Mới đây Hiệp hội Khách sạn và Nhà nghỉ Mỹ (AHLA) đã khảo sát các thành viên của họ tại 11 khu vực đô thị lớn của Mỹ. Đây là những nơi diễn ra các trận đấu tại World Cup 2026, từ New York đến Los Angeles. Kết quả 80% số người được hỏi cho biết lượng đặt phòng khách sạn đang thấp hơn so với dự báo ban đầu.
Trong đó khoảng 65% người cho rằng rào cản về thị thực và những lo ngại về địa chính trị là những vấn đề kìm hãm nhu cầu. Khảo sát của AHLA được công bố như một phần của báo cáo "Triển vọng khách sạn FIFA World Cup 2026" đã vẽ nên một bức tranh ảm đạm cho ngành công nghiệp khách sạn Mỹ.
Tại Kansas City, lượng đặt phòng thấp hơn nhiều so với dự kiến, thậm chí còn thấp hơn mức bình thường so với tháng 6 và tháng 7 mọi năm. Còn tại Boston, Philadelphia, San Francisco và Seattle, nhiều người được hỏi đã mô tả World Cup sắp tới như "một sự kiện không đáng kể". Ngoài vấn đề thị thực và chính trị, các nhóm người hâm mộ cũng bày tỏ lo ngại về giá vé cao và tình trạng đội giá trên thị trường thứ cấp, cũng như chi phí đi lại khá cao.
Bên cạnh đó, các chủ khách sạn cho rằng việc FIFA đặt phòng hàng loạt (nhiều trong số đó đã bị hủy bỏ) đã "tạo ra một tín hiệu nhu cầu sớm giả tạo". Báo cáo cho biết: "Nhiều khách sạn đang điều chỉnh lại chiến lược hoặc tạm dừng đầu tư vào các hoạt động dành riêng cho World Cup 2026".
Trước báo cáo khá bi quan này, FIFA vẫn mạnh miệng tuyên bố giải đấu sẽ mang lại hiệu quả kinh tế lớn cho Mỹ. Người phát ngôn của FIFA nói với AFP rằng họ đang "duy trì các cuộc thảo luận nhất quán với các bên liên quan trong ngành khách sạn". Đồng thời khẳng định nhu cầu toàn cầu đối với World Cup năm nay là "chưa từng có, với hơn 5 triệu vé đã được bán".