Tôi biết rằng chốn định cư là quan trọng và chỉ cá nhân mới có thể đưa ra quyết định sáng suốt. Tuy nhiên, tôi cũng muốn nhờ bạn đọc tư vấn thử về vấn đề của mình.
Cách đây hai năm, vợ chồng tôi mua một lô đất ở Đà Nẵng với giá 1,6 tỷ đồng. Lô đất này thoáng mát, rộng rãi, cách trung tâm khoảng 5 km (diện tích 110 m2). Chỗ này chưa bao giờ ngập, trong khi khu trung tâm vẫn ngập nhẹ. Hiện tại giá đã lên khoảng 3,2 tỷ đồng, tức tăng gấp đôi so với lúc tôi mua (tôi đã tìm hiểu kỹ giá hiện tại). Và tôi biết, với địa thế như vậy, giá còn có thể tăng nữa.
Khi mua, tôi vay ngân hàng 600 triệu đồng. Hiện tại còn nợ 480 triệu đồng. Ngoài ra, tôi nợ người thân 300 triệu đồng nhưng đã trả hết. Gia cảnh của tôi hiện tại như sau: thu nhập vợ chồng khoảng 15 triệu đồng mỗi người. Vợ chồng tôi có làm thêm nhưng thu nhập không ổn định, có tháng tổng cộng thêm được 2 triệu đồng, có tháng 6-8 triệu đồng, cũng có tháng không có đồng nào.
Tiền trọ bao gồm điện nước khoảng 4,8 triệu đồng mỗi tháng. Xăng xe của hai vợ chồng khoảng một triệu đồng mỗi tháng. Tiền trả gốc và lãi ngân hàng mỗi tháng là 7,8 triệu đồng. Con tôi hai tuổi, mới đi học nên chi phí tháng khoảng 4,2 triệu đồng. Ngoài ra hàng tháng còn gửi về cho ông bà 2 triệu đồng. Chi phí ăn uống của cả nhà, bỉm sữa, vaccine cho con vẫn chưa tính. Trước khi con đi học, vợ chồng tôi tích góp được nhiều hơn nhưng giờ mỗi tháng chỉ dư khoảng 8 triệu đồng.
Tôi đang dự tính ba phương án:
Phương án thứ nhất: vay thêm để xây nhà cấp bốn, nền móng sẵn để lên tầng. Theo dự tính của nhà thầu là khoảng 750 triệu đồng hoặc trọn gói 900 triệu đồng.
Phương án thứ hai: vay thêm 200 triệu đồng để xây nhà cấp bốn cơ bản, diện tích nhỏ, lợp mái tôn khoảng 350 triệu đồng. Sau này nếu muốn làm nhà thì đập đi làm mới.
Phương án thứ ba: bán đất để vào gần trung tâm hơn, khoảng 3 km, tìm mua nhà trong ngõ xe máy 2,5 m (diện tích đất khoảng 35 m2). Phương án này đỡ gánh nặng kinh tế hơn, nhanh trả hết nợ ngân hàng hơn và quan trọng là có khoản dư để sinh thêm em bé (chắc khoảng 4-5 năm nữa). Sau này có tiền thì bán đi để mua lô đất thoáng hơn.
Ngoài ra, công ty vợ tôi đang lao đao, có thể phá sản bất cứ lúc nào. Công ty tôi ổn định hơn. Mong bạn đọc nhiệt tình chia sẻ cảm nghĩ. Biết đâu có ý tưởng nào đó tuyệt vời để tôi đưa ra quyết định sáng suốt hơn. Trân trọng cảm ơn.
Tôi và vợ có với nhau một cô công chúa nhỏ, nhìn con giống tôi như đúc. Chúng tôi ly hôn sau gần một năm mâu thuẫn kéo dài. Nguyên nhân bắt đầu khi vợ phát hiện tôi và người yêu cũ nhắn tin qua lại. Người cũ chủ động đong đưa, còn tôi không dứt khoát, cũng không phản ứng đủ mạnh để cắt đứt mọi thứ. Thậm chí giữa chúng tôi còn có lần suýt đi quá giới hạn.
Khi biết chuyện, vợ đưa toàn bộ bằng chứng, yêu cầu ký đơn ly hôn, cũng cho bố mẹ hai bên biết hết chuyện. Trước đó vợ từng nói sẽ giữ thể diện cho tôi, ly hôn trong im lặng, cuối cùng mọi chuyện vẫn bị phơi bày. Bố mẹ tôi chỉ biết im lặng chấp nhận, còn bố mẹ vợ lặng lẽ ra về, không nói thêm lời nào. Cô ấy nói nếu tôi không ký thì luật sư cũng khiến tôi phải ký.
Trước lúc ly hôn, cô ấy không chọn im lặng mà kể chuyện của tôi cho rất nhiều người biết. Dần dần hàng xóm quay lưng với tôi, thậm chí có người còn ném rác sang nhà người yêu cũ của tôi. Công việc của tôi giờ cũng không thuận lợi, thu nhập giảm đi nhiều. Trong khi đó, vợ cũ yêu cầu tôi trợ cấp cho con từ 8-10 triệu đồng mỗi tháng. Với hoàn cảnh hiện tại của tôi, đó là một số tiền lớn. Muốn gặp con, tôi phải báo trước 24 tiếng, không được tự ý đến đón. Cô ấy còn nói nếu tôi tự ý đưa con sẽ bị xem là bắt cóc.
Sau cuộc ly hôn này, tôi phải để lại phần lớn tài sản, gần như trắng tay. Điều khiến tôi nặng lòng hơn là cảm giác mọi thứ với vợ cũ vẫn chưa thật sự kết thúc. Ly hôn chưa đầy hai tháng nhưng cô ấy lạnh lùng như thể đã buông bỏ từ rất lâu. Có lần gặp ngoài đường, cô ấy nhìn tôi rồi nắm tay người yêu mới đi qua. Trớ trêu thay, đó lại là người tôi từng rất ghét. Dù thế nào đi nữa, điều khiến tôi nhẹ lòng nhất là cô ấy chưa từng nói xấu tôi với con gái. Con vẫn hồn nhiên, vui vẻ như trước mỗi lần gặp tôi.
Giờ đây, con là điểm tựa lớn nhất còn lại của tôi. Chỉ có điều, sau tất cả những chuyện đã qua, tôi nhận ra vợ cũ không đơn giản như tôi từng nghĩ. Dù mọi giấy tờ đã xong xuôi, trong lòng tôi vẫn có cảm giác cô ấy chưa thật sự buông bỏ. Điều đó khiến tôi thấy bất an. Mong được các bạn chia sẻ.
Chúng tôi yêu nhau 6 năm, cưới được 4 năm và có một bé gái. Chúng tôi đã trải qua quãng thời gian sinh viên bên nhau đầy vui vẻ, thuần khiết và lãng mạn. Nhưng khi ra trường, mọi thứ đều thay đổi. Biến cố xảy ra khi anh ấy cá độ bóng đá, vỡ nợ hơn 200 triệu đồng. Bạn bè, mọi người đều quay lưng, anh mất việc, việc học đang theo đuổi cũng dang dở. Khi đó, tôi và bố mẹ luôn ở bên anh. Tôi nghĩ rằng trong lúc bần cùng, mình lại quay lưng với người ta sao được. Lúc tôi mới ra trường thất nghiệp, anh ấy cũng đã hỗ trợ tôi rất nhiều.
Rồi mọi chuyện dần ổn hơn, mối quan hệ của chúng tôi cũng cứ thế theo thời gian trôi đi. Ba năm sau biến cố đó, chúng tôi kết hôn. Công việc của anh vẫn chưa ổn định nên sau khi có con, vợ chồng tôi quyết định về quê sinh sống. Được hai bên gia đình giúp đỡ, chúng tôi có một ngôi nhà. Con gái khỏe mạnh, vô cùng đáng yêu. Công việc của chồng tôi cũng dần ổn định khi được người quen giới thiệu vào làm.
Nhưng biến cố lại xảy ra vào mùa giải bóng đá năm ngoái. Anh lại sa lầy vào cá độ, biển thủ tiền công ty gần 200 triệu đồng. Tôi phải bươn chải, chạy vạy khắp nơi để khắc phục khoản tiền đó, tránh để anh bị liên lụy pháp luật. Nhưng con số đó không phải là tất cả. Anh còn giấu tôi việc đã vay tín dụng đen, vay tín chấp ở nhiều nơi để tiếp tục xoay xở.
Đến nay đã gần một năm kể từ ngày mọi chuyện vỡ lở, tôi vẫn phải gồng mình giải quyết những khoản nợ anh gây ra. Hễ anh xoay xở không nổi là lại đến lượt tôi đứng ra lo liệu. Tôi mệt mỏi, kiệt sức và bị cuốn vào vòng xoáy nợ nần không có lối thoát. Tiền vay làm nhà còn chưa trả xong, giờ lại gánh thêm những khoản nợ của anh.
Ngoài chuyện này, nếu hỏi mọi người xung quanh, ai cũng đánh giá anh hiền lành, tốt bụng, được nhiều người yêu quý, biết san sẻ việc nhà với vợ và rất yêu thương con. Đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn nhưng trong lòng rối bời, không biết quyết định thế nào và cũng chẳng biết giãi bày cùng ai.
Tôi 36 tuổi, chồng tôi 40 tuổi, làm bên xây dựng cơ điện. Gia đình có hai bé đang học lớp hai và mầm non tại khu vực Long Biên, Hà Nội. Thu nhập của vợ chồng tôi tầm 60 triệu đồng một tháng. Chúng tôi đã có nhà đất trên Hà Nội trị giá 14 tỷ đồng. Chi phí cho giáo dục của hai bé học trường công và có học thêm tiếng Anh, bóng rổ dao động khoảng 8 triệu đồng. Phần lương của tôi là 30 triệu sẽ lo sinh hoạt của gia đình, lương của chồng dùng để trả góp ngân hàng mỗi tháng, cả gốc và lãi là 18 triệu đồng.
Gia đình tôi mua bảo hiểm nhân thọ chính cho hai vợ chồng, kèm y tế mở rộng cho hai bé, khoảng 33 triệu một năm. Phần thưởng và lợi nhuận đầu tư sẽ gom để trả trước ngân hàng. Hiện tại, chúng tôi có khoản vay ngân hàng 970 triệu đồng, lãi suất 8% trong ba năm từ 2025 để xây nhà và đang có 1,05 tỷ đồng đầu tư chứng khoán. Năm ngoái, hiệu suất là 18% cho danh mục dài hạn. Thị trường chứng khoán năm nay có khó khăn khi danh mục của chúng tôi đi ngang từ đầu năm. Nhà tôi dư ra một chút cũng mua tích lũy các cổ phiếu cơ bản.
Sắp tới, tôi biết các bé sẽ ăn học tốn hơn, cùng với việc bố mẹ già đi không có lương hưu. Tuổi của chúng tôi cũng cao nên hạn chế nhảy việc tìm vị trí tốt. Tôi xin tư vấn của các anh chị rằng chúng tôi có nên tiếp tục duy trì như hiện tại hay nên cơ cấu lại để trả bớt ngân hàng? Cùng với đó, nếu các anh chị có thời gian, cho tôi xin chia sẻ về việc gia tăng thu nhập thụ động cũng như phân bổ chi tiêu thế nào cho hợp lý. Tôi xin cầu thị và lắng nghe các tiền bối góp ý và chia sẻ. Tôi cảm ơn nhiều.