Tôi 31 tuổi, làm việc cho một công ty với mức lương hơn 20 triệu đồng. Nhờ các anh chị trên đây tư vấn xem tôi có nên tiếp tục công việc hiện nay không? Ưu điểm: công ty gần nhà, ổn định, làm từ thứ hai đến thứ sáu, thu nhập ổn so với mặt bằng các công việc khác ở quê. Nhược điểm: Không được giao nhiệm vụ cụ thể, đến công ty chỉ ngồi không.
Tôi đã cố gắng đọc tài liệu, học thêm nhưng rất nản, tình trạng này đã tiếp diễn được gần hai năm. Thêm nữa sắp tới vợ tôi sẽ sinh em bé nên nếu nghỉ việc, nguồn thu nhập của gia đình sẽ bị gián đoạn. Vợ tôi từ khi mang bầu là ở nhà, mọi chi tiêu trong gia đình đều do tôi gánh vác.
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày còn độc thân, tôi từng nghĩ cuộc đời mình là bầu trời rộng lớn. Tôi được tự do đi nơi mình muốn, làm điều mình thích, gặp gỡ bạn bè, theo đuổi đam mê mà không cần phải xin phép hay lo nghĩ quá nhiều. Khi ấy, tôi được mọi người tôn trọng bởi sự độc lập, mạnh mẽ và luôn sống đúng với cảm xúc của bản thân. Tôi từng tự hào vì mình có tiếng nói, có quyền quyết định cuộc sống riêng.
Thế nhưng sau khi lập gia đình, mọi thứ dần thay đổi. Những trách nhiệm, áp lực cơm áo gạo tiền và những kỳ vọng vô hình khiến tôi không còn là chính mình nữa. Tôi sống vì người khác nhiều hơn sống cho bản thân. Có những lúc ý kiến của tôi trở nên nhỏ bé trong chính ngôi nhà mình vun đắp. Tôi bắt đầu học cách im lặng, nhẫn nhịn và chấp nhận những tổn thương không tên.
Điều đau lòng nhất không phải là sự mệt mỏi, mà là cảm giác không còn được tôn trọng như trước. Từ một người từng tự do giữa cuộc đời, tôi trở thành người luôn bị ràng buộc bởi trách nhiệm và cảm xúc. Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi vẫn mong một ngày mình có thể tìm lại giá trị của bản thân, được yêu thương và được sống đúng với con người thật của mình.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 37 tuổi, là con gái tỉnh lẻ, sống và làm việc tại TP HCM cho một công ty nước ngoài. Đã gần 9 năm kể từ khi mối tình sâu đậm nhất của tôi khép lại, tôi vẫn một mình bởi sau chia tay người ấy, tôi chưa đủ can đảm để mở lòng thêm lần nữa.
Chúng tôi quen nhau khi cùng làm chung một dự án. Anh hơn tôi hai tuổi, điềm đạm, chân thành và luôn khiến tôi cảm thấy an toàn. Sau gần hai năm yêu nhau, anh nhận được học bổng học thạc sĩ ở nước ngoài. Gia đình tôi phản đối vì sợ con gái chờ đợi sẽ thiệt thòi, nhưng nhìn sự quyết tâm của cả hai, cuối cùng mọi người cũng đồng ý. Đúng hẹn, anh về nước sau khi tốt nghiệp và nhanh chóng được nhận vào làm tại một tập đoàn nước ngoài lớn với mức thu nhập rất tốt. Tôi mừng cho anh và nghĩ cuối cùng những ngày chờ đợi cũng đã có kết quả. Nhưng khi tôi nhắc đến chuyện kết hôn, anh bảo sự nghiệp mới bắt đầu, muốn ổn định thêm một thời gian rồi mới cưới để sau này vợ con không phải vất vả.
Không lâu sau, tôi phát hiện có thai. Tôi vừa lo vừa hạnh phúc, nghĩ đây sẽ là động lực để chúng tôi sớm trở thành một gia đình nhưng anh lại khuyên tôi bỏ đứa bé. Anh nói chưa phải thời điểm thích hợp, nếu sinh con bây giờ sẽ ảnh hưởng đến công việc và tương lai của cả hai. Tôi đã khóc rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn nghe lời anh vì tin rằng chỉ cần đợi thêm một chút, chúng tôi sẽ có đám cưới trọn vẹn và sẽ sinh những đứa con khác. Nhưng chỉ vài tháng sau, tôi phát hiện anh đang qua lại với một cô gái làm cùng công ty. Cô ấy cũng từng du học về, là con gái của một vị giám đốc trong tập đoàn. Khi đối diện, anh không hề quanh co hay tìm cách giải thích, chỉ bình thản nói lời chia tay. Mọi hy sinh, chờ đợi và cả quyết định bỏ đứa con của tôi chẳng còn ý nghĩa gì.
Tôi suy sụp suốt một thời gian dài. Có lúc chỉ biết lao vào công việc để quên đi quá khứ. Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn sống một mình. Bạn bè lần lượt lập gia đình, còn tôi cứ loay hoay giữa mong muốn được làm mẹ và nỗi sợ đặt niềm tin nhầm chỗ một lần nữa. Gần đây, tôi bắt đầu nghĩ đến việc làm mẹ đơn thân bằng phương pháp hỗ trợ sinh sản. Tôi có công việc ổn định, kinh tế đủ để nuôi một đứa trẻ. Nhưng tôi vẫn băn khoăn liệu mình có quá ích kỷ khi mang một đứa trẻ đến thế giới này mà không có đủ cha lẫn mẹ bên cạnh. Tôi cũng không biết hành trình ấy sẽ còn những khó khăn nào mà bản thân chưa lường hết được.
Tôi rất mong những ai từng trải qua hoàn cảnh tương tự, hoặc đang là mẹ đơn thân, hãy cho tôi một lời khuyên. Liệu lựa chọn ấy có thật sự phù hợp với tôi không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là người tự kỷ, điều đó không có nghĩa là tôi không có cảm xúc. Ngược lại, đôi khi tôi cảm nhận mọi thứ rất sâu, chỉ là không giỏi thể hiện theo cách mọi người quen thuộc. Trong chuyện tình cảm, tôi gặp khá nhiều khó khăn. Tôi không giỏi đọc tín hiệu. Những ánh mắt, ẩn ý, hay "bật đèn xanh"..., chúng giống như một ngôn ngữ mà tôi chưa từng được học. Có khi tôi không nhận ra người khác đang thích mình. Cũng có khi tôi hiểu sai, mọi thứ trở nên ngượng ngùng. Tôi cũng không giỏi giao tiếp cảm xúc.
Khi thích ai đó, tôi không biết phải nói sao cho "đúng cách". Tôi có thể im lặng quá lâu hoặc nói những điều quá thẳng thắn. Không phải vì tôi không quan tâm mà vì không biết cách thể hiện sao cho dễ hiểu. Tôi cần thời gian để mở lòng. Tôi không thể "bắt sóng" nhanh như người khác, thế nhưng một khi đã tin tưởng thì tôi sẽ rất chân thành. Tôi không giỏi chơi trò tâm lý, không giỏi thả thính, chỉ luôn nghiêm túc.
Có lúc tôi thấy mình như đứng ngoài cuộc chơi. Người khác yêu nhau dễ dàng, còn tôi loay hoay với những điều cơ bản nhất. Tôi vẫn tin sẽ có người hiểu hoặc ít nhất là sẵn sàng học cách hiểu tôi. Nếu bạn từng thấy một người hơi khác biệt, nói chuyện có phần vụng về, phản ứng chậm hơn một chút, có thể họ không lạnh lùng, chỉ là họ đang cố gắng theo cách của riêng mình. Còn tôi, vẫn đang học cách yêu theo nhịp của mình. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

