Mới đây, Xuân Hinh tiếp tục khiến cộng đồng mạng thích thú khi đăng tải một đoạn clip “cãi vợ” đầy hài hước trên trang cá nhân. Đi kèm video, nam danh hài dí dỏm viết: “Tui khổ quá mà”, nhanh chóng thu hút sự chú ý bởi đúng chất hài hóm hỉnh quen thuộc của ông.
Trong clip, Xuân Hinh ngồi cạnh chiếc vali, gương mặt đầy vẻ ấm ức, còn bà xã ông thì quay lưng lại. Nam nghệ sĩ vừa than thở vừa “giảng đạo lý” về hôn nhân: “Trong gia đình đã quy định rồi, chồng thẳng là vợ phải trùng, mà hai bên cùng thẳng là đứt dây. Chồng giận là vợ phải lành, mà miệng cười tủm tỉm hỏi anh giận gì”.
Không dừng lại ở đó, ông tiếp tục hài hước kể tội vợ: “Đã quy định mấy chục năm nay rồi. Trong gia đình có việc gì sai trái thì người vợ phải là người xin lỗi trước, có xin lỗi trước mới là người thắng cuộc. Đã nói như thế rồi mà giờ già lại thay đổi. Lên giường ngủ lại lẩm bẩm, lan man, lắm chuyện. Cứ lắm chuyện thì tôi đi đây”.
Nghe chồng “dọa” bỏ đi, bà xã Xuân Hinh lập tức đáp trả ngắn gọn nhưng đầy quyền lực: “Cứ đi đi!”. Ngay sau đó, nam danh hài kéo vali đứng dậy bỏ đi và tuyên bố: “Rồi thì đi, tôi đi một tuần cho biết tay!”.
Đi kèm đoạn clip, Xuân Hinh còn đăng dòng trạng thái khiến cư dân mạng bật cười: “Nay bác nào cưu mang em với!”. Chỉ sau ít giờ đăng tải, video thu hút lượng lớn lượt xem và bình luận.
Nhiều người cho rằng nam nghệ sĩ chỉ đang “diễn cho vui”, bởi ngoài đời ông nổi tiếng là người yêu chiều và khá nể vợ.
Không ít khán giả để lại những bình luận hài hước như: “Chắc chú phải xin phép cô trước rồi mới dám quay clip”, “Quay xong lại về đúng vị trí quen thuộc thôi”, hay “Đến đoạn cô ra ngoài là chú bắt đầu độc thoại đúng không?”. Sự tung hứng từ phía cộng đồng mạng càng khiến đoạn video lan truyền mạnh hơn trên các nền tảng xã hội.
Sau màn bị đuổi khỏi nhà, Xuân Hinh còn đăng thơ dỗ vợ khiến nhiều người thích thú. Ông viết: “Mấy câu dỗ dành vợ các bác ạ. Vợ là điểm hẹn bến chờ. Không vợ đố biết cậy nhờ vào ai. Vợ là phúc thọ lộc tài. Chồng ngoan chăm chỉ nộp bài thường xuyên. Vợ là tín dụng nhân dân. Vợ là kế toán giải ngân trong nhà. Vợ là nụ vợ là hoa. Vợ là cô giáo vợ là luật sư. Vợ là…”.
Nam danh hài hiện sống bình yên bên gia đình tại Hà Nội. Ông sở hữu không gian sống rộng rãi mang đậm nét truyền thống và thường dành thời gian chăm sóc cây cối, vườn tược hay gặp gỡ bạn bè thân thiết. Dù nổi tiếng nhiều năm, nghệ sĩ vẫn khá kín tiếng về đời tư.
Ngoài đời, Xuân Hinh vốn nổi tiếng là người kín tiếng về đời tư. Bà xã của ông là bà Nguyễn Phương Lan, không hoạt động nghệ thuật mà chủ yếu chăm lo gia đình, quán xuyến kinh tế để chồng yên tâm theo đuổi đam mê sân khấu.
Trước đây, Xuân Hinh từng chia sẻ rằng bà xã chính là người đứng phía sau quán xuyến gia đình để ông yên tâm theo đuổi nghệ thuật. Vợ nam danh hài – bà Nguyễn Phương Lan từng làm kế toán và xuất thân trong gia đình khá giả tại phố cổ Hà Nội. Ông còn hài hước gọi vợ là “hoa hậu phố Hàng Buồm”.
Ở tuổi ngoài 60, nam nghệ sĩ vẫn giữ được sức hút riêng nhờ sự hóm hỉnh, giản dị và phong thái gần gũi. Những video đời thường của ông, dù chỉ xoay quanh các tình huống quen thuộc như “cãi vợ”, vẫn dễ dàng mang lại tiếng cười cho khán giả bởi nét duyên rất riêng khó lẫn.
Năm 2002, một người đàn ông bị mù tên Jens Neumann khiến cả thế giới kinh ngạc khi có thể tự lái xe ô tô trong khuôn viên thử nghiệm, dù trước đó ông gần như không còn khả năng nhìn thấy ánh sáng.
Điều đặc biệt là Neumann không sử dụng đôi mắt sinh học để quan sát đường đi. Thay vào đó, ông "nhìn" bằng một thiết bị điện tử được cấy trực tiếp vào não bộ, công nghệ từng được xem là bước tiến táo bạo nhất trong lĩnh vực phục hồi thị giác.
Neumann bị mù sau một tai nạn nghiêm trọng khi còn trẻ. Trong nhiều năm, ông phải sống phụ thuộc vào người khác và gần như từ bỏ hy vọng có thể nhìn thấy thế giới lần nữa.
Bước ngoặt đến khi ông tham gia dự án nghiên cứu của nhà khoa học y sinh người Mỹ William H. Dobelle. Sau nhiều thập kỷ nghiên cứu, Dobelle phát triển một hệ thống thị giác nhân tạo được gọi là "Dobelle Eye", hay còn được biết đến với cái tên mắt điện tử.
Khác với những chiếc kính thông thường, thiết bị này hoạt động theo nguyên lý hoàn toàn khác.
Một camera siêu nhỏ được gắn trên kính sẽ ghi lại hình ảnh phía trước. Dữ liệu sau đó được truyền đến máy tính xử lý rồi gửi tín hiệu tới các điện cực cấy ở vùng vỏ não thị giác. Não bộ sẽ chuyển những tín hiệu điện này thành các điểm sáng và hình dạng đơn giản, giúp người sử dụng nhận biết vật thể, đường nét hoặc chướng ngại vật.
Dĩ nhiên, Neumann không thể nhìn thấy thế giới rõ ràng như người bình thường. Những gì ông cảm nhận được chỉ giống như các đốm sáng trắng hiện lên trên nền tối, đủ để phân biệt hình khối, phương hướng và chuyển động. Dẫu vậy, đối với một người đã mất hoàn toàn thị lực, đó vẫn là một cuộc cách mạng.
Các báo cáo thời điểm đó cho biết Neumann đã có thể tự đi lại, nhận biết cửa ra vào, tránh vật cản và thậm chí lái xe ở tốc độ chậm trong khu vực nghiên cứu. Thành tựu này nhanh chóng thu hút sự chú ý của giới khoa học toàn cầu.
Nhiều chuyên gia xem đây là một trong những minh chứng đầu tiên cho thấy não người có thể kết nối trực tiếp với máy móc để khôi phục một giác quan đã mất.
Không chỉ dừng lại ở việc giúp người mù nhìn thấy, công nghệ của Dobelle còn tạo cảm hứng cho hàng loạt nghiên cứu về giao diện não - máy tính (Brain-Computer Interface). Các nhà khoa học bắt đầu đặt câu hỏi liệu những con chip tương tự có thể hỗ trợ điều trị tổn thương não, suy giảm trí nhớ hoặc các rối loạn tâm lý sau sang chấn hay không.
Nhà tương lai học Richard van Hooijdonk từng nhận định rằng những nghiên cứu bắt nguồn từ trường hợp của Neumann có thể mở ra các hướng điều trị mới cho bệnh nhân tổn thương thần kinh, mất trí nhớ và rối loạn căng thẳng hậu sang chấn. Tuy nhiên, hành trình của mắt điện tử cũng không hoàn toàn màu hồng.
Sau khi Dobelle qua đời vào năm 2004, nhiều dự án liên quan gặp khó khăn. Một số bệnh nhân từng tham gia thử nghiệm được cho là gặp trục trặc với thiết bị và dần mất đi phần thị lực được phục hồi. Điều đó cho thấy việc biến những thành tựu mang tính đột phá thành giải pháp y tế bền vững vẫn là thách thức rất lớn.
Dù vậy, hơn 2 thập kỷ đã trôi qua, câu chuyện của Jens Neumann vẫn thường được nhắc đến như một cột mốc đặc biệt trong lịch sử công nghệ sinh học.
Ông không trở thành "siêu nhân" như những gì khoa học viễn tưởng mô tả. Nhưng việc một người mù có thể cảm nhận thế giới thông qua con chip cấy trong não đã chứng minh rằng ranh giới giữa cơ thể con người và máy móc đang ngày càng trở nên mong manh hơn.
Và biết đâu, những công nghệ từng bị xem là không tưởng ấy lại chính là nền tảng cho thế hệ "mắt điện tử" giúp hàng triệu người khiếm thị nhìn thấy ánh sáng trong tương lai.
Trong khung giờ tan tầm, dòng xe máy từ các quận phía Tây Bắc liên tục đổ về trục Trường Chinh rồi dồn vào cửa ngõ Cộng Hòa khiến nhiều thời điểm phương tiện di chuyển chậm. Dù mật độ xe vẫn dày đặc, tình trạng ùn tắc kéo dài đã giảm đáng kể so với trước đây.
Giữa vùng sa mạc khô cằn thuộc tỉnh Fars ở miền nam Iran, nhiều năm trước, người dân địa phương đã quen với hình ảnh một ông lão gầy gò, làn da phủ đầy bụi đất và tro đen, lang thang như chiếc bóng cô độc. Người đàn ông ấy là Amoo Hadji – nhân vật từng được truyền thông quốc tế gọi bằng biệt danh "người đàn ông bẩn nhất thế giới".
Amoo Hadji sống gần như tách biệt hoàn toàn khỏi xã hội hiện đại. Ông không dùng điện thoại, không ở nhà kiên cố và cũng tránh tiếp xúc với nhịp sống văn minh. Nơi trú ngụ của ông chỉ là một căn chòi nhỏ bằng gạch do dân làng dựng tạm, hoặc đôi khi là một hốc đất đào giữa vùng hoang vắng.
Điều khiến cái tên Amoo Hadji nổi tiếng toàn cầu là việc ông không tắm suốt hơn 60 năm. Theo nhiều nguồn tin, ông tin rằng nước và xà phòng sẽ khiến bản thân mắc bệnh. Nỗi ám ảnh ấy được cho là bắt nguồn từ những biến cố tinh thần trong thời trẻ, khiến ông dần lựa chọn cuộc sống ẩn dật cực đoan.
Ngoại hình của Amoo Hadji từng gây sốc mạnh khi xuất hiện trên báo chí quốc tế. Lớp bụi đất, dầu và tro bám dày trên cơ thể khiến làn da ông chuyển màu xám đen như tượng đất nung. Mái tóc dài được ông xử lý bằng cách… hơ lửa để cháy ngắn đi thay vì cắt tóc thông thường.
Không chỉ từ chối tắm rửa, chế độ sinh hoạt của người đàn ông này cũng khiến nhiều người khó tin là có thật. Ông thường ăn xác động vật chết ven đường, đặc biệt thích nhím đã phân hủy. Nguồn nước uống đôi khi chỉ là nước đọng hoặc chứa trong các can dầu cũ kỹ. Thậm chí, Amoo Hadji còn được cho là hút thuốc bằng chiếc tẩu nhồi phân động vật khô.
Dù sống trong điều kiện khắc nghiệt và mất vệ sinh suốt nhiều thập kỷ, Amoo Hadji vẫn sống tới tuổi 94. Điều này từng khiến nhiều người ngạc nhiên, thậm chí biến ông thành đề tài tranh luận trên mạng xã hội về khả năng thích nghi kỳ lạ của cơ thể con người.
Một số người dân địa phương kể rằng họ từng nhiều lần cố gắng đưa ông đi tắm nhưng đều thất bại. Có lần, khi biết mình bị đưa tới sông để kỳ cọ cơ thể, Amoo Hadji đã nhảy khỏi xe giữa đường để bỏ chạy.
Tuy sống lập dị, ông không bị cộng đồng xa lánh hoàn toàn. Người dân ở làng Dejgah đôi khi vẫn mang thức ăn hoặc dựng nơi trú tạm cho ông. Với họ, Amoo Hadji giống một "ẩn sĩ sa mạc" hơn là kẻ điên loạn.
Năm 2022, câu chuyện về người đàn ông kỳ lạ này một lần nữa gây chấn động khi truyền thông Iran đưa tin ông qua đời chỉ vài tháng sau lần đầu tiên tắm rửa sau hàng chục năm. Theo báo chí quốc tế, dân làng đã thuyết phục được ông làm sạch cơ thể sau nhiều thập kỷ từ chối nước và xà phòng. Tuy nhiên, không lâu sau đó, Amoo Hadji qua đời ở tuổi 94.
Dù chưa có bằng chứng khoa học cho thấy việc tắm rửa liên quan trực tiếp đến cái chết của ông, chi tiết ấy vẫn khiến dư luận khắp thế giới bàn tán. Trên nhiều diễn đàn mạng, không ít người gọi cuộc đời Amoo Hadji là "huyền thoại dị nhân có thật giữa đời thường".
Cho đến nay, Amoo Hadji vẫn là một trong những nhân vật bí ẩn và kỳ dị bậc nhất từng được truyền thông quốc tế nhắc đến. Cuộc sống tách biệt khỏi xã hội, xa lánh mọi chuẩn mực sinh hoạt thông thường của ông khiến nhiều người vừa ám ảnh, vừa tò mò về giới hạn thật sự của con người khi sống ngoài thế giới văn minh.