Ngày 13/5, Tòa án nhân dân khu vực 1 tỉnh Hà Tĩnh tuyên phạt bị cáo Lê Đình Tâm (52 tuổi, trú tại xã Cẩm Duệ, Hà Tĩnh) 7 năm tù về tội Cố ý gây thương tích.
Theo cáo trạng, tối 25/5/2025, sau khi uống rượu tại nhà, Tâm cùng 2 người bạn đến một quán karaoke gần nhà hát. Do quán không có loại bia theo yêu cầu, Tâm đi bộ sang nhà hàng xóm tìm mua nhưng không được.
Tại đây, Tâm gặp ông L.Đ.C. (67 tuổi) cùng một số người đang ngồi uống nước ngoài sân nên vào trò chuyện. Lúc này, Tâm buông lời trêu đùa ông C. “sợ vợ” dẫn tới hai bên cãi vã.
Tâm đẩy mạnh vào ngực ông C. khiến nạn nhân ngã ngửa ra phía sau, đầu đập xuống nền gạch.
Ngay sau sự việc, Tâm cùng những người xung quanh đưa nạn nhân về nhà nghỉ ngơi. Đến sáng hôm sau, thấy sức khỏe ông C. chuyển biến xấu, gia đình đưa đến bệnh viện.
Kết quả kiểm tra cho thấy nạn nhân bị chấn thương sọ não nặng, vỡ xương sọ thái dương, xuất huyết não. Dù được phẫu thuật, ông C. vẫn bị liệt hoàn toàn tứ chi với tỷ lệ tổn thương cơ thể 99%. Đến ngày 10/12/2025, nạn nhân tử vong do suy kiệt nặng.
Hội đồng xét xử nhận định hành vi của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, trực tiếp xâm phạm sức khỏe, tính mạng người khác. Tuy nhiên, vụ việc xảy ra mang tính bộc phát, hậu quả vượt ngoài mong muốn. Bị cáo không có tính chất côn đồ, có nhân thân tốt, từng phục vụ trong quân ngũ và có nhiều tình tiết giảm nhẹ.
Tại phiên tòa, các bên thống nhất mức bồi thường dân sự 550 triệu đồng. Bị cáo đã bồi thường 200 triệu đồng. Theo phán quyết của tòa án, bị cáo phải cấp dưỡng cho mẹ của bị hại mỗi tháng 960.000 đồng kể từ tháng 12/2025.
Tin Gốc: Dân Trí

Viện KSND TPHCM vừa ban hành cáo trạng, truy tố bị can Shaileshkumar Hareshbhai Prajapati (30 tuổi, quốc tịch Ấn Độ) về tội Buôn lậu.
Liên quan vụ án, bị can Nguyễn Thị Linh (54 tuổi, ngụ Vĩnh Long) bị truy tố về các tội Buôn lậu và Đưa hối lộ. Bị can Lý Thị Ngọc Nga (49 tuổi, ngụ TPHCM) bị truy tố về tội Môi giới hối lộ.
Riêng bị can Lý Thị Ngọc Bích (47 tuổi, ngụ TPHCM, em ruột của bị can Nga) bị truy tố về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Theo cáo trạng, đầu năm 2023, Shah Hemantkumar Sureshkumar (quốc tịch Ấn Độ) đến Việt Nam và thỏa thuận với Nguyễn Thị Linh về việc buôn lậu kim cương.
Đến tháng 8/2023, Shah Hemantkumar Sureshkumar giao Shaileshkumar (nhân viên) trực tiếp vận chuyển kim cương từ Ấn Độ sang Việt Nam để giao cho Linh.
Sáng 23/10/2024, Shaileshkumar nhập cảnh từ Ấn Độ vào Việt Nam, mang theo 715 viên kim cương nhưng không khai báo hải quan. Khi qua máy soi chiếu tại sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, người này bị Phòng Cảnh sát kinh tế, Công an TPHCM phối hợp với Đội Thủ tục hành lý nhập khẩu, Chi cục Hải quan cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất phát hiện, bắt giữ.
Kết quả giám định xác định số tang vật gồm 715 viên kim cương, trong đó có 503 viên kim cương thiên nhiên và 212 viên kim cương tổng hợp, với tổng trị giá hơn 6,8 tỷ đồng.
Theo cáo trạng, từ tháng 10/2023 đến tháng 10/2024, Shaileshkumar đã 5 lần nhập cảnh từ Ấn Độ vào Việt Nam. Mỗi lần, người này đều mang theo số lượng lớn kim cương, nhưng Shaileshkumar không khai báo hải quan, rồi giao cho Linh tiêu thụ.
Đối với số kim cương được vận chuyển trong các lần trước, cơ quan điều tra chỉ xác định được số lượng thông qua dữ liệu điện thoại, không thu giữ được tang vật. Vì vậy, không thể xác định giá trị số kim cương đã buôn lậu, nên không có căn cứ để xem xét xử lý.
Đến lần nhập cảnh thứ năm, khi Shaileshkumar mang theo 715 viên kim cương vào Việt Nam thì bị phát hiện và bắt giữ.
Liên quan vụ án, sau khi Shaileshkumar bị bắt và số kim cương bị tạm giữ, Linh đã nhờ Lý Thị Ngọc Nga tìm cách giúp Shaileshkumar được tại ngoại hoặc sớm được về nước, đồng thời tìm luật sư để Linh được xem xét giảm nhẹ trách nhiệm.
Mặc dù biết rõ mục đích "chạy án" của Linh và bản thân không có khả năng thực hiện, Nga vẫn đứng ra môi giới, giới thiệu em ruột là Lý Thị Ngọc Bích cho Linh.
Linh đã nhiều lần liên hệ và đưa cho Bích hơn 1 tỷ đồng để nhờ tìm người có chức vụ, quyền hạn giúp Shaileshkumar được tại ngoại hoặc giúp cả Shaileshkumar và Linh được giảm nhẹ trách nhiệm. Sau khi nhận tiền, Bích không thực hiện như cam kết mà chiếm đoạt toàn bộ số tiền.
Tin Gốc: Dân Trí
Pháp Luật
Cựu giám đốc ban quản lý dự án, kho bạc hầu tòa vì để thất thoát cả chục tỉ

Ngày 8-5, Tòa án nhân dân TP Đà Nẵng xét xử các bị cáo: Phạm Bá Lĩnh (Giám đốc Công ty cổ phần Xây dựng Hoàng Thông) về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản; Thái Minh Hoàng (cựu Giám đốc Ban Quản lý dự án huyện Nam Giang), Alăng Họa My (cựu kế toán trưởng) về tội vi phạm quy định quản lý, sử dụng tài sản gây thất thoát, lãng phí; Nguyễn Quang Hoàn (cựu Giám đốc Kho bạc Nhà nước Nam Giang) cùng các thuộc cấp Trần Đăng Thạnh, Phạm Thị Mỹ Duyên về tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.
Trên cơ sở điều tra xác định năm 2015, UBND tỉnh Quảng Nam cũ phê duyệt quy hoạch chi tiết khu trung tâm hành chính huyện Nam Giang.
Năm 2016 tỉnh Quảng Nam phê duyệt đầu tư dự án đường giao thông khu trung tâm hành chính mới huyện Nam Giang. UBND huyện Nam Giang được giao nhiệm vụ chủ đầu tư dự án.
Quá trình thực hiện nhiệm vụ chủ đầu tư, huyện Nam Giang phê duyệt kết quả lựa chọn nhà thầu dự án và ủy quyền cho Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng huyện làm đại diện, ký kết, thực hiện hợp đồng với nhà thầu xây dựng dự án; tiếp nhận kế hoạch vốn đầu tư dự án, thực hiện các quy trình, thủ tục thanh toán, giải ngân, chịu trách nhiệm quyết toán vốn đầu tư hằng năm và toàn bộ dự án.
Ban Quản lý dự án huyện Nam Giang đã đăng ký mở tài khoản để tiếp nhận vốn đầu tư; đăng ký mẫu dấu, mẫu chữ ký của ông Thái Minh Hoàng (chủ tài khoản) và Alăng Họa My (kế toán trưởng) để giao dịch thanh toán, tạm ứng vốn đầu tư dự án.
Ban Quản lý dự án huyện Nam Giang (đại diện là ông Thái Minh Hoàng) ký kết hợp đồng xây dựng dự án với nhà thầu xây dựng là Công ty cổ phần Xây dựng Hoàng Thông, giá trị thi công là hơn 69,6 tỉ đồng.
Cáo trạng xác định Phạm Bá Lĩnh (Giám đốc Công ty Hoàng Thông) - nhà thầu thi công công trình theo hợp đồng - đã ký kết hợp đồng xây dựng dự án với chủ đầu tư và đại diện là Ban Quản lý dự án huyện Nam Giang.
Trong quá trình thực hiện hợp đồng, Lĩnh đã đưa ra những thông tin gian dối để đại diện chủ đầu tư tin tưởng, cho thanh toán số tiền 2,1 tỉ đồng và tạm ứng số tiền 10 tỉ đồng.
Số tiền 12,1 tỉ đồng sau khi được thanh toán, tạm ứng, Lĩnh chỉ sử dụng hơn 2,4 tỉ đồng để mua vật tư và tập kết tại khu vực dự án nhưng không tổ chức thi công.
Hơn 9,6 tỉ đồng còn lại Lĩnh không sử dụng xây dựng công trình mà dùng vào mục đích cá nhân.
Cáo trạng cáo buộc quá trình thực hiện nhiệm vụ tại Ban Quản lý dự án huyện Nam Giang, ông Hoàng với vai trò giám đốc, Alăng Họa My - kế toán trưởng, đã vi phạm các quy định trong việc quản lý sử dụng nguồn tài sản của nhà nước, từ đó tạo điều kiện cho Phạm Bá Lĩnh chiếm đoạt, sử dụng sai mục đích trên 9,6 tỉ đồng.
Theo đó, trong quá trình thực hiện dự án, ông Hoàng đã không thực hiện theo quy định về tạm ứng hợp đồng xây dựng.
Cụ thể: dư nợ tạm ứng đợt 5 của Công ty Hoàng Thông còn lại hơn 3 tỉ đồng không có bảo lãnh tạm ứng của ngân hàng, nhưng ông Hoàng vẫn chấp nhận thanh toán 2,1 tỉ đồng cho doanh nghiệp này.
Đồng thời đề nghị cho công ty được tạm ứng 10 tỉ đồng để thi công kịp tiến độ.
Sau khi Kho bạc Nhà nước Nam Giang kiểm soát chi cho tạm ứng thì cùng ngày ông Hoàng ký ban hành thư thông báo miễn trách nhiệm bảo lãnh đối với số tiền 10 tỉ đồng gửi Ngân hàng SHB - Chi nhánh Quảng Nam để Công ty Hoàng thông rút tiền mặt.
Hành vi của ông Hoàng đã làm cho doanh nghiệp được quyền sử dụng toàn bộ 12,1 tỉ đồng mà không có bất kỳ ràng buộc pháp lý nào, dẫn đến thiệt hại cho ngân sách nhà nước hơn 9,6 tỉ đồng.
Cùng với sai phạm của Giám đốc Hoàng, có vai trò giúp sức của kế toán trưởng là Alăng Họa My.
Đối với Nguyễn Quang Hoàn, Trần Đăng Thạnh, Phạm Thị Mỹ Duyên: quá trình thực hiện nhiệm vụ của mình tại Kho bạc Nhà nước Nam Giang, các bị cáo trên được giao kiểm soát chi trong quá trình thanh toán, tạm ứng vốn đầu tư tại dự án đường trung tâm hành chính mới huyện Nam Giang.
Nhóm người này đã không thực hiện đầy đủ quy trình kiểm soát hồ sơ, chứng từ theo quy định dẫn đến việc thanh toán vốn đầu tư không đúng quy định gây thiệt hại cho nhà nước hơn 9,6 tỉ đồng.
Phiên toà tiếp tục diễn ra vào chiều 8-5.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Theo Sohu, nữ tử tù này tên là Đào Tĩnh. Cô sinh năm 1971 trong một gia đình nghèo ở Vân Nam, Trung Quốc.
Cha Đào Tĩnh là một người người đàn ông lăng nhăng, mẹ lại yếu đuối bệnh tật, chỉ vì không muốn các con thiếu đi tình thương mà bà luôn nhắm mắt cho qua những lần chồng ngoại tình.
Nhưng "con giun xéo mãi cũng quằn", cuối cùng mẹ cô vẫn quyết định ly hôn. Đào Tĩnh được cưu mang bởi gia đình chị gái và anh rể ở Bắc Kinh.
Do thiếu thốn sự dạy bảo của bố mẹ, Đào Tĩnh luôn sống mặc cảm, tính tình trầm lắng, hướng nội. Điều này khiến cô ngây thơ, dễ tin người, luôn khao khát yêu và được yêu, vốn sẽ dẫn đến bi kịch cuộc đời cô sau này.
Sau khi tốt nghiệp trung học, Đào Tĩnh không thi vào đại học. Người anh rể đã giúp cô mở một tiệm làm tóc nhỏ. Một ngày, có một người đàn ông đẹp trai lãng tử ghé tiệm tóc nhỏ của cô. Anh ta tự giới thiệu mình là Dương Bác, một Hoa kiều ở Myanmar.
Đào Tĩnh lập tức bị hấp dẫn bởi vẻ lãng tử, sự hào phóng của Dương Bác. Cô gái trẻ chìm đắm trong những lời tán tỉnh ngọt ngào của gã đàn ông họ Dương và nhanh chóng ngã vào vòng tay hắn. Sau đó, Đào Tĩnh nói dối gia đình, đóng cửa tiệm làm tóc và theo Dương đến Myanmar.
Lúc này Dương Bác lộ nguyên hình là một tay trùm ma túy khét tiếng. Gã bạn trai tội phạm luôn rót vào tai Đào Tĩnh cách làm giàu nhanh chóng mà lại dễ dàng của mình.
Giống như bao kẻ buôn bán ma túy khác, một khi đã "nhúng chàm" thì rất khó lòng rút chân ra được, Đào Tĩnh ngày càng lún sâu vào vòng xoáy tội lỗi cùng những cuộc giao dịch tình - tiền bất chính.
Cô ta và một số ông trùm ma túy ở nước ngoài cùng nhau thiết lập mạng lưới kinh doanh "cái chết trắng". Để công việc thuận lợi hơn, Đào Tĩnh đã cặp kè với rất nhiều đại ca xã hội đen và để ngăn Đào Tĩnh mang thai, Dương Bác đã ép cô đặt vòng tránh thai.
Không chỉ sai người tình đi "gây dựng quan hệ", gã đàn ông đầy mưu mô còn nhiều lần ép Đào Tĩnh phải giấu ma túy vào trong đồ lót để có thể qua mặt lực lượng chức năng.
Hắn còn đưa ra một giao ước với Đào Tĩnh rằng: Nếu chẳng may một trong hai người bị bắt thì sống chết cũng không được khai ra danh tính của đối phương. Và thực tế sau đó Đào Tĩnh đã một mực trung thành với giao ước này bất kể phải mất mạng.
Trong lần đầu tiên giúp Dương Bác vận chuyển ma túy về Trung Quốc, do thiếu kinh nghiệm và số lượng ma túy vận chuyển lớn, Đào Tĩnh bị cảnh sát phòng chống ma túy bắt giữ.
Tại đồn công an, cô kiên quyết không khai tên họ Dương là kẻ cầm đầu. Với số lượng ma túy vượt mức cho phép, cùng thái độ không hợp tác, Đào Tĩnh nhận mức án tử hình vào tháng 10/1991.
Trên thực tế, nếu Đào Tĩnh thú nhận cô chỉ là tay sai của Dương Bác thì chắc chắn sẽ được giảm án. Nhưng không biết là vì tình yêu hay vì lòng trung thành, Đào Tĩnh từ chối cung cấp bất kỳ manh mối nào về Dương Bác, giúp tên trùm ma túy này có thời gian để lẩn trốn.
Đáng nói, trước khi chết, Đào Tĩnh đã khẩn cầu được tháo chiếc vòng tránh thai ra khỏi cơ thể.
Biết được hoàn cảnh của nữ tử tù, các công tố viên đã đồng ý với nguyện vọng cuối cùng của cô. Có lẽ sâu trong thâm tâm, Đào Tĩnh chỉ mong mỏi kiếp sau được một lần làm vợ, làm mẹ, có gia đình hạnh phúc ấm êm của riêng mình chứ không phải lún sâu vào thứ tình yêu nhơ nhuốc và tội lỗi, khiến cô vùi chôn cả cuộc đời.
Ngoài ra, khi gặp mặt người thân lần cuối, Đào Tĩnh đã cứng rắn nhắc nhở anh trai mình rằng không được khóc. Tuy nhiên, khi nhìn thấy gương mặt đau khổ của mẹ, cô lập tức oà khóc nức nở.
Trước khi bị xử tử, Đào Tĩnh đã gửi lại một mẩu giấy với dòng chữ ngắn ngủi vẻn vẹn 5 chữ: "Con yêu mẹ nhiều lắm!". Nhiều người cho rằng, nếu nhận được đầy đủ tình yêu thương của gia đình, nhất là sự quan tâm của mẹ, Đào Tĩnh có lẽ đã không sa ngã để rồi phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

