Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói “Chào con trai”, tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh… Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: “Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu”. Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: “Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều”. Tôi cắt ngang: “Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp”.
Ông nhẹ nhàng đáp: “Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi”.
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: “Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường”.
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. “Bố, con xin lỗi”, tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: “Có phải bố rất nhớ con không?”.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 3-4, Tổng cục Phát thanh Truyền hình Trung Quốc tổ chức cuộc tọa đàm về thẩm mỹ trong ngành phim truyền hình.
Cuộc họp nhấn mạnh việc loại bỏ các xu hướng sáng tạo lệch lạc, đặc biệt là việc tôn sùng nhan sắc, yêu cầu ngành phim truyền hình tập trung vào nội dung, kịch bản, diễn xuất và phù hợp phục trang, trang điểm với nhân vật.
Theo thông báo chính thức của Cục Phim truyền hình, hiện nay ngành phim Trung Quốc tồn tại xu hướng tiêu cực "chỉ chú trọng nhan sắc", với việc diễn viên trang điểm quá đà, không phù hợp với vai trò nhân vật như công nhân, nông dân, quân nhân...
Một số trường hợp cực đoan như Trương Lăng Hách trong bộ phim Trục Ngọc bị gọi là "tướng quân kem nền", đã khiến dư luận quan ngại về sự lệch lạc trong định hướng sáng tạo.
Hơn nữa, phục trang, trang điểm và đạo cụ bị biến thành công cụ "làm đẹp diễn viên" thay vì phục vụ việc xây dựng nhân vật và logic kể chuyện, khiến khán giả chú ý vào ngoại hình thay vì nội dung, làm giảm giá trị của tác phẩm.
Những hiện tượng này xuất phát từ việc ngành phim quá phụ thuộc vào ngôi sao có lượng fan lớn, cố gắng chiều theo "thị hiếu đẹp mắt", dẫn đến việc phim ảnh bị đảo lộn thứ tự ưu tiên giữa hình thức và nội dung.
Do đó cơ quan này yêu cầu ngành phim cần tái cấu trúc cơ chế sáng tạo, đặt giới hạn sáng tạo rõ ràng, loại bỏ hoàn toàn việc chỉ chú trọng nhan sắc và phụ thuộc vào lượng fan.
Phục trang, trang điểm và đạo cụ phải khớp với nhân vật và bối cảnh, phục vụ việc kể chuyện chứ không phải làm đẹp diễn viên.
Ngành phim phải lấy kịch bản làm trung tâm, phá bỏ quyền lực của ngôi sao, tiêu chí tuyển diễn viên tập trung vào sự phù hợp giữa diễn viên và nhân vật, giá trị thương mại chỉ là phụ.
Diễn xuất được yêu cầu phải có máu, có nhiệt độ, có linh hồn, giảm sự phụ thuộc vào ngoại hình. Các nền tảng phát sóng được yêu cầu tăng cường kiểm duyệt, tránh việc lượng fan ảnh hưởng tiêu chuẩn nghệ thuật.
Đây được xem là động thái mạnh tay của cơ quan quản lý Trung Quốc diễn ra trong bối cảnh ồn ào "tướng quân kem nền" của Trương Lăng Hách vẫn chưa hạ nhiệt. Tạo hình Tạ Chinh của nam diễn viên trong Trục Ngọc từng khiến dư luận dậy sóng vì trang phục và trang điểm quá tỉ mỉ, không khớp với hình tượng tướng quân trong lịch sử.
Sau đó, Trương Lăng Hách cũng bị hàng loạt tờ báo lớn tại Trung Quốc "điểm tên", phê phán vì tác động tiêu cực đến ngành phim ảnh.
Người ta lên mạng khoe chồng yêu chiều, khoe gia đình hạnh phúc. Còn vợ tôi, từ ngày dấn thân vào con đường làm sáng tạo nội dung, cô ấy biến tôi thành một gã đàn ông tồi tệ, keo kiệt và vô dụng nhất thế gian trên cõi mạng chỉ để... đổi lấy lượt tương tác.
Tôi năm nay 32 tuổi, kết hôn được 5 năm. Trước đây, gia đình tôi tuy không giàu có nhưng luôn đầm ấm. Sóng gió chỉ bắt đầu từ năm ngoái, khi kinh tế khó khăn, công ty tôi cắt giảm nhân sự khiến lương của tôi giảm đi một phần ba. Vợ tôi làm ở rạp chiếu phim cũng bị cắt giảm giờ làm. Áp lực bỉm sữa cho hai đứa con nhỏ đè nặng lên vai hai vợ chồng.
Trong lúc túng quẫn, vợ tôi tập tành làm video ngắn trên mạng xã hội để bán hàng tiếp thị liên kết. Ban đầu, cô ấy chỉ quay cảnh nấu ăn, dọn dẹp, nhưng lượt xem lẹt đẹt chỉ vài chục người.
Cho đến một ngày, cô ấy vô tình đăng một video than vãn, mắng mỏ tôi vì tội lén lút giấu "quỹ đen". Thật ra đó là tiền tôi để quên trong túi quần bò. Không ngờ, video đó lên xu hướng, đạt hơn 2 triệu lượt xem chỉ sau một đêm. Hàng ngàn chị em bỉm sữa vào bình luận chửi rủa tôi và đồng cảm với cô ấy.
Và từ đó, bi kịch của tôi bắt đầu. Nhận ra công thức hút view, vợ tôi bắt đầu xây dựng kênh với hình tượng: Người vợ tảo tần, cam chịu và ông chồng hãm tài.
Những câu chuyện vô thưởng vô phạt trong nhà được cô ấy xào xáo, bóp méo 180 độ. Tôi đi làm về mệt, nằm nghỉ trên sofa 15 phút trước khi tắm. Cô ấy lén đặt máy quay, chèn thêm nhạc nền bi thương rồi giật tít: “Lấy nhầm chồng lười chảy thây, vợ làm quần quật từ sáng đến đêm còn chồng về nhà là bấm điện thoại”.
Tôi mua cho con hộp sữa bột loại khác vì loại cũ hết hàng. Cô ấy quay video khóc lóc: “Chồng keo kiệt, tiếc tiền với cả máu mủ của mình, mua loại sữa rẻ tiền bắt con uống”.
Đỉnh điểm là tuần trước, cô ấy tự lấy một số điện thoại lạ nhắn tin ướt át vào máy tôi, sau đó chụp màn hình lại làm series 3 phần: “Hành trình vạch mặt người chồng ngoại tình khi vợ đang mang thai”.
Hậu quả của những nội dung giả trân đó là đời thực của tôi bị đảo lộn hoàn toàn. Mấy chị đồng nghiệp thì nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn, xì xào bàn tán.
Mẹ đẻ tôi ở quê xem được video thì khóc lóc gọi điện lên: "Trời ơi, con làm gì mà để vợ nó tế sống trên mạng thế kia?". Tôi phải giải thích rát cổ bỏng họng rằng đó chỉ là diễn, mẹ tôi mới nguôi ngoai nhưng vẫn thở dài xót xa cho sĩ diện của con trai.
Tôi đi ra đường, ra siêu thị, thi thoảng lại có người nhận ra tôi là ông chồng tồi tệ trên mạng, họ chỉ trỏ, xì xầm. Sĩ diện, lòng tự trọng của một thằng đàn ông bị lôi ra làm trò cười cho thiên hạ.
Không thể chịu đựng thêm sự nhục nhã này, tôi yêu cầu vợ dừng ngay việc làm nội dung bôi xấu gia đình. Tôi bảo cô ấy hãy xóa kênh, hoặc chuyển sang làm chủ đề khác.
Nhưng thay vì hiểu cho chồng, vợ tôi mở ứng dụng ngân hàng, chìa thẳng màn hình vào mặt tôi. Con số biến động số dư trong tháng vừa rồi là hơn 80 triệu đồng, gấp 4 lần tháng lương hiện tại của tôi. Đó là tiền hoa hồng bán hàng và tiền các nhãn hàng trả để cô ấy lồng ghép sản phẩm vào những video.
Cô ấy ráo hoảnh nói: "Anh nhìn đi! Kinh tế khó khăn thế này, anh có lo được cho mẹ con tôi sống sung sướng không? Người ta làm mạng xã hội chiêu trò đầy ra, em làm thế này có vi phạm pháp luật không? Không! Em có đi ăn trộm ăn cắp không? Không! Em chỉ bịa ra mấy chuyện gia đình vô thưởng vô phạt. Dân mạng họ xem, họ xả stress, rồi họ mua hàng cho mình.
Anh xấu hổ cái gì? Mấy người cười anh có đóng tiền học cho con anh không? Tự ái của anh có mài ra để mua bỉm, mua sữa cho con được không? Ở thời buổi này, kiếm được tiền chân chính thì không có gì phải ngại!".
Tôi lặng người. Nhìn những hộp sữa đắt tiền, những bộ quần áo mới tinh của các con vừa được mua từ số tiền vợ kiếm được, tôi nghẹn họng không cãi được nửa lời.
Đúng, cô ấy không phạm pháp. Đúng, cô ấy kiếm được tiền để lo cho gia đình lúc khó khăn. Nhưng chẳng lẽ, để gia đình được no ấm, tôi phải chấp nhận làm một thằng hề tồi tệ trên mạng xã hội mãi mãi? Tôi đang bế tắc thực sự. Vợ tôi là người thực dụng hay do tôi là kẻ quá sĩ diện hão?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, họp báo Chính phủ thường kỳ được tổ chức với sự chủ trì của Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn.
Tại họp báo, báo chí đặt câu hỏi liên quan tới việc đảm bảo cung ứng điện: "Mùa hè này dự báo tiêu thụ điện sẽ đạt kỷ lục. Vậy xin hỏi năm nay có thiếu điện hay không và giải pháp là gì?".
Trả lời, Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho hay thực hiện theo chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, đặc biệt tại cuộc họp Chính phủ thường kỳ tháng 3 vừa diễn ra ngày 4-4 đã nhấn mạnh: Tuyệt đối không để thiếu điện mặc dù tình hình vô cùng khó khăn.
Vì vậy để chuẩn bị việc đảm bảo cung ứng điện, Bộ Công Thương đã phê duyệt phương án vận hành hệ thống điện quốc gia, đặc biệt là các tháng cao điểm mùa khô với phương án dự phòng, điều hành việc tăng trưởng phụ tải điện lên tới hơn 14%.
Theo kế hoạch vận hành hệ thống điện quốc gia của tháng 4, tăng trưởng điện dự kiến hơn 6,47%, lũy kế cả năm tổng sản lượng điện đạt 350 tỉ kWh, tăng trưởng 7,92% so với cùng kỳ.
Ông Tân cho hay trong ba tháng qua, việc cung ứng điện được đảm bảo, tăng trưởng phụ tải đạt mức 6,5% so với cùng kỳ. Vì vậy, trong thời gian tới Bộ triển khai các giải pháp là bám sát theo dõi dự báo, kiểm tra và chuẩn bị các phương án về cung ứng điện.
Ngay trong quý 1 các đơn vị chức năng của bộ đã làm việc với các đoàn công tác rà soát từ khâu phát điện, lưới điện, nguyên vật liệu sơ cấp phục vụ cho phát điện. Kết quả kiểm tra cho thấy các tập đoàn, tổng công ty chuẩn bị phương án đảm bảo cung ứng điện; rà soát sửa chữa thiết bị đảm bảo vận hành; chuẩn bị đầy đủ vật tư, thiết bị dự phòng, tăng cường kiểm tra nơi xung yếu.
“Chúng tôi tin việc cung ứng điện cả năm 2026 sẽ được đảm bảo” - ông Tân nói.
Song ông Tân chỉ ra những hạn chế, trong công tác lập kế hoạch dự phòng khó dự báo. Đặc biệt là ảnh hưởng của El Nino, khó khăn trong cung ứng nhiên liệu. Hồ thủy điện phải thực hiện đồng thời nhiều mục tiêu nên thực hiện nghiêm kỷ luật kỷ cương trong điều tiết.
Tuy nhiên, với quan điểm chỉ đạo của Thủ tướng, Bộ Công Thương là không để thiếu điện nên Bộ đã yêu cầu các đơn vị chủ động phương án ứng phó, tuyệt đối không để xảy ra đứt gãy nguồn cung nhiên vật liệu.
Cùng với các giải pháp được triển khai, ông Tân nhấn mạnh yêu cầu tăng cường sử dụng điện tiết kiệm và hiệu quả, sử dụng điện hợp lý, triển khai giải pháp sử dụng nguồn nước thủy điện hợp lý, hiệu quả.