Chiến thắng 3-2 trước U.17 UAE (rạng sáng 14.5) đã giúp U.17 VN bắn một mũi tên trúng 2 đích: đoạt vé vào tứ kết châu Á, đồng thời giành tấm vé World Cup lần đầu tiên trong lịch sử. Đáng chú ý, Nguyễn Văn Dương cùng đồng đội còn vượt mặt U.17 Hàn Quốc (đương kim hạng ba) để đứng đầu bảng C với 6 điểm, nhiều hơn đối thủ 1 điểm.
Ở chiều ngược lại, cả 3 đại diện Đông Nam Á dự vòng chung kết U.17 châu Á gồm Thái Lan, Myanmar và Indonesia đều sớm dừng bước ở vòng bảng. U.17 Thái Lan và U.17 Myanmar chỉ có 1 điểm, U.17 Indonesia có 3 điểm, bằng đội nhì nhưng kém hiệu số đối đầu nên dừng cuộc chơi.
Chiến tích của thầy trò HLV Roland giúp bóng đá trẻ VN khẳng định sức mạnh tuyệt đối trên bình diện Đông Nam Á. U.17 VN đang đi con đường giống đàn anh U.23 VN đã đi hồi đầu năm: vô địch Đông Nam Á, rồi trở thành đại diện khu vực tiến xa nhất khi bước ra “biển lớn” châu Á. Cụ thể, U.23 VN vô địch SEA Games 33 và U.23 Đông Nam Á 2025, rồi đoạt hạng ba U.23 châu Á 2026. U.17 VN vô địch U.17 Đông Nam Á 2026, rồi vào tứ kết châu Á và giành vé đi U.17 World Cup.
Thành công vang dội của hai lứa U.23 (tiệm cận đội tuyển quốc gia) và U.17 (khởi đầu hành trình chuyên nghiệp) là minh chứng cho nền tảng bền vững của bóng đá trẻ VN. Thay vì chạy theo chính sách nhập tịch “bỏ gốc lấy ngọn” như Indonesia, Malaysia, hay thuần túy theo đuổi một triết lý chơi ban bật kỹ thuật dường như không còn hợp thời như Thái Lan, Liên đoàn Bóng đá VN chọn con đường phù hợp hơn: ưu tiên xây đắp nền móng đào tạo trẻ, có sử dụng cả nguồn lực nhập tịch và Việt kiều nhưng với tần suất vừa phải (lứa nội binh vẫn chiếm vai trò trọng yếu).
Ngoài ra, lối chơi của U.23 hay U.17 không bị đóng khung trong một hình thù chiến thuật cụ thể nào. Cả hai đội tuyển (hay các đội trẻ VN nói chung) đều được định hướng phòng ngự chắc chắn, pressing lớp lang, khoa học, triển khai bóng bài bản tự tin từ sân nhà, linh hoạt và mềm dẻo như nước để biến hóa tùy theo đối thủ.
Cái hay của U.17 VN, giống với lứa đàn anh, là mạnh dạn khai thác các pha bóng cố định như phạt góc, phạt gián tiếp dù có thể hình khiêm tốn bậc nhất giải. Suy nghĩ táo bạo rằng có thể đá bóng bổng, đánh biên với những đội bóng cao lớn và dai sức hơn đã tạo nên những đội tuyển trẻ thiện chiến, lì lợm, sẵn sàng đương đầu với những ngọn núi cao nhất châu Á.
Bên cạnh suất đá tứ kết U.17 châu Á (gặp U.17 Úc lúc 0 giờ ngày 17.5), U.17 VN sẽ có tối thiểu 3 trận thử lửa tại vòng bảng U.17 World Cup 2026, diễn ra vào tháng 11 năm nay tại Qatar.
Ở giải đấu quy tụ những đội trẻ mạnh nhất thế giới, U.17 VN có cơ hội tích lũy thêm bài học, từ tận hưởng bầu không khí bóng đá đỉnh cao chuyên nghiệp, đọ tài với các đối thủ hàng đầu, học cách chuẩn bị cho sân chơi đẳng cấp thế giới và rèn luyện tâm lý trong những trận có cường độ nghẹt thở.
Đó là trải nghiệm giá trị để không chỉ nâng tầm cầu thủ trẻ, mà còn giúp bóng đá trẻ VN tiến gần hơn với mặt bằng trình độ thế giới.
Trả lời phỏng vấn Thanh Niên, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá VN (VFF) Trần Quốc Tuấn từng khẳng định đội tuyển VN hướng tới mục tiêu cao vòng loại World Cup 2030, hay xa hơn là World Cup 2034. Nếu World Cup 2030 là giải đấu nơi lứa U.23 hiện tại (sinh năm 2003 – 2004) bước lên đội tuyển VN, thì World Cup 2034 là thời điểm để lứa U.17 lúc này (sinh năm 2009 – 2010, khi ấy đã bước đến độ 22, 23 tuổi) trở thành “hạt nhân” trên con đường chinh phục.
Chuyên gia Đoàn Minh Xương nhấn mạnh: “Đầu tư vào U.17, U.20 hay U.23 là tính toán đúng đắn. Cần tạo điều kiện cho các em tập huấn dài hạn, tăng cường cọ xát quốc tế. Ngay từ giờ, phải xác định các em là hạt nhân của mục tiêu World Cup và cho các em nguồn lực đầu tư phù hợp”.
Tờ Siam Sport của Thái Lan của viết: "Đội tuyển Thái Lan sẽ tham gia một số giải đấu quan trọng, gồm AFF Cup 2026 (diễn ra từ ngày 24.7 đến 26.8), FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến từ ngày 21.9 đến 6.10) và King's Cup lần thứ 52 (9.11 đến 17.11). Chính vì thế, Liên đoàn Bóng đá Thái Lan (FAT) phải bàn bạc kỹ với HLV Anthony Hudson (người Anh), về công tác nhân sự của đội bóng có biệt danh Voi chiến".
Ngay sau các giải đấu vừa nêu sẽ là Asian Cup 2027, diễn ra từ ngày 7.1.2027 – 5.2.2027. Điều đáng chú ý, ngoại trừ King's Cup 2026, lịch thi đấu của đội tuyển Thái Lan giống hệt với lịch thi đấu của đội tuyển Việt Nam. Tờ Siam Sport của xứ sở chùa vàng còn quên chưa nêu tên ASIAD 20, diễn ra từ ngày 19.9 – 4.10. Đây là giải đấu mà nhiều khả năng sẽ có tuyển thủ quốc gia được bổ sung cho đội tuyển U.23. Ví dụ, U.23 Việt Nam có thể có tên tiền đạo Nguyễn Đình Bắc, tiền vệ Khuất Văn Khang và thủ môn Trần Trung Kiên dự ASIAD 20, đây đều là các tuyển thủ quốc gia.
Điều đó có nghĩa là đội tuyển Việt Nam sẽ trải qua lịch thi đấu hết sức dày đặc, diễn ra chỉ trong vòng ít tháng. Điều đáng chú ý tiếp theo, mọi giải đấu quốc tế chính thức từ nay đến đầu năm 2027 đều quan trọng với đội bóng của Kim Sang-sik. Đầu tiên, chúng ta có nhiệm vụ phải bảo vệ ngôi vô địch AFF Cup 2026. Tiếp đến, chúng ta cần thi đấu tốt, thậm chí nhắm đến ngôi vô địch FIFA ASEAN Cup 2026 lần đầu tiên được tổ chức, nhằm tạo tiếng vang cho chính mình, cũng như tích lũy điểm trên bảng xếp hạng FIFA.
Với ASIAD 20, đội bóng của HLV Kim Sang-sik tham dự giải này với mục tiêu "săn" huy chương, thể hiện bước tiến lớn của bóng đá trẻ Việt Nam, sau khi giành hạng 3 giải U.23 châu Á hồi đầu năm, đồng thời chuẩn bị lực lượng cho vòng loại Olympic năm 2028. Cuối cùng, ở Asian Cup 2027, đội tuyển Việt Nam cần chứng minh năng lực, nhằm khẳng định việc chúng ta đã tiến đến một vị thế mới ở đấu trường châu Á. Chưa hết, do đội tuyển Việt Nam từng thất bại tại kỳ Asian Cup gần nhất hồi năm 2023, nên yêu cầu thành công của đội tuyển quốc gia tại Asian Cup 2027 càng lớn.
Để thi đấu thành công ở tất cả mọi giải đấu nêu trên, đội tuyển Việt Nam cần lực lượng rất dày, rất đồng đều. Nhiệm vụ của HLV Kim Sang-sik từ nay đến khi chuỗi các giải quốc tế bắt đầu khá nặng nề. Đầu tiên, vị HLV người Hàn Quốc phải phát hiện thêm nhân tài cho đội tuyển, từ đấu trường V-League, để làm dày thêm lực lượng.
Tiếp theo, ông Kim phải căn cứ vào lịch thi đấu ở giải trong nước, tính toán thời gian tập trung và đưa ra các bài tập phù hợp cho đội tuyển Việt Nam, nhằm giúp cho các học trò của mình đạt được điểm rơi phong độ và điểm rơi thể lực tốt nhất, hướng về các giải quốc tế.
Bài toán tiếp nữa mà HLV Kim Sang-sik phải giải bằng được, đó là tránh tình trạng quá tải cho các cầu thủ trụ cột. Sử dụng các ngôi sao bao lâu, sử dụng ở những thời điểm nào, trước các đối thủ nào là điều mà ông Kim phải tính? Mục đích của việc này là tránh cho các trụ cột bị vắt kiệt sức quá sớm, dẫn đến nguy cơ quá tải, thậm chí nguy cơ chấn thương trước lịch thi đấu dày đặc của đội tuyển.
3 cơ thủ Việt Nam gồm Bao Phương Vinh, Nguyễn Trần Thanh Tự, Chiêm Hồng Thái cùng được ấn định xuất hiện từ vòng loại thứ tư World Cup billiards Bogota 2026. Đây cũng là vòng loại cuối cùng, nơi các cơ thủ sẽ cạnh tranh quyết liệt cho tấm vào vòng chung kết.
Nguyễn Trần Thanh Tự là cơ thủ Việt Nam ra sân sớm nhất tại vòng loại thứ tư, khi chạm trán với Mikael Devogelaere vào lúc 23 giờ 30 tối 9.4 (theo giờ Việt Nam). Đối thủ còn lại của Thanh Tự ở bảng K là "huyền thoại sống" người Thụy Điển là Torbjorn Blomdahl.
Bao Phương Vinh nằm ở bảng C, nơi có sự xuất hiện của Alejandro Santiago và Sam Van Etten. Phương Vinh thi đấu ở 2 khung giờ: 1 giờ và 4 giờ ngày 10.4 (theo giờ Việt Nam).
Chiêm Hồng Thái nằm ở bảng E với Rui Manuel Costa và Muammer Rahmet. Giống Phương Vinh, tay cơ sinh năm 1999 của Việt Nam cũng ra sân vào lúc 1 giờ và 4 giờ ngày 10.4 (theo giờ Việt Nam).
Trong các bảng đấu của cơ thủ Việt Nam, có thể thấy bảng đấu của Nguyễn Trần Thanh Tự là khó nhằn nhất, khi có sự góp mặt của lão tướng Blomdahl. Thanh Tự cần phải đạt được cảm giác tốt nhất và duy trì được sự ổn định mới có thể lấy suất đi tiếp. Trong khi đó, Hồng Thái và Phương Vinh nếu thi đấu đúng sức thì việc giành vé vào vòng chung kết là nằm trong tầm tay.
Vòng loại thứ tư có 36 cơ thủ tranh tài, chia đều vào 12 bảng đấu. Mỗi bảng thi đấu theo thể vòng tròn 1 lượt để tính điểm và xếp hạng. 12 cơ thủ nhất bảng và 3 cơ thủ xếp nhì có thành tích tốt nhất sẽ giành vé vào vòng chung kết.
Các trận đấu của World Cup billiards Bogota 2026 sẽ được phát sóng trực tiếp trên nền tảng SOOP Live (link: https://billiards.sooplive.com/schedule).
Trận tranh danh hiệu tại Puskas Arena, Budapest, Hungary ngày 30/5 sẽ là điểm kết của mùa giải kéo dài và khắc nghiệt với cả hai đội hàng đầu châu Âu.
Arsenal bước vào trận đấu thứ 63 mùa này, sau giai đoạn cạnh tranh trên bốn mặt trận đến đầu tháng 4. Trong khi đó, PSG mới đá 56 trận, chưa tính 7 trận tại FIFA Club World Cup mùa hè năm ngoái.
Trong bối cảnh World Cup 2026 đã cận kề, các cầu thủ hàng đầu gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Tuy nhiên, xét về khối lượng vận động, PSG đang sở hữu lợi thế rõ rệt.
HLV Luis Enrique thường xuyên cho các trụ cột nghỉ ở Ligue 1 nhờ chiều sâu đội hình và sự áp đảo tại giải quốc nội. Sự hậu thuẫn tài chính từ các ông chủ Qatar giúp đội bóng Paris duy trì lực lượng dày và chất lượng.
Tại Champions League mùa này, PSG phải chơi tới 16 trận Champions League để vào chung kết do chỉ đứng thứ 11 ở vòng bảng và phải đá play-off với Monaco - so với 14 trận của Arsenal.
Theo thống kê từ đội hình xuất phát ở lượt về bán kết, 11 cầu thủ đá chính của Arsenal tích lũy nhiều hơn PSG gần 7.000 phút thi đấu tại giải VĐQG mùa này, chính xác là 6.726 phút.
Đội trưởng Marquinhos của PSG đá chính 14 trận Champions League, tương đương tổng số lần ra sân tại Ligue 1 của anh mùa này. Từ ngày 13/2 đến 19/4, trung vệ Brazil không thi đấu phút nào ở giải quốc nội, dù chơi trọn vẹn toàn bộ sáu trận Champions League trong cùng giai đoạn.
Đương kim Quả Bóng Vàng Ousmane Dembele chỉ một lần chơi đủ 90 phút ở Ligue 1 trong 22 lần ra sân. Cả mùa, tiền đạo Pháp chỉ đá chính 11 trận và ra sân 22 trong 34 trận tại Ligue 1, ghi 10 bàn và 7 kiến tạo, một phần do liên tục gặp chấn thương. Vì thế, việc Dembele giành giải Cầu thủ hay nhất Ligue 1 mùa thứ hai liên tiếp gây tranh cãi lớn.
Trụ cột khác trên hàng công, Khvicha Kvaratskhelia cũng chỉ hai lần đá trọn trận sau 28 trận đấu. Enrique sử dụng 28 cầu thủ tại Ligue 1 mùa này, nhiều hơn ba người so với Mikel Arteta bên phía Arsenal. Chính sách xoay tua giúp PSG giữ thể lực cho các trụ cột nhưng cũng khiến họ trả giá ở một số trận đấu. 3 trong 6 thất bại tại Ligue 1 đến ngay sau các trận Champions League, trước Marseille, Monaco và Lyon.
Tiền vệ Warren Zaire-Emery là cầu thủ PSG ra sân nhiều nhất ở Ligue 1 với 2.453 phút. Tuy nhiên, Arsenal có tới 6 cầu thủ vượt qua cột mốc này.
Ngoại hạng Anh được UEFA xếp là giải đấu mạnh nhất châu Âu theo bảng điểm hệ số CLB, còn Ligue 1 chỉ đứng thứ năm. Điều này phần nào lý giải sự khác biệt về cường độ cạnh tranh. Ligue 1 cũng ngắn hơn Ngoại hạng Anh bốn vòng do chỉ có 18 đội.
Vì thế, các trụ cột Arsenal rõ ràng chịu tải lớn hơn nhiều. Thủ môn David Raya chơi trọn vẹn mọi phút mùa này cho đến khi được nghỉ ở vòng cuối gặp Crystal Palace, thời điểm Arsenal đã vô địch. Declan Rice, William Saliba, Gabriel và Martin Zubimendi đều đá chính ít nhất 30 trận tại Ngoại hạng Anh. Phía PSG chỉ có Zaire-Emery đạt con số tương tự.
Trong 10 cầu thủ chơi nhiều phút nhất ở giải quốc nội của hai đội mùa này, PSG chỉ góp mặt hai người là Zaire-Emery và Illia Zabarnyi. Hồi tháng 3, PSG thậm chí được chấp thuận hoãn một trận Ligue 1 với Lens để tập trung cho hai lượt tứ kết Champions League gặp Liverpool.
PSG cũng được nghỉ 13 ngày trước chung kết Champions League - so với 6 của Arsenal. CLB thủ đô nước Pháp đăng quang sớm một vòng khi thắng Lens 2-0 hôm 13/5, và đá trận cuối gặp Paris FC hôm 17/5. Arsenal cũng vô địch sớm một vòng và đá trận cuối gặp Crystal Palace ngày 24/5.
PSG đã vô địch Ligue 1 tới 12 trong 14 mùa gần nhất kể từ khi Qatar Sports Investments tiếp quản CLB năm 2012. Trước đó, họ mới chỉ hai lần đăng quang. Trong khi đó, Arsenal vừa chấm dứt 22 năm chờ đợi để trở lại ngôi vương nước Anh. Hai đội hiện cùng sở hữu 14 chức vô địch quốc gia.