Sau 10 năm, bóng đá trẻ Việt Nam mới được tận hưởng trở lại bầu không khí World Cup, khi U.17 Việt Nam giành vé thông hành đến đấu trường thế giới nhờ lọt vào tứ kết U.17 châu Á 2026.
Chiến thắng 3-2 trước U.17 UAE (rạng sáng 14.5) không phải thành tích đơn lẻ, mà là hệ quả tất yếu khi U.17 Việt Nam vươn mình mạnh mẽ trong 2 năm qua. Từ thế hệ 2008 của Hoàng Trọng Duy Khang, Hoa Xuân Tín… đến lứa 2009 của Chu Ngọc Nguyễn Lực, Lê Trọng Đại Nhân, Nguyễn Văn Dương, Lê Sỹ Bách, HLV Cristiano Roland đã tạo được dòng chảy tiếp nối thông suốt để U.17 Việt Nam trở thành thế lực châu Á.
Suốt 2 năm, U.17 Việt Nam chỉ thua 1 trong 19 trận ở các giải đấu chính thức. Trong đó, 13 trận gần nhất, học trò Roland ghi tới 55 bàn (chỉ 1 trận không ghi bàn). Dưới bàn tay chèo lái của Roland, toàn đội hòa Nhật Bản, thắng Úc, Uzbekistan, Ả Rập Xê Út, UAE, Yemen, Malaysia. Mọi chiến thắng dù là chính thức hay giao hữu đều là một nhịp cầu trưởng thành, để các cầu thủ lớn dần sau từng bước chân.
Đoạt vé tới World Cup, lọt vào tứ kết châu Á, đó có lẽ chưa phải giới hạn cuối của lứa U.17 Việt Nam. Sau thành công của U.23 Việt Nam với ngôi vương SEA Games và tấm HCĐ U.23 châu Á, bóng đá Việt Nam lại vun trồng được “vụ mới”, với những hạt giống tiềm năng toàn diện. “Các cầu thủ đã xong nhiệm vụ chứng tỏ tiềm năng. Họ có tư duy, kỹ chiến thuật tốt, luôn biết phải làm gì trong mọi hoàn cảnh, hiểu cách kiểm soát trận đấu”, HLV Cristiano Roland khẳng định.
Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) Trần Quốc Tuấn tiết lộ với Báo Thanh Niên: “Đội tuyển Việt Nam sẽ đá vòng loại World Cup 2034 với nòng cốt là lứa 2008 – 2009, đang khoác áo U.17 Việt Nam. Tôi đã động viên U.17 rằng các em phải có ước mơ, mục tiêu. 7 năm nữa, các em sẽ khoác áo đội tuyển Việt Nam, vậy nên bây giờ phải tập trung cố gắng. Đây là lứa tiềm năng, được đầu tư kỹ, với kỳ vọng các cầu thủ sẽ khoác áo U.20 Việt Nam trong 2 năm nữa để dự VCK châu Á, hoặc nếu dự World Cup thì quá tốt.
Bóng đá là câu chuyện của thế hệ. Không phải cứ đầu tư là thành công, mà đó chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ là phải có những lứa tài năng. VFFđịnh hướng cho các cầu thủ trẻ phát triển nhanh nhất, để quan trọng là cống hiến cho đội tuyển Việt Nam. Nhờ vậy, các em sẽ có mục tiêu phấn đấu cho sự nghiệp”.
Phát triển cầu thủ trẻ là chuyện từng là nỗi day dứt suốt nhiều năm của bóng đá Việt Nam.
Cách đây 10 năm, thế hệ U.16 Việt Nam của HLV Đinh Thế Nam cũng từng thắng Úc, Kyrgyzstan để lọt vào tứ kết châu Á, với nhiều điểm giống U.17 hiện tại: lối chơi phóng khoáng, đẹp mắt, ban bật kỹ thuật, có nhiều nhân tố giỏi như Nguyễn Hữu Thắng, Nguyễn Trần Việt Cường, Nguyễn Duy Khiêm, Nguyễn Thanh Bình. Nhìn rộng ra, lứa 2000 còn có Khổng Minh Gia Bảo, Phạm Gia Hưng, Nguyễn Hai Long đều được đánh giá rất tiềm năng.
Thế nhưng, thế hệ ấy cứ nhạt dần, rồi “biến mất” khi bước vào ngưỡng cửa cạnh tranh lên tuyển. Lúc này, lứa 2000 chỉ còn Hai Long có chỗ đứng ở đội tuyển Việt Nam. Gia Hưng và Việt Cường mới được gọi lên và chủ yếu ngồi dự bị.
Giai đoạn 5 năm, tính từ tuổi 17 đến 22, đã vùi lấp tiềm năng của nhiều thế hệ, bởi các cầu thủ không được thi đấu thường xuyên, không có môi trường phát triển ổn định để tích lũy. Tất nhiên, bất cứ nền bóng đá nào, dù mạnh như Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc hay Uzbekistan cũng có những thế hệ như vậy. Nhưng, đó là những nước vốn “thừa mứa” nhân tài để gạn đục khơi trong được một đội tuyển mạnh. Bóng đá Việt Nam chưa dư dả nhân tài như vậy. Do đó, đã có là phải giữ.
Giải trẻ cần đa dạng hơn để cầu thủ trẻ được chơi tối thiểu 25-30 trận mỗi năm, các đội nên mở lòng với cầu thủ trẻ (không chỉ dừng lại ở HAGL, PVF-CAND, SLNA, Thể Công Viettel hay Hà Nội), và trên hết, V-League cần đẳng cấp hơn, với các đội bóng xây dựng lối chơi thực sự khoa học, thay vì mua thật nhiều ngoại binh giỏi và đá… bóng dài.
Vé dự World Cup trẻ không phải bảo đảm cho thành công. U.17 Việt Nam còn chặng đường dài phải đi, mà trên chặng đường ấy, các cầu thủ không thể bước đi đơn độc.
Theo thoả thuận hợp đồng giữa hai CLB, Man Utd sẽ phải thanh toán trả trước 35 triệu bảng cho Atalanta, cộng thêm 4 triệu bảng sẽ thanh toán tùy thuộc vào hiệu quả hoạt động của tiền vệ người Brazil.
Các điều khoản cá nhân được quy định trong hợp đồng dự kiến có hiệu lực đến tháng 6/2030, kèm theo tùy chọn gia hạn thêm 12 tháng. Ederson dự kiến sẽ trải qua cuộc kiểm tra y tế và tất cả các bên đều dự định hoàn tất thương vụ vào đầu tháng 7.
Tiền vệ phòng ngự này sẽ khởi đầu công cuộc tái thiết tuyến giữa của HLV Michael Carrick, cùng với hai mục tiêu khác trong danh sách chuyển nhượng mùa hè của Man Utd.
Ederson tưởng chừng đã chắc suất gia nhập Atletico Madrid nhưng việc đội bóng La Liga chuyển hướng sang Joao Gomes của Wolves đã mở ra cơ hội cho "Quỷ đỏ". Đội chủ sân Old Trafford đã theo dõi Ederson từ mùa hè năm ngoái, coi anh là người thay thế xứng tầm cho Casemiro, người đã rời CLB vào tháng trước.
Ederson gia nhập Atalanta vào mùa hè năm 2022 từ CLB Salernitana và đã có 180 lần ra sân cho La Dea, ghi được 16 bàn thắng và có 6 pha kiến tạo. Anh góp công lớn trong chức vô địch Europa League của Atalanta năm 2024. Mùa giải trước, Ederson đã ghi tổng cộng 3 bàn thắng và có 2 pha kiến tạo trong 41 lần ra sân.
Sau Ederson, Man Utd đang tiếp tục nhắm tới các tiền vệ khác, bao gồm Carlos Baleba của Brighton và Mateus Fernandes của West Ham.
Tuyển thủ quốc tế người Anh Elliot Anderson cũng nằm trong danh sách ưu tiên của "Quỷ đỏ", nhưng Nottingham Forest đã đưa ra mức giá 120 triệu bảng, trong khi Man City đang dẫn đầu cuộc đua giành chữ ký của tiền vệ này.
Trận đấu giữa đội tuyển Indonesia gặp Oman diễn ra tối 5/6, trên sân Gelora Bung Karno, tại Jakarta (Indonesia). Đội bóng xứ sở vạn đảo sớm mở tỷ số ở phút 13.
Trong pha bóng này, Nathan Tjoe-A-On đá phạt. Anh chuyền bóng cho Justin Hubner đánh đầu chính xác, ghi bàn giúp Indonesia dẫn trước 1-0.
Đến phút 27, Indonesia nhân đôi cách biệt. Beckham Putra Nugraha chuyền bóng cho Ole Romeny đệm bóng cận thành, ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0.
Trước khi hiệp một kết thúc, Oman có cơ hội cực tốt để san bằng tỷ số. Phút 37, đội khách được hưởng phạt đền, do Justin Hubner phạm lỗi với Amjad Abdullah bên phía Oman trong khu vực 16m50. Dù vậy, từ chấm 11m, Sultan Alrushadi lại không thể đánh bại thủ môn Emil Audero của Indonesia.
Sang hiệp hai, ở phút 55, hai cầu thủ nhập tịch Ragnar Oratmangoen và Ivar Jenner phối hợp ghi bàn. Người chuyền bóng là Ivar Jenner, còn người kết thúc thành công là Ragnar Oratmangoen, ấn định chiến thắng 3-0 đầy bất ngờ cho đội bóng xứ sở vạn đảo.
Trong khi đó, đội tuyển Thái Lan có trận tiếp Kuwait trên sân nhà, cũng trong buổi tối 5/6. Kết quả, đội bóng xứ sở chùa vàng hòa đội bóng Tây Á với tỷ số 2-2.
Seksan Ratri mở tỷ số cho Thái Lan ở phút 42. Đến phút bù giờ thứ 4 của hiệp hai, Kritsada Kaman nâng tỷ số lên 2-0 cho đội bóng xứ sở chùa vàng.
Dù vậy, sang hiệp hai, thế trận đổi chiều. Kuwait ghi 2 bàn thắng ở các phút 48 và 69, lần lượt do công của Youssef Al Shammari và Eid Al Rashid, qua đó ấn định trận hòa 2-2.
Ngày 9/6, Thái Lan sẽ gặp đội chủ nhà Trung Quốc, còn Indonesia tiếp Mozambique trên sân nhà Gelora Bung Karno tại Jakarta cũng trong các trận giao hữu dịp FIFA Days tháng 6.
Dembele, Quả Bóng Vàng 2025, được đánh giá là cầu thủ có cơ hội lớn nhất để làm nên điều này kể từ Ronaldo Nazario. Huyền thoại Brazil giành Quả Bóng Vàng năm 1997 nhưng chỉ về nhì tại World Cup 1998, khi cùng Brazil thua chủ nhà Pháp 0-3 ở chung kết.
Kể từ khi Quả Bóng Vàng được trao lần đầu năm 1956, chưa có chủ nhân nào vô địch World Cup khi đang giữ danh hiệu cá nhân cao quý này. Năm 1958, Alfredo Di Stefano không thể cùng Tây Ban Nha vượt qua vòng loại, còn Omar Sivori dừng bước cùng Italy ngay từ vòng bảng World Cup 1962.
Eusebio là đương kim Quả Bóng Vàng đầu tiên vào đến bán kết World Cup, nhưng Bồ Đào Nha thua Anh 1-2 năm 1966. Bốn năm sau, Gianni Rivera cùng Italy thất bại 1-4 trước Brazil trong trận chung kết. Đến World Cup 1974, Johan Cruyff và Hà Lan tiếp tục lỗi hẹn với chức vô địch khi thua chủ nhà Tây Đức 1-2. Năm 1978, Alan Simonsen cũng không thể dự vòng chung kết vì Đan Mạch không vượt qua vòng loại.
Tại World Cup 1982, Karl-Heinz Rummenigge cùng Tây Đức vào chung kết nhưng thua Italy 1-3. Bốn năm sau, Michel Platini trở thành đương kim Quả Bóng Vàng thứ hai dừng bước ở bán kết khi thua Tây Đức 0-2. Đến năm 1990, Marco van Basten cùng Hà Lan bị chính Tây Đức loại ở vòng 1/8.
Roberto Baggio tiến rất gần chức vô địch cùng Italy tại World Cup 1994, nhưng thua Brazil trong loạt luân lưu. 4 năm sau, Ronaldo Nazario cũng chỉ giành ngôi á quân khi Brazil thua Pháp 0-3 trong trận chung kết.
Từ năm 2002 đến 2018, các đương kim Quả Bóng Vàng đều không thể góp mặt ở trận tranh chức vô địch. Michael Owen và Ronaldinho cùng dừng bước ở tứ kết, lần lượt trước Brazil và Pháp. Lionel Messi cùng Argentina thua Đức 0-4 ở tứ kết World Cup 2010. Cristiano Ronaldo bị loại từ vòng bảng năm 2014 và dừng bước ở vòng 1/8 tại World Cup 2018.
Năm 2022, Karim Benzema không thể dự World Cup do chấn thương. Đến World Cup 2026, Ousmane Dembele trở thành đương kim Quả Bóng Vàng thứ ba dừng bước ở bán kết sau khi Pháp thất bại 0-2 dưới tay Tây Ban Nha, qua đó nối dài chuỗi không thể đăng quang của các chủ nhân danh hiệu cá nhân cao quý nhất bóng đá thế giới.
Trên sân AT&T, Dembele không để lại nhiều dấu ấn dù đá trọn 90 phút. Tờ L'Equipe chê tiền đạo 29 tuổi gần như làm hỏng mọi pha xử lý và chấm điểm 2 - thấp nhất trận. Anh để mất bóng 17 lần sau 46 chạm bóng và không thực hiện thành công bất kỳ pha đi bóng nào.
Ngoài Dembele, Michael Olise và Lucas Digne - cầu thủ phạm lỗi khiến Pháp nhận phạt đền ở hiệp một - cũng nhận điểm 2. Trong khi đó, thủ quân Kylian Mbappe bị chấm 3 điểm. L'Equipe đánh giá tiền đạo của Real Madrid khởi đầu khá tích cực nhưng nhanh chóng phải lùi sâu nhận bóng khi các đồng đội gặp bế tắc. Việc cố gắng tự mình giải quyết mọi tình huống khiến Mbappe cũng không thể tạo khác biệt. Anh chỉ thực hiện thành công một trong sáu pha đi bóng và có bảy lần chạm bóng trong vòng cấm, trong đó ba lần dẫn tới cú dứt điểm.