Một tháng nay, vợ tôi về quê sinh con. Lúc đầu, chúng tôi định nhờ bà ngoại lên chăm vợ ở cữ. Nhưng bố vợ có bệnh nền mạn tính, bà không nỡ đi đâu xa. Bà ngoại đề nghị tôi cho vợ về quê ở cữ để bà tiện chăm nom, tôi còn phải đi làm, đỡ vất vả. Mẹ tôi đã mất, những chuyện này cũng chỉ có thể nhờ mẹ vợ.
Cưới nhau hơn 1 năm, đây là lần đầu tiên tôi xa vợ lâu như vậy. Vợ tôi hay nói, hay hát nên cô ấy vắng nhà khiến tôi thấy không quen. Không có vợ quản, tôi hệt như con chim sổ lồng. Bạn bè, đồng nghiệp rủ đi nhậu ở đâu tôi cũng không vắng mặt.
Chính vì vậy, căn bệnh dạ dày lâu nay kiêng khem đã ổn, nay vì ăn uống thất thường, rượu bia nhiều nên tái phát.
Một tối, tôi đi uống rượu về muộn, vừa đến cổng, chưa kịp mở khóa thì bụng đau quằn quại. Tôi phải vịn lấy cánh cổng, mồ hôi vã ra như tắm. Đúng lúc đó, cô gái hàng xóm tên Liên đi qua, thấy tôi nôn ra máu liền hốt hoảng gọi taxi đưa tôi đến bệnh viện. Kết quả, tôi phải nằm viện một tuần vì xuất huyết dạ dày.
Biết vợ tôi về quê ở cữ, tôi một mình không người thân thích, mỗi cuối ngày, Liên lại xách một chiếc cặp lồng vào viện cho tôi. Sợ tôi ngại, mỗi lần đến cô ấy đều cười nói: “Cùng cảnh xa quê, em cũng từng ốm đau nên hiểu mà. Anh đừng ngại”.
Hôm đầu tiên, cô ấy mang cho tôi một bát cháo gà, nói rằng gà do mẹ cô ấy nuôi gửi ở quê lên. Cô ấy không muốn mua ngoài vì dạ dày tôi đang yếu, sợ không đảm bảo nên tự tay nấu.
Tôi nghe xong, lòng dâng trào một nỗi xúc động. Hôm đó, tôi vừa ăn cháo, vừa nghe cô ấy kể chuyện. Giọng địa phương của cô ấy nghe hay hay, lạ lạ. Liên mới chỉ 25 tuổi nhưng có lẽ ra đời bon chen sớm nên có vẻ rất khôn lanh.
Lâu nay, tôi cũng biết cô ấy thuê trọ gần nhà mình nhưng gặp nhau chưa từng chào hỏi. Cũng bởi, tính tôi ít nói, ít giao du. Vợ tôi cũng đặc biệt ghét đàn ông có vợ nhưng thấy gái trẻ là nhiệt liệt nói cười. Vậy nên, đối với các cô gái trẻ, tôi cứ lạnh nhạt cho lành.
Lần nào đến viện, Liên cũng ngồi tới tận khuya. Tôi cần gì là cô ấy nhanh nhẹn hỗ trợ. Có lần, chị giường bên cạnh không biết còn khen: “Cậu chắc khéo miệng lắm nên mới lấy được vợ trẻ và xinh thế”. Cả tôi và cô ấy đều cười. Nơi này cũng chẳng quen biết ai, có lẽ cũng không cần phải giải thích.
Một lần, tôi hỏi Liên: “Tối nào cũng vào viện giúp anh, thế người yêu thì bỏ cho ai?” Liên bẽn lẽn nhìn tôi: “Em nào đã có ai yêu, em còn ế chỏng chơ đây này”. Tôi bảo chắc tại do cô ấy kén chọn quá, chứ phụ nữ vừa xinh, vừa khéo léo lại nấu ăn ngon như thế thiếu gì người mơ.
Chuyện nằm viện, tôi không cho vợ biết. Vợ tôi vừa mới sinh, tôi không muốn vợ lo lắng. Vả lại, cô ấy mà biết tôi ở một mình, bê tha nhậu nhẹt tới mức xuất huyết dạ dày chắc sẽ lập tức ôm con nhỏ mà ra ngay.
Sau khi tôi xuất viện, suốt một tuần liền sau đó không thấy Liên đâu. Có thể, cô ấy chỉ có lòng tốt giúp tôi khi đau ốm. Nhưng lòng tôi thì lại nhớ nhung. Tôi vào facebook, thấy biểu tượng cô ấy sáng đèn liền nhắn một tin nhắn: “Mấy hôm em đi đâu mất hút thế? Tự nhiên muốn được ăn cháo gà em nấu quá!”.
Thật ra, tôi cũng không hẳn là muốn ăn cháo gà. Chỉ là muốn tìm một lý do để nhắn tin trò chuyện. Cô ấy đọc tin nhắn, chỉ trả lời bằng một cái biểu tượng mặt cười, không nhắn gì thêm. Thái độ hững hờ này thật sự khiến tôi vô cùng khó chịu.
Không ngờ, vào tối hôm sau, lúc tôi vừa tắm rửa xong, lười nấu nướng, định pha gói mì tôm ăn tạm thì Liên sang, tay xách một chiếc cặp lồng. Trông cái dáng vẻ cô ấy thật quen thuộc.
Liên nhìn gói mì tôi đang xé dở liền nói: “Đàn ông các anh hễ không có phụ nữ là ăn uống tạm bợ thế à? Đây, cháo gà của anh. Làm tội em tan làm về còn lúi húi hầm cháo”.
Nói rồi, cô ấy ra đứng cạnh bếp, tự nhiên lấy bát, lấy thìa múc ra cho tôi. Cô ấy đứng gần, mùi hương thảo dược trên tóc tỏa ra dịu dàng, dễ chịu. Tôi không kìm được mà hỏi: “Sao lại tốt với anh thế?”. Cô ấy cũng nhìn tôi, ánh mắt tinh nghịch: “Vì em thích”. “Thích gì?”, tôi lại hỏi. Bất ngờ cô ấy nhón chân lên, đặt lên môi tôi một nụ hôn. Tôi thoáng bất ngờ, thấy mình như tan chảy, lập tức đáp lại.
Khi nụ hôn kết thúc, tôi mở mắt ra, đập vào mắt là bức ảnh cưới treo trên tường nhà. Khoảnh khắc ấy, tôi hệt như một kẻ ăn trộm bị bắt quả tang, tim đập chân run, nỗi sợ hãi bao trùm.
Sau khi Liên về, tôi ngồi thẫn thờ tự kiểm điểm bản thân, nhớ lại chuyện vừa xảy ra của mình, vừa thấy có lỗi với vợ, vừa tự xấu hổ với mình.
Vợ tôi là mối tình đầu của tôi. Và tôi chưa từng nghĩ mình có thể yêu ai khác ngoài vợ. Vậy mà bây giờ, trong lúc vợ vừa chịu đớn đau sinh nở, chỉ vì khoảnh khắc yếu lòng, tôi đã phản bội cô ấy làm ra những chuyện tệ bạc này.
Mấy hôm, tôi tìm cách tránh mặt Liên. Hôm qua, Liên nhắn cho tôi một cái tin thế này: “Ngày anh ra viện, em đã nghĩ mình không có lý do để gặp anh nữa, đã cố giữ khoảng cách. Là anh tự kéo em về phía anh đấy chứ.” Cho đến lúc ấy, tôi mới nhận ra chính mình khởi nguồn cho mọi chuyện.
Tôi nhắn một tin dài, trước hết là cảm ơn cô ấy đã chăm sóc tôi thời gian tôi nằm viện. Lòng tốt của cô ấy tôi xin ghi nhớ trong lòng. Sau nữa là xin lỗi vì đã không giữ khoảng cách, có những hành động không đúng khiến bản thân rất hối hận.
Tôi nhấn mạnh rằng, tôi là đàn ông đã có gia đình và thật sự không muốn làm chuyện sai trái để có lỗi với vợ và tổn thương Liên. Cuối cùng, tôi mong cô ấy sớm gặp người tâm đầu ý hợp. Cô ấy là một cô gái tốt, xứng đáng được hạnh phúc. Liên đọc xong, chỉ thả tim vào tin nhắn, không trả lời.
Tôi biết, khi kể ra chuyện này sẽ hứng nhiều chỉ trích cho rằng tôi đáng đời. Tôi cũng giận bản thân nhưng vẫn tự nhủ, làm người ai cũng có những thời điểm mệt mỏi, cô đơn, yếu đuối. Và trong những khoảnh khắc ấy, người ta có thể xao lòng, nhưng quan trọng nhất là biết sai, biết sửa.
Người lớn vẫn dạy trẻ con “làm sai phải biết nhận lỗi”. Vậy người lớn làm sai, biết tự kiểm điểm và sửa sai cũng đáng được tha thứ, phải không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chiều 3-4 trên sân Quảng Ngãi, đoàn quân của huấn luyện viên Vũ Như Thành thi đấu lượt trận thứ 2 Giải hạng nhì quốc gia 2026. Ở ngày ra quân, đội đã hòa 1-1 trước Lâm Đồng.
Có gần 7.000 khán giả đến sân cổ vũ cho đội bóng Quảng Ngãi. Tất cả đều mong một chiến thắng đầu tiên cho mùa giải. Đây cũng là trận thứ 2 liên tiếp họ được thi đấu trên sân nhà.
Khán giả phải chờ đến phút 66 mới được chứng kiến bàn thắng duy nhất của trận đấu. Tiền đạo Văn Nam bật cao đánh đầu dũng mãnh, đưa bóng qua tay thủ môn Đắk Lắk.
Bàn thắng khiến không khí khán đài sân Quảng Ngãi bùng nổ. Không chỉ là bàn thắng duy nhất, Văn Nam đã giúp đội bóng Quảng Ngãi giành chiến thắng đầu tiên với 3 điểm.
Kết quả này giúp đoàn quân của HLV Vũ Như Thành có 4 điểm sau lượt trận thứ 3. CLB Quảng Ngãi tạm thời đứng thứ 4, bằng điểm với CLB Lâm Đồng.
Chiến thắng đã đánh dấu mốc cho bóng đá Quảng Ngãi sau thời gian dài "mất tích". Sau khi CLB Kon Tum đổi tên thành CLB Quảng Ngãi, địa phương này trở lại Giải hạng nhì.
Lần gần nhất người ta nhắc tới bóng đá Quảng Ngãi là khi họ rút lui khỏi Giải hạng nhì 2018. Lý do muôn thuở của bóng đá là vấn đề kinh phí sau khi đội giành suất thăng hạng.
Mùa Giải hạng ba năm 2017, Quảng Ngãi giành 1 suất lên hạng ở bảng A. Sau khi rút lui, bóng đá Quảng Ngãi cũng không còn tham dự hệ thống nào cho đến khi Kon Tum đổi tên.
Đã hơn 8 năm trôi qua, bóng đá Quảng Ngãi "sống lại" đúng nghĩa khi đội bóng thi đấu trên sân nhà và nhận được sự quan tâm của đông đảo khán giả địa phương.
Ngày 4-4, Trường cao đẳng Viễn Đông nhận quyết định công nhận trường cao đẳng chất lượng cao từ Bộ Giáo dục và Đào tạo.
GS.TS Lê Quân - Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, chia sẻ việc đánh giá trường cao đẳng chất lượng cao hiện đang được thực hiện dựa trên bộ tiêu chí ban hành theo thông tư của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội trước đây.
Bộ tiêu chí bao gồm quy mô đào tạo, chuẩn đầu ra, mức độ hợp tác với doanh nghiệp, chất lượng việc làm, tỉ lệ sinh viên có việc làm sau tốt nghiệp, mức độ thực hành trong chương trình, chuyển đổi số, chất lượng đội ngũ giảng viên cũng như điều kiện cơ sở vật chất và bảo đảm chất lượng.
Các tiêu chí đều được thẩm định kỹ lưỡng và trong đợt thí điểm có 10 cơ sở giáo dục nghề nghiệp đầu tiên đạt chuẩn.
Theo GS.TS Lê Quân, việc đánh giá, công nhận sẽ tiếp tục được mở rộng trong thời gian tới. Bộ Giáo dục và Đào tạo đang chủ trì xây dựng và trình Thủ tướng đề án phát triển các trường cao đẳng chất lượng cao trong giai đoạn tới.
Điểm mới là hệ quy chuẩn sắp ban hành sẽ được thiết kế theo hướng mở, giảm bớt các tiêu chí mang tính hình thức, thay vào đó trọng tâm nằm ở chất lượng chương trình đào tạo.
Cụ thể, một chương trình được coi là chất lượng cao khi có chuẩn đầu ra rõ ràng, điều kiện đảm bảo chất lượng đầy đủ và các chỉ tiêu gắn trực tiếp với người học, đặc biệt là khả năng việc làm sau tốt nghiệp.
Đáng chú ý, việc công nhận chương trình đào tạo chất lượng cao sẽ thuộc thẩm quyền của nhà trường, trên cơ sở tuân thủ các quy chuẩn do bộ ban hành.
Theo tiêu chuẩn nói trên, một trường cao đẳng có đạt chuẩn chất lượng cao hay không sẽ dựa vào tỉ lệ các chương trình đào tạo chất lượng cao mà trường triển khai.
Chẳng hạn cơ sở có khoảng 50% chương trình đạt chuẩn có thể được xếp vào nhóm trường chất lượng cao ở nhóm 2, những trường đạt khoảng 70% sẽ ở nhóm 1.
Cách tiếp cận mới cũng giúp giảm đáng kể các thủ tục hành chính trong việc công nhận, đánh giá, đồng thời tạo ra một không gian phát triển thực chất hơn cho các chương trình đào tạo.
Với các trường công lập, đây sẽ là căn cứ để đánh giá và phân bổ nguồn lực đầu tư. Còn với khu vực tư thục, đây là cơ sở để cùng tham gia vào hệ thống bảo đảm chất lượng và cạnh tranh lành mạnh.
Ngoài ra, Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng không đặt nặng khái niệm "chuẩn quốc tế", mà khuyến khích các cơ sở tham gia kiểm định quốc tế như một hình thức xác nhận khách quan về chất lượng.
"Dù theo bất kỳ chuẩn nào, thước đo quan trọng nhất vẫn là năng lực thực tế của người học sau khi tốt nghiệp. Khi người học có thể làm việc, đáp ứng yêu cầu của thị trường lao động, đó mới là minh chứng rõ ràng nhất cho chất lượng của giáo dục nghề nghiệp", ông Quân nói.
Tôi năm nay 29 tuổi, mới kết hôn được hơn 3 tháng. Vợ kém tôi 3 tuổi, hiền lành, ngoan ngoãn và hiện tại đang mang bầu đứa con đầu lòng. Đáng lẽ đây phải là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của một cuộc hôn nhân, khi cả hai bắt đầu xây dựng tổ ấm và chuẩn bị chào đón một thành viên mới.
Trước khi cưới, chúng tôi quen nhau gần một năm. Tình cảm không quá dữ dội, nhưng đủ để tôi tin rằng đây là người phù hợp để đi cùng mình lâu dài. Vợ tôi sống khá kín đáo, ít bạn bè, chủ yếu xoay quanh gia đình và công việc. Khi tôi hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy chỉ nói từng yêu một người hồi đại học nhưng không hợp nên chia tay. Tôi cũng không hỏi thêm, vì nghĩ ai cũng có quá khứ.
Sau khi cưới, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ tôi đang mang thai nên tôi càng cố gắng quan tâm, chăm sóc. Những việc như nấu ăn, dọn dẹp, đưa vợ đi khám thai, tôi đều chủ động. Cô ấy cũng rất biết điều, không đòi hỏi gì, luôn nhẹ nhàng và cố gắng thích nghi với gia đình chồng.
Mọi chuyện tưởng chừng cứ thế trôi qua bình yên, cho đến buổi tối định mệnh đó.
Sau bữa cơm, vợ tôi đi tắm, còn tôi phụ vợ dọn dẹp để cô ấy có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Điện thoại của cô ấy để trên bàn, đúng lúc có thông báo tin nhắn hiện lên. Bình thường tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại của vợ, nhưng như linh cảm của một người đàn ông mách bảo, tôi cầm điện thoại và ấn vào tin nhắn vừa tới đó.
Người nhắn là một tài khoản không lưu tên, nhưng chỉ cần đọc vài dòng đầu, tôi biết ngay đó là người yêu cũ của vợ. Tin nhắn gần nhất là từ tháng 6/2024, trước khi chúng tôi cưới không lâu. Nội dung không còn tình cảm, chỉ là những câu hỏi thăm xã giao. Đến đây, tôi còn nghĩ mọi chuyện không có gì đáng lo.
Nhưng khi kéo lên đọc những tin nhắn cũ hơn, tôi bắt đầu thấy mọi thứ không đơn giản như vậy. Trong những đoạn tin nhắn đó, tôi phát hiện ra một chuyện mà trước giờ vợ chưa từng nói với tôi.
Hồi năm 4 đại học, cô ấy từng mang thai với người yêu cũ. Khi đó, cô ấy muốn giữ lại đứa bé, nhưng người kia không đồng ý, không muốn cưới. Sau nhiều lần tranh cãi, cuối cùng cô ấy đã tự đi phá thai.
Có những dòng tin nhắn khiến tôi ám ảnh: “Em đã từng nghĩ nếu lúc đó anh chịu cưới thì cuộc đời em đã khác…”. Tôi thực sự chết lặng.
Tôi không biết nên gọi cảm xúc của mình là gì. Không phải tức giận bùng nổ, cũng không phải ghen tuông. Mà là một cảm giác hụt hẫng, như thể vừa phát hiện ra một phần con người của vợ mà trước giờ tôi chưa từng biết đến.
Tôi nhanh chóng đặt điện thoại lại chỗ cũ, coi như chưa từng nhìn thấy gì.
Khi vợ tôi bước ra từ nhà tắm, cô ấy vẫn nói chuyện bình thường, hỏi han tôi như mọi ngày. Nhưng tôi lại không thể đáp lại như trước. Trong đầu tôi lúc đó chỉ toàn những dòng tin nhắn vừa đọc được.
Tối hôm đó, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng gần như không nói chuyện. Tôi không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là những hình ảnh đó lại hiện ra.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà trở nên nặng nề. Vợ tôi có vẻ nhận ra sự thay đổi của tôi. Bình thường cô ấy khá hay nói, nhưng hôm nay lại im lặng. Có lẽ cô ấy cảm nhận được gì đó, nhưng không biết lý do hoặc cũng không muốn tìm hiểu.
Còn tôi thì không biết phải bắt đầu từ đâu.
Điều khiến tôi khó chịu không hẳn là việc cô ấy có quá khứ. Tôi hiểu ai cũng từng có những điều đã qua. Nhưng cái khiến tôi không thể chấp nhận là cô ấy đã giấu tôi. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều về tương lai, về gia đình, về con cái. Nhưng chưa bao giờ cô ấy nhắc đến chuyện này. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn điều gì tôi chưa biết nữa hay không.
Lòng tôi rất rối, có rất nhiều câu hỏi được đặt ra. Vợ tôi bây giờ vẫn là một người tốt. Cô ấy ngoan, biết điều, đang mang trong mình đứa con của tôi. Từ một người quen được bố mẹ bao bọc, giờ phải tập làm dâu, học cách thích nghi với gia đình chồng. Có những lúc tôi thấy cô ấy lóng ngóng, nhưng vẫn cố gắng.
Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện kia, cảm xúc trong tôi lại chùng xuống. Tôi bắt đầu lạnh nhạt, không còn muốn nói chuyện nhiều, cũng không còn cảm giác gần gũi như trước.
Đã nhiều ngày trôi qua, nhưng không biết phải làm sao. Nói ra thì sợ làm tổn thương vợ, nhất là khi cô ấy đang mang bầu. Giữ trong lòng thì chính tôi lại ngày càng mất đi cảm xúc với cuộc hôn nhân này.
Càng kéo dài, khoảng cách giữa hai vợ chồng lại càng lớn. Tôi đang rơi vào một trạng thái rất mệt mỏi, nửa muốn bỏ qua để tiếp tục, nửa lại không thể quên được những gì đã biết.
Tôi có nên nói thẳng với vợ? Hay cứ im lặng để mọi thứ trôi qua? Nhưng nếu cứ tiếp tục im lặng, tôi sợ rằng đến một lúc nào đó, thứ mất đi không chỉ là cảm xúc… mà là cả cuộc hôn nhân này...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.