Tôi và người yêu đều 27 tuổi, quen nhau được gần ba năm, có dự định cưới vào cuối năm sau. Gia đình anh khá phức tạp, bố mẹ đã ly hôn, bố lâu rồi không liên hệ. Mẹ tái hôn không chính thức lần lượt với hai người đàn ông khác và sinh thêm ba bạn nhỏ. Anh sống với ông bà ngoại từ nhỏ. Cả bác là chị gái mẹ anh cũng có hoàn cảnh tương tự mẹ anh, tuy nhiên chỉ sinh hai con với chồng đầu, còn lại thì không sinh.
Ông bà ngoại anh nuôi bốn đứa cháu gồm hai anh chị nhà bác gái, anh và em gái là con của người chồng thứ hai. Thật sự tôi mất rất nhiều thời gian để quen được với hoàn cảnh này vì gia đình tôi cơ bản, chưa có ai ly hôn rồi tái hôn chứ đừng nói đến mối quan hệ phức tạp như vậy. Hiện ông ngoại anh đã mất, hai anh chị nhà bác cũng lớn và đã lập gia đình, bà ngoại ở cùng em gái anh. Thật sự tôi rất thương cho hoàn cảnh của bà ngoại và em gái anh. Nhưng để tiến tới kết hôn, tôi có ba điều lăn tăn.
Thứ nhất, anh họ anh đã lập gia đình, được nhà vợ cho đất nhưng lại ăn chơi, ngoại tình, nghiện ngập nên đã ly hôn và thỉnh thoảng về nhà bà ngoại gây sự. Nếu cưới, sau này tôi sẽ phải tiếp xúc với kiểu người này và ngay cả con tôi cũng phải tiếp xúc.
Thứ hai, bà ngoại anh phụ thuộc cảm xúc vào anh. Lúc nào cũng gọi điện giận hờn, muốn ở cùng anh. Thậm chí còn giận lẫy, kêu vào viện dưỡng lão ở trong khi bà có ba người con còn khỏe mạnh và đã trao tài sản cho bác trai cả. Bà không thích tôi, vì theo như bà bảo chỉ muốn anh lấy vợ gần để gần bà. Quê tôi và quê anh cách nhau 160 km nhưng chúng tôi đều làm ở Hà Nội. Tôi hiểu với một người gần như bị bố mẹ bỏ rơi thì bà ngoại không khác nào mẹ anh nhưng như vậy tôi cảm thấy quá mệt mỏi, không chịu được.
Thứ ba, điều mới xảy ra và cũng là điều tôi lăn tăn nhất. Mẹ anh đã chia tay với người chồng thứ ba, sau đó quen luôn người thứ tư và còn dự định đưa cả ba đứa con về nhà ông ấy ở. Tôi bất ngờ hơn khi anh ủng hộ quan điểm ấy. Thật sự nó quá khác biệt so với lối sống của gia đình tôi. Mọi người đều rất tự lập, cả đàn ông hay phụ nữ đều vậy. Chứ không có chuyện sinh nhiều con với nhiều người đàn ông, sau đó liên tục tìm người mới để cưu mang mình.
Thật sự nếu giờ chia tay, tôi cảm thấy tiếc ba năm chúng tôi cùng nhau xây dựng, vượt qua khó khăn. Thu nhập mỗi đứa là 20 triệu và chia sẻ tài chính với nhau chứ cũng không có chuyện ai lo nhiều hơn. Mọi người có kinh nghiệm hoặc có hoàn cảnh gần giống có thể cho tôi một góc nhìn thực tế được không?
Nhân đọc bài: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật", xin chia sẻ câu chuyện của mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi còn nhỏ, bản thân không biết nguyên nhân là gì. Tôi về sống với mẹ nhưng không bao lâu thì mẹ lập gia đình mới, tôi sang sống với bố. Bố vẫn ở vậy và nuôi tôi. Trong khi đó, giờ mẹ tôi đã lấy sang người chồng thứ ba. Tôi không tỏ thái độ gì nhưng trong thâm tâm luôn có cái gì đó không thể gọi tên, kiểu cảm giác buồn buồn, lại thấy xấu hổ khi có ai hỏi về mẹ mình. "Mẹ mày lại lấy chồng mới à"? Tôi thương bố nhiều hơn.
Tôi cũng thấy thương cho người em thứ hai, chạc tuổi tôi ngày đó (là con của mẹ với người chồng thứ hai); vì tôi thấy bóng dáng mình trong đó, lầm lũi khi có người đàn ông khác không phải bố mình cùng sống chung một mái nhà, chứng kiến mẹ chăm sóc, chiều chuộng người đàn ông xa lạ, còn mình như một kẻ thừa trong chính ngôi nhà ấy. Giờ tôi đã lớn, vẫn về thăm mẹ, cũng hiểu nhiều chuyện hơn, có cái nhìn thoáng hơn, nhưng trong thẳm sâu vẫn có cái gì đó xa cách với mẹ. Tôi chỉ ước giá như mẹ đừng vội vàng đưa ai đó về sống chung trong ngôi nhà của hai mẹ con.
Tôi không ngăn cản mẹ lập gia đình mới, nhưng giá như mẹ có thể chậm lại một chút, để tôi có thời gian thích nghi và làm quen với người chồng mới của mẹ, để tôi không thấy xa lạ và lạc lõng trong chính ngôi nhà của hai mẹ con. Tôi có lời nhắn nhủ với những người mẹ đơn thân: "Xin hãy chậm lại một chút, đừng nhân danh tình yêu, hạnh phúc mà vội vàng trong các mối quan hệ của mình. Xin đừng làm tổn thương thêm những đứa con của mình, bởi khi bố mẹ ly dị, chúng cũng rất buồn rồi, nhưng có bao giờ chúng được lên tiếng đâu. Xin đừng nghĩ con nít thì biết gì, chúng con biết hết đó, nhưng chỉ không có quyền lên tiếng thôi, có lên tiếng cũng chẳng ai quan tâm cả vì bố mẹ cũng bận hết rồi, bận với những xích mích, cãi nhau, bận với cả những mối quan hệ mới.
Tôi 26 tuổi, cái tuổi mà nhiều người nói là "đẹp nhất để yêu và lập gia đình". Thật lòng, tôi lại không hề có cảm giác muốn yêu ai, cũng chưa từng rung động đủ nhiều để nghĩ đến chuyện gắn bó lâu dài. Thậm chí, càng nghe mọi người nói về hôn nhân, tôi càng thấy sợ. Gần đây, tôi liên tục được mai mối, hết người này đến người kia, ai cũng nói "thử tìm hiểu xem sao", "lấy chồng sớm cho ổn định". Mỗi lần như vậy, tôi chỉ thấy áp lực. Tôi không thích cảm giác phải gặp gỡ một người xa lạ chỉ vì hai bên gia đình thấy "hợp".
Tôi muốn từ chối nhưng sợ làm mất lòng người giới thiệu, sợ họ nghĩ mình chảnh chọe hay khó tính. Gia đình tôi càng sốt ruột hơn. Bố mẹ thường xuyên nhắc khéo, họ hàng mỗi lần gặp là lại hỏi "bao giờ lấy chồng". Có người còn so sánh tôi với những bạn cùng tuổi đã yên bề gia thất, con cái đề huề. Những lúc đó, tôi chỉ biết cười trừ nhưng trong lòng nặng nề vô cùng. Tôi thấy xấu hổ, như thể mình đang "chậm hơn" người khác một bước. Điều khiến tôi lo lắng nhất không phải là ánh nhìn của mọi người mà chính là nỗi sợ bên trong mình.
Tôi sợ phải bước vào một cuộc sống mới mà mình chưa sẵn sàng. Tôi sợ phải làm vợ, làm dâu, gánh trên vai những trách nhiệm mà bản thân còn chưa hiểu rõ. Tôi sợ nếu kết hôn chỉ vì áp lực, rồi sau này lại hối hận. Nhiều lúc tôi tự hỏi, có phải mình đang ích kỷ không, hay chỉ là chưa gặp đúng người? Càng nghĩ, tôi càng thấy mình chỉ trung thực với cảm xúc của chính mình. Tôi thật sự rất mệt mỏi. Một bên là mong muốn được sống theo cách mình muốn, một bên là áp lực từ gia đình và xã hội. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng làm hài lòng mọi người, hay mạnh dạn nói ra suy nghĩ thật của mình. Chỉ biết rằng, nỗi sợ lấy chồng trong tôi lúc này là có thật, chưa tìm được cách để vượt qua nó. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 33 tuổi, cưới chồng được 8 năm, con gái 7 tuổi và đang mang bầu bé thứ hai. Chồng làm kinh doanh, tôi làm ở một cơ quan nhà nước, thu nhập của chồng cao, lương của tôi chỉ tầm chục triệu đồng. Trong 8 năm chung sống, tôi phát hiện chồng ngoại tình hơn chục lần, trong đó có cả những cô gái gọi, đồng nghiệp, khách hàng. Tôi từng bỏ về nhà mẹ đẻ nhiều lần nhưng anh lại năn nỉ, hứa thay đổi, tôi mủi lòng, thương con, tin anh hết lần này đến lần khác. Chồng quan tâm và hay đưa tôi du lịch đây đó, người ngoài không biết sẽ nghĩ anh là người chồng tốt.
Cách đây một tháng tôi lại biết chồng có người mới, cô gái này anh biết được vài tháng rồi, vì là em họ của người bạn, người đó chơi chung với vợ chồng tôi. Họ còn sử dụng ốp điện thoại giống nhau do cô kia mua. Vài người bạn biết chồng tôi quen cô đó. Vài ngày sau tôi lại phát hiện anh nhắn tin tình cảm với một người khác qua mạng, nhưng tôi nghĩ chưa đi quá xa vì anh mới tán tỉnh cô này hơn một tuần. Rồi tôi lại bắt gặp anh hẹn hò ở cà phê với một người phụ nữ có chồng con, hơn anh 5 tuổi, người này chỉ quen kiểu "bóc bánh trả tiền".
Tôi muốn ly dị nhưng sợ con không đủ cha mẹ, hơn nữa với lương của mình thì tôi không thể đủ nuôi hai con. Bố mẹ đẻ cũng không có điều kiện, lại có tuổi, tôi không thể trông chờ hết vào ông bà. Chung sống với người chồng cặp bồ liên tục như này, tôi quá mệt mỏi rồi, phải làm sao đây?