Theo Football Italia, tối 2.4 (giờ Việt Nam), ông Gabriele Gravina đã nộp đơn từ chức tại cuộc họp khẩn cấp của hội đồng FIGC, diễn ra sau trận thua Bosnia và Herzegovina ở trận chung kết play-off. Đây là lần thứ ba liên tiếp đội tuyển Ý không thể giành vé dự World Cup, sau các kỳ 2018, 2022 và nay là 2026 – một kịch bản chưa từng có trong lịch sử bóng đá từng 4 lần vô địch thế giới.
Quyết định của ông Gabriele Gravina được xem là hệ quả tất yếu sau làn sóng chỉ trích dữ dội từ người hâm mộ lẫn các nhân vật có tiếng nói trong bóng đá Ý. Bộ trưởng Thể thao Ý, ông Andrea Abodi thậm chí còn thẳng thắn nhận định: “Bóng đá Ý cần được tái thiết, và quá trình này phải bắt đầu từ việc đổi mới ban lãnh đạo FIGC”.
Ông Gabriele Gravina đảm nhiệm cương vị Chủ tịch FIGC từ tháng 10.2018. Trong nhiệm kỳ của mình, điểm sáng lớn nhất là chức vô địch EURO 2020. Tuy nhiên, thành công đó không thể che lấp những thất bại mang tính hệ thống, đặc biệt là việc đội tuyển quốc gia liên tiếp vắng mặt liên tiếp ở sân chơi World Cup – thước đo quan trọng nhất của một nền bóng đá.
Đáng chú ý, ông Gabriele Gravina cũng là người trực tiếp bổ nhiệm các HLV trưởng gần đây của đội tuyển Ý, gồm Luciano Spalletti (năm 2023) và Gennaro Gattuso (năm 2025). Tuy nhiên, những lựa chọn này không mang lại hiệu quả như kỳ vọng, khi “Azzurri” vẫn thất bại ở thời khắc quyết định.
Trong thông báo chính thức, FIGC xác nhận ông Gabriele Gravina đã thông báo quyết định từ chức tới các lãnh đạo của các giải đấu và tổ chức liên quan, bao gồm Chủ tịch Serie A Ezio Simonelli, Chủ tịch Serie B Paolo Bedin, Chủ tịch Serie C Matteo Marani, cùng nhiều đại diện khác.
FIGC cũng cho biết đại hội bầu cử bất thường sẽ được tổ chức vào ngày 22.6 tại Rome nhằm tìm ra người kế nhiệm. Một số ứng viên tiềm năng đã được nhắc đến, trong đó có cựu Chủ tịch CONI Giovanni Malagò, bên cạnh các cái tên như Giancarlo Abete hay Matteo Marani.
Trong lời chia tay, ông Gabriele Gravina cũng gửi lời cảm ơn tới các thành viên FIGC vì sự ủng hộ trong suốt thời gian qua, đồng thời khẳng định sẵn sàng tham dự phiên điều trần trước Quốc hội Ý để báo cáo về tình hình bóng đá nước này. Ông cũng bày tỏ tiếc nuối khi một số phát biểu trước đó bị hiểu sai, đặc biệt liên quan đến sự khác biệt giữa bóng đá chuyên nghiệp và nghiệp dư.
Trang Football Italia bình luận: “Việc đội tuyển Ý tiếp tục vắng mặt tại World Cup không chỉ là thất bại về mặt thành tích, mà còn đặt ra dấu hỏi lớn về cấu trúc và định hướng phát triển của cả nền bóng đá. Sau ánh hào quang EURO 2020, “Azzurri” giờ đây đối diện thực tế phũ phàng: cần một cuộc cải tổ toàn diện, từ thượng tầng đến hệ thống đào tạo trẻ, nếu muốn tìm lại vị thế vốn có trên bản đồ bóng đá thế giới. Vì thế, việc ông Gabriele Gravina rời ghế là điều hoàn toàn dễ hiểu”.
Ngay sau khi ông Gabriele Gravina từ chức, trên trang cá nhân, trưởng đoàn đội tuyển Ý, Gianluigi Buffon cũng thông báo ông sẽ rời khỏi vị trí ngay lập tức.
Đội tuyển Indonesia bước vào giải đấu năm nay với tư cách là nhà đương kim vô địch khu vực và đương kim á quân châu Á. Cách đây 2 năm, đội bóng xứ sở vạn đảo đã đánh bại chính đội tuyển VN với tỷ số 2-0 ở trận chung kết futsal Đông Nam Á. Trong trận gần nhất hai đội gặp nhau tại tứ kết giải futsal châu Á 2026 hồi đầu năm, đoàn quân của HLV Hector Souto cũng giành chiến thắng nghẹt thở 3-2 trước thầy trò ông Diego Giustozzi. Ở thời điểm này, Indonesia được ví là "cơn lốc" của futsal châu lục và được đánh giá nằm cửa trên trong trận bán kết với đội tuyển VN.
Những gì thầy trò HLV Hector Souto làm được tại VCK futsal châu Á vào tháng 2 vừa qua thực sự là một cơn địa chấn. Việc đánh bại Nhật Bản 5-3 và cầm hòa "ông kẹ" Iran 5-5 trong một trận chung kết điên rồ đã minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của đội bóng xứ vạn đảo vào lúc này.
Lối chơi của Indonesia hiện tại là sự kết hợp giữa thể lực dồi dào, tốc độ chóng mặt và một hệ thống chiến thuật cực kỳ hiện đại. Họ không còn thi đấu dựa vào cảm hứng cá nhân mà đã trở thành một cỗ máy vận hành trơn tru. Tại vòng bảng năm nay, Indonesia đã thị uy sức mạnh bằng những chiến thắng thuyết phục, trong đó có việc khuất phục đội tuyển futsal Úc để giành ngôi nhất bảng B.
Đụng độ với một đối thủ đang ở đỉnh cao phong độ, HLV trưởng đội tuyển futsal VN - Diego Giustozzi dành sự tôn trọng lớn cho đối thủ: "Đội tuyển Indonesia đã thay đổi rất nhiều và họ đã thể hiện điều đó ở đấu trường châu Á. Có thể chúng tôi sẽ phải đối đầu với đội bóng mạnh nhất Đông Nam Á vào thời điểm hiện tại. HLV Hector Souto cùng Liên đoàn Bóng đá Indonesia đã làm rất tốt công việc của mình. Ở giải trước, họ cũng đã giành chiến thắng và thể hiện lối chơi futsal đúng nghĩa, rất đẹp mắt. Indonesia sở hữu nhiều cầu thủ trẻ, nhưng họ có chất lượng chuyên môn rất tốt, cả về chiến thuật lẫn cá nhân". Tuy nhiên, vị thuyền trưởng từng đưa futsal Argentina lên ngôi vô địch thế giới cũng khẳng định quyết tâm của đội tuyển VN: "Tôi luôn vui khi được đối đầu với những đội bóng như vậy. Đội tuyển futsal VN đã chuẩn bị 100% cho trận đấu này. Đây chắc chắn sẽ là một trận bán kết khó khăn nhưng cũng rất đáng chờ đợi".
Bài toán cho đội tuyển futsal VN là làm sao để khóa chặt những ngòi nổ bên phía Indonesia. Các học trò của HLV Giustozzi cần phải điềm tĩnh để kiểm soát nhịp độ của trận đấu, tránh bị cuốn theo lối chơi của đối thủ. Nếu như Indonesia mạnh ở khả năng đôi công, thì VN lúc này lại đang dần hoàn thiện khả năng chịu áp lực và tính thực dụng trong những trận cầu quan trọng. Chiến thắng 1-0 của đội tuyển futsal VN trước Indonesia tại SEA Games 33 vào cuối năm 2025 là minh chứng rõ nhất cho việc thầy trò ông Giustozzi có thể không lấn lướt về thế trận, nhưng lại biết cách trừng phạt sai lầm của đối phương. Muốn làm được điều này, Nguyễn Thịnh Phát và các đồng đội cần phải chắt chiu từng cơ hội, nắn nót trong từng pha dứt điểm.
Trận bán kết còn lại là cuộc chạm trán giữa chủ nhà Thái Lan và đội tuyển futsal Úc, lúc 20 giờ hôm nay. Các trận đấu phát trên TV360.
Không chỉ ca ngợi kết quả, nhiều tờ báo lớn của Trung Quốc còn nhấn mạnh rằng đây là trận đấu hay nhất của đội nhà kể từ đầu giải, đồng thời cho thấy bóng đá trẻ nước này đang sở hữu một thế hệ tài năng nhất trong nhiều năm qua.
163 Sports giật dòng tít đầy phấn khích: “U.17 Trung Quốc đánh bại Úc 2-0 để vào chung kết sau 22 năm”. Tờ báo này đặc biệt ấn tượng với cách đội bóng trẻ Trung Quốc nhập cuộc chủ động, chơi tự tin và liên tục tạo áp lực lên hàng thủ có thể hình, được tổ chức tốt của U.17 Úc.
Theo 163 Sports, ngay ở phút đầu tiên, Zhao Songyuan đã khiến thủ môn Pappus bên phía U.17 Úc phải vất vả cứu thua bằng cú đánh đầu nguy hiểm. Tờ báo nhận xét đội U.17 Trung Quốc “hoàn toàn không hề lép vế”, dù đối thủ được đánh giá cao hơn về thể lực và tốc độ.
Trong khi đó, Sohu Sports gọi đây là một đêm lịch sử của bóng đá trẻ Trung Quốc. Tờ báo này viết: “Trước giải, đội U.17 này từng bị nghi ngờ rất nhiều. Họ thua U.17 Indonesia và U.17 Nhật Bản ở vòng bảng, đứng trước nguy cơ bị loại. Nhưng càng vào sâu, đội bóng càng cho thấy bản lĩnh và sự trưởng thành đáng kinh ngạc”.
Sohu Sports cho rằng điều bất ngờ nhất nằm ở chất lượng chuyên môn mà đội U.17 Trung Quốc thể hiện trước U.17 Úc. Dù cầm bóng ít hơn trong hiệp 1, đội bóng trẻ xứ tỉ dân lại tạo ra nhiều cơ hội nguy hiểm hơn với 6 cú sút, 5 quả phạt góc và liên tục khiến hàng thủ U.17 Úc rơi vào trạng thái chống đỡ.
Sohu Sports bình luận: “U.17 Trung Quốc chơi chủ động, pressing mạnh và chuyển trạng thái rất nhanh. Đây là hình ảnh hiếm thấy của bóng đá trẻ Trung Quốc trong nhiều năm qua”.
Sohu Sports mô tả: “Bước ngoặt trận đấu đến ở phút 49. Zhou Yuno cướp bóng ngay bên phần sân đối phương rồi tung đường chuyền thuận lợi để Shuai Weihao băng xuống dứt điểm chéo góc mở tỷ số 1-0. Đó cũng là bàn thắng đầu tiên của tiền đạo này tại giải. Sau bàn thua, U.17 Úc buộc phải dâng cao đội hình nhưng tiếp tục gặp khó trước lối chơi giàu năng lượng của đối thủ. Đến phút bù giờ, Xie Jin xoay người dứt điểm chuẩn xác trong vòng cấm, ấn định chiến thắng 2-0”.
Trong khi đó, Sina Sports nhận định U.17 Trung Quốc đã áp đảo hoàn toàn về mặt tấn công trước đại diện châu Đại Dương. Tờ báo này nhấn mạnh chuỗi 3 chiến thắng liên tiếp tại giải, trong đó có 2 trận thắng thuyết phục tại vòng knock-out cho thấy đội bóng trẻ Trung Quốc không còn phụ thuộc vào may mắn, mà thực sự đang sở hữu năng lực cạnh tranh chức vô địch.
Đáng chú ý, nhiều trang tin Trung Quốc bất ngờ cho rằng ở trận chung kết, U.17 Nhật Bản mới là đội phải lo lắng sau trận bán kết này. Một bài bình luận trên trang 163 Sports viết: “U.17 Nhật Bản từng nghĩ U.17 Úc sẽ dễ dàng đánh bại U.17 Trung Quốc. Nhưng giờ họ phải đối mặt với một đội bóng có tinh thần chiến đấu cực cao và khả năng phục hồi đáng sợ”.
Bài viết này còn cho rằng đội U.17 Trung Quốc hiện tại khác hẳn hình ảnh từng thua Nhật Bản 1-2 ở vòng bảng: “Khi ấy, U.17 Trung Quốc còn non nớt. Nhưng sau các trận đấu lớn với Qatar, Ả Rập Xê Út và Úc, đội bóng này đã trưởng thành rất nhanh. Đội U.17 đang quá hay, đủ sức đánh bại U.17 Nhật Bản ở chung kết”.
Tân Hoa Xã cũng đánh giá chiến thắng trước U.17 Úc mang ý nghĩa đặc biệt với bóng đá Trung Quốc, bởi đây là lần đầu tiên sau 22 năm họ trở lại chung kết châu Á. Lần gần nhất vào chung kết năm 2004, Trung Quốc sau đó đã giành chức vô địch.
Thắng Newcastle ở vòng đấu cuối tuần qua, Arsenal đã chiếm lại ngôi đầu bảng từ tay Man.City. Từ nay đến hết mùa bóng, Arsenal chỉ còn 4 trận ở giải Ngoại hạng, đều gặp các đối thủ trung bình - yếu (Fulham, West Ham, Burnley, Crystal Palace). Toàn thắng trước các đối thủ như thế là nhiệm vụ khả thi. Và nếu Arsenal làm được điều đó, họ sẽ vô địch trong trường hợp Man.City mất điểm trước một trong 5 đối thủ còn lại, gồm: Everton, Brentford, Bournemouth, Aston Villa, Crystal Palace.
Quay sang Champions League, Arsenal chỉ phải đụng độ Atletico Madrid ở vòng bán kết (như thế là quá nhẹ nhàng so với cặp bán kết còn lại là PSG và Bayern Munich). Vượt qua Atletico để tranh chức vô địch? Đây cũng là nhiệm vụ khả thi. Ở vòng bảng mùa này, Arsenal từng gặp Atletico và thắng đến 4-0.
Lý thuyết là vậy, thực tế ra sao lại là chuyện khác. Cái giá phải trả cho trận thắng Newcastle 1-0 cuối tuần qua là Eberechi Eze và Kai Havertz chấn thương. Trong vòng 12 ngày (từ 25.4 - 6.5), Arsenal phải cố sức đá 4 trận ở giải Ngoại hạng và Champions League (gặp Newcastle, Atletico, Fulham, Atletico lượt về). Giả sử trận nào cũng có cầu thủ chấn thương, thì nguyên đội tan nát. Hoàn toàn ngược lại, đối thủ trong nước của Arsenal là Man.City thì quá thuận lợi, không phải đá trận nào ở giải Ngoại hạng từ cuối tuần qua cho đến ngày 5.5.
Arsenal có nên xoay tua đội hình? Mặt khác, giả sử chiếm được ưu thế dẫn điểm, thì họ nên ưu tiên bảo toàn lực lượng hay bung sức quyết thắng? Cả hai câu hỏi đều khá hóc búa, âu cũng là dịp để giới quan sát kiểm chứng năng lực cũng như bản lĩnh của HLV Mikel Arteta trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng. Tác dụng lớn của một trận thắng trong giai đoạn này là nó có thể trở thành vũ khí tinh thần, giúp các cầu thủ vượt qua mệt mỏi. Mặt khác, Arsenal có một nhược điểm, nhưng cũng là ưu điểm. Đội hình Arsenal không có siêu sao thực sự, thiếu hẳn những thủ lĩnh lớn. Cái hay là sự đồng đều giữa các cầu thủ trên sân và ghế dự bị, dẫn đến tình trạng Arsenal có rất nhiều cầu thủ vào sân từ ghế dự bị và lập công trong mùa bóng này.
Khi Arsenal vượt qua Sporting Lisbon ở vòng tứ kết Champions League, thì bàn thắng duy nhất của họ (trong cả hai lượt) là do một cầu thủ dự bị kiến tạo cho cầu thủ dự bị khác ghi bàn ở phút bù giờ. Do vậy, giới hâm mộ Arsenal không phải quá lo lắng, khi đội này đang có quá nhiều cầu thủ chấn thương, gồm: Eze, Havertz, Martin Zubimendi, Jurrien Timber, Mikel Merino, Riccardo Calafiori. Họ đá chính, ngồi ngoài, hay thậm chí vắng mặt… đều được. Chi tiết quan trọng nhất có lẽ là sự trở lại của Bukayo Saka. Anh đã xuất hiện ở trận gặp Newcastle vừa qua, chơi khá ổn, và sẽ gánh vác hy vọng cho Arsenal trong chuyến làm khách trên sân Atletico rạng sáng mai (2 giờ ngày 30.4).
Bên phía Atletico thì Pablo Barrios và Jose Gimenez không thể thi đấu do chấn thương. Ademola Lookman, Julian Alvarez và David Hancko đang chờ kiểm tra phong độ để biết rõ khả năng ra sân. Chiến tích đáng kể nhất của Atletico là họ đã vượt qua Barcelona để có mặt ở vòng đấu này. Thật ra, Barcelona tự thua là chính (luôn có cầu thủ lãnh thẻ đỏ một cách không cần thiết trong cả hai lượt).
Dù đã thắng đậm 4-0 hồi đầu mùa, nhưng Arsenal có lẽ chỉ ở mức độ cân sức với Atletico trong cặp đấu này, nhất là khi Atletico có ưu thế sân nhà. Mặt khác, đôi bên cũng khá tương đồng trong cách chơi (lấy sự chắc chắn của hàng phòng ngự làm nền tảng), chờ dịp tung đòn từ các pha phản công hoặc tình huống cố định. Trận đấu do vậy sẽ rất căng thẳng, khó có nhiều bàn thắng.
Đây có lẽ là trận đấu quan trọng nhất, và chắc chắn là khó khăn nhất cho Arsenal từ nay đến cuối mùa bóng (trừ phi họ còn có thêm trận chung kết Champions League). Sự thành bại trong trận bán kết lượt đi Champions League sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến các trận đấu tiếp theo của Arsenal, quyết định Arsenal sẽ "được tất cả" hoặc "không có gì" trong mùa bóng này.