Tôi và chồng lấy nhau gần 15 năm, có hai con đang tuổi đi học. Từng ấy năm sống cùng nhau, tôi luôn nghĩ chồng mình là người đàn ông khá đàng hoàng. Anh không nhậu nhẹt nhiều, đi làm rồi về nhà, tiền bạc đưa vợ lo phần lớn nên tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình đọc được những thứ đó trong điện thoại chồng.
Hôm trước tôi mượn máy anh gọi điện về cho ông bà nội (máy tôi hết pin), thấy Telegram đang mở. Bình thường tôi không có thói quen kiểm tra điện thoại chồng nhưng không hiểu sao hôm đó lại vào xem. Tôi chết sững khi thấy chồng tham gia vài nhóm kín kiểu “Tìm sugar baby”, “Hỗ trợ sinh viên”, toàn đàn ông vào tìm gái trẻ nói chuyện. Kéo xuống tin nhắn cũ hơn, thấy chồng từng nhắn riêng cho vài người. Có đoạn còn hỏi “Em sinh năm bao nhiêu”, “Ở đâu”,… Nội dung chưa tới mức quá trắng trợn nhưng đọc là hiểu mục đích không hề trong sáng.
Tôi ngồi nhìn màn hình mà tay run thật sự. Gần 15 năm làm vợ, sinh cho anh hai đứa con, chưa bao giờ tôi nghĩ người đàn ông nằm cạnh mình mỗi tối lại lên mạng tìm những mối quan hệ kiểu đó. Sẵn cầm điện thoại, tôi hỏi chồng luôn. Ban đầu chồng chối, bảo bạn kéo vào nhóm chứ anh không tham gia. Đến lúc tôi đưa những tin nhắn riêng ra thì anh im luôn, sau đó bảo chỉ nhắn cho vui, chưa gặp ai ngoài đời, đàn ông ai cũng tò mò mấy thứ đó.
Tôi chẳng biết nói gì vì cũng chẳng có bằng chứng. Từ hôm đó tới giờ, tôi chán chả buồn nói chuyện với chồng. Tôi không tin lời anh nói nhưng cũng chẳng biết nên làm gì lúc này. Nghĩ tới suốt thời gian đó, anh vẫn ăn cơm với vợ con bình thường, vẫn đưa con đi học, vẫn ngủ cạnh tôi nhưng lại âm thầm sống một mặt khác mà tôi không hề biết, tôi thấy hụt hẫng kinh khủng. Tôi phải làm sao đây?
Nhân đọc bài: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật", xin chia sẻ câu chuyện của mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi còn nhỏ, bản thân không biết nguyên nhân là gì. Tôi về sống với mẹ nhưng không bao lâu thì mẹ lập gia đình mới, tôi sang sống với bố. Bố vẫn ở vậy và nuôi tôi. Trong khi đó, giờ mẹ tôi đã lấy sang người chồng thứ ba. Tôi không tỏ thái độ gì nhưng trong thâm tâm luôn có cái gì đó không thể gọi tên, kiểu cảm giác buồn buồn, lại thấy xấu hổ khi có ai hỏi về mẹ mình. "Mẹ mày lại lấy chồng mới à"? Tôi thương bố nhiều hơn.
Tôi cũng thấy thương cho người em thứ hai, chạc tuổi tôi ngày đó (là con của mẹ với người chồng thứ hai); vì tôi thấy bóng dáng mình trong đó, lầm lũi khi có người đàn ông khác không phải bố mình cùng sống chung một mái nhà, chứng kiến mẹ chăm sóc, chiều chuộng người đàn ông xa lạ, còn mình như một kẻ thừa trong chính ngôi nhà ấy. Giờ tôi đã lớn, vẫn về thăm mẹ, cũng hiểu nhiều chuyện hơn, có cái nhìn thoáng hơn, nhưng trong thẳm sâu vẫn có cái gì đó xa cách với mẹ. Tôi chỉ ước giá như mẹ đừng vội vàng đưa ai đó về sống chung trong ngôi nhà của hai mẹ con.
Tôi không ngăn cản mẹ lập gia đình mới, nhưng giá như mẹ có thể chậm lại một chút, để tôi có thời gian thích nghi và làm quen với người chồng mới của mẹ, để tôi không thấy xa lạ và lạc lõng trong chính ngôi nhà của hai mẹ con. Tôi có lời nhắn nhủ với những người mẹ đơn thân: "Xin hãy chậm lại một chút, đừng nhân danh tình yêu, hạnh phúc mà vội vàng trong các mối quan hệ của mình. Xin đừng làm tổn thương thêm những đứa con của mình, bởi khi bố mẹ ly dị, chúng cũng rất buồn rồi, nhưng có bao giờ chúng được lên tiếng đâu. Xin đừng nghĩ con nít thì biết gì, chúng con biết hết đó, nhưng chỉ không có quyền lên tiếng thôi, có lên tiếng cũng chẳng ai quan tâm cả vì bố mẹ cũng bận hết rồi, bận với những xích mích, cãi nhau, bận với cả những mối quan hệ mới.
Gia đình tôi phức tạp và nhiều chuyện không vui nên tôi chỉ mong kiếm được ai đó yêu thương mình thật lòng, cùng nhau cố gắng, đó là điều giản dị tôi mong có được. Bạn trai tôi là dân tỉnh lẻ, lên thành phố học tập và làm việc, gia cảnh bình thường, làm kỹ thuật bình thường, khó có khả năng mua được nhà. Anh hiền lành, có ý chí. Chúng tôi yêu nhau bằng tình cảm chân thành, ở bên anh tôi thấy rất hạnh phúc. Yêu nhau ba năm, anh chỉ để dành được tiền để cưới tôi, không có nhà và xe, không tiền tích lũy. Bố mẹ không đồng ý tình yêu này vì cho rằng tôi xinh xắn, nhiều người theo đuổi, không nên cưới người không có điều kiện, sau này sẽ vất vả.
Tôi cố gắng đấu tranh cho tình yêu của mình nhưng càng ngày càng bất lực trước sức ép từ gia đình, dư luận. Tôi đắn đo khi nhiều người cho rằng giờ làm gì còn "một túp lều tranh hai trái tim vàng"? Từ trước giờ, tôi luôn được gia đình bao bọc, ở nhà không phải lo gì, giờ cưới chồng rồi ra thuê trọ, cùng anh gánh vác cuộc sống, có khi nào tôi sẽ hối hận không? Bạn bè xung quanh bảo hãy suy nghĩ thật kỹ. Những đứa bạn tôi có chút nhan sắc đều cưới được chồng có điều kiện, cuộc sống ổn định, có nhà và xe, chồng yêu thương và chiều chuộng, cuộc sống không phải vất vả và suy nghĩ gì.
Tôi đang quen sống sướng, liệu có chịu nổi áp lực cơm áo gạo tiền không? Khi tài chính eo hẹp, vợ chồng lục đục cãi nhau, liệu còn cảm nhận nổi tình yêu nữa không? Tôi không ham vật chất nhưng khi đối mặt với thực tế cuộc sống, nhiều lúc cũng thấy mệt mỏi, muốn gục ngã. Tôi cảm thấy bối rối và mệt mỏi trước những áp lực vô hình của cuộc sống. Gia đình bảo nếu tôi cố lấy anh, sướng khổ tự chịu, đừng mong sự hỗ trợ.
Tôi 26 tuổi, có công việc ổn định. Anh làm cùng công ty nhưng khác phòng ban. Qua đồng nghiệp, anh có số điện thoại của tôi rồi làm quen. Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện qua điện thoại, dần dần gặp gỡ thường xuyên. Tôi biết anh đào hoa, từng có lịch sử tình trường, nhưng không hiểu sao tôi vẫn có tình cảm với anh. Buổi hẹn hò đầu là sau khi liên hoan cùng công ty, anh rủ tôi ra ngoài chơi. Không ngờ lần đó anh đã đưa tôi vào nhà nghỉ, kêu uống nhiều rượu giờ đau đầu. Là một đứa lý trí nhưng không hiểu sao tôi vẫn đi cùng anh vào đó, dù vẫn giữ được giới hạn cho mình.
Tôi từng yêu một người thời học đại học 3 năm nhưng chưa bao giờ đi nhà nghỉ hay vượt quá giới hạn, chia tay giờ đã hai năm. Từ đó tôi không yêu ai, cũng quen vài người nhưng họ có ý định đi nhà nghỉ là tôi bỏ luôn. Giờ dù tôi không muốn vẫn chiều theo ý anh. Lần thứ ba hẹn hò, anh vẫn đưa tôi vào nhà nghỉ nhưng tôi không vào và bỏ về. Anh đuổi theo và tỏ vẻ buồn, nói vào đó anh có làm gì tôi đâu, anh tôn trọng và cho rằng tôi không thương anh. Từ khi quen, lần nào rủ đi chơi rồi anh cũng đưa tôi vào nhà nghỉ. Tôi không biết anh có tình cảm gì không, hay chỉ coi tôi như người tình. Nhiều lần tôi nghĩ chấm dứt mối quan hệ này nhưng không làm được.
Tôi từng coi đàn ông có cũng như không, giờ lại lâm vào tình huống này. Tôi muốn chấm dứt nhưng không đủ can đảm, còn tiếp tục lại không có niềm tin. Giờ tôi phải làm sao?