Tôi có nhà riêng, hai vợ chồng ở với nhau. Vợ 27 tuổi, tôi 34 tuổi. Hôm vừa rồi vợ chồng cãi nhau, nguyên nhân là lúc đang ngồi ăn cơm, tôi có nói bà bán thịt heo lừa mình, rõ ràng bảo lấy cho đoạn nhiều mỡ nhưng bà ấy lại lấy toàn thịt nạc. Xong vợ bảo tôi ngu, suốt ngày bị lừa. Tôi tức quá nên lỡ miệng chửi lại. Vợ liền bảo: “Tao sẽ về nhà ở”. Lúc đó đang nóng giận nên tôi cũng bảo: “Thế về nhà mày mà ở”. Vợ đùng đùng thu dọn quần áo, bế con đi luôn. Con tôi mới gần hai tuổi. Được khoảng một tuần, vợ nhắn tin bảo bây giờ có hai lựa chọn: một là ly hôn, hai là tôi phải sang bên đó ở. Nhà vợ tôi chỉ còn mẹ vợ, bà cũng đi làm suốt.
Thật ra lúc vợ sinh con, tôi đã ở bên đó một thời gian rồi. Vài lần vợ nói kiểu: “Anh về nhà anh mà ở”, khiến tôi khá bực. Tuy vậy tôi vẫn bỏ qua vì nghĩ mình chỉ ở tạm một thời gian thôi. Giờ tôi phân vân không biết có nên sang đó ở không và nói gì với vợ. Nhà vợ gần cửa hàng, đi bộ là tới. Nhà bên này của tôi không biết nên cho thuê hay cứ để đấy phòng trường hợp sau này lại bị đuổi về.
Tôi biết vợ mình còn trẻ, bố mất sớm nên sự giáo dưỡng có phần chưa được đầy đủ. Tôi có nên chiều theo yêu cầu của vợ không? Tôi sợ sang đó ở rồi sau này lại nghe câu: “Anh về nhà anh mà ở”, thế coi như xong. Mong nhận được lời khuyên của các anh chị.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi kết hôn vào những năm cuối thập niên 90 của thế kỷ XX, đến nay có hai con đủ nếp tẻ đang học đại học, nhà cửa ổn định ở ven thành phố thuộc tỉnh nhỏ. Mọi việc cơ bản tốt đẹp cho đến khi vợ tôi không làm được nghề may nữa. Sau khi cưới, chúng tôi đều làm công nhân may, thu nhập mỗi tháng đủ trang trải cuộc sống. Việc nhà và đưa đón con, có bà dì bên vợ không chồng con ở cùng gia đình tôi chăm lo, nên sau giờ làm việc, vợ chồng tôi tương đối thoải mái.
Nhờ vậy, tôi có thời gian học đại học từ xa, học online, học sử dụng vi tính văn phòng, lúc rảnh tranh thủ gặp các anh làm bên kỹ thuật máy, kỹ năng quản lý may mặc, quản lý công nhân. Vậy nên sau 35 tuổi, tôi không còn làm công nhân may nữa mà chuyển sang làm văn phòng, quản lý. Do là người cũ có nhiều năm gắn bó với công ty, lại có chí tiến thủ nên được ông bà chủ cho làm quản lý công nhân và kỹ thuật may mặc ở một số công đoạn. Vì vậy thu nhập ngày càng ổn định, khoảng 20 triệu đồng một tháng.
Riêng bà xã, tôi khuyên nên tranh thủ học thêm gì đó để có cơ hội phát triển hoặc chuyển việc khi đã lớn tuổi nhưng cô ấy không nghe. Đăng ký học được mấy tháng rồi nghỉ; công việc thì cứ thích làm một công đoạn, không chịu khó quan sát học hỏi thêm, bảo phụ nữ như vậy là ổn rồi. Khuyên không được nên tôi không đề cập nữa. Những lúc rảnh rỗi, bà xã chủ yếu nằm nghỉ, xem tivi, máy tính, điện thoại hoặc sang hàng xóm nói chuyện.
Thấm thoát 30 năm trôi qua, đến U50, công việc của tôi vẫn ổn định nhưng bà xã phải nghỉ việc do bị bệnh cổ vai gáy, tê bì tay chân, thị lực giảm không ngồi chuyền may mặc được nữa. Làm nghề khác thì không có bằng cấp, kỹ năng cũng không có, nghề nặng nhọc thì làm không được, nhận hàng gia công về nhà làm lại chê thù lao quá thấp; còn phụ quán, bán hàng thì sĩ diện sợ xấu hổ. Trong khi đó lương hưu chưa được nhận do chưa đủ tuổi hưởng lương hưu theo quy định. Bà xã chỉ ở nhà quanh quẩn cùng dì nấu ăn, dọn nhà... Chỉ mình tôi đi làm, thu nhập không như trước nên cuộc sống chật vật, khó khăn hơn. Tuy vậy chúng tôi vẫn cố gắng tiết kiệm nuôi hai con ăn học đại học, nếu mạnh khỏe bình an chắc cũng ổn thôi. Tôi không trách gì vợ vì đã khuyên, đã nói nhiều từ lúc còn trẻ, bây giờ lớn tuổi rồi không nói nữa.
Tôi kể câu chuyện để mong những người trẻ, cặp vợ chồng mới cưới dù đã có việc làm cũng cần phải nỗ lực phấn đấu, làm việc tích lũy nhưng cũng nên tranh thủ thời gian học tập, rèn luyện. Đừng chủ quan là chúng ta sẽ làm một việc ổn định cho đến lúc nghỉ hưu, vì cuộc sống có nhiều thay đổi, sức khỏe sẽ giảm dần theo tháng năm. Nếu lúc còn trẻ mà thiếu cố gắng, khi rảnh rỗi chỉ nghỉ ngơi, tám chuyện... đến tuổi U50 muốn học hoặc làm việc gì mới đều khó hơn nhiều lần. Đây chỉ là kinh nghiệm cá nhân sau gần 30 năm đi làm, mong được mọi người chia sẻ.
Mạnh Khoa
Nguồn: https://vnexpress.net/luc-tre-ba-xa-khong-no-luc-den-tuoi-u50-phai-nghi-lam-o-nha-5058445.html

Tôi lấy vợ được 5 năm, trước đó yêu nhau 4 năm từ thời sinh viên. Chúng tôi đều ở quê lên thành phố học nên dễ đồng cảm, gắn bó. Khi đó, dù hoàn cảnh em khó khăn hơn, tôi vẫn cố gắng san sẻ để em yên tâm học hành. Gia đình em cũng quý tôi. Ra trường, chúng tôi về gần quê làm việc nhưng cách nhau hơn 50 km.
Những tưởng mọi thứ sẽ êm đềm nhưng sau khi cưới, tôi nhận ra vợ thay đổi nhiều, nhất là trong cách cư xử. Chúng tôi ra ở riêng nên em không phải làm dâu, cuộc sống cũng không có va chạm lớn với gia đình chồng. Con gửi bà ngoại chăm để vợ chồng đi làm. Từ đây, mâu thuẫn bắt đầu nhiều hơn, mỗi lần cãi nhau vợ lại đòi về nhà ngoại, thậm chí dọa ly hôn. Tôi biết mình sai khi có lúc không kiềm chế được, nhưng thật sự sống trong hoàn cảnh ấy rất áp lực.
Tôi làm trong cơ quan nhà nước, thu nhập không cao nhưng ổn định, đủ lo cho gia đình. Vợ lao động chân tay, vất vả hơn nên tôi cũng cố gắng san sẻ việc nhà khi có thể. Thế nhưng không phải lúc nào tôi cũng rảnh, có khi bận không giúp được thì vợ lại tỏ thái độ, khiến tôi mệt mỏi.
Đỉnh điểm là khi vợ nói những lời khó nghe trước mặt đồng nghiệp tôi, khiến tôi rất xấu hổ. Chuyện bắt nguồn từ việc tôi tự quyết định trả một khoản nợ mà không hỏi ý kiến em. Tôi nghĩ đó là việc cần làm vì nợ lâu rồi, vợ cho rằng tôi không tôn trọng em. Từ đó, em hằn học, trách móc, rồi nói không muốn cho tôi về quê thăm con nữa. Thật ra, việc tôi không hỏi ý kiến trước cũng vì trước đây, hầu như ý kiến của tôi đưa ra đều bị vợ gạt đi. Lâu dần, tôi không còn muốn hỏi nữa. Trong khi đó, vợ lại thoải mái chi tiêu, thậm chí nhờ bên ngoại rút tiền mà không trao đổi với tôi. Điều khiến tôi buồn nhất là sự thiếu công bằng, mẹ vợ được ưu tiên, còn mẹ tôi thì không, trong khi tiền là do tôi làm ra.
Hiện tại, vợ đã về nhà ngoại được một tuần, chúng tôi không liên lạc. Tôi nhớ con rất nhiều nhưng cũng ngại về vì sợ không khí căng thẳng. Nghe nói vợ khóc nhiều, tôi cũng thương, nhưng em lại quyết định ở hẳn dưới đó, không lên sống cùng tôi nữa. Tôi buồn và rối, không muốn gia đình tan vỡ, cũng không biết phải làm thế nào để cả hai hiểu nhau. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài viết: Trắng tay ở tuổi 37 vì yêu đương mù quáng mẹ đơn thân. Trước tiên, tôi chân thành cảm ơn quý độc giả rất nhiều. Tôi đọc và nghiền ngẫm từng bình luận, có người đồng cảm, có người nói mình keo kiệt, có người nói mình dại khờ... Bản thân tôi cũng có rất nhiều cái sai, sau khi vấp ngã lần này tôi đã nghiền ngẫm rất nhiều về chính mình, tôi thèm khát được tình yêu chân thành và đã yêu hơi vội vàng. Có lẽ đường tình duyên của tôi lận đận, chưa gặp được người thật lòng với mình. Tôi tin đó là nghiệt duyên nên chấp nhận và sẽ tự sửa chữa bản thân, cố gắng sống tốt hơn từng ngày, để làm lại cuộc đời. Tôi tin vào quy luật của tạo hóa, ông trời không lấy đi tất cả mà là đang cho tôi tỉnh ngộ ra.
Tôi thật sự không keo kiệt, vì tôi đi làm công ăn lương, không dư dả gì nhiều (chỉ dư được một chiếc ôtô và vài trăm triệu đầu tư, còn về tiền mặt lo chi phí, hiện tại tôi không còn, phải chờ tới ngày lãnh lương). Nhưng khi đến với ai, tôi có khả năng bao nhiêu đều lo hết bấy nhiêu, còn lại tích lũy để xây dựng tương lai. Có thể do cái mác gia đình và chức vụ nên ai cũng nghĩ tôi tiền nhiều.
Gia đình khá giả nhưng tôi chưa bao giờ dựa dẫm mà muốn bản thân phải tự chủ, tự làm ra mọi thứ. Vì tôi hiểu giá trị lao động rất vất vả mới có được đồng tiền. Thu nhập của tôi khá, tuy nhiên chi phí cũng cao. Nếu nói về tiền thì tôi nghĩ người giúp mình một đồng đã mang ơn rồi, tại sao phải nhiều hay ít, vì kiếm đồng tiền đâu phải dễ. Trong khi đã là yêu nhau, quyết định cùng nhau xây dựng tổ ấm thì phải có trách nhiệm tài chính với nhau mới bền vững.
Về bạn gái trước có con, tôi vẫn chu cấp đầy đủ, tuy nhiên tôi cảm nhận được tình cảm của người con gái này, rằng yếu tố vật chất quyết định cao hơn yếu tố tình cảm. Khi tôi không đáp ứng những yêu cầu, cô ấy lạnh nhạt với tôi, khi sự nghiệp của tôi rơi vào vực thẳm, quyết định nghỉ việc, cô ấy xa lánh tôi chứ không chia sẻ hay đồng cảm. Cũng may là ông trời thương, lại cho tôi một công việc tốt hơn. Tôi quyết định chia tay cô ấy và nói chỉ có trách nhiệm với con gái nhưng cô ấy đe dọa nếu biết tôi có bạn gái mới hoặc có gia đình riêng, sẽ cho con gái từ tôi và đi làm lại giấy khai sinh đổi họ tôi.
Tôi có thể hết yêu người mẹ nhưng rất yêu con gái và không bao giờ bỏ con. Nếu bạn gái này biết suy nghĩ, đồng hành với tôi và thương yêu thật lòng, tôi cũng không chia tay. Có một điều, cô ấy từng giấu tôi, là khi có bầu với tôi, cô ấy vẫn đang ly thân và còn trong hôn nhân. Tôi từng tin tưởng mua ôtô để cô ấy đứng tên nhưng khi phát hiện ra, tôi rất sốc và đã nhất quyết chia tay, sang tên lại ôtô. Niềm tin rơi vào vực thẳm, tôi như bị lừa dối. Lúc yêu nhau, tôi có lên nhà chơi và không hề biết, vì em không chia sẻ gì. Vì cả hai cũng lớn tuổi và có công ăn việc làm ổn định nên muốn có em bé trước, rồi cưới sau, chứ tôi không phải dạng yêu đương qua đường. Khi em có bầu, gia đình tôi vẫn qua lại tới hiện tại, chứ không bỏ rơi con gái tôi.
Về bạn gái thứ hai, vì tôi nghĩ em từng đổ vỡ nên sẽ đồng cảm và rộng lượng, để tôi với em đến với nhau, giữa hai tâm hồn bị tổn thương sẽ bù đắp cho nhau, chỉ cần thương nhau thật lòng, cùng lo cho nhau và vui vẻ là được. Tôi đến với em là thật lòng và tự nguyện. Từ ngày đến với em, lương tôi bao nhiêu đều nói em biết và dành dụm bao nhiêu cũng đưa em giữ. Khi làm quyết toán thu nhập cá nhân, tôi cũng nhờ em làm giùm (có lẽ tôi sai ở chỗ này). Có thể em thấy thu nhập khá nên nghĩ tôi lấy tiền lo hết cho con gái nên mới đăng clip "người không thương lo một kể mười". Tôi có giải thích rồi: hiện tại anh chỉ dư bao nhiêu đó thôi, chứ anh không giấu gì em hết".
Tôi vẫn chưa hiểu được em cắt liên lạc với tôi vì hiểu lầm chuyện gì? Hiểu lầm tôi không thương, hay hiểu lầm tôi về tiền bạc, hay về chuyện tôi còn qua lại với gia đình bên ngoại của con gái tôi? Tôi xin em cho mình hiểu rõ và có cơ hội giải thích nhưng em nhất quyết cắt đứt. Khi yêu ai, tôi muốn yêu thật lòng và hết mình, mong cả hai phải chân thành với nhau, cùng vun vén tổ ấm, cùng góp ý và sữa chữa cho nhau. Nếu tôi có sai, cũng phải cho tôi cơ hội sửa sai, đã yêu nhau mà sau đứt tình đoạn nghĩa nhanh như vậy? Trước khi quen, tôi vẫn nói rõ mình không thể bỏ con gái và mong cả hai cùng nhau lo cho con cái, vì trẻ con không có lỗi, tất cả tội lỗi là do người lớn tạo ra. Em vẫn qua lại nhà chồng lo cho con gái lớn, còn con gái nhỏ ở với em, tôi cũng đâu hề nói gì.
Điều mà tôi trăn trở nhất hiện tại cho đến cuối đời này là con gái tôi. Tôi không biết phải làm sao cho đúng để con gái mình không bị thiếu tình thương và thiệt thòi. Mong anh chị có kinh nghiệm trong trường hợp này cho tôi một lời khuyên để tôi không phải ân hận cả đời. Giữa hạnh phúc cá nhân và con gái, tôi đang nằm trong tình trạng chỉ được chọn một.
Tin Gốc: Vnexpress

