Nhiều người cho rằng hôn nhân đổ vỡ thường bắt đầu từ những chuyện lớn như ngoại tình hay tiền bạc. Nhưng thực tế, không ít mối quan hệ lại rạn nứt dần bởi những lời cằn nhằn, trách móc lặp đi lặp lại mỗi ngày. Có những câu nói tưởng nhỏ, nói vì mệt, vì áp lực nhưng lâu dần khiến người còn lại cảm thấy ngột ngạt và xa cách. Dưới đây là những câu chuyện đời thường được các độc giả chia sẻ.
Tôi trưởng thành hơn sau khi lấy người vợ hay cằn nhằn
Vợ cằn nhằn rất nhiều và tôi thấy mình trưởng thành dần dần sau khi lấy vợ. Phần lớn lời cằn nhằn đều từ tai nọ qua tai kia là hạnh phúc chứ chấp nhặt từng câu thì rất mệt mỏi và có khi ly hôn rồi. Xin lỗi chứ có tới 90% vợ đều cằn nhằn dù lấy chồng hoàn hảo như ông tiên. (quangdp01)
Tôi chỉ nhắc nhẹ chứ không bao giờ cằn nhằn chồng
Tôi là phụ nữ, nghe mẹ tôi nói mấy câu kiểu: “Để đó em tự làm”, Em đã bảo anh rồi mà”, “Sao anh không thể giống chồng người khác?”,”Không hiểu sao em còn chịu đựng được anh”,… đã cảm thấy bực mình rồi nói gì đàn ông – giống loài đề cao cái tôi và sĩ diện. Tôi tuyệt đối không bao giờ nói mấy câu này với chồng. Nếu không hài lòng điều gì, tôi chỉ nhắc nhẹ nhàng. Trộm vía là chồng tôi cũng khá tự giác nên không cần phải nói nhiều. Còn mấy ông không nghe lời, tôi lọc từ trước khi cưới rồi. Nhờ vậy nên dù đã hai mặt con, vợ chồng tôi vẫn còn mặn nồng như lúc mới cưới. Đừng xem những lời tổn thương người khác như một việc bình thường. Không ai có thể ở chung với một người như vậy mà hạnh phúc nổi đâu. (Ngân Dương)
Chồng bị tôi cằn nhằn khi tự ý thực hiện những việc vợ chưa đồng ý
Tôi là người ít nói, ít càm ràm mấy chuyện vặt. Nhưng khi bực mình chuyện gì, tôi nói hoài không im và phải có người nghe mới được. Đó là khi còn thương thì tôi mới nói. Không còn thương tôi sẽ không nói đâu, nhất là khi bị tổn thương thì tôi im lặng cho đến khi rời khỏi hôn nhân. Thời trẻ, tôi ly hôn hai lần (do hai cuộc hôn nhân mai mối mà chồng ngoại tình người cũ). Năm 40 tuổi, tôi có hôn nhân lần ba với chồng người Đức. Anh hiểu tính tôi lắm nên không dám làm tôi bực mình điều gì. Tiếng Đức của tôi kém, nếu nói nhanh quá thì tôi như “vịt nghe sấm”.
Bữa đó anh chở tôi đi làm, kẹt xe đèn đỏ một hàng dài. Anh nói nhanh: “quẹo đường khác rồi đi bộ 200 m sẽ nhanh hơn”. Tôi im re nên anh đánh lái quẹo cái rẹt. Tôi không biết ất giáp gì. Rồi mở cửa kêu tôi đi bộ 200 m vô chỗ làm. Tôi hiểu ra, bực mình leo lên xe. Anh phải chở tôi quay lại đường cũ, dừng trước cửa nơi làm việc cho tôi. Và tất nhiên tôi càm ràm cho một trận. Tối về thêm một trận nữa: khi vợ chưa ok thì đừng tự ý làm, nhất là phải thận trọng với vợ không rành tiếng Đức. Từ đó đến giờ, nhiều năm rồi, hết dám tái phạm. (Nguoixala)
Tôi dọn ra ở riêng sau khi kiệt sức vì làm thay chồng mọi việc
Tôi nhắc nhiều lần thì chồng bảo tôi cằn nhằn và phớt lờ, không chịu làm, không chịu thay đổi. Tôi im lặng làm thay anh tất cả đến kiệt sức và biện pháp cuối cùng là dọn ra ở riêng cho cuộc đời tôi bớt khổ. Lấy chồng mà như rước họa vào thân. Chọn kỹ lắm rồi, chắc bị lừa. (lannguyen28012801)
Không ít cuộc hôn nhân khi còn trẻ đầy mâu thuẫn, thậm chí là cách đối xử tệ bạc giữa vợ chồng. Những tổn thương tích tụ theo thời gian, đến khi về già trở thành khoảng cách khó hàn gắn. Có người chọn buông bỏ, cũng có những trường hợp vẫn ở cạnh nhưng không còn quan tâm chăm sóc bạn đời, mọi sự giúp đỡ đều được tính toán sòng phẳng như bài viết: Chồng nằm viện, vợ lấy công chăm sóc 500 nghìn đồng mỗi ngày. Dưới đây là các câu chuyện do độc giả chia sẻ:
Vợ để tôi tự đi chợ nấu cơm khi bị gãy chân
Mỗi nhà một hoàn cảnh. Tôi thì vợ lấy hết không chừa một xu nhưng khi nằm viện, sốt cao, thậm chí lúc gãy chân vẫn phải tự đi chợ, tự nấu cơm, tự ăn, tự rửa bát. Vợ có mỗi nhiệm vụ về lột tiền rồi đi. Với vợ tôi, còn thở nghĩa là tự lo được. (docnhatvonhi404)
Bố chồng đột quỵ nằm một mình vì ngày trẻ đối xử tệ bạc với vợ con
Tôi 26 tuổi, kỹ sư công trình, đến với bạn gái khi bản thân chán nản, chỉ muốn tìm người để giải khuây, trong khi em lại có cảm tình với tôi, yêu vô lý trí. Sau hai tháng mập mờ, tôi có tình cảm với em, cả hai quyết định sống chung. Chuyện chẳng có gì khi tôi quyết định sang Nhật để kiếm chút vốn khi về nước và muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn. Em chuyên ngành kỹ thuật, có đam mê tiếng Nhật nên học rất tốt, đang giảng dạy tại một trung tâm tiếng Nhật. Khi phỏng vấn đậu đơn hàng đi Nhật, bạn gái dạy tôi tiếng, từ đây hay xảy ra mâu thuẫn trong cách học. Có lẽ phương pháp dạy học của em không phù hợp với tôi, hoặc tôi học không như kỳ vọng của em, vì thế xảy ra những bất đồng nho nhỏ nhưng qua ngày mới lại vui vẻ.
Tháng vừa rồi, em dạy khá nhiều, bị stress trong công việc, stress cả trong việc học nâng cao, lại thêm áp lực từ tôi. Tôi luôn nghĩ bạn gái phải dạy tiếng Nhật, hai người sẽ dành nhiều thời gian học cùng nhau, thực tế tháng đó gần như không học được bao nhiêu. Em mệt mỏi vì mọi thứ, còn kết quả học của tôi cũng chỉ bình bình, không tiến bộ, lại vô tình tạo thêm áp lực cho em. Vì tháng 11 tôi sang Nhật làm việc nên cả hai dự định đầu tháng 7 sẽ về ra mắt hai gia đình. Đến khi bố mẹ tôi đề cập, em tỏ ra sợ hãi, né tránh. Tôi vào Sài Gòn để nói chuyện rõ ràng thì mới biết trong thời gian stress, em chia sẻ rất nhiều với một cậu học sinh mới quen, giữa hai người đã nảy sinh tình cảm.
Tôi thực sự sốc khi biết chuyện. Dạo này tôi mất ăn mất ngủ, không biết phải làm gì khi hai người vẫn sống chung nhà nhưng em lại để ý đến người khác. Em nói sợ khi tôi sang Nhật em sẽ cô đơn nên không muốn cưới để bị ràng buộc. Em còn cho rằng tôi thụ động, thiếu chí tiến thủ, không quan tâm đến cảm xúc của người yêu. Hơn hết, em đang có cảm giác yêu người kia, muốn được người đó che chở.
Tôi không biết phải làm gì để níu kéo tình cảm này. Tôi nghĩ chỉ cần còn yêu nhau sẽ vượt qua được mọi thứ. Bạn gái tôi là người tốt, giỏi, từng đổ vỡ một lần rồi mới đến với tôi. Em đảm đang, xinh xắn, hiền lành, chịu khó, lại cùng quê, cùng tuổi với tôi.
Từ khi nhắc đến chuyện cưới, em như trở thành người khác. Em sợ hãi, mất dần cảm giác với tôi, bắt đầu nghĩ nhiều về tương lai và lại đem lòng yêu một người ở Hà Nội, dù chỉ quen hơn một tháng. Tối vẫn ở cùng tôi nhưng em luôn nhắn tin, thích nghe những lời quan tâm, ngọt ngào từ người đó. Chúng tôi đã nói chuyện và thống nhất cho em hai tháng để suy nghĩ và lựa chọn. Giờ tôi không biết nên làm gì để ghi điểm lại trong mắt em. Tôi sắp đi Nhật 3 năm, liệu có nên tiếp tục níu kéo không? Lý trí và con tim tôi vẫn hướng về em. Tôi muốn chăm sóc, bảo vệ và bù đắp cho em vì trước đây đã vô tâm với cảm xúc của em. Hơn nữa, em cũng là mối tình đầu của tôi. Tôi rất mong nhận được chia sẻ và lời khuyên từ mọi người. Chân thành cảm ơn.
Tôi và vợ đều hơn 40 tuổi. Tôi sinh 8x đời đầu, còn vợ 8x đời giữa, yêu và cưới đến nay hơn 20 năm. Vợ chồng có hai con, con trai 16 tuổi và con gái 14 tuổi. Người ngoài nhìn vào thấy gia đình tôi rất hạnh phúc: có nhà, có xe, có của ăn của để. Vợ tôi là người phụ nữ khá giỏi giang, biết tính toán nên gần 20 năm qua cũng vun vén và tích góp cho gia đình khá nhiều tài sản. Ai tiếp xúc với vợ tôi đều nhận xét cô ấy tốt tính, nói chuyện nhẹ nhàng, vui tính. Sống chung với nhau, tôi mới biết vợ rất nóng tính và hay cằn nhằn chồng con. Mỗi lần cãi nhau, vợ mắng chửi, khá hỗn hào, nói lời gây tổn thương, xúc phạm chồng, thậm chí còn tác động vật lý chồng nữa.
Khi cơn giận qua, vợ đều biết lỗi và xin lỗi, nói rằng nóng tính lên là không kiểm soát được cảm xúc. Trước đây, do yêu nhiều và cũng biết ơn vợ đã vun vén gia đình nên tôi nhịn và bỏ qua tất cả. Tôi biết vợ cũng áp lực kiếm tiền rồi mệt mỏi trong việc nuôi dạy con tuổi dậy thì nên nhiều lúc bực bội, đặc biệt con trai tôi hơi cá biệt, ham chơi và nhác học. Tôi tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng cũng rất chăm chỉ làm việc, không lười nhác, phụ giúp vợ việc nhà, không thuốc lá hay rượu chè gì, chỉ thỉnh thoảng cà phê với bạn. Mấy năm gần đây, ngày càng lớn tuổi, tôi không thể chịu đựng được tính này của vợ nữa.
Một năm trước, tôi gặp em, người phụ nữ hơn mình vài tuổi. Em rất tâm lý, tinh tế. Ở bên em tôi mới thấy mình là đàn ông, được sống thật với con người mình. Em là phụ nữ đơn thân có hai con trai trạc tuổi hai con tôi. Em mạnh mẽ và có tài kinh doanh, hiện là chủ một công ty bất động sản khá thành công. Lúc đó, tôi vẫn chưa có ý định bỏ vợ dù nhiều khi cũng mệt mỏi lắm. Cách đây vài tháng, vợ chồng tôi lại cãi nhau và lần này tôi không còn muốn chịu đựng nữa. Tôi đề nghị ly hôn. Khi tôi đưa đơn, vợ khá bất ngờ, chắc cũng nghĩ như mấy lần cãi vã trước xong rồi sẽ qua, nhưng lần này như giọt nước tràn ly, tôi thấy mình không được tôn trọng nên không còn muốn sống chung nữa. Vợ sau đó khóc lóc rồi xin lỗi, hứa sẽ thay đổi tính cách, mong tôi nghĩ lại, vợ không chịu ký đơn.
Vợ biết chuyện, yêu cầu tôi cắt đứt với người tình thì sẽ che giấu việc này với gia đình hai bên, chấp nhận tha thứ cho tôi để con có đủ cha mẹ, thế nhưng tôi từ chối. Sau đó vợ tung hô hết bằng chứng cho hai bên nội ngoại, nói tôi đào mỏ, làm trai bao rồi đủ lời lăng mạ, thậm chí còn kể lể với các con để tụi nó đâm ra ghét cha. Tôi xấu hổ nhưng cũng đành, quyết tâm ly hôn cho bằng được.
Sau khi tòa gọi hòa giải nhiều lần, thấy thái độ tôi quá cương quyết nên vợ đồng ý ký đơn thuận tình ly hôn và chia tài sản. Hiện chúng tôi chờ tòa gửi quyết định ly hôn nhưng cô ấy thỉnh thoảng vẫn nhắn tin chửi bới khi con cái khó dạy. Cô ấy nói con đang tuổi dậy thì mà gặp chuyện gia đình như vậy nên khó dạy và đổ hết trách nhiệm cho tôi. Tôi nhận thấy dù không là vợ chồng nữa nhưng tôi vẫn có trách nhiệm với con. Dù không ở cùng con, tôi vẫn gọi điện hỏi thăm hàng ngày, tiền học của con tôi cũng đóng.
Khi thấy tôi làm việc trong công ty của nhân tình, vợ luôn nghĩ tôi đào mỏ, đánh đổi gia đình để kiếm tiền, rồi nghĩ tôi có thể bị lừa hết tài sản sau ly hôn vì giờ người giàu giả nhiều lắm, ý cô ấy nói người tôi yêu là chủ doanh nghiệp bất động sản nhưng có khi nợ còn nhiều hơn số tài sản hiện có nên tiếp cận tôi để lừa. Cô ấy còn chửi người yêu tôi là ham trai trẻ nên mới cặp với tôi, rồi liên tục nhắn tin chửi bới chúng tôi. Mong được các bạn chia sẻ.